Chương 111: Chương 110: Belladonna
Trở Thành Bác Sĩ Dịch Bệnh Trong Truyện Romance Fantasy · Glodia · 253 chương · ~23 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn Chương
"Xin lỗi nhé Tiên sinh. Tên Hoàng tử kia đang đợi ta đằng kia kìa. Ta phải qua gặp huynh ấy một lát."
"Vâng. Tôi đi cùng nhé?"
Đúng như lời Mint nói, Hoàng tử đang đứng khoanh tay ở một góc sảnh yến tiệc. Có vẻ ngài ấy đang đợi tôi để Mint đi qua. Hoàng tử lắc đầu khi mắt chạm mắt với tôi.
"Ta sẽ quay lại ngay thôi! Chắc chỉ mất 5 phút thôi mà."
Mint đứng dậy. Hoàng tử dẫn Mint ra ngoài sảnh yến tiệc một lát.
Trong lúc Mint đi vắng thì mình làm gì nhỉ?
"Tôi có thể ngồi đây một lát được không?"
Tôi đang ngồi một mình nhấm nháp ly rượu nhạt như nước lã thì quay đầu về hướng phát ra giọng nói. Một tiểu thư quý tộc ngồi xuống trước mặt tôi.
"Có chuyện gì vậy?"
Xoạch, tiếng quạt mở ra.
Tôi thấy hơi nực cười một chút.
Đi dạo quanh sảnh yến tiệc nãy giờ, tôi thấy có vẻ như giới quý tộc trẻ tuổi có một vòng tròn xã giao riêng. Và người này có vẻ là một trong những nhân vật nòng cốt của vòng tròn đó.
"Tôi là Elise Ehrhardt, người thừa kế kiêm Tiểu Công tước của Công quốc Caledonia. Rất vui được gặp anh, không biết quý danh của anh là...?"
"Tôi là Giáo sư Asterix."
Đây chính là Elise Ehrhardt.
Tôi đã từng nghe qua cái tên này rồi.
Dù là Công nữ của Công quốc Caledonia, nhưng thân phận của cô ấy hơi khác so với các Công nữ khác. Nghe nói cô ấy không chỉ đơn thuần là con gái của Công tước, mà là Tiểu Công tước của Công quốc đó.
Nghĩa là một nhân vật có địa vị rất cao.
Elise mặc một bộ váy màu xanh lá cây khá rực rỡ. Mái tóc cũng được trang trí rất công phu. Đôi mắt màu xanh lá cây mang lại một cảm giác kỳ lạ, như thể đang nhìn thấu tâm can người đối diện.
Mint đã bị Hoàng tử kéo đi vì việc của Hoàng thất. Tôi dáo dác nhìn quanh. Khi nào em mới về vậy Mint. Thú thật là tôi thấy không thoải mái khi ở cạnh cô nàng này chút nào.
"Cuối cùng cũng có cơ hội nói chuyện riêng rồi. Tôi đã rất tò mò không biết ai là người đi cùng Hoàng nữ đấy."
"Chào cô."
"Hừm... Có vẻ anh chính là vị giáo sư trong lời đồn nhỉ? Người được mệnh danh là danh y bậc nhất Đế quốc."
"Vâng."
Tôi cũng chẳng buồn phủ nhận.
"Dù là danh y bậc nhất. Nhưng thú thật là tôi cũng tò mò không biết anh có gì mà lại trở thành người yêu của Hoàng nữ được."
Elise nhìn tôi chằm chằm. Như thể đang muốn thẩm vấn vậy. Tôi hơi lùi lại một chút.
"Nhìn mặt là tôi hiểu rồi. Hóa ra Hoàng nữ chọn anh cũng có lý do cả. Mà tôi cũng chẳng biết đó có phải là một lựa chọn đúng đắn hay không nữa."
"Đúng hay sai thì có gì quan trọng đâu, đó là chuyện của Hoàng nữ mà. Dù sao thì tôi cũng sẽ cố gắng hết sức."
Elise gật đầu sau chiếc quạt.
"Tôi nghe khá nhiều lời đồn về anh, cứ ngỡ anh sẽ là một thiên tài kiêu ngạo lắm chứ. Nhưng có vẻ anh và Hoàng nữ trông rất đẹp đôi đấy."
"Vâng, thì... Chúng tôi thân nhau mà."
Nghĩ lại thì cô nàng này cũng vô lễ thật đấy. Mà cũng phải, đi dự yến tiệc mà mong đợi chỉ gặp toàn người tốt thì đúng là ngây thơ quá rồi. Chắc chắn sẽ có đủ loại người thôi.
Cái gọi là trung tâm của giới quý tộc là gì chứ. Chẳng phải là giỏi trò ong bướm và hay bàn tán chuyện của người khác sao. Đó có lẽ không phải là việc mà những người tốt tính hay làm.
"Giáo sư có lẽ không biết đâu. À, anh là người thông minh nên chắc là biết chứ nhỉ? Việc bạn đời hay người yêu của mình là ai là một vấn đề vô cùng quan trọng. Anh chắc cũng biết vì anh mà Mint đã phải từ bỏ những gì chứ?"
"Cũng có thể là vậy."
"Đừng có mơ tưởng đến quyền lực một cách dễ dàng. Dù anh có lọt vào mắt xanh của Hoàng nữ. Nhưng việc khoác tay Hoàng nữ đi dạo quanh sảnh yến tiệc không có nghĩa là anh đã trở thành quý tộc đâu. Nghe nói anh đến đây để nhận tiền đầu tư à."
Sao cô nàng này lại giận dữ thế nhỉ?
Chẳng lẽ lời đồn tôi là kẻ lừa đảo đã lan truyền trong giới quý tộc rồi sao... Đã bảo không phải lừa đảo mà lị. Dù nhìn vào thì thấy giống thật nhưng mà.
"Nếu cô cảm thấy như vậy thì tôi xin lỗi."
"Tôi chỉ cần nhìn là biết ngay thôi. Giáo sư thì sao chứ. Trở thành giáo sư khi còn trẻ, lại là ngự y hoàng gia. Chắc chẳng có ai dám phản bác lời anh đâu nhỉ? Đi đâu anh cũng là người thông minh nhất mà."
Sao cô ta biết hay vậy.
Ơ, chờ một chút. Chỉ cần nhìn là biết ngay sao?
Đúng vậy, lẽ ra tôi cũng phải nhìn Elise là biết ngay mới phải. Chắc do sảnh yến tiệc ồn ào quá nên tôi phải mất một lúc lâu mới nhớ ra được.
Bây giờ tôi mới hiểu nguyên nhân của cảm giác kỳ lạ nãy giờ. Lẽ ra tôi phải nhận ra ngay khi vừa đối mặt mới đúng.
Suýt chút nữa là hỏng việc rồi. Vấn đề nằm ở đôi mắt.
Tôi lấy cái đèn pin đá phát sáng từ trong túi ra và chiếu vào mắt Tiểu Công tước. Tiểu Công tước bực bội chớp mắt liên hồi. Cô ấy nhăn mặt.
"Anh làm cái gì vậy?"
Làm gì là làm gì, bệnh chứ làm gì.
"Đồng tử của tiểu thư Elise đang bị giãn ra một cách bất thường đấy. Phản xạ co đồng tử khi gặp ánh sáng cũng không hoạt động. Cô đã nhỏ loại thuốc nhỏ mắt kỳ lạ nào đúng không?"
"Dạ? Sao anh biết..."
"Tôi vừa mới nói rồi mà. Thấy đôi mắt bất thường nên tôi chiếu đèn thử thôi. Và vì phản xạ đồng tử với ánh sáng không bình thường nên tôi đã suy nghĩ xem có căn bệnh nào gây ra triệu chứng đó không."
Belladonna.
Một loại thực vật thuộc họ Cà, dịch ra có nghĩa là "người đàn bà đẹp". Nó chứa chất độc thần kinh Atropine nên rất nguy hiểm, nhưng mà...
Chỉ cần nhỏ một giọt vào mắt là đồng tử sẽ bị giãn ra, tạo hiệu ứng đôi mắt long lanh tỏa sáng. Có vẻ cô ấy đã dùng một loại thực vật tương tự.
Đây cũng là loại thực vật mà bất kỳ sinh viên y khoa nào cũng không thể không biết. Vì đó là ví dụ trực quan nhất để hiểu rằng các loại thuốc nhóm Atropine sẽ ức chế thần kinh phó giao cảm khiến đồng tử bị giãn ra.
Nhân tiện thì tôi cũng từng thấy một lọ trên bàn trang điểm của gia tộc Cerulis rồi. Lúc đó tôi cũng đã vứt nó đi rồi mà lị.
"Cô đã dùng nó bao lâu rồi? Hôm nay cô có triệu chứng gì khác không? Ví dụ như thấy nóng, hay ngứa ngáy chẳng hạn. Mặt cô có vẻ hơi đỏ lên rồi đấy."
"Ơ... Tôi cũng không rõ nữa."
Bây giờ yến tiệc không còn quan trọng nữa. Tôi đứng dậy bước đến trước mặt Elise.
"A...?"
"Thất lễ một chút. Tôi có thể khám cho cô được không?"
Elise gật đầu.
Trước tiên hãy nhìn vào mắt đã.
Tôi vạch mí mắt của Elise lên. Đồng tử quả nhiên bị giãn ra một cách bất thường. Chuyển động của nhãn cầu cũng rất chậm chạp.
"Cô hãy dùng mắt dõi theo đầu ngón tay của tôi nhé."
"Tại sao ạ?"
Tại sao là tại sao, ai bảo cô bôi độc thần kinh vào mắt hả?
Dù chỉ là một sự khác biệt nhỏ, nhưng đó không phải là chuyển động nhãn cầu bình thường. Việc bôi độc thần kinh vào mắt gây ra sự bất thường cho các cơ nhãn cầu cũng là chuyện đương nhiên thôi.
Dù những thay đổi do Atropine gây ra có thể phục hồi được, nhưng nếu cứ lặp đi lặp lại thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu. Cơ thể có thể sinh ra kháng thuốc, dẫn đến việc phải tăng liều lượng, và có thể xảy ra những biến đổi mang tính bù trừ.
Đã lỡ khám rồi thì khám cho kỹ luôn. Mắt có đồng tử bất thường, chuyển động cũng bất thường.
Trên mu bàn tay không có dấu hiệu Russell. Nếu phấn trang điểm màu trắng thì tôi đã lo lắng về việc nhiễm độc chì, nhưng vì là phấn màu hồng nên chắc không phải. Vấn đề có thể nằm ở...
Bộ váy màu xanh lá cây.
Hóa ra nguyên nhân của cảm giác lấn cấn nãy giờ là cái này.
Trong lịch sử thế giới cũ, cho đến tận thế kỷ 19, màu xanh lá cây rực rỡ như thế này thường được tạo ra từ các hợp chất của thạch tín. Dù sau này độc tính của nó đã được biết đến rộng rãi và bị thay thế bởi các hóa chất khác.
Nói thêm một chút, các công ty sản xuất và bán hợp chất thạch tín đó không hề bị phá sản. Những hợp chất thạch tín vốn dùng để nhuộm vải sau đó đã được dùng làm thuốc trừ sâu. Thậm chí các bác sĩ còn dùng nó làm thuốc nữa cơ.
Nghĩ lại thì. Vào giữa thế kỷ 19, người ta dùng thạch tín làm thuốc, làm thuốc nhuộm và cả thuốc trừ sâu nữa. Đúng là một thời đại đầy "lãng mạn" mà.
Tôi gãi đầu.
"Và cả chuyện này nữa, đừng mặc bộ váy màu xanh lá cây này nữa. Có vẻ người ta dùng thạch tín cho thuốc nhuộm màu xanh lá cây đấy. Thứ đó thực sự cực kỳ có hại cho sức khỏe."
"À. Thuốc nhuộm màu xanh lá cây có hại cho sức khỏe sao ạ?"
Có hại chứ.
"Tiểu thư Elise có thường xuyên mặc bộ váy đó không? Bình thường cô cũng dùng thuốc nhỏ mắt đó chứ? Hãy suy nghĩ kỹ rồi trả lời tôi nhé, vì nếu nhiều loại dược liệu trộn lẫn với nhau, và thời gian tiếp xúc kéo dài thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu."
Elise lộ vẻ mặt u ám. Cái chết thì ai cũng sợ, và ai cũng phải lo lắng cho sức khỏe của chính mình thôi.
Thật may là hôm nay cô gặp được tôi đấy.
"Hiện tại thì chưa cần phải lo lắng quá, nhưng trong thời gian tới cô hãy đến bệnh viện nhé. Vì sau này có thể sẽ nảy sinh vấn đề đấy. Cô phải đến gặp tôi. Vì các bác sĩ khác có lẽ sẽ không biết chuyện này đâu."
"Ơ, đó là một căn bệnh rất nguy hiểm sao ạ?"
"Vì cô đang trong tình trạng tiếp xúc liên tục với nhiều loại độc tố mà. Tôi nghĩ cô nên đến bệnh viện. Nếu là người nhà tôi thì tôi cũng sẽ làm như vậy thôi."
"Haiz..."
"Cô không cần phải quá lo lắng đâu. Vì hiện tại chưa có triệu chứng gì nghĩa là chúng ta có thể điều trị trước khi triệu chứng xuất hiện mà. Thật may là hôm nay tôi đã gặp được cô."
Elise lại thở dài một tiếng.
"Thật vậy sao ạ?"
"Vâng."
Elise trông có vẻ rất bất an. Tôi suy nghĩ một chút về lời nói của mình. Tôi không hề có ý định dọa dẫm cô ấy. Chỉ là tôi lo lắng vì thấy đôi mắt của Elise có gì đó bất thường thôi.
"Ơ, Elise ở đây à."
Mint quay lại ngồi vào chỗ cũ rồi nắm lấy tay tôi. Elise có vẻ không còn tâm trí đâu mà nhìn Mint nữa.
"Có chuyện gì vậy?"
"À. Không có gì to tát đâu ạ."
Elise lúc đó mới cúi đầu chào Hoàng nữ. Mint nhận lễ của Elise.
"Cô là Công nữ Elise đúng không?"
"Kính chào Hoàng nữ Điện hạ. Vì vừa nghe tin mình có thể đang mắc bệnh nghiêm trọng nên em mải suy nghĩ quá mà chào hỏi hơi muộn. Xin người thứ lỗi."
"Không sao đâu."
"Người đã tìm được một người tốt để ở bên cạnh mình rồi đấy ạ."
Elise chào tôi một tiếng rồi biến mất vào sảnh yến tiệc. Nghĩ lại thì đáng lẽ tôi cũng phải đưa chuyện đầu tư ra nói với Elise mới phải. Nhưng vì chuyện Belladonna nên tôi đã lỡ mất thời điểm rồi.
Mà thôi, đành chịu vậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn