Chương 99: Chương 98: Nghe ngóng tình huống
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Chưa kết thúc Trong mắt Thương Kiến Diệu, khuôn mặt Thẩm Độ đã không còn có thể nhìn ra sự văn nhã ban đầu, mà méo mó hệt như một dã thú điên cuồng.
Ánh mắt ông ta không hề có một điểm nào để có thể gọi là còn lý trí, thậm chí không còn vẻ trong suốt trong con ngươi động vật.
Vẻ đục ngầu và tơ máu dày đặc dị thường này hệt như tới từ sâu trong ác mộng của mỗi người.
Thẩm Độ ra sức giãy dụa, dẫu cho hai tay ông ta bị trói ngược ra sau, cũng đang bị hai thanh niên cường tráng ghì xuống, nhưng ông ta vẫn khiến người ta cảm giác ông ta sẽ thoát khỏi sự giam cầm, săn giết toàn bộ sinh vật xung quanh bất cứ lúc nào.
Đây là năng lực mà lúc thường ông ta không hề có.
Trong tiếng gào rít khàn khàn, Thẩm Độ bị kéo đi từng bước một, đằng sau là tiếng la khóc xé ruột đứt gan của đứa trẻ.
"Ba ơi, ba ơi..."
Trong tình cảnh như vậy, tất cả những người được chứng kiến đều giữ im lặng, vừa sợ hãi, hoảng loạn, lại sầu não, than thở.
Cuối cùng Thẩm Độ cũng bị dẫn ra khỏi khu vực Trung tâm Hoạt động, chỉ để lại những tiếng vọng của những tràng gào thét không dứt.
Thương Kiến Diệu không tỏ vẻ gì, đứng nhìn đến cuối rồi đột nhiên xoay người đi về hướng mà hắn vừa tới.
"Đó là chú Thẩm phải không? Chú ấy, chú ấy lại mắc bệnh Vô Tâm..." Long Duyệt Hồng cũng bị ảnh hưởng bởi chuyện này, anh ta ngóng theo phương hướng Thẩm Độ bị kéo đi, vô thức cảm thán vài câu với Thương Kiến Diệu.
Đến tận lúc này anh ta mới phát hiện Thương Kiến Diệu không ở bên cạnh.
"Ê này, cậu đi đâu thế?"
Thương Kiến Diệu không để ý tới anh ta, cứ thế rẽ vào con đường đi thẳng tới khu thang máy thứ tư.
Hắn đi tốc độ bình bình, không nhanh không chậm, dường như chỉ là vừa mới nhớ ra có việc cần hoàn thành.
Rất nhanh, hắn trở lại tầng 647, đi tới phòng 14, nơi được chia cho tổ điều tra thế giới cũ.
Tưởng Bạch Miên còn chưa về nhà, vẫn đang ở đây sử dụng chiếc máy tính duy nhất, đang gõ bàn phím vang lên tiếng lách cách.
"Làm sao vậy? Anh quên đồ hở?" Tưởng Bạch Miên cảm ứng được có người tiến vào, bèn ngẩng đầu hỏi một câu.
Thương Kiến Diệu đi đến trước bàn cô, trầm giọng nói:
"Thẩm Độ mắc bệnh Vô Tâm."
Tưởng Bạch Miên ngẩn ra hai giây, nhớ xem Thẩm Độ là ai:
"Chính là ông chú đã dẫn anh vào giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ?"
Thương Kiến Diệu gật đầu thật mạnh.
Tưởng Bạch Miên nhíu mày thật chặt:
"Có phải sau khi ông ta biết Vương Á Phi đột tử thì rất sợ hãi, rất hoảng hốt không?"
"Còn có vẻ mờ mịt nữa." Thương Kiến Diệu dùng cách thức bổ sung thêm để khẳng định suy đoán của Tưởng Bạch Miên.
Tưởng Bạch Miên như có suy nghĩ, gật đầu:
"Anh nghi ngờ Thẩm Độ vì định tố cáo giáo đoàn nên mới đột nhiên nhiễm bệnh Vô Tâm?"
"Đúng." Thương Kiến Diệu không phủ nhận.
Tưởng Bạch Miên ừ một tiếng:
"Anh quay lại đây là muốn nhắc nhở tôi tới đây không nên tùy tiện điều tra, tránh cũng bị biến thành người Vô Tâm?"
"Hình tượng của người Vô Tâm đời đầu thực sự quá tệ." Thương Kiến Diệu dường như không nghe thấy câu hỏi của Tưởng Bạch Miên, đột ngột nói ra câu này.
"Cũng đúng, biến thành người Vô Tâm như vậy thực sự quá thảm rồi." Tưởng Bạch Miên hiểu ý của hắn, khẽ gật đầu nói: "Yên tâm, điều tôi phòng bị nhất chính là bị giáo đoàn này phát hiện. Trước mắt tôi định điều tra, chủ yếu là tìm dấu vết để lại trong các tin tức công khai, ừ, yên tâm, tạm thời tôi sẽ không tìm mối quan hệ để xem camera giám sát nữa. Chờ một thời gian, lại chờ thêm một thời gian nữa, chờ khi bọn họ không còn để ý chuyện này nữa."
Thương Kiến Diệu đáp gọn lọn:
"Được."
Dứt lời, hắn chuẩn bị quay người trở về tầng 495.
Tưởng Bạch Miên gọi hắn lại, suy nghĩ rồi nói:
"Đừng ủ rũ, mặc dù đây là bi kịch, nhưng có thể khiến tôi có được niềm tin không nhỏ. Bọn họ càng làm nhiều thì sẽ để lại càng nhiều dấu vết và sơ hở, sẽ càng dễ bị bắt lấy chân tướng..."
Cô ngừng lại, rồi nói với vẻ mặt nghiêm túc:
"Kỳ thật tôi không quá tin việc Thẩm Độ vì muốn tố cáo giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ nên mới đột phát bệnh Vô Tâm. Anh cũng nghe bản tin giờ tròn rồi đó, biết gần đây công ty phát hiện vài ca mắc bệnh Vô Tâm, thêm một ca nữa cũng thuộc hiện tượng bình thường."
Nhiều năm trôi qua, tuy con người chưa tìm được cơ chê phát bệnh và quy luật lây truyền của bệnh Vô Tâm, nhưng chí ít cũng tổng kết ra được vài hiện tượng.
Trong đó, có một điều là: Chỉ cần bệnh Vô Tâm xuất hiện, thì sẽ không chỉ có một ca, mà trong phạm vi nhất định, trong khoảng thời gian nhất định sẽ bộc phát ra thêm vài ca nữa, hoặc là nhiều hơn. Mà trong các ca bệnh này, phần lớn là không hề dính dáng gì đến nhau.
May mắn là sau khi bệnh Vô Tâm bùng nổ thì phải cách một đoạn thời gian rất dài mới xuất hiện lần nữa, nếu không loài người đã sớm tuyệt diệt rồi.
Loại bệnh này hệt như cái bóng của nhân loại, vào đêm không biết ẩn nấp ở chỗ nào, chờ tới hừng đông là ắt sẽ xuất hiện.
"Còn trùng hợp hơn cả việc chúng ta gặp phải Kiều Sơ." Thương Kiến Diệu đánh giá một câu.
Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu nói:
"Nếu không phải trùng hợp, như vậy chuyện này có tầm quan trọng không hề bình thường rồi. Chẳng lẽ giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ đã nắm giữ được tất cả bí mật về bệnh Vô Tâm, có thể sử dụng nó để đối phó kẻ địch?
Mà bọn họ làm sao biết được Thẩm Độ định bán đứng bọn họ? Lại làm sao khiến bệnh Vô Tâm bùng phát ngay trước khi Thẩm Độ định tố cáo? Vì sao anh kể cho tôi chuyện này, mà lại không xảy ra bất cứ điều gì ngoài ý muốn?
Điểm khác biệt giữa hai chuyện này nằm ở đâu?"
Không chờ Thương Kiến Diệu trả lời, Tưởng Bạch Miên thở hắt một hơi, nói:
"Những điều này đều là vấn đề cần tự suy nghĩ, khả năng trong đó có ẩn chứa manh mối quan trọng nhất. Trong khoảng thời gian này, anh và tôi hãy suy nghĩ thật kỹ.
Thôi anh về đi, đừng có quá chủ động hỏi những chuyện có liên quan, thể hiện ra sự tò mò phù hợp là ddc rồi, lại càng đừng triển khai điều tra."
Thấy vẻ mặt Thương Kiến Diệu vẫn nghiêm túc như trước, Tưởng Bạch Miên khẽ mỉm cười nói:
"Cũng không phải quá sợ hãi bọn họ. Nếu bọn họ có thể thoải mái khiến một người bị nhiễm bệnh Vô Tâm thì đã sớm loại trừ toàn bộ thành viên của Hội đồng Quản trị, đổi thành người cùng nhà rồi.
Mà bây giờ chúng ta quá nửa là chân tình ca ngợi sự khoan dung của Tư Mệnh, hoàn toàn không phải phiền não vì loại chuyện tương tự."
Thương Kiến Diệu gật đầu:
"Từ từ sẽ được, không phải vội."
"... Đây không phải nên do tôi nói với anh sao?" Tưởng Bạch Miên phất phất tay: "Về đi, nghỉ ngơi cho tốt, hẳn là giáo đoàn sắp thông báo tụ hội rồi."
Thấy Thương Kiến Diệu tỏ ra không hiểu, cô cười, thở dài:
"Nếu xảy ra chuyện Thẩm Độ này, cao tầng của giáo đoàn nếu mà chưa hiến tế đầu óc cho Tư Mệnh thì hẳn có thể nghĩ đến, phải mau chóng triệu tập tín đồ, thống nhất tư tưởng ngay trong tụ hội, bất kể là đe dọa hay trấn an, nói tóm lại không thể để cho tình huống tiếp tục phát triển như vậy được.
Nếu xảy ra mười mấy hai mươi ca bệnh Vô Tâm liên tục, như vậy không cần chúng ta báo cáo, công ty chắc chắn sẽ điều động tinh binh tài tướng điều tra đến cùng."
Thương Kiến Diệu lẳng lặng nghe, rồi bỗng nhiên nói:
"Tổ trưởng, tôi muốn hát cho cô nghe một bài."
"Không cần, chờ giải quyết được chuyện này rồi hãy hát." Tưởng Bạch Miên cực kỳ thông thuận nói tiếp: "Tôi biết là anh muốn ca ngợi tôi."
Thương Kiến Diệu không nói gì thêm, xoay người đi ra khỏi phòng số 14, vào thang máy đi về tầng 495.
Lúc này, rất nhiều nhân viên đều đang tụ tập bên trong và các khu vực xung quanh Trung tâm Hoạt động, túm tụm tốp năm tốp ba xì xào bán tán về chuyện vừa xảy ra.
Với rất nhiều người mà nói, đây rất giống một cơn ác mộng mà bọn họ vốn quên đi đã lâu, nay lại kéo tới, khiến bọn họ không thể không sợ hãi, không hoảng loạn.
Hiện tại tỉ lệ mắc bệnh Vô Tâm là rất thấp, nhiều năm trong quá khứ, không ít người trẻ tuổi có lẽ chỉ đối mặt với hai ba lần có người mắc bệnh, thậm chí là không, phần đa là chỉ nghe nói mà thôi.
Bệnh này vẫn luôn là bóng mờ bao phủ trên đỉnh đầu nhân loại, thi thoảng lại xuất hiện.
Thương Kiến Diệu không vội vã về nhà, mà đi tới Trung tâm Hoạt động, không chút bất ngờ khi tìm được Long Duyệt Hồng ở đây.
Anh ta đang đứng nói chuyện cùng Dương Trấn Viễn trong một góc.
"Cậu vừa đi đâu thế?" Long Duyệt Hồng thấy Thương Kiến Diệu tới đây, bèn nghi hoặc hỏi một câu.
"Quên đồ." Thương Kiến Diệu thuận miệng tìm lý do.
"À, ra là thế." Long Duyệt Hồng tỏ vẻ đã hiểu.
Thương Kiến Diệu ngồi xuống, dường như tỏ vẻ mình không sốt ruột, quay sang nhìn Dương Trấn Viễn rồi mỉm cười hỏi:
"Không phải cậu chuyển tới tầng 569 rồi sao?"
Người vợ Chu Kỳ của Dương Trấn Viễn lớn hơn anh ta mười tuổi, từng có một đời chồng, được chia nhà ở sẵn, cho nên sau khi hai người được ghép đôi thành công, Dương Trấn Viễn trực tiếp mất tư cách được chia nhà, chỉ có thể dọn tới nhà của Chu Kỳ ở tầng 569.
"Về đây thăm ba mẹ không được sao?" Dương Trấn Viễn cười đáp lại.
Thương Kiến Diệu nhìn anh ta từ trên xuống dưới:
"Vợ cậu dạy dỗ cậu tốt thật."
"Hả?" Khuôn mặt trắng nõn của Dương Trấn Viễn lập tức đỏ bừng.
Long Duyệt Hồng phiên dịch giúp anh ta:
"Ý của cậu ta là trông cậu sáng sủa hơn trước kia."
"Có một chút thôi... Càng tự tin hơn hẳn." Dương Trấn Viễn giơ tay gãi gãi đầu.
Sau khi hàn huyên tán gẫu về công việc của Dương Trấn Viễn tại sở Nghiên cứu, Thương Kiến Diệu lại quay sang nhìn Long Duyệt Hồng:
"Chú Thẩm rốt cuộc bị sao thế?"
Long Duyệt Hồng đã sớm nghe ngóng dò la xung quanh, thở dài nói:
"Bọn họ nói đêm qua chú Thẩm có gì đó là lạ, trông cứ như mất hồn mất vía. Ài, nếu cho chú ấy đi gặp bác sĩ sớm hơn thì có lẽ đã không có chuyện gì rồi."
"Nếu đã bị lây bệnh Vô Tâm, có điều trị sớm mấy cũng vô dụng." Nơi Dương Trấn Viễn công tác là ở sở Nghiên cứu sinh học, thiên về mặt chữa bệnh, chẳng qua vì vấn đề chuyên ngành nên anh ta chủ yếu phụ trách mảng thiết bị điện tử nơi đó.
Long Duyệt Hồng lại thở dài:
"Đúng vậy... Thật là thảm quá mà, con của chú ấy mới chừng đó tuổi..."
Thương Kiến Diệu im lặng vài giây rồi hỏi tiếp:
"Chú Thẩm phát bệnh lúc nào? Ai là người đầu tiên nhìn thấy?"
Long Duyệt Hồng chỉ bên ngoài:
"Chú Thẩm phát bệnh ở trong phòng Giám sát Trật tự ngay bên cạnh, vừa mới vào, còn chưa kịp nói gì thì đã phát bệnh rồi. Phù, may là ở đó, bọn họ nhanh chóng khống chế chú ấy, bằng không quá nửa là sẽ có người bị thương."
"Phòng Giám sát Trật tự à..." Thương Kiến Diệu lặp lại: "Lúc ấy có bao nhiêu người ở đó?"
"Có tầm ba bốn người thì phải? Muốn chế ngự được một người Vô Tâm, hai người chắc chắn là không được." Long Duyệt Hồng suy đoán.
Thương Kiến Diệu bắt đầu hỏi các chi tiết khác, không hề che giấu sự "tò mò" của bản thân, cũng có ấn tượng sơ bộ về toàn bộ chuyện này: Sau khi ăn tối xong, Thẩm Độ lưỡng lự quanh quẩn ở chỗ cửa Trung tâm Hoạt động một lúc, vẻ mặt hoảng hốt, sắc mặt khó coi.
Chừng khoảng mười phút sau, ông ta bắt đầu đi tới phòng Giám sát trật tự bên cạnh, vừa mới bước vào, cũng chỉ tầm có vài chục giây, bên trong lập tức vang lên tiếng đánh nhau, tiếng gào rú...
Thời điểm đó đúng là giờ cao điểm sau khi ăn uống nghỉ ngơi, rất nhiều người đều thấy được cảnh tượng đó.
Cho tới chừng hơn bảy giờ bốn mươi phút, Thương Kiến Diệu tạm biệt Long Duyệt Hồng, Dương Trấn Viễn, và Chu Kỳ tới tìm chồng, rời khỏi Trung tâm Hoạt động, đi về nhà mình.
Sắp tới số 196 khu B, hắn đưa mắt nhìn phía dưới cửa phòng.
Chỗ đó có hình vẽ một đứa bé đơn giản bằng phấn trắng.
Điều này tỏ vẻ 5 giờ 30 phút rạng sáng mai, giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ có tụ hội.
...
Tầng 647, Tưởng Bạch Miên thu dọn đồ đạc, đi vào một thang máy ở góc khá khuất.
Cô quẹt thẻ điện tử, rồi ấn số "349".

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn