Chương 108: Chương 107: Sai vào sai ra
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~31 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Chưa kết thúc Bóng người kia đứng ở cửa phòng giữa phòng số 188 và 190, cách Thương Kiến Diệu gần mười mét.
Hắn ta đội một chiếc mũ lưỡi trai sậm màu, mặc áo màu xanh lam và quần dài màu đen, đi một đôi giày da trông có vẻ cũ.
Lúc này, hắn ta đang đứng dựa lưng vào tường, vành mũ ép xuống thấp gần như che hẳn đôi mắt.
Bóng của vành mũ phủ xuống dưới, che khuất cả khuôn mặt, làm cho Thương Kiến Diệu chỉ nhìn thấy chiếc ống nhỏ kim loại mảnh dài màu bạc mà đối phương ngậm trong miệng.
Ống này chỉ dài bằng một ngón tay, hệt như dùng để thay thế cho thuốc lá cuốn tay vậy.
Một ý nghĩ vụt lóe trong đầu Thương Kiến Diệu, hắn bỏ qua việc thử móc chìa khóa, hơi gập đầu gối xuống, bụng dồn lực, lập tức tiến vào trạng thái vận sức chờ tấn công.
Cùng lúc đó, tầm mắt hắn tối sầm xuống.
Không phải là hắn ngất đi, mà là ánh sáng xung quanh hệt như bị thứ gì đó hút hết.
Không chỉ như vậy, tai hắn cũng không nghe thấy được chút âm thanh nào.
Trạng thái hiện tại của Thương Kiến Diệu hệt như hắn về tới 'biển Khởi Nguyên', về tới "hòn đảo" đầu tiên mà hắn gặp được.
Đen tối hoàn toàn, tĩnh lặng hoàn toàn, ngoài hắn ra thì chẳng còn bất cứ đồng đội nào khác.
Cơn sợ hãi quen thuộc lại trào lên từ trong lòng hắn, làm cho hắn khẽ run rẩy.
Nhạc Khải Phàm đang dựa vào tường kia lập tức đứng thẳng người dậy, quay người sang.
Hắn ta nhanh chóng ngẩng đầu lên, làm cho ống mảnh kim loại màu bạc đen nhắm thẳng Thương Kiến Diệu.
Đây là một ống dùng để thổi mũi tên.
Khác với ống thổi mũi tên được dân du cư hoang dã chế tạo khá đơn sơ từ cây cối, ống này có cấu tạo máy móc tương đối phức tạp, dựa vào lò xo và cơ quan để bắn mũi tên, cho nên nó không dài một hai mét, mà lại khá ẩn nấp, với lại không cần thổi hơi thật sự, chỉ cần dùng đầu lưỡi chỉa vào nút là có thể bắn được rồi.
Về một mặt nào đó thì thực ra không thể gọi đây là thổi tên, bởi vì dùng ngón tay cũng làm được.
Tên thực sự của nó là "Ám tiễn".
Sở dĩ Nhạc Khải Phàm dùng miệng và lưỡi, hai thứ vốn không tiện chút nào này, là vì Thánh sư có nói với hắn ta rằng mục tiêu có năng lực người thức tỉnh có thể khiến người khác không thể làm ra động tác hai tay.
Nếu đã như vậy, thế thì hắn ta cũng không cần tay nữa.
Đồng thời hắn ta còn biết đặc điểm hai năng lực khác của mục tiêu: Một thì gần giống "thôi miên", nhưng bắt buộc phải đối thoại, hơn nữa phạm vi tác dụng là rất nhỏ, một cái khác thì khiến người ta làm ra mấy hành vi không lý trí, hiệu lực chừng từ bốn tới tám mét.
Dựa vào những thông tin tình báo này, Nhạc Khải Phàm giữ vững khoảng cách giữa hai bên.
Hiện tại hắn ta cách phòng của Thương Kiến Diệu gần mười mét, làm cho bản thân nằm ngoài phạm vi có tác dụng của hai năng lực "đối thoại thôi miên" và "hành vi không lý trí", mà năng lực "ảnh hưởng động tác hai tay" thì dựa vào việc "thổi mũi tên" để né tránh. Mỗi một căn phòng ở nơi đây đều rộng hai mét, có thể dựa theo điều này để thoải mái tính toán khoảng cách.
Hắn ta không chọn chỗ xa hơn là vì trong ba năng lực người thức tỉnh của hắn, "hành trình mộng ảo" có phạm vi bao phủ lớn nhất cũng chỉ có thể ảnh hưởng tới nhân loại ở khoảng cách không quá mười một mét.
Kế hoạch của Nhạc Khải Phàm là: Ở khoảng cách phù hợp nhất, ra tay trước dùng "hành trình mộng ảo" kích thích trí nhớ nào đó của đối phương, sinh ra ảo giác chân thực nhất định, làm cho Thương Kiến Diệu rơi vào một trong các trạng thái sợ hãi, mờ mịt, ngơ ngác, từ đó có thể khống chế được hắn trong khoảng thời gian ngắn ngủi.
Sau đó, thổi mũi tên làm gây tê đối phương, kéo hắn vào trong phòng số 196, gọn gàng sử dụng năng lực "xóa đoạn ngắn trí nhớ", lật xem trí nhớ của đối phương rồi xóa đi tất cả các manh mối.
Đây là phương án tốt nhất mà Nhạc Khải Phàm có thể soạn ra sau khi căn cứ năng lực bản thân và đồ vật trong tay. Dù sao chuyện xảy ra quá vội vã, mệnh lệnh của Thánh sư tới quá đột ngột, làm cho hắn ta không có thời gian chuẩn bị thêm.
Về việc tại sao hắn ta phải chuẩn bị sẵn "ống thổi tên", là bởi vì hắn ta dựa vào đó để khắc chế cái giá phải trả của bản thân về một mức độ nhất định nào đó.
Thực ra Nhạc Khải Phàm cảm thấy có chút kỳ quái trong lòng, theo hắn ta thấy, chuyện này giao cho Hùng Minh là được rồi, "trái tim ngừng đập đột ngột" quả thực là một năng lực tuyệt hảo cho việc giết người diệt khẩu, tiêu hủy manh mối.
Có lẽ các vị Thánh sư không muốn tiếp tục gây ra cái chết, sợ khiến đám quản lý cấp cao của công ty chú ý, cho nên mới sử dụng người thức tỉnh có thể xóa trí nhớ là mình... Những ý nghĩ vụt lóe trong đầu Nhạc Khải Phàm, hắn dự đoán phương hướng Thương Kiến Diệu có khả năng né tránh sau khi tỉnh táo lại đúng lúc, rồi thò lưỡi tới chỗ cơ quan ở dưới đáy của "ống thổi tên" kia.
Đúng lúc này, Thương Kiến Diệu với cơ thể hơi khom xuống và run rẩy đột nhiên cười thành tiếng:
"Năng lực yếu quá."
Trong khoảnh khắc đó, Nhạc Khải Phàm nghe mà ngây người:
"Tại sao hắn lại nói chuyện? Vào những lúc thế này, cho dù không bị ảnh hưởng nhiều từ 'hành trình mộng ảo', có thể kịp thời lấy lại tinh thần, như vậy cũng hẳn là nên né sang một bên, hoặc lăn mình ngay tại chỗ để né tránh đợt tập kích tiếp theo...
Tại sao hắn lại lãng phí thời gian quý giá như thế vào việc nói? Đây hoàn toàn không phải phản ứng mà người bình thường nên có. Đáng chết, tại sao hắn lại nói chuyện cơ chứ!"
Nhạc Khải Phàm vừa đặt lưỡi lên chốt mở "ống thổi tên", còn chưa kịp đẩy thì đã mất động tác tiếp theo.
Trán hắn ta toát đầy mồ hôi, há mồm, tự động đáp lại mà không thể kiềm chế được:
"Sao có thể nói là yếu được?"
Một tiếng leng keng vang lên, ống kim loại mảnh màu đen bạc kia rơi xuống đất, còn nảy lên vài cái.
Nhưng lời của Nhạc Khải Phàm thì không vì thế mà ngừng lại:
"Nó sẽ khơi gợi một số trí nhớ của mày, làm cho mày đắm chìm trong cảnh tượng quá khứ. Nếu thiết kế thỏa đáng, các mắt xích liên kết chặt chẽ thì thậm chí còn có thể khiến cho mày không phân biệt được đâu là thật đâu là giả."
Thương Kiến Diệu nghe xong, giật mình một cái:
"Tại sao mày lại phải đáp lại lời trào phúng của tao? Tao chỉ là vừa đầu óc chập mạch thôi mà."
Không chờ Nhạc Khải Phàm mở miệng, hắn đột nhiên nhận ra, bèn cười to nói:
"Cái giá phải trả của mày là bất kể người khác nói gì, mày đều phải đáp lại?"
"Mày cảm thấy sẽ đơn giản vậy sao?" Nhạc Khải Phàm "không chút khoan nhượng".
Trán hắn ta đã ướt đẫm mồ hôi.
Cái giá mà hắn ta đã đưa ra lúc trước là "Tự hạn chế".
Nhưng thực tế cái giá vốn không nghiêm trọng đến mức đó, Nhạc Khải Phàm vốn là thiếu tự hạn chế về một mặt khác.
Phương diện đó được gọi là "tranh luận".
Chỉ cần có người đưa ra chủ đề, hắn ta sẽ không nhịn được mà tranh chấp, mà tranh luận với người ta.
Một số thời điểm nào đó, cho dù hắn ta cùng chung quan điểm với đối phương, cũng sẽ không tự kiềm chế được mà bắt lấy một hai chi tiết nhỏ để cãi tới cùng.
Ban đầu hắn ta còn không thấy điều này có vấn đề gì, bằng không lúc trước hắn ta sẽ không lấy "tự hạn chế" làm cái giá, nhưng thời gian dần trôi, hắn ta phát hiện cái giá này cực kỳ nguy hiểm.
Dù sao không phải bất cứ lúc nào cũng phù hợp để đối thoại, để tranh luận.
Trong giây phút nguy cấp, có lẽ một hai giây thôi cũng có thể quyết định sống chết, phân tâm ra để tranh luận quả thực đúng là chê mình chết chưa đủ nhanh. Vả lại điều này còn khiến mối quan hệ của Nhạc Khải Phàm với người khác trở nên rất kém cỏi.
Cho nên hắn ta đã thông qua giáo đoàn đặt làm một ống kim loại nhỏ.
Chỉ cần ngậm ống đó, dùng nó để nhắc nhở bản thân, Nhạc Khải Phàm có thể kiềm chế bản thân ở một mức độ nhất định.
Mà khi muốn hành động bí ẩn, thì "ống thổi tên" này có thể dùng làm vũ khí được.
Đương nhiên cái giá phải trả vốn là thứ không thể nào né tránh. Nhạc Khải Phàm chỉ có thể đảm bảo rằng chỉ cần người khác không nói chủ đề liên quan bản thân là hắn ta có thể cố gắng ngậm miệng lại.
Hành động mà hắn ta thiết kế lần này vốn không hề cho mục tiêu cơ hội mở miệng.
Hắn ta cũng rất tin rằng không có người nào khi đối mặt nguy hiểm lại không né tránh, không phản công, mà lại lên tiếng nói chuyện.
Có ai ngờ hôm nay hắn ta lại gặp được một kẻ kỳ quặc như thế.
Mà kẻ đó lại còn đang giễu cợt hắn ta nữa cơ chứ.
Điều này khiến hắn sao có thể nhịn nổi?
Lúc này, đối mặt với câu hỏi của Nhạc Khải Phàm, Thương Kiến Diệu đưa ra lời hồi đáp thứ hai.
"Chẳng lẽ mạnh miệng cũng là cái giá phải trả của mày?" Lúc nói chuyện, mắt cá chân, đầu gối và vùng bụng của Thương Kiến Diệu đồng thời phát lực, khiến hắn nhào tới Nhạc Khải Phàm hệt như một con thú vồ mồi.
Hắn muốn kéo gần khoảng cách giữa hai bên.
Đột nhiên Thương Kiến Diệu cảm thấy cơ thể mình mất thăng bằng trong phút chốc.
Với hắn mà nói, động tác tương tự vốn đơn giản như bữa sáng, làm một trăm làn cũng sẽ không sai.
Ai ngờ hôm nay lại mất thăng bằng ngay giữa không trung một cách kỳ lạ như vậy.
Rầm!
Thương Kiến Diệu ngã xuống đất.
"Chân lý không cần võ mồm." Nhạc Khải Phàm lấy một ống "Ám Tiễn" khác ra khỏi túi áo.
Hắn ta không chuẩn bị chỉ một món vũ khí!
Trong lúc nói, Nhạc Khải Phàm tươi cười, bấm cơ quan.
Năng lực thức tỉnh thứ ba của hắn ta là:
"Chướng ngại thăng bằng!"
Phạm vi hữu hiệu là sáu mét.
Thương Kiến Diệu lao tới như vậy thực sự là quá hợp ý của hắn ta rồi.
Đương nhiên ban đầu hắn ta không mong sự việc sẽ phát triển như thế này, bởi vì ở khoảng cách này, mục tiêu cũng có thể phát huy tác dụng của năng lực người thức tỉnh.
May là biến hóa lần này cực kỳ có lợi cho hắn ta.
Một tiếng víu vang lên, một mũi tên kim loại nhỏ bắn vụt ra, nhắm thẳng tới Thương Kiến Diệu ở dưới đất.
Thương Kiến Diệu chỉ kịp thoáng đổi vị trí, tránh được phần đầu.
Phụp!
Mũi tên kim loại nhỏ kia cắm lên vị trí chỗ giữa vai trái và ngực hắn.
Thương Kiến Diệu lập tức uốn người nhảy lên, hoàn toàn không có dấu hiệu bị tê liệt.
Đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của Nhạc Khải Phàm, hắn nhổ mũi tên ra, vứt xuống đất, cười nói:
"Trong khoảng thời gian này tao vẫn luôn mặc áo chống đạn!"
Tuy cái chết của Vương Á Phi và Thẩm Độ rõ ràng không phải do súng đạn, nhưng Tưởng Bạch Miên vì lý do an toàn, còn là sau khi Thương Kiến Diệu chính thức tham gia chuyện này, phát cho mỗi một thành viên trong tổ một chiếc áo chống đạn.
Bên trong công ty Sinh Vật Bàn Cổ, súng đạn được quản lý rất nghiêm ngặt, Tưởng Bạch Miên muốn tổ chức huấn luyện bắn đạn thật thì đều phải báo cáo trước, rồi lại tuân theo quy trình thủ tục phức tạp. Nhưng loại đồ vật không có tính sát thương như áo chống đạn thì không chỉ dễ xin, hơn nữa nếu trong trang bị đội ngũ thì tổ trưởng có thể quyết định.
"Đồ nhát gan." Nhạc Khải Phàm cố cãi một câu.
Trong lúc nói, hắn ta đột nhiên quay người, lập tức guồng chân bỏ chạy.
Trong tình huống hiện tại, hắn ta cảm thấy mình không còn bất cứ phần thắng nào.
Về phần sau đó nên kết thúc thế nào, cứ giao cho Thánh sư đau đầu tìm cách đi!
Nhưng Nhạc Khải Phàm vừa quay người lại thì trong lòng chợt sinh ra một thứ cảm giác rất mãnh liệt: Sao có thể chạy trối chết chứ?
Sao có thể cứ thế từ bỏ?
Sao có thể bẽ mặt rời đi như vậy được?
Suy nghĩ vụt lóe, hắn ta quay người lại, nhào tới phía Thương Kiến Diệu.
Đôi mắt màu nâu sậm kia dường như trở nên đen nhánh.
Gần như cùng lúc, Thương Kiến Diệu chỉ cảm thấy trong đầu như có thứ gì đó vô hình đang phồng lên.
Chúng nó như những ngôi sao bay lên bầu trời, hiện ra ở tất cả các khu vực xung quanh, dày đặc chi chít.
Mà bên trong mỗi một "ngôi sao" đều có một đoạn cuộc đời mà Thương Kiến Diệu từng trải qua.
Lúc này, một vệt sáng chui vào từ bên ngoài, mang theo một "ngôi sao" rồi xẹt qua phía chân trời, rơi vào trong "biển Khởi Nguyên" hư ảo.
Thương Kiến Diệu lập tức nhíu mày lại, dường như rất mờ mịt không rõ mình đang làm gì lúc này.
Nhạc Khải Phàm cũng tỉnh táo lại, con ngươi trong mắt phóng đại:
"Đệt mẹ, vì sao mình không trốn? Trái lại còn dùng năng lực 'xóa đoạn ngắn trí nhớ' này để tấn công... Đây là năng lực thức tỉnh khiến người ta làm ra hành vi không lý trí ư?"
Nhạc Khải Phàm lập tức hiểu được chuyện gì vừa xảy ra, trái tim đập loạn nhịp.
Năng lực "xóa đoạn ngắn trí nhớ" của hắn ta vốn chẳng phải năng lực chiến đấu gì, bởi vì bắt buộc phải lật xem trí nhớ, dấu hiệu cần xóa đi, là một đoạn không vượt quá ba phút, thì mới có thể làm được chính xác.
Điều này tiêu phí không ít thời gian, hơn nữa khoảng cách giữa hai bên bắt buộc phải trong ba mét.
Ban nãy hắn ta chỉ dựa vào bản năng xóa bừa một đoạn ký ức, cơ bản là không biết sẽ sinh ra hiệu quả gì.
Với mục tiêu mà nói, điều này rất khó tạo ra tổn thương thực chất, dù sao một đoạn ngắn trí nhớ dài có ba phút có thể đại diện cho quá ít.
Thương Kiến Diệu nhíu mày nhìn Nhạc Khải Phàm đang kéo mũ lưỡi trai xuống rất thấp, không nói gì, cũng không tạo ra động tác nào.
"..." Một ý nghĩ nảy lên trong đầu Nhạc Khải Phàm: "Vừa rồi không phải là xóa đoạn ký ức ta với hắn giao chiến chứ? Hắn không nhớ ra chúng ta là kẻ địch, thậm chí không biết ta từng tập kích hắn..."
Nhạc Khải Phàm nghĩ tới đây, đầu óc lập tức vui sướng, bèn thẳng lưng lên.
Hắn ta ra vẻ thoải mái ngâm nga bài hát, cúi người nhặt ống kim loại và mũi tên nhỏ dưới đất lên.
Làm xong xuôi, hắn ta kéo mũ lưỡi trai xuống thấp hẳn, không cho Thương Kiến Diệu nhìn thấy rõ mặt mình.
Nhạc Khải Phàm ngâm nga bài hát, đi một bước, hai bước, ba bước, chậm rãi sải bước đi về nơi xa.
"Ê." Đúng lúc này, Thương Kiến Diệu đột nhiên xoay người lại, gọi một tiếng.
Con ngươi trong mắt Nhạc Khải Phàm lập tức phóng to, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng, không chút nghĩ ngợi mà lập tức bỏ chạy thục mạng.
Thương Kiến Diệu dõi theo bóng lưng hắn ta biến mất ở khúc quanh của "ngã tư đường", ơ một tiếng rồi lẩm bẩm:
"Hắn ta không chấp nhận lời đánh giá về trình độ ca hát của mình ư?"
...
Phòng số 12 khu C tầng 349.
Tưởng Bạch Miên đăng nhập tài khoản của mình, chăm chú viết một bức thư.
Sau khi chọn xong đối tượng cần gửi, cô di chuột xuống, bấm vào nút bên trái.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn