Chương 138: Chương 136: Manh mối bất ngờ
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Thợ săn cao cấp à, không biết là cao cấp về mặt nào... Tưởng Bạch Miên tự nhủ một câu trong lòng, cười phất tay:
"Cảm ơn nhé."
Cô chủ động kết thúc cuộc hỏi dò trước khi đám thợ săn di tích xếp hàng phía sau trở nên cáu kỉnh.
Sau khi về khu vực chỗ ngồi ở một bên đại sảnh, Tưởng Bạch Miên thấy bốn bề vắng lặng, bèn quay sang nói với Thương Kiến Diệu:
"Tuổi không phù hợp, phải tìm Trần Húc Phong kiếm tài liệu gia đình của cấp quản lý công hội."
"Cũng có thể hỏi thẳng bọn họ." Thương Kiến Diệu không chút do dự đưa ra một phương án khác.
"Lần lượt tới thăm rồi hỏi xem bọn họ có từng gặp được đám người Lôi Vân Tùng và Lâm Phi Phi?" Tưởng Bạch Miên thoải mái hiểu ý của Thương Kiến Diệu.
"Đúng!" Thương Kiến Diệu tỏ ra muốn làm lắm rồi.
Tưởng Bạch Miên lập tức bật cười:
"Nếu như người khác đề nghị như vậy, tôi sẽ sợ rút dây động rừng, hoặc không cách nào hỏi ra chân tướng, nhưng anh thì khác."
Đó đều là anh chị em cô chú dì bác ba mẹ nuôi tiềm ẩn của Thương Kiến Diệu, trong khoảng thời gian ngắn không có vấn đề là sẽ lừa gạt hoặc bán đứng.
"Vậy cứ ở đây chờ một chút, xem có khả năng gặp được vị nào không." Tưởng Bạch Miên quay đầu nhìn cầu thang đi lên tầng hai: "Đừng vội đi lên, một công hội Thợ Săn lớn như vậy, xác suất bên trong có người thức tỉnh hoặc biến đổi gen là không thấp, vẫn nên cẩn thận chút thì hơn."
"Có thể biến hết bọn họ thành bạn." Thương Kiến Diệu đề nghị.
"Sau đó chứng minh lẫn nhau, hình thành tuần hoàn?" Tưởng Bạch Miên nhớ rõ mấy điểm chính của "chú hề suy luận" mà Thương Kiến Diệu từng nói.
Nếu một người "trở thành" bạn bè của Thương Kiến Diệu, mà người xung quanh hắn chứng minh đây là thật, vậy người đó khó mà phát hiện được chân tướng sự thật, thoát khỏi kết quả suy luận sai lầm.
Đương nhiên ở trong thực tế thì đây là chuyện khá khó, dù sao Thương Kiến Diệu không có khả năng đi theo một người từ đầu tới cuối, xử lý mỗi một người, một sự kiện mà người đó gặp được.
Hệt như trưởng đoàn Flynn của trại người Vô Căn, trong hai ba ngày khi thường xuyên gặp Thương Kiến Diệu, ông ta sẽ luôn coi hắn là người anh em vào sinh ra tử với mình, mà sự ăn ý của bọn họ làm sâu sắc thêm nhận thức này, cũng đưa ra một lý do để chấp nhận cho người xung quanh.
Nhưng chờ một khoảng thời gian ngắn sau khi hai người tách ra, cho dù người trong trại người Vô Căn không nghi ngờ, vẫn cảm thấy trưởng đoàn có vẻ ăn ý với người ta mà thôi, một hai lời ngẫu nhiên của bọn họ cũng sẽ làm Flynn nhanh chóng tỉnh lại, nhận ra chân tướng.
Đây cũng chính là lý do Tưởng Bạch Miên không đồng ý cho Thương Kiến Diệu lạm dụng "chú hề suy luận" cho lắm.
Với tiền đề là bọn họ không nhẫn tâm giết người diệt khẩu, người bị ảnh hưởng sớm muộn gì cũng sẽ nhận ra sai lầm, mà người biết càng nhiều thì càng khó bảo mật được năng lực của Thương Kiến Diệu.
Đây không phải trong công ty, ở một nơi đóng kín, đối tượng mà mỗi người tiếp xúc mỗi ngày cơ bản là cố định, sẽ không xuất hiện điều ngoài ý muốn gì.
Thương Kiến Diệu có thể khiến thành viên giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ ở tầng 295 tin tưởng hắn là người mới được gia nhập theo con đường chính thức, là vì những người liên quan đã bị hắn "thuyết phục" rồi, đã hình thành vòng luận chứng tuần hoàn, mà người không liên quan thì vừa không rõ chuyện đã xảy ra, và cũng không quan tâm chi tiết cụ thể, về phần hàng xóm và đồng nghiệp tiếp xúc trong sinh hoạt hàng ngày, các tín đồ chắc chắn không có khả năng tán gẫu với bọn họ chuyện giáo đoàn được.
Tính ẩn giấu của giao đoàn đã giúp Thương Kiến Diệu che đậy dấu vết một cách hoàn hảo.
Đương nhiên với điều kiện thư từ qua lại hiện tại trên Đất Xám, chỉ cần Thương Kiến Diệu không tạo ra chuyện động trời gì, cho dù có tiết lộ đặc điểm năng lực bản thân ở một chỗ, thì đổi sang chỗ khác vẫn là anh hùng.
Nghe thấy câu hỏi của Tưởng Bạch Miên, Thương Kiến Diệu khẽ gật đầu nói:
"Điều này khá có tính khiêu chiến."
"Đến lúc đó, liệu bọn họ có chọn anh làm hội trưởng công hội không?" Tưởng Bạch Miên nói đùa một câu trước, sau đó nghiêm mặt nói: "Anh không biết rõ người thức tỉnh có khả năng tồn tại ở đây sẽ có năng lực gì, vậy đừng quá mạo hiểm, ngộ nhỡ năng lực đó khắc chế anh thì sao? Ví dụ như một người điếc, hoặc như không biết suy luận hẳn hoi, mà chỉ muốn làm sao phản bác được anh."
"Người điếc thì có thể dùng cách viết, cũng có tác dụng." Thương Kiến Diệu nói rất nghiêm túc.
Về tình huống phía sau thì hắn dường như cũng không cách nào giải quyết.
"Thế mà cũng được?" Tưởng Bạch Miên như có suy nghĩ, nói: "Miêu tả yếu tố trọng tâm chính xác hơn xem ra không phải là đối thoại, mà là trao đổi."
Nói tới đây, cô đột nhiên thở dài:
"Tiếc ghê..."
"Tiếc là tôi không biết ngôn ngữ của người câm điếc?" Thương Kiến Diệu hỏi với ngữ khí như đang giải đố.
"Không phải." Tưởng Bạch Miên nở nụ cười, tỏ ra rất đắc chí: "Cuối cùng tới lượt anh không theo kịp suy nghĩ của tôi. Tôi đang tiếc là bị giới hạn về khoảng cách, bằng không anh có thể dựa vào điện thoại, điện báo trao đổi với người ở xa, hoàn thành việc nói dối. Cái này gọi là gì trong thế giới cũ nhỉ? Hình như là, ừm, lừa đảo điện thoại? Vi rút mạng internet?"
Cô vừa dứt lời, đột nhiên đại sảnh công hội Thợ Săn trở nên ồn ào nhốn nháo.
Tưởng Bạch Miên quay đầu nhìn những thợ săn di tích kia, sau đó theo tầm mắt của bọn họ nhìn lên màn hình khổng lồ treo giữa không trung.
Trên đó, những nhiệm vụ đang chầm chậm chuyển động đã dừng lại, cố định ở một nhiệm vụ:
"Nhiệm vụ khẩn cấp: Tìm kiếm manh mối vụ án Lưu Đại Tráng bị bắn chết.
Miêu tả: 7 giờ 56 phút sáng ngày 23 tháng 11, Lưu Đại Tráng bị bắn ở phố Nam, chết ngay tại chỗ, địa điểm xảy ra vụ án là ên ngoài hẻm Hồng La ba mét...
Thù lao: Chỉ cần thông qua xét duyệt, xác nhận hữu hiệu, một manh mối thấp nhất 10 Ole, cao nhất 500 Ole.
Cấp độ nhiệm vụ: C, 100 điểm tín dụng.
Yêu cầu nhân viên nhiệm vụ: Không giới hạn.
Người tuyên bố: Bộ tư lệnh Quân thủ thành Dã Thảo."
Bởi vì là nhiệm vụ thuộc biên chế chính quyền, cho nên không có công hội đảm bảo.
Ở thành Dã Thảo, vì nhân viên lưu động nhiều, người có vũ khí cũng nhiều, những gì liên quan tới trị an đều do quân thủ thành phụ trách.
Mà 500 Ole đủ cho một gia đình bình thường sống khá dư dả một năm trong thành Dã Thảo, cho dù là 10 Ole cấp thấp nhất kia thì cũng có thể khiến không ít thợ săn di tích rơi vào hoàn cảnh khốn khó có cơ hội lấy sức, dù sao với một người mà nói, đây chính là số tiền đủ cho ăn uống nửa tháng thêm thuê nhà giá rẻ.
Tuy rằng đám thợ săn di tích không ham Ole mà thích vật tư hơn, nhưng chí ít trong phạm vi thế lực của thành Tối Sơ, tín dụng của đồng Ole vẫn là khả dĩ, tuy giá trị của nó hay dao động, nhưng biên độ không quá khoa trương.
"Đây là vụ bắn súng hồi nãy." Tưởng Bạch Miên dời mắt đi.
Bạch Thần, đã đi tới công hội Thợ Săn, đang ở cửa vào nhìn màn hình lớn phía xa, nói nhỏ một câu:
"Lưu Đại Tráng..."
"Cô biết à?" Long Duyệt Hồng nhạy bén hỏi.
Bạch Thần gật đầu:
"Vừa rồi không đi xem là ai, không ngờ là anh ta. Anh là một tên buôn lậu tình báo khá nổi tiếng ở chợ đen của thành Dã Thảo này."
"Buôn lậu tình báo? Khó trách..." Trong nhận thức có hạn của Long Duyệt Hồng thì đây là một nghề có độ nguy hiểm cao.
Lúc này Tưởng Bạch Miên đảo mắt qua, thấy có mấy người tiến vào từ cửa bên.
Người dẫn đầu lùn hơn Tưởng Bạch Miên một chút, mặc một áo khoác nỉ dày màu nâu nhạt.
Mái tóc cô ta màu vàng mềm mại buông xõa, đôi mắt ánh lên màu lam nhạt, lỗ chân lông trên mặt hơi lớn, làn da có vẻ hơi sần sùi. Cô ta là một người phụ nữ chừng ba mươi tuổi với khuôn mặt khá bình thường, nhưng lại rất có sức hấp dẫn riêng.
Trong khoảnh khắc, Tưởng Bạch Miên liên hệ cô ta với phó hội trưởng Christina của công hội Thợ Săn bản địa.
Lại thấy không ít nhân viên công hội hành lễ với cô ta, Tưởng Bạch Miên lại càng khẳng định chắc chắn.
Cô lập tức nghiêng đầu nói với Thương Kiến Diệu:
"Đến rồi." Thương Kiến Diệu xác nhận mục tiêu, bèn sải chân đuổi theo.
Trong ba người đàn ông tráng niên mặc bộ đồ màu đen bên cạnh Christina, một người tiến lên một bước chặn Thương Kiến Diệu lại.
Trong quá trình đó, tay anh ta lần mò tới bên hông.
"Phó hội trưởng Christina." Thương Kiến Diệu hô lên với tiếng Hồng Hà mà hắn không quá thông thạo.
Bởi vì hắn có ngoại hình xuất chúng, lại không thể hiện ra sự thù địch, Christina cười thân thiện nói:
"Có thể dùng tiếng Đất Xám được. Có chuyện gì không?"
Phát âm của cô ta rất rõ ràng.
"Phó hội trưởng Christina." Thương Kiến Diệu thành khẩn nói: "Tôi là thợ săn mới gia nhập công hội, cô cũng là một thành viên của công hội; tôi tới từ bên ngoài, cô cũng là người tới từ bên ngoài, cho nên..."
Câu nói nghe có vẻ khá hỗn loạn và không có lô gic này làm cho Thương Kiến Diệu giống như một thợ săn mới đang muốn bám lấy cấp quản lý vậy.
Christina nói với vẻ mặt không chút thay đổi:
"Cho nên... phải giúp đỡ nhau."
Cô ta chợt mỉm cười:
"Tôi phải đi họp trước đã, chờ tới 9 giờ 30, anh tới phòng làm việc của tôi tìm tôi, phòng 308 tầng 3."
Dứt lời, cô ta bước tiếp tới cầu thang.
Ngay khi cô ta đi lướt qua bên người Thương Kiến Diệu, cô ta đột nhiên giơ tay ra kín đáo vỗ mông Thương Kiến Diệu một cái.
Tưởng Bạch Miên vẫn luôn chú ý bên này thấy cảnh đó, quả thực là kinh ngạc tới mức ngây ra.
May là tâm lý của cô khá vững vàng, không thể hiện ra chút dị thường nào.
Chờ khi Christina và hộ vệ của cô ta biến mất, Tưởng Bạch Miên mới tới gần Thương Kiến Diệu, cố nén cười hỏi:
"Có cảm tưởng gì không?"
"Sơ suất." Thương Kiến Diệu nói chi tiết.
"Hử?" Tưởng Bạch Miên mang máng đoán được Thương Kiến Diệu nói vậy là có ý gì.
"Hẳn là tôi nên gọi mẹ đúng lúc." Thương Kiến Diệu tự kiểm điểm bản thân.
Tưởng Bạch Miên cúi đầu khẽ cười hai tiếng, ổn định cảm xúc, sau đó nói:
"Không trách anh, cô ta không hề thể hiện ra chút không đúng nào, hiển nhiên là kẻ lão luyện rồi."
Sau khi trấn an tổ viên xong, cô hỏi như đang trêu ghẹo:
"Chờ lát nữa anh có muốn đi không?"
Thương Kiến Diệu rơi vào trầm tư, không biết đang nghĩ gì.
Tưởng Bạch Miên ngừng cười, nghiêm mặt nói:
"Ý kiến của tôi là không đi. Không có nhiệm vụ nào cần tổ viên hy sinh để hoàn thành. Chúng ta còn rất nhiều biện pháp khác, anh cũng còn rất nhiều mục tiêu."
"Tôi có thể khiến cô ta nói thêm một chút nữa." Thương Kiến Diệu chậm rãi nói.
"Đây cũng là một biện pháp..." Thương Kiến Diệu khẽ gật đầu: "Nhưng vẫn cần phải suy xét, thận trọng chút."
Trong lúc bọn họ nói chuyện, màn hình lớn treo trên đại sảnh lại có thay đổi:
"Nhiệm vụ khẩn cấp (cập nhật trạng thái): Tìm kiếm manh mối vụ án Lưu Đại Tráng bị bắn chết.
Miêu tả chi tiết hơn: Trong tòa nhà xảy ra vụ án, có người gặp được tay súng..."
Phía sau hình ảnh người được vẽ ra từ hồi tưởng của người chứng kiến: Đây là một người đàn ông không lùn cho lắm, đội mũ lưỡi trai trên đầu, hàng lông mày có cảm giác sắc bén lợi hại, đôi mắt như chưa hoàn toàn mở hết.
Tưởng Bạch Miên chỉ đảo mắt qua thì toàn thân cứng ngắc lại.
Tuy bức phác họa kia vẽ không giống cho lắm, nhưng cô vẫn có thể dựa vào đặc điểm chủ yếu liên tưởng tới một người: Lôi Vân Tùng!
Chính là vị tổ trưởng Lôi Vân Tùng của tổ điều tra thế giới cũ đã mất tích kia!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn