Chương 92: Chương 91: Hình vẽ
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Chưa kết thúc Trong căng tin nhỏ bên cạnh tổ điều tra thế giới cũ.
Tưởng Bạch Miên bưng khay thức ăn trở về, để từng phần thịt xuống.
Trong khay này chất đầy khoai tây mềm với một mảng lớn nước thịt bò sền sệt thơm ngào ngạt xộc vào mũi, gà nướng vàng ruộm, có canh sườn bí đao trông có vẻ khá thanh đạm, từng miếng thịt dê xen lẫn chút hành tây.
"Quá, quá phong phú rồi." Long Duyệt Hồng hít vào mùi hương tràn ngập trong không khí, khen ngợi một câu đầy thật lòng.
Với anh ta mà nói, ăn tết cũng chỉ thế này mà thôi.
Tưởng Bạch Miên liếc nhìn anh ta:
"Không phải lúc ở thị trấn Kỳ Phong anh cũng ăn uống vui vẻ lắm sao? Tôi còn tưởng mấy món thịt này đã không cách nào khiến anh xúc động như lúc trước rồi chứ."
"Làm gì có?" Long Duyệt Hồng theo bản năng phản bác một câu.
Anh ta khựng lại, lộ ra vẻ mặt hoài niệm:
"Nhưng mà chân giò hun khói với thịt muối của thị trấn Kỳ Phong đó thực sự rất không tệ..."
Bởi vì thị trấn Kỳ Phong là phụ thuộc của Sinh Vật Bàn Cổ, bọn họ có thể đổi được số lượng muối ăn đầy đủ và rất hời, thứ này có thể giúp bọn họ lưu trữ được số thịt dư thừa khá nhiều mùa săn bắn và thu hoạch, trữ được đến mùa đông khi khó tìm thấy thú hoang để chống lại cái đói.
"Không phải cậu nói cậu ăn chán rồi sao?" Thương Kiến Diệu ngồi bên Long Duyệt Hồng lật tẩy anh ta.
Long Duyệt Hồng lập tức đờ mặt ra:
"Lúc đó, chỉ là lúc đó thôi!"
Trong lúc bọn họ nói chuyện, Bạch Thần bưng khay có để bốn phần cơm quay lại.
Cô nhìn từng phần thịt với đồ chay có số lượng tương đương trước mặt, thốt lên:
"Tổ trưởng, thế này có phải khiến cô thanh toán nhiều lắm không?"
"Đây là thịt ưu đãi đặc biệt, chỉ mất một điểm cống hiến." Tưởng Bạch Miên chỉ vào con gà nướng kia, nói: "Những món khác cộng lại cũng chỉ 150 điểm cống hiến thôi."
"Gì mà cũng chỉ?" Long Duyệt Hồng nghe vậy, bèn nói: "Nếu bữa nào tôi cũng ăn như thế này, thì số tiền lương mỗi tháng chỉ đủ cho sáu ngày, không, không đủ sáu ngày ấy, ban nãy chưa tính bữa sáng."
"Nếu bữa nào cậu đều có thể ăn nhiều như vậy, tôi có thể bao cậu ăn." Thương Kiến Diệu cực kỳ đứng đắn đưa ra đề nghị.
"... Vậy chỉ một ngày là tôi no quá chết rồi." Long Duyệt Hồng ngẫm nghĩ, cảm thấy không thể nhận đề nghị rất hời này.
Tưởng Bạch Miên lập tức cười nói:
"Tôi thì không thể bữa nào cũng mời mọi người được, thi thoảng thì không sao. Tôi đã cấp D6 rồi, tiền lương cơ bản thì mọi người cũng biết là được bao nhiêu rồi đó."
"Mỗi một cấp tăng 500 điểm cống hiến. D1 là 1. 800 điểm, D2 là 2. 300 điểm... D6 chính là 4. 300 điểm. Tính cả các loại trợ cấp, tổ trưởng dù không ra bên ngoài thực hiện công việc thực địa thì cũng chí ít có 4. 500 điểm." Long Duyệt Hồng còn tính toán rất cẩn thận: "Nhưng nếu mỗi bữa đều muốn ăn ngon, đều muốn có đủ thịt thì tháng nào cũng phải tiêu tới 2. 000 điểm cống hiến, đây là trong tình huống chúng ta có bữa cơm thêm, bằng không thì ít nhất cũng phải 3. 000 điểm.
Trừ những cái này đi, còn có nguồn cung cấp năng lượng, phí cấp nước, phí vị trí và các loại chi tiêu thiết yếu, số điểm còn lại sẽ không nhiều... Nếu mà nuôi thêm mấy đứa con, như vậy thì thực sự..."
Long Duyệt Hồng càng nghĩ càng cảm thấy cuộc sống thật gian nan.
Chủ yếu là anh ta đã thích ứng với cuộc sống ngày nào cũng được ăn thịt, vả lại không có sự "xa xỉ" của trẻ con, lại nghĩ tới giấc mơ ban đầu là có một người vợ và hai đứa con, mỗi tuần ba bữa thịt, khó tránh khỏi cảm thấy sang chuyến xe cuộc đời khác.
"Ngừng, ngừng!" Tưởng Bạch Miên cắt ngang dòng tính toán của Long Duyệt Hồng: "Nói tới mức khiến đầu tôi đâu! Vả lại sao anh không tính cả tiền lương của vợ anh? Gia đình là phải do hai người cùng chèo chống chứ."
Tưởng Bạch Miên nói tới đây thì cười:
"Kỳ thực tiền lương hàng tháng của tôi đều thừa ra không ít. Anh trai tôi kết hôn sớm, đã dọn ra ở riêng rồi. Tôi vẫn luôn sống chung với ba mẹ, tiền lương của bọn họ còn cao hơn tôi không ít, trợ cấp và phúc lợi cũng thế. Ban ngày tôi cơm bổ sung, tối ăn cơm bố mẹ, công ty còn phát cho đồng phục, quá hoàn hảo~" Tưởng Bạch Miên lại nhìn quanh một vòng, cười tủm tỉm nói:
"Lần này mọi người cũng có thể lấy được không ít điểm cống hiến. Bạch Thần lên thành nhân viên chính thức, có thể hưởng đãi ngộ của nhân viên cấp D9 rồi. Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng các anh cũng lên cấp D8, mỗi tháng được thêm 500 điểm cống hiến nữa. Ngoài ra còn có trợ cấp cho công tác thực địa, lần này chúng ta ra ngoài mất chừng một tháng, mỗi người có thể nhận được tám chín trăm điểm.
Khoản lớn nhất chắc chắn là bồi thường giá trị tương đương cho những thu hoạch lần này, cụ thể là bao nhiêu thì hiện giờ tôi không rõ."
Đám người Long Duyệt Hồng và Bạch Thần lắng nghe, không nhịn được mặc sức tưởng tượng sau khi nhận được số lượng điểm cống hiến lớn như vậy thì nên chi tiêu như thế nào.
"Tôi phải xin một căn hộ lớn hơn mới được..." Long Duyệt Hồng nhớ tới hoàn cảnh gia đình chật chội và đám em gái em trai phải ngủ chung với người lớn, nói một câu như đang lẩm bẩm.
Ở trong Sinh Vật Bàn Cổ, nhà ở thường được phân phối theo cấp bậc. Mà nếu muốn vượt cấp xin nhà ở lớn hơn thì phải trả thêm một khoản phí dụng, hơn nữa hàng tháng còn phải nộp thêm tiền thuê.
Đương nhiên các nhân viên cũng có thủ thuật nhỏ, đó chính là không thông qua công ty mà tự mình đi đổi. Ví dụ như sau khi con cái của một số nhân viên lâu năm đều được phân phối tới nhà ở khác, không còn ở chung với cha mẹ, những nhân viên lâu năm kia có thể thu một khoản phí rồi đổi căn phòng nào có vẻ rộng lớn hơn của mình cho những người mà nhà ở đã chật hẹp tới mức không chen chúc được nữa.
Cứ như vậy thì sẽ không có tiền thuê mỗi tháng.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, chờ khi hai nhân viên lâu năm kia qua đời, công ty sẽ dựa theo tư liệu đăng ký để thu hồi nhà ở.
Trải qua sự hun đúc lâu như vậy, tiếng lẩm bẩm của Long Duyệt Hồng to hơn bình thường không ít, Tưởng Bạch Miên mỉm cười gật đầu:
"Chí hướng tốt đó."
Cô lại quay sang nhìn Bạch Thần:
"Hẳn là cô sẽ tích đủ tất cả điểm cống hiến, chờ đủ cấp độ nhân viên là sẽ làm cải tạo gen?"
Nếu nhân viên có thể trả một số lượng điểm cống hiến lớn, hoặc sẵn sàng trở thành tình nguyện viên cho một số thí nghiệm nguy hiểm, như vậy cấp bậc để xin làm cải tạo gen sẽ giảm xuống, cấp D8, thậm chí D9, cũng có thể xin thành công.
"Ừm." Bạch Thần vô thức kéo chiếc khăn quàng cũ màu xám trên cổ.
Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu:
"Tôi xin nhắc lại cho cô một câu thế này, kỹ thuật cải tạo gen vẫn còn chưa hoàn thiện, tiềm ẩn đủ loại nguy hiểm, nếu không phải bất đắc dĩ thì tốt nhất đừng thử. Ừm... Tôi cũng biết cô có lý do riêng, chỉ là mong cô hãy cân nhắc thật kỹ."
Không chờ Bạch Thần trả lời, Tưởng Bạch Miên ngửi mùi thơm tràn ngập trong không khí:
"Mau ăn, mau ăn, đồ ăn sắp nguội hết rồi!"
Cô vừa nói vừa giơ đũa nhanh nhẹn xé cái cánh của con gà nướng kia.
Dưới lớp da vàng cánh gián là một tầng dầu mỡ kiểu như vào miệng là tan, lại thêm hương vị của mấy loại gia vị làm cho Tưởng Bạch Miên gần như không thể dừng miệng được.
Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần cũng gia nhập hàng ngũ hưởng dụng đồ ăn, ai nấy đều hết sức chăm chú ăn, hoàn toàn không rảnh tán gẫu.
Sau khi ăn xong, Tưởng Bạch Miên nhấp một hớp canh, hơi híp mắt lại, thỏa mãn nói:
"Mỗi lần từ ngoài kia trở về, được ăn một bữa như thế này, thật sự có thể khiến người ta cảm nhận được sự tốt đẹp của cuộc sống."
"Cho nên càng phải cứu vớt toàn bộ nhân loại." Thương Kiến Diệu cũng đặt bát đũa xuống, lau khóe miệng.
"Anh không thể đổi lời kịch nào khác sao?" Tưởng Bạch Miên trợn mắt trừng người này.
Thương Kiến Diệu gật đầu, đột nhiên hỏi:
"Vậy cô cảm thấy rốt cuộc Tiểu Xung là loại người nào?"
Nghe thấy cái tên "Tiểu Xung" này, Bạch Thần và Long Duyệt Hồng còn đang mút xương gà đồng thời dừng lại.
Đối với bọn họ mà nói, cái tên này vừa thần bí vừa đáng sợ, hệt như đại diện cho một cấm kỵ nào đó.
Trong nhiều ngày trước đó, bọn họ cố ý lãng quên Tiểu Xung, không nhắc đến trong các cuộc thảo luận.
Tưởng Bạch Miên im lặng vài giây rồi nói:
"Tôi nghi ngờ cậu ta là người Vô Tâm cao cấp, là người Vô Tâm cao cấp trong những người Vô Tâm cao cấp, thậm chí có thể gọi là vua của người Vô Tâm. Có lẽ, lúc ấy vì cậu ta ở cạnh, muốn xem bắn nhau thực sự, cho nên tôi mới vô thức xem nhẹ năng lực người thức tỉnh và phạm vi tương ứng của Kiều Sơ..."
"Một người Vô Tâm khôi phục trí tuệ và trí nhớ của con người?" Long Duyệt Hồng hoảng sợ, thì thào lẩm bẩm: "Không, người Vô Tâm sao có được trí tuệ của loài người chứ..."
Tưởng Bạch Miên nói với vẻ mặt nặng nề:
"Cậu ta không chỉ có như vậy, nói không chừng còn có năng lực đáng sợ như của sinh vật đột biến và người Vô Tâm cao cấp..."
"Một siêu nhân loại?" Bạch Thần nói với ngữ khí nặng nề hơn hẳn.
Thương Kiến Diệu giơ tay:
"Cậu nhóc dùng việc cơ thể không cách nào trưởng thành để đổi lại trí tuệ?"
"Ý anh là Tiểu Xung cũng có khuyết điểm nghiêm trọng, còn xa mới được coi là siêu nhân loại?" Tưởng Bạch Miên hiểu ý ngầm trong lời Thương Kiến Diệu nói.
Thương Kiến Diệu do dự:
"Nhóc ấy là bạn tôi."
"Cho nên không được nói xấu bạn bè?" Tưởng Bạch Miên thử giải mã tư duy nhảy vọt của đối phương.
Thương Kiến Diệu không trả lời.
"Ha ha." Long Duyệt Hồng bật cười hai tiếng, rồi đột nhiên nhận ra: "Chẳng lẽ tôi không phải bạn cậu? Vì sao cậu thường xuyên nói xấu tôi?"
Thương Kiến Diệu liếc nhìn anh ta:
"Tôi chỉ lặp lại những gì cậu đã nói thôi. Ài, tôi chỉnh sửa gen rồi mà mới được một mét bảy lăm, dáng vẻ cũng bình thường..."
"Dừng!" Long Duyệt Hồng cắt ngnag lời nhại lại của Thương Kiến Diệu.
Tưởng Bạch Miên nhìn mà khó nén nụ cười, vừa đứng dậy vừa nói:
"Được rồi, mọi người về nghỉ ngơi đi. Ài... Chỉ có tôi là còn phải tăng ca, viết cho xong báo cáo nhiệm vụ rồi còn đệ trình lên trên."
"Cần tôi giúp đỡ không?" Bạch Thần hỏi một câu.
Tưởng Bạch Miên cười ha ha nói:
"Yêm tâm, tôi sẽ không quên cái gì nên viết, cái gì không nên."
Bạch Thần bị vạch trần thì hơi có chút xấu hổ, khẽ cúi đầu xuống.
Sau khi chào tạm biệt Tưởng Bạch Miên và Bạch Thần, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng tiến vào thang máy, quay trở lại tầng 495.
Lúc thang máy đang đi xuống, Long Duyệt Hồng nhìn bóng dáng chính mình trên vách kim loại, đột nhiên thở dài:
"Không biết lần này có thể thuyên chuyển tổ thành công hay không..."
Không chờ Thương Kiến Diệu đáp lại, anh ta lại nói tiếp với vẻ mê mang:
"Kỳ thật hiệng giờ tôi có chút hiểu ý nghĩa công việc của tổ điều tra thế giới cũ... Cuộc sống trong công ty với một người vợ, hai đứa con, mỗi tuần ba bữa thịt quả thật rất tốt đẹp, tôi vẫn rất chờ mong, nhưng chờ khi lớn tuổi rồi, liệu có cảm thấy sống uổng cuộc đời, sống một đời vô dụng không?"
Thương Kiến Diệu vẫn nhìn thẳng phía trước, không để ý anh ta.
Long Duyệt Hồng cũng im lặng theo, mãi khi thang máy tới tầng 495, anh ta mới cười nói:
"Phó mặc cho số phận vậy."
Thương Kiến Diệu liếc nhìn anh ta:
"Vậy cậu về đổi tên lại trước đã."
Lúc nói, bọn họ chia tay ở ngã ba trước cửa thang máy, quay về nhà mình.
Không lâu sau, Thương Kiến Diệu đã về tới phòng số 196, khu B.
Hắn vừa lấy chìa khóa ra, đã thấy bên dưới cùng của cửa có người dùng phấn trắng vẽ hình ảnh trẻ con giản lược.
Ở trong Sinh Vật Bàn Cổ đa dạng tập tục này, nét vẽ trẻ con này không phải điều gì đáng kỳ quái cả, nếu không thích thì cứ xóa đi là được.
Nhưng Thương Kiến Diệu biết một bức vẽ đó, ở vị trí đó có nghĩa là: 5 giờ 30 phút sáng mai, chỗ cũ, giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ tụ hội.
Thương Kiến Diệu giơ tay lên nhẹ nhàng lau khóe miệng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn