Chương 112: Chương 111: Chuẩn bị
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Chưa kết thúc
"Hơn một tháng... Ba bốn tháng..." Long Duyệt Hồng ngơ ngác lặp lại những con số này.
Tưởng Bạch Miên quan sát anh ta vài lần:
"Trông anh không giống sợ hãi? Rốt cuộc có chỗ khó xử nào thì cứ nói ra để mọi người nghiên cứu bàn bạc, nhỡ đâu có biện pháp giải quyết thì sao?"
Long Duyệt Hồng còn chưa kịp nói, Thương Kiến Diệu đã nói thay anh ta:
"Khoảng thời gian này cậu ta dựa vào đồng hồ cơ, kẹo bánh, chai nước uống thủy tinh sống rất sung sướng, đi đường mà còn như sắp bay lên rồi, sao nỡ mà rời khỏi công ty?"
"Nào có?" Long Duyệt Hồng vô thức phản bác.
Thương Kiến Diệu lập tức hỏi:
"Vậy trừ đi điểm cống hiến đổi phòng cho cha mẹ cậu thì số tiền bồi thường được phát lúc trước còn bao nhiêu?"
Vấn đề này đánh trúng trọng tâm, làm cho Long Duyệt Hồng ấp úng không trả lời được.
Quả thật sau khi nhận được điểm bồi thường, anh ta sống rất thoải mái. Món bánh bình thường mà mỗi cân sáu mươi điểm cống hiến là anh ta ăn thường xuyên, thi thoảng còn đổi sang hàng cao cấp một cân bảy trăm hai mươi điểm.
Về phần kẹo, hạt bí, đồ uống chai thủy tinh thì lại như cơm bữa.
Điều này làm anh anh ta trở thành anh hùng trong cảm nhận của các em trai em gái, trở thành đối tượng hâm mộ của đám bè bạn.
Dường như cũng khiến việc chung đụng với cô gái mình thích trở nên dễ dàng hơn không ít.
Long Duyệt Hồng, thật sự là không tiện để lộ số dư, đành phải chủ động nói:
"Thời gian trước mẹ tôi vừa mới giới thiệu cho tôi một cô gái, chúng tôi gặp nhau vài lần, cảm thấy cũng ổn. Giờ mà đi ra ngoài một hai tháng mới về, như vậy hoa cúc cũng tàn rồi..."
Tưởng Bạch Miên gật đầu đồng ý:
"Cũng đúng, hiện tại anh với cô bé kia cùng lắm được coi là người quen, bạn thì còn chưa tới, nếu bặt vô âm tín hai ba tháng liền, làm sao cô ấy chờ anh được."
"Tổ trưởng, có biện pháp giải quyết không?" Long Duyệt Hồng ôm tia hy vọng cuối cùng, nhìn với ánh mắt mong mỏi.
Anh ta biết cấp trên giao nhiệm vụ xuống là không thể từ chối, chỉ hy vọng tổ trưởng có thể truyền thụ cho đôi chút kỹ xảo thực dụng làm cho mình có thể nhanh chóng xác định quan hệ.
Dù nói thế nào, tổ trưởng cũng là cô gái chưa lớn tuổi lắm, hẳn là có thể hiểu được tâm tính người cùng giới, vả lại cô thực sự có bộ óc tuyệt vời.
Tưởng Bạch Miên ngẫm nghĩ nghiêm túc rồi đáp:
"Không có. Mà dù cho lúc này tôi có nghĩ cách tác hợp hai người lại với nhau, nhưng trong tình huống không có tình cảm sâu sắc làm nền tảng, hai ba tháng sau anh về thì sợ là sẽ càng đau lòng hơn đấy."
"Ài..." Long Duyệt Hồng thở dài.
Tưởng Bạch Miên thấy thế, thuận miệng an ủi một câu:
"Đây chưa chắc là chuyện xấu."
"Ồ?" Long Duyệt Hồng đột nhiên có chút chờ mong, không biết tổ trưởng sẽ nói thế nào.
Tưởng Bạch Miên thấy Long Duyệt Hồng tưởng thật, đành phải cười khan nói:
"Cô tiếp theo sẽ tốt hơn."
Lúc bày Bạch Thần không cho Long Duyệt Hồng có cơ hội khổ sở, bèn hỏi:
"Tổ trưởng, tại sao phải đi thành Dã Thảo?"
"Đi thăm Lưu Ly Tịnh Thổ của giáo đoàn Tăng Lữ." Thương Kiến Diệu cướp lời.
Sắc mặt Long Duyệt Hồng lập tức tái nhợt hẳn đi.
"Đấy là chỗ nào với chỗ nào." Tưởng Bạch Miên tức giận giải thích: "Là thế này..."
Cô kể chuyện một tổ điều tra khác mất tích ở thành Dã Thảo qua một lượt, rồi nói rõ nhiệm vụ của tổ mình.
"Thế thì có nguy hiểm lắm không?" Long Duyệt Hồng buột miệng hỏi: "Một sự kiện vừa đi qua hoang nguyên Tăng Lữ, lại vừa có thể khiến toàn bộ thành viên của một tổ điều tra thế giới cũ mất tích..."
Anh ta quá kiêng kỵ thầy tu máy móc thiền sư Tịnh Pháp, sợ lần tới lại gặp phải gã, khiến bản thân mình thành người hữu duyên.
Vả lại những thầy tu máy móc này đều có sự quái gở riêng, đều có điểm phát cuồng, ngộ nhỡ lần tới gặp phải loại hình nghe phải cái tên không hay là muốn giết luôn mục tiêu thì sao?
Nghe đồn hoang nguyên Tăng Lữ là nơi cất giấu Lưu Ly Tịnh Thổ của giáo đoàn Tăng Lữ, nó được đặt tên như vậy là vì thường xuyên có thầy tu máy móc hoạt động ở khu vực đó.
Nghe tới hoang nguyên Tăng Lữ, tư duy của Thương Kiến Diệu lập tức nhảy vọt:
"Không biết thiền sư Tịnh Pháp liệu có giảng phật pháp cho Kiều Sơ nghe hay không..."
Tưởng Bạch Miên bị chọc cười:
"Loại đàn ông mang nghiệp chướng nặng nề như vậy là phải đưa đi làm thầy tu máy móc. Mọi người nghĩ thử xem, một con điều hâu, một đám linh cẩu, một lũ thú hoang vây quanh một người máy làm từ kim loại, liều mạng tới gần hắn, cọ hắn, mà người máy kia không thèm để ý, chỉ ngồi ngay ngắn trên tảng đá, dùng giọng nói điện tử nghiêm túc giảng kinh văn, phật pháp, chậc chậc..."
Sau khi mặc sức tưởng tượng một chút, Tưởng Bạch Miên dừng dòng suy nghĩ này đúng lúc, chuyển qua an ủi Long Duyệt Hồng:
"Đừng lo, chúng ta sẽ quy hoạch tuyến đường vòng qua hoang nguyên Tăng Lữ để tiến vào thành Dã Thảo từ một phía khác. Tuy rằng làm thế sẽ khiến quãng đường xa hơn hẳn, nhưng được cái an toàn. Chờ khi tới thành Dã Thảo rồi, chúng ta có nhân viên tình báo của công ty phối hợp, có một chút tài nguyên nhất định để điều động, thực ra cũng không nguy hiểm đến thế. Vả lại..."
Khi nói tới hai từ "vả lại" này, Tưởng Bạch Miên nở nụ cười tủm tỉm:
"Đây là trường hợp phù hợp nhất cho Thương Kiến Diệu phát huy. Ở trên chiến trường súng đạn, tác dụng năng lực của anh ta bị hạn chế, nhưng ở hoàn cảnh tương đối ôn hòa, người với người phải thường xuyên tiếp xúc với nhau thì gần như vô địch."
Dứt lời, Tưởng Bạch Miên vỗ lên vai Thương Kiến Diệu:
"Đến lúc đó nhớ kết bạn nhiều vào nhé!"
Bạch Thần chăm chú lắng nghe, vô thức tưởng tượng cảnh Thương Kiến Diệu điên cuồng "kết bạn" sau khi tiến vào thành Dã Thảo.
Điều này khiến cô đột nhiên rùng mình một cái.
Cô rất sợ trong thành Dã Thảo sẽ xuất hiện một tổ chức tên là "Thương Kiến Diệu huynh đệ hội".
Nghĩ tới đây, Bạch Thần vô thức quay đầu nhìn Thương Kiến Diệu, phát hiện ánh mắt người này sáng ngời, dáng vẻ như đang rất muốn làm luôn rồi.
"Tổ trưởng, chúng ta lập tức lên đường ngay hôm nay đi." Thương Kiến Diệu đề nghị.
Tưởng Bạch Miên lườm hắn một cái:
"Đừng có nghĩ. Trong ba ngày tới anh còn phải phối hợp điều tra nữa."
"Điều tra?" Long Duyệt Hồng nghe mà mờ mịt.
Lúc này Tưởng Bạch Miên mới kể chuyện giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ, nhấn mạnh vào cống hiến của Thương Kiến Diệu.
"Bệnh Vô Tâm của chú Thẩm hóa ra là do vậy..." Lúc này Long Duyệt Hồng mới phát hiện trong khoảng thời gian mình ăn sung mặc sướng, nhưng dòng chảy ngầm bên dưới mặt nước đang cuộn trào mãnh liệt.
Anh ta vừa lẩm bẩm, đột nhiên quay sang nhìn Thương Kiến Diệu:
"Cậu gia nhập tà giáo khi nào vậy?"
"Tháng bảy." Thương Kiến Diệu thản nhiên trả lời.
"Tại sao cậu lại chủ động gia nhập bọn họ?" Long Duyệt Hồng thấy khó hiểu.
Thương Kiến Diệu nhướng mày:
"Thú vị, đồng thời có thể để lại manh mối báo cáo."
"Vậy tại sao lại phải tham gia nhiều lần như thế? Tố cáo sớm một chút có phải là không xảy ra chuyện gì không?" Long Duyệt Hồng cảm giác chỗ này có vấn đề gì đó.
Vẻ mặt Thương Kiến Diệu trở nên có chút nặng nề:
"Bởi vì có đồ ngon. Tiệc thánh đặc biệt ngon."
Sau này hẳn là không còn tiệc thánh miễn phí nữa.
"..." Phản ứng duy nhất cho câu trả lời này là vẻ mặt Long Duyệt Hồng ngây ra.
Tưởng Bạch Miên thì "an ủi" Thương Kiến Diệu:
"Trong thành Dã Thảo chắc chắn có không ít giáo phái, có công khai và có giấu kín. Đến lúc đó, anh muốn gia nhập bao nhiêu giáo phái thì cứ thoải mái, muốn ăn chực tiệc thánh bao nhiêu giáo phái thì cứ chực đi. Tôi nghĩ, với anh mà nói thì điều này hẳn là không có gì khó khăn chứ nhỉ?"
"Tổ trưởng, chúng ta lên đường ngay hôm nay đi." Thương Kiến Diệu lại đề nghị rất thành khẩn.
Tưởng Bạch Miên cơ bản là không thèm trả lời hắn, quay sang nói với Bạch Thần:
"Chờ lát nữa đọc hết tư liệu, cô và tôi phối hợp quy hoạch mấy tuyến đường đi thành Dã Thảo."
Sau đó, cô nói với Long Duyệt Hồng:
"Mấy ngày tới, ngoài việc gắng sức chơi ra, nhớ dành nhiều thời gian cho người nhà, cũng phải chuẩn bị tốt về thân thể và tâm lý nhé."
"Rõ, tổ trưởng!" Long Duyệt Hồng và Bạch Thần đồng thời trả lời to rõ.
"Không tệ, rất có tinh thần." Tưởng Bạch Miên hài lòng gật đầu, nói tiếp: "Huấn luyện đặc biệt kia thì vẫn như trước, chờ khi nào rời khỏi công ty sẽ không còn hoàn cảnh tốt như vậy nữa. Ừm, sẽ thay đổi thứ tự một chút, người biểu hiện tốt rồi thì không cần tham gia nữa, ví dụ như Bạch Thần."
Lúc nói những lời này, cô nhìn Thương Kiến Diệu.
Thương Kiến Diệu nghiêm túc gật đầu.
Tưởng Bạch Miên khẽ đảo mắt, dường như đang suy xét điều gì, nói tiếp:
"Bản thân tôi cũng phải chuẩn bị đôi chút..."
Không chờ Long Duyệt Hồng có cơ hội đặt câu hỏi, cô vỗ hai tay:
"Được rồi, xem tư liệu thôi."
...
Chín giờ tối hôm sau, trong căn phòng của tổ điều tra thế giới cũ đã tối đen.
Tưởng Bạch Miên nhìn Thương Kiến Diệu ở phía đối diện khi mà đến cả đường nét đều không thấy rõ, hỏi một câu quan tâm:
"Thế nào? Nãy hỏi đáp điều tra không có sai sót gì chứ?"
"Không." Thương Kiến Diệu đáp rất tự tin.
Tưởng Bạch Miên không quá yên tâm, bèn hỏi tiếp:
"Bọn họ nói thế nào?"
"Nói là tôi nói rất hay." Thương Kiến Diệu thuật lại.
"Còn gì nữa không?" Tưởng Bạch Miên khẽ nhíu mày.
Thương Kiến Diệu đáp lại không chút ấp úng:
"Khen tôi rất có tinh thần."
"Điều này, dường như không phải lời hay ý đẹp gì..." Tưởng Bạch Miên hoài nghi.
Thương Kiến Diệu hồi tưởng:
"Dựa theo yêu cầu của bọn họ, tôi cho bọn họ xem giấy chứng nhận của bác sĩ cấp cho tôi, sau đó bọn họ lập tức bày tỏ là không có vấn đề gì, còn nói nếu muốn điều tra thêm bước nữa thì sẽ tìm tôi nói chuyện."
Tưởng Bạch Miên có thể tưởng tượng ra ngay tình cảnh lúc đó.
"Không có vấn đề là tốt rồi." Cô bất đắc dĩ thở hắt ra.
Tiếp đó cô đứng dậy, nói với Thương Kiến Diệu:
"Tôi sang phòng bên của phòng bên đây."
Cô lại nói thêm một câu với chút ý cười:
"Lần này có khả năng tôi sẽ lặng lẽ rời đi, cũng có lẽ là không."
"Được." Thương Kiến Diệu không ngăn cản.
Tưởng Bạch Miên dễ dàng đi tới cửa trong bóng tối không chút ánh sáng này, sau đó quay người, châm chước rồi nói:
"Tôi vốn định nói thứ mà ta có thể dựa vào duy nhất chỉ có chính bản thân mình, nhưng vào những lúc thế này mà nói lời này, ha ha, có chút nói mồm thì ai chẳng nói được."
Cô im lặng, trong hoàn cảnh giơ tay không thấy năm ngón, cũng không nhìn thấy đối phương, chầm chậm nói tiếp:
"Thực ra chẳng ai thực sự chỉ dựa bản thân là có thể sống sót. Khi chúng ta còn nhỏ thì dựa vào bố mẹ, chờ sau khi chúng ta lớn lên, thì có thể dựa vào người thân, vợ chồng, bạn bè và con cái.
Bốn người chúng ta coi như là đồng đội cùng nhiều lần vào sinh ra tử, ở trong hầu hết các tình huống, tôi nghĩ chúng ta có thể được coi là đáng tin cậy, có thể bảo vệ cánh sườn và sau lưng cho nhau, có thể cùng nhau xông lên.
Dựa vào người khác không phải thấy xấu hổ gì. Anh đang khiến người khác dựa vào mình, anh đang bảo vệ đồng đội. Chim non rồi cuối cùng cũng phải rời khỏi cha mẹ, cùng đồng đội chao liệng trên trời cao."
Thương Kiến Diệu không nhìn thấy bóng dáng Tưởng Bạch Miên, nhưng có thể nghe thấy lời cô nói, thế là hắn im lặng, chìm trong dòng suy nghĩ cuồn cuộn.
Lúc này, Tưởng Bạch Miên lại cười cười như đang tự giễu:
"Ha ha, sơ sẩy nói kiểu quá văn nghệ rồi. Tóm lại, tôi chỉ muốn nói cho anh biết thế này: Anh có đồng đội, mặc kệ là trong tình huống nào, anh sẽ không cô độc bước đi."
Bóng tối lại trở nên tĩnh lặng, nhưng Tưởng Bạch Miên nhanh chóng phá vỡ sự tĩnh lặng đó:
"Ngừng, anh không cần phải nói gì cả, tôi sợ sát phong cảnh."
Cô lập tức cười nói:
"Nếu sợ thì nhớ gọi tôi nhé, nhưng mà có khả năng là tôi không ở đây đâu."
Giọng cô dần xa, biến mất trong hành lang.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn