Chương 121: Chương 119: Mùi
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~21 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Mấy cô vợ? Long Duyệt Hồng sinh ra và sống ở tòa nhà dưới lòng đất đã lâu, rất khó có thể tưởng tượng ra chuyện này.
Thương Kiến Diệu thì bắt đầu thảo luận rất nghiếm túc:
"Chắc chắn là sẽ bận lắm."
"Một số nơi có phong tục này, một số nơi thì một người phụ nữ có thể cưới mấy người chồng cơ." Tưởng Bạch Miên hồi tưởng.
Thương Kiến Diệu lập tức tò mò:
"Nếu thả người của hai nơi đó vào một chỗ, trộn hai loại phong tục này với nhau thì sẽ như thế nào nhỉ?"
Tưởng Bạch Miên ngẫm nghĩ:
"Đại khái là chồng tư của vợ ba của chồng cả của bà hai của tôi lại là con tôi?"
Long Duyệt Hồng nghe xong mà choáng váng, trong khoảng thời gian ngắn không thể hiểu rõ nổi đây là mối quan hệ như thế nào.
Anh ta đảo mắt nhìn, chợt thấy trước một con xe cách đó vài mét, có mấy người mặc áo bông và áo lông cũ đang đứng, liên tục cúi người xuống vái lạy hai cây nến màu đỏ.
Hai cây nến đỏ kia lung lay ánh lửa, phía trước còn bày một miếng thịt phơi khô, một con gà được vặt sạch lông và những đồ ăn như bánh bao, bánh ngô.
"Bọn họ đang làm gì vậy?" Long Duyệt Hồng thoáng nhón chân hòng nhìn cho rõ hơn.
Bạch Thần nhìn lướt qua hướng đó:
"Bọn họ đang bái thần Đầu Xe."
"Thần Đầu Xe?" Tưởng Bạch Miên hứng thú hỏi.
Bạch Thần châm chước rồi nói:
"Đối với quần thể người Vô Căn mà nói, xe là tài sản quý giá nhất, là một thành viên quan trọng của gia đình, rất nhiều phong tục tập quán của bọn họ đều đến từ điều này. Bọn họ luôn sợ lúc xe đang chạy sẽ đụng vào chỗ nào đó, đâm vào cái gì, hoặc lún xuống đầm lầy, và lật xe vì chướng ngại vật nào đó, cho nên bọn họ đã tạo ra việc cúng bái thần Đầu Xe, cầu mong đi đường bình an, xuôi gió xuôi nước, không bị trục trặc gì."
Thương Kiến Diệu chậc một tiếng:
"Không thuộc phạm vi cai quản của vị Chấp Tuế nào?"
"Đúng vậy, vị thần mà bọn họ tôn thờ lại không phải một Chấp Tuế." Long Duyệt Hồng nói theo.
Bạch Thần chợt mỉm cười:
"Các vị Chấp Tuế cũng không cai quản rộng khắp như vậy, ở không ít nơi, rất nhiều người chỉ nghe nói tới danh từ này mà thôi.
Ừm... Rất nhiều giáo phái tín ngưỡng Chấp Tuế thử nhét thần Đầu Xe vào trong tôn giáo của mình, để nhờ đó phát triển quần thể người Vô Căn thành tín đồ cho giáo phái mình. Hiện giờ giáo phái làm điều này tốt nhất là Thủy Tinh Ý Thức Giáo, đây cũng là một trong những giáo phái thờ kính Chấp Tuế tháng Một, Phật Đà Bồ Đề.
Ở trong mấy quần thể người Vô Căn khác, thần Đầu Xe đã đổi tên thành Xa Đầu Bồ Tát."
"Sự cạnh tranh giữa các thần linh cũng khốc liệt ghê." Thương Kiến Diệu nghiêm mặt đánh giá một câu.
Long Duyệt Hồng lại nhìn chỗ đang cúng bái thần Đầu Xe, nhìn thịt phơi khô, gà luộc nguyên con với bánh bao, bánh ngô, nói:
"Thế kia có phải hơi lãng phí quá không?"
Cho dù với nhân viên Sinh Vật Bàn Cổ mà nói thì đây cũng là một bữa đúng kiểu đại tiệc, nếu không phải ngày lễ tết thì hiếm khi tổ chức ăn như vậy.
"Họ không vứt đi đâu." Bạch Thần giải thích: "Sau khi cúng xong, những đồ ăn này sẽ được bưng về chia cho cả nhà. Trên Đất Xám, ngoài một số ít địa phương ra, cơ bản là sẽ không xuất hiện chuyện lãng phí đồ ăn."
Nói tới đây, vẻ mặt cô trở nên dịu dàng hơn, khóe miệng khẽ giương lên:
"Ở trong rất nhiều điểm tụ cư của dân du cư hoang dã, đám trẻ con chờ mong nhất là cúng thần linh, điều đó có nghĩa bữa đó sẽ rất phong phú, một năm chỉ được có một hai lần được ăn nhiều ăn ngon như vậy."
"Là thế à..." Long Duyệt Hồng đánh đồng chuyện này với ngày tết ở Sinh Vật Bàn Cổ, lập tức có đồng cảm.
Trong lúc nói chuyện, bốn người bọn họ đi tới chỗ náo nhiệt nhất nhưng cũng xa xe chở dầu nhất trong trại.
Nơi này khá trống trải, chỉ đỗ ba chiếc nhà xe trông khá dài và khó to.
Chúng nó phân tán tạo thành hình chữ Khẩu (口) khá rộng, cửa hai bên xe mở hết, để lộ những bàn ghế, bếp và ngăn tủ này nọ ở trong.
Mà chỗ bọn chúng bao quanh thì vòng ngoài có bày đủ các loại bàn ghế, ở giữa lại hoàn toàn trống trải không có gì.
Lúc này, trên nóc của nhà xe đối diện lối vào kia có mấy quả cầu đang không ngừng phát ra ánh sáng xanh đỏ tím vàng lập lòe, bao trùm toàn bộ khu vực này trong ánh sáng huyền ảo.
Trên nóc hai nhà xe khác, một cái có để loa phát ra âm nhạc có nhịp điệu nhanh và mạnh mẽ, khiến những người đang tụ tập ở khu vực trống kia không kìm được uốn éo nhảy múa.
Tưởng Bạch Miên nhìn một lúc, rồi thò tay túm lấy Thương Kiến Diệu đang nóng lòng muốn gia nhập:
"Đừng xen vào đó. Đi vào trước đã."
Thương Kiến Diệu lưu luyến dời mắt đi, xốc lại chiếc ba lô sắp đặt xuống, theo Tưởng Bạch Miên đi tới nhà xe ở trong cùng.
Dọc đường đi, bọn họ gặp một thanh niên trẻ tuổi cạo sạch tóc hai bên đầu.
Tưởng Bạch Miên cản gã lại, mỉm cười hỏi:
"Thủ lĩnh của các vị ở chỗ nào?"
Trong lúc nói, cô ngửi thấy mùi xăng dầu phả ra rất rõ trên người đối phương.
Gió mùa đông thổi tới, chàng trai kia mặc không nhiều, chỉ một chiếc áo phông màu đỏ có ống tay dài với một chiếc quần ống khá rộng.
Trán gã có chút mồ hôi, dường như vừa mới vận động khá mạnh.
"Phải gọi là trưởng đoàn." Người thanh niên trẻ tuổi này nhấn mạnh một câu.
"Vâng, trưởng đoàn." Thương Kiến Diệu xưa nay luôn biết lắng nghe.
Chàng trai kia lập tức nghẹn lời:
"Ý tôi là thủ lĩnh của chúng tôi được gọi là trưởng đoàn, không, ông ấy không họ Đoàn, mà ông ấy là trưởng của thương đoàn này."
"Trưởng đoàn của các anh ở đâu?" Tưởng Bạch Miên hỏi trước khi Thương Kiến Diệu kịp nói gì.
Chàng trai kia chỉ vào nhà xe ở sâu nhất:
"Cái chỗ bán đồ kia ấy."
Sau khi trả lời xong, gã liếc nhìn Tưởng Bạch Miên từ trên xuống dưới, rồi nở nụ cười tươi nói:
"Cùng khiêu vũ chứ?"
"Không được." Tưởng Bạch Miên từ chối không chút do dự.
Lúc bọn họ nói chuyện, vì tiếng nhạc mạnh mẽ và khá to, cho nên cả hai đều phải nói to lên, hệt như đang hô lên với nhau.
Với Tưởng Bạch Miên mà nói, đây hệt như cá gặp nước vậy.
Chàng trai bị từ chối cũng không đeo bám, lắc lư theo điệu nhạc rồi nhường đường.
Gã nhìn theo bóng lưng Tưởng Bạch Miên, giơ tay phải lên ngửi mùi trên cánh tay, rồi lẩm bẩm đầy nghi hoặc:
"Cô ấy không thích mùi xăng này ư?"
Khi tổ điều tra thế giới cũ sắp đến nhà xe mục tiêu thì từ trong bóng tối xung quanh, một bà lão đột nhiên nhảy ra.
Bà ta bưng một cái ki hốt rác màu nâu, bên trong có rất nhiều chai lọ.
"Có muốn lấy ít xăng không? Hay các vị có muốn dầu ma dút không?" Bà già này mặt đầy những nếp nhăn, trông cả người khá là gầy gò.
Đám người Long Duyệt Hồng đang cảm thấy mờ mịt không hiểu, Thương Kiến Diệu đã cực kỳ thích ứng hỏi:
"Có ngon không?"
"..." Bà ta chợt nghẹn lời: "Cái này không ăn được."
Rồi bà ta nói to hơn:
"Vẩy một ít lên người là có thể khiến các vị trở thành những người được chào đón nhất trong trại này!"
Bà ta đưa một tay ra chỉ vào một chai nhỏ:
"Đây là xăng 15 của công ty Quả Quýt, loại nguyên chất nhất, vả lại mùi của nó được pha chế vừa phải. Cậu chỉ cần vẩy một chút thôi, đêm nay không biết bao nhiêu cô gái sẽ phải điên cuồng vì cậu!"
Tưởng Bạch Miên nghe mà như có suy nghĩ, lẩm bẩm:
"Bởi vì nhiều xe đều cần xăng dầu cho nên không ít người ở nơi đây yêu luôn cả mùi xăng dầu rồi? Có lẽ, với bọn họ mà nói, mùi hoa còn lâu mới quyến rũ bằng mùi xăng và mùi dầu ma dút."
"Hả, cô nói gì cơ?" Bà lão có thính lực không được tốt cho lắm, mà nơi đây lại là nơi ồn ào nhốn nháo.
Tưởng Bạch Miên bật cười, rồi nói thật to:
"Chúng tôi không cần!"
Nhìn bà lão hơi có chút thất vọng quay trở lại trong bóng tối, bốn người tổ điều tra thế giới cũ lại tiếp tục đi tới nhà xe ở trong cùng.
Không gian bên trong có chút rộng rãi, có thể đặt được nhiều bàn và ghế dựa. Ở phía đối diện bên ngoài thì có một quầy màu trắng ngà cao ngang ngực Thương Kiến Diệu.
Trước quầy có để mấy cây ghế chân cao, phía sau là một chiếc tủ gỗ trưng bày đủ các loại chai lọ.
Giữa tủ gỗ và quầy kia là một người đàn ông cao chừng một mét tám.
Ông ta chừng bốn mươi tuổi, để tóc khá ngắn, nuôi một chòm râu hoa râm vòng quanh miệng, mặc một chiếc áo da màu đen bóng loáng ánh dầu trên người.
"Muốn uống chút rượu chứ?" Ông chú này mỉm cười hỏi.
"Các ông có rượu à?" Tưởng Bạch Miên kéo chiếc ghế chân cao rồi ngồi xuống, hỏi ngược lại một câu.
Long Duyệt Hồng cũng cảm thấy kinh ngạc: Một nơi coi như lương thực sung túc như Sinh Vật Bàn Cổ thì những đồ uống như rượu là mặt hàng bị quản lý chặt chẽ, hàng năm sản xuất rất ít, mỗi người chỉ được một hạn mức cực kỳ ít. Không ngờ trên Đất Xám đói kém khắp nơi lại có thể tùy tiện gặp được một nơi bán rượu như thế này!
Ông chú nghi là trưởng thương đoàn người Vô Căn này cười nói:
"Rượu trái cây hoang. Tôi cũng chả biết nó là trái cây gì, mùa hè hàng năm đều mọc ở bên này, vừa chua vừa chát, chẳng ai ăn cả, lại không cách nào giữ được tới mùa đông, nhưng ủ thành rượu thì không ngờ mùi vị lại khá là không tệ."
Chờ khi những người còn lại của tổ điều tra thế giới cũ đều ngồi xuống, Tưởng Bạch Miên mới trêu đùa:
"Tôi tưởng rằng người lấy xe làm nhà, lấy lái xe làm nghề nghiệp cả đời thì sẽ không uống rượu."
Ông chú kia lập tức cười nói:
"Cho nên chúng tôi mới thường xuyên uống rượu mỗi khi đông về."
Ông ta thở dài một hơi:
"Thời thế hệ ông nội tôi, vì thế giới cũ bị hủy diệt, không thể quay trở về quê hương, trạng thái tinh thần không được tốt cho lắm, nhiều khi chỉ có thể dựa vào cồn để xoa dịu bản thân.
Cũng vì thế mà gây ra không ít sự cố, làm tổn thất mất mấy chiếc xe. Đến đời cha chú tôi thì có quy định đầu tiên cho đoàn, mỗi một cá nhân đều phải xăm quy định lên trên người."
Nói tới đây, ông ta quay người lại, kéo áo lên để lộ lưng.
Trên làn da màu nâu sậm kia, hai hàng chữ màu xanh đen to cực kỳ bắt mắt:
"Uống rượu không lái xe, lái xe không uống rượu."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn