Chương 154: Chương 152: Đồng đội
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Chín giờ lẻ năm phút sáng, trong một con hẻm ở phía hơi chếch đối diện công hội Thợ Săn.
Long Duyệt Hồng xác nhận không có người theo dõi, cẩn thận chạy vào trong, nói với Bạch Thần đang núp ở trong góc:
"Có thể đi công hội nhận nhiệm vụ rồi."
Bạch Thần cởi mũ nồi trên đầu mà khẩu trang trên mặt, kéo chiếc khăn quàng cổ màu xám bụi lên cao:
"Ừm."
Cô cảm thấy ắt phải đi phối hợp điều tra, rửa sạch hiềm nghi, làm cho công hội rút nhiệm vụ đi, bằng không cứ từng đợt thợ săn di tích tới tìm cô thì thực sự quá phiền, vả lại còn mang tới nguy hiểm không tất yếu.
Điều duy nhất mà cô không thể hiểu được là tại sao Long Duyệt Hồng lại kiên trì phải đi trinh sát trước, rồi mới tới đại sảnh, bởi nơi đó đâu phải đầm rồng hang hổ gì.
Nhưng nếu một tân thủ mà công ty phân cho có ý thức cẩn thận như vậy thì thật đáng để cổ vũ.
Long Duyệt Hồng cùng Bạch Thần ra khỏi hẻm, trong những ánh mắt lục tục quét tới, anh ta dặn dò:
"Chờ khi bị người ta hỏi, nhớ cứ mỗi một phút là phải sờ túi áo một lần."
Bạch Thần cảm thấy buồn cười, hỏi:
"Anh thực sự tin tên thần bí kia sao?"
Tên thuê phòng đối diện phòng bọn họ rõ là có khuôn mặt tuấn tú, mà lại giống người bị bệnh thần kinh.
Nhưng nói đi thì nói lại, nếu không phải sau đó lục tìm xong mà chẳng tìm được gì, Bạch Thần thật sự tin rằng trong túi của mình có một ngôi sao nhỏ gấp bằng giấy.
Nhưng tuy vậy, nghĩ đến tên kia nói gì mà chờ người ta hỏi thì hãy sờ, gì mà nếu sờ thấy thì nghĩa là đang nằm mơ, Bạch Thần cũng không dám khẳng định thật sự không có ngôi sao giấy nào.
Cô cũng được gặp và được nghe người ta kể về mấy chuyện thần kỳ, nhất là liên quan tới người thức tỉnh.
Xem ra trong tiềm thức mình vẫn rất tin tưởng chuyện này... Bạch Thần không nghĩ nhiều, trước khi vài tên thợ săn di tích tiếp cận, cô nhanh chóng đi vào trong đại sảnh của công hội.
Vào trong rồi, cô không còn vội vã nữa, mà ngẩng đầu nhìn dòng chữ hiển thị trên màn hình lớn, và được phát thanh đồng bộ:
"Nhiệm vụ: Tìm kiếm nghi phạm sự kiện Eugene mất tích.
Miêu tả: Một nam một nữ, nam cao chừng một mét tám, mặc áo lông màu xanh đen, đội mũ lưỡi trai; nữ cao tầm một mét bảy, mặc áo bông màu xám, cũng đội mũ lưỡi trai...
Thù lao: Chỉ cần thông qua xét duyệt, xác nhận hữu hiệu, một manh mối ít nhất 10 Ole, cao nhất 500 Ole.
Cấp độ nhiệm vụ: C, 100 điểm tín dụng.
..."
Ngay sau đó Bạch Thần nhìn thấy hình của mình trên màn hình lớn kia:
"Nhiệm vụ: Tìm thợ săn di tích Bạch Thần.
Miêu tả: Giới tính nữ, từng dùng tên Tiền Bạch, Bạch Phong, liên quan tới sự kiện Eugene mất tích, cao tầm một mét sáu, tóc ngắn, cụ thể nhìn ảnh chụp.
Thù lao: Người cung cấp manh mối, mỗi manh mối hữu hiệu được 5 Ole, dẫn Bạch Thần tới công hội hoặc tổng bộ quân thủ thành được 20 Ole.
Cấp độ nhiệm vụ: E, 10 điểm tín dụng."
Thật là tìm mình... Bạch Thần nhìn quanh một lượt, chú ý thấy có một người đàn ông mặc áo khoác nỉ dày màu đen sậm đang nhìn mình.
Lúc trước cô từng gặp thợ săn di tích này rồi, ban nãy cũng nghe Long Duyệt Hồng nói qua tên của anh ta, biết anh ta là Thợ săn cao cấp u Dick.
Bạch Thần không chút quan tâm dời mắt đi, tới trước một ô cửa sổ ở khu lễ tân, bình tĩnh nói:
"Tôi tới nhận nhiệm vụ."
"Nhiệm vụ nào?" Nữ nhân viên sau ô cửa sổ vô thức hỏi.
Dựa theo thủ tục công việc của bọn họ là không thể trực tiếp khiến thợ săn di tích tới bên cạnh máy móc tự thao tác, phải hoàn thành lần phục vụ này thì mới đưa ra gợi ý được.
"Tìm kiếm thợ săn di tích Bạch Thần." Bạch Thần không để lộ chút cảm giác kỳ quái khi tự nói tên mình.
"Được, xin đưa huy hiệu thợ săn cho tôi." Nữ nhân viên kia mỉm cười nói.
Cô ta nhận lấy huy hiệu, quét qua máy rồi đột nhiên sửng sốt.
Vài giây sau, cô ta hơi ngẩng đầu, xuyên qua tấm kính nhìn ra ngoài:
"Cô, là Bạch Thần?"
Tên thợ săn mà Bạch Thần đăng ký là Tiền Bạch, nhưng bên phía Eugene lại cung cấp tên thật.
"Đúng vậy." Bạch Thần tỏ vẻ khá thản nhiên: "Nhân cơ hội kiếm một khoản."
Một lúc sau nhân viên kia mới kịp phản ứng:
"Vậy tôi trực tiếp lựa chọn nhiệm vụ đã hoàn thành cho cô nhé? Còn nữa, phiền cô chờ ở đây một lát, tôi báo cáo cái đã."
Bạch Thần nói thẳng:
"Tốt nhất là khiến người có thể đưa ra quyết định tới đây, muốn tôi phối hợp điều tra thì phải thỏa mãn điều kiện của tôi."
Nhân viên kia đương nhiên không cách nào đồng ý với cô, bèn cầm điện thoại trên bàn, báo cáo lại mọi chuyện.
Không lâu sau, một người đàn ông cao gầy với vài tên vệ sĩ vây quanh đến đại sảnh, đi tới chỗ Bạch Thần.
Tóc ông ta khá thưa, nhưng vẫn đen bóng, chỗ khóe mắt, khóe miệng và trán in hằn nếp nhăn, đặc điểm rõ nhất là mũi khá to.
"Tôi là Thôi n, phó hội trưởng của công hội." Người đàn ông cao gầy này khẽ gật đầu, tự giới thiệu một câu.
Tiếp đó ông ta nói với vẻ khá lịch sự:
"Cô Bạch Thần không cần quá căng thẳng, quân thủ thành tìm cô để hỗ trợ điều tra thôi."
Bạch Thần thủng thẳng nói:
"Tôi có hai điều kiện: Thứ nhất, tôi không yên tâm bọn họ. Ông biết đó, rất nhiều nơi đều xảy ra chuyện không tìm thấy hung thủ nên kéo bừa người chết thay, cưỡng ép người ta nhận làm hung thủ, cho nên tôi chỉ tiếp nhận việc tra hỏi, phối hợp điều tra ở công hội này.
Thứ hai, tôi còn nhiệm vụ chưa hoàn thành, còn muốn kiếm tiền sinh sống, thời gian rất gấp, xin hãy nhanh một chút."
Tôn chỉ của công hội Thợ Săn luôn là phục vụ thợ săn, tiện cho thợ săn, trở thành nhà về mặt ý nghĩa nào đó của thợ săn. Bất kể là có thực sự được thực hiện hay không, không một vị quản lý công hội nào có gan phủ nhận, Thôi n cũng không ngoại lệ.
Hơn nữa công hội Thợ Săn địa phương có mối quan hệ đặc biệt với phủ thành chủ, nên yêu cầu của Bạch Thần được thỏa mãn rất dễ. Thôi n trầm ngâm rồi mỉm cười nói:
"Được chứ. Yên tâm, chỉ cần cô không làm, công hội sẽ không trơ mắt nhìn cô bị hàm oan."
Câu nói phía sau, Thôi n nói rất to, làm cho đám thợ săn di tích ở xung quanh đều nghe thấy được.
Có lời hứa của phó hội trưởng quản lý các sự vụ của thợ săn, Bạch Thần yên tâm, theo ông ta lên tầng hai, đi vào một căn phòng không lớn cho lắm.
Nơi đây chỉ có một cái bàn hình chữ nhật, mỗi bên đặt một chiếc ghế bành.
Bạch Thần ngồi vào ghế ở phía bên trong, theo bản năng định thò tay vào trong túi áo.
Cô cưỡng chế ý định đó lại, lặng lẽ thầm giễu một câu:
"Mình đúng là bị tên thần bí kia ảnh hưởng rồi..."
Không ngờ tới bây giờ cô vẫn còn tin trong túi áo sẽ đột nhiên xuất hiện một ngôi sao gấp bằng giấy.
Cô chờ một lúc, Thôi n mang theo vệ sĩ tiến vào, nói với vẻ hơi áy náy:
"Bên quân thủ thành có gọi điện lại, nói phải tới xế chiều mới phái người tới được. Liệu cô có thể đi làm chuyện của mình trước, tới lúc đó quay về đây, được không?"
"Cho dù các vị không sợ tôi bỏ chạy, tôi cũng bận tâm bị thợ săn di tích khác quấy rầy, thôi cứ nhanh chóng giải quyết chuyện này đi." Bạch Thần tỏ ra khá kiên trì, rất bằng phẳng.
Thôi n suy nghĩ một chút:
"Vậy tôi đi trao đổi lại, sẽ cố gắng để người bên phía chúng tôi phụ trách."
Về bản chất mà nói thì chuyện này không có gì khác biệt, tất cả mọi người đều phục vụ phủ thành chủ.
Bạch Thần gật đầu, im lặng ngồi chờ.
Chừng mười lăm phút sau, Thôi n quay lại phòng này, cười nói:
"Sắp xếp được rồi, bên phía chúng tôi tìm được người chuyên nghiệp và đáng tin phụ trách việc hỏi và điều tra kế tiếp."
Dứt lời, ông ta giới thiệu người đàn ông bên cạnh:
"Đây là Thợ săn cao cấp u Dick, một trong những biệt hiệu của anh ấy là 'máy phát hiện nói dối', không một ai nói dối mà có thể giấu diếm được anh ấy."
u Dick tóc đen mắt lam khẽ gật đầu xem như chào hỏi.
Bạch Thần thấy có người tới tra hỏi, nhớ tới lời dặn dò của Long Duyệt Hồng, vô thức giơ tay lên đặt ở bên cạnh túi áo.
Lúc này, Thôi n đã dẫn vệ sĩ ra ngoài, đóng cửa phòng lại.
Bạch Thần nhân cơ hội đút tay vào trong túi áo.
Một giây sau, con ngươi trong mắt cô hơi phóng to.
Cô mò tới một món đồ gấp từ giấy!
Cô thật sự sờ được một món đồ gấp từ giấy ở trong túi áo!
Trước khi ra ngoài cô đã xác nhận là không có gì!
Điều này nói rõ... mình đang nằm mơ? Hồi ức tương ứng lập tức trào ra, Bạch Thần đột nhiên thoát khỏi một loại trạng thái có vẻ hơi ngu ngơ, phát hiện mình đang dẫn Long Duyệt Hồng ra khỏi cửa của hộp đêm "Hôm Nay", phía sau dường như có ánh nhìn hung ác từ Eugene dán chặt lấy mình.
Đang nằm mơ... Một ý nghĩ hiện lên trong đầu Bạch Thần, cô không thể hiện chút dị thường nào, tiếp tục tái tạo lại cảnh tượng trong trí nhớ, im lặng đi về tòa nhà ở chỗ tiệm súng A Phúc.
Sau đó, cô tiến vào phòng mình, nằm im trên chiếc giường tầng trên, đau đớn nhìn lên trần nhà, ngơ ngác ra đó.
Cứ thế, cô ngủ thiếp đi từ lúc nào không rõ, chờ khi tỉnh lại, ăn sáng xong, Long Duyệt Hồng đi vào phòng nói cho cô biết công hội đưa ra nhiệm vụ, có thợ săn di tích đang tìm cô, làm cho cô lúc ra ngoài nhớ ngụy trang đôi chút.
Trong quá trình đó, Bạch Thần cố ý lược bỏ tên thần bí kia, không cho hắn xuất hiện trong cảnh tượng này.
Cốc, cốc, cốc... Đột nhiên Bạch Thần nghe thấy tiếng gõ cửa, lập tức tỉnh lại.
Cô phát hiện mình vẫn còn đang ở trong căn phòng nhỏ của công hội Thợ Săn.
u Dick đã ngồi đối diện cô từ lúc nào chẳng hay, thu hồi ngón tay gõ lên bàn, bình tĩnh nói với đôi mắt màu lam:
"Cô đang ngủ. Có phải tối hôm qua cô rối rắm chuyện Eugene, lật qua lật lại không ngủ được?"
"Đúng vậy, tôi chỉ hận không thể giết được hắn, nhưng lại không có năng lực, sợ hắn tới phát run." Bạch Thần thản nhiên nói.
Cô không thẹn với lương tâm.
u Dick nhìn chằm chằm cô vài giây, khẽ gật đầu nói:
"Cô không nói dối."
Anh ta lại hỏi thêm vài câu nữa, đều nhận được đáp án không chút giấu diếm.
Thậm chí Bạch Thần còn tháo khăn quàng cổ ra cho anh ta nhìn hình xăm nữ nô lệ trên cổ.
Điều này làm cho trong lòng Bạch Thần có cảm giác kỳ quái, bởi vì bình thường điều cô không muốn nhất là để người ta nhìn thấy thứ này, kết quả hôm nay cô lại làm khá tự nhiên.
Giải thích của cô cho hành vi này là để nhanh chóng thoát khỏi tình nghi.
"Tôi hiểu nỗi đau đớn và sợ hãi của cô." u Dick nói một câu vô ích, rồi đứng lên và nói: "Cô có thể đi được rồi."
"Nhanh vậy sao?" Bạch Thần có chút kinh ngạc.
u Dick đáp gọn lỏn:
"Vì cô không nói dối."
Bạch Thần không nghiên cứu đến cùng, cũng đứng dậy, rời khỏi phòng này.
Sau khi trở lại đại sảnh tầng một, nhận 20 Ole tiền giấy và 10 điểm tín dụng, cô lại hội hợp với Long Duyệt Hồng, người vẫn là Thợ săn tập sự rồi ra khỏi đại sảnh công hội, rẽ vào quảng trường trung tâm.
Trên đường đi, Bạch Thần thấy phía đối diện chính là tên thần bí kia và đồng đội của hắn.
Khi hai bên sắp đi lướt qua nhau, Thương Kiến Diệu đột nhiên nở nụ cười tươi, lấy ra một biển tên kín đáo vẫy vẫy trước ngực.
Đó là một biển tên nền đỏ chữ vàng. Trên đó có ghi:
"Sinh Vật Bàn Cổ" Bạch Thần vừa nhìn thấy biển tên này thì hệt như nối lại được mạch ký ức, chuyện về Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên ùa vào trong đầu cô.
Cô cắn chặt răng, không để cho mình lộ ra chút bất thường.
Chờ khi hai bên đi được một khoảng cách, cô mới khẽ động khóe miệng, giơ tay lên che đôi mắt hơi đỏ.
Cảm giác có đồng đội thật là tốt.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn