Chương 137: Chương 135: Cao tầng công hội
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Trong lúc tán gẫu, Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên rẽ vào phố Tây, đi tới công hội Thợ Săn.
Lúc này sắc trời còn sớm, công hội vẫn chưa chính thức mở cửa, mấy nhân viên vệ sinh đang bận rộn lau dọn ở trong.
Tưởng Bạch Miên hoàn toàn không sốt ruột, mà chậm rãi đi dạo một vòng trong đại sảnh.
Chờ khi trở lại điểm xuất phát, cô "oán giận" nói với Thương Kiến Diệu:
"Không có giới thiệu về cao tầng công hội... Thật không công bằng, công chính, công khai mà!"
Ở trong Sinh Vật Bàn Cổ, mỗi đơn vị đều phải dán tư liệu của người chịu trách nhiệm chính và những người phụ trách những sự vụ liên quan trên tường.
"Có lẽ ở tầng trên." Thương Kiến Diệu ngẩng đầu nhìn trần nhà.
"Dán ở đó cho ai xem?" Tưởng Bạch Miên tìm được mấy hàng ghế dựa ở một bên của đại sảnh, ngồi xuống.
"Lạnh quá..." Cô xoa xoa đôi tay, cảm thán một câu "khá to".
"Có thể đứng lên hoạt động." Thương Kiến Diệu nói rất thành thật.
Tưởng Bạch Miên vừa định nói "Ha, ý kiến này cũng bình thường đấy", thì chợt nghe Thương Kiến Diệu bổ sung:
"Nhảy một bài."
"..." Tưởng Bạch Miên vừa bực mình vừa buồn cười nói: "Chờ hoàn thành nhiệm vụ, tôi sẽ cho anh nghỉ, cho anh muốn nhảy thế nào thì nhảy, muốn đi đâu nhảy thì đi!"
Thương Kiến Diệu sáng rực mắt, rồi rơi vào trầm tư, dường như đang suy nghĩ nên làm thế nào để càng nhanh càng tốt điều tra nguyên nhân tổ điều tra thế giới cũ kia mất tích.
Chờ khi không ít thợ săn di tích ăn sáng xong, đến đại sảnh, chuẩn bị lựa chọn nhiệm vụ bôn ba vì kế sinh nhai, đám nhân viên trong công hội mới lục tục từ trên lầu đi xuống, người thì tiến vào vị trí của mình, kẻ thì khởi động các loại máy móc.
Tưởng Bạch Miên thấy thế thì đứng dậy, dẫn Thương Kiến Diệu tới khu vực bàn tròn.
Lúc này, một bóng người đi qua bên cạnh, tới phía trước bọn họ.
Bởi vì ngoại hình của Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu đều khá ưu tú, cho dù mặc bộ quần áo về bản chất thì không khác biệt với phần lớn thợ săn di tích, có ngụy trang sơ qua, thì cũng bắt mắt như đom đóm trong đêm, cho nên người nọ theo bản năng nghiêng đầu liếc bọn họ một cái.
Đây là một người đàn ông có chiều cao hơn một mét tám, gần như tương đương Thương Kiến Diệu, trong quần thể thợ săn di tích vốn thiếu dinh dưỡng thì khá là hiếm có.
Anh ta mặc một chiếc áo khoác nỉ dày màu đen, trông tầm ba mươi tuổi, tóc đen mắt lam, khuôn mặt cân đối, tuy không được coi là tuấn tú, nhưng vì mang theo nét riêng của cả hai chủng người Đất Xám và Hồng Hà nên khuôn mặt khá góc cạnh, mũi rất thẳng.
Đồng thời từ trên người anh ta toát lên khí chất tự tin chín chắn.
Thương Kiến Diệu dõi mắt nhìn người đàn ông này đi tới trước cửa sổ, lấy ra một huy hiệu thợ săn, hắn đột nhiên nói:
"Mũi quá nhọn cũng không phải chuyện tốt..."
Tưởng Bạch Miên cẩn thận suy nghĩ, mới khẽ cười nói:
"Ý anh là mũi bị gió thổi lạnh tới đỏ bừng lên?"
Người đàn ông vừa rồi, hình tượng tổng thể thì được coi là không tệ, thuộc dạng nhìn là biết không dễ chọc, điểm không ổn duy nhất là phần chóp mũi đỏ bừng, trông có vẻ hơi buồn cười.
"Gió bên ngoài quá lạnh." Thương Kiến Diệu gật đầu, giơ tay lên xoa xoa mũi mình.
"Lúc anh vừa vào đại sảnh trông cũng không đỡ hơn chút nào..." Tưởng Bạch Miên chưa nói xong, đã thấy nhân viên đối diện người đàn ông kia đứng lên, đưa huy hiệu thợ săn ra cửa sổ bằng hai tay, trông rất là cung kính.
Địa vị không thấp... Tưởng Bạch Miên thầm nhủ một câu, rồi đi tới cửa sổ gần nhất bên cạnh.
"Để tôi." Thương Kiến Diệu đi nhanh vài bước vượt qua tổ trưởng.
"Đừng." Tưởng Bạch Miên vội cản lại.
Cô nhìn quanh một lượt, cố hạ nhỏ giọng xuống:
"Mục tiêu bình thường thì cứ giao cho tôi là được. Anh đừng có lạm dụng năng lực, thép tốt là phải dùng cho lưỡi dao tốt."
Đối với người thức tỉnh mà nói, bảo mật năng lực bản thân cũng là một chuyện vô cùng quan trọng.
Nếu để kẻ địch biết được, như vậy năng lực không những khó phát huy được tác dụng, mà lại còn dễ bị người ta cố ý nhắm vào.
"Hả? Cô nói gì cơ?" Thương Kiến Diệu sờ sờ lỗ tai.
"..." Giờ phút này Tưởng Bạch Miên rốt cuộc đã cảm nhận được cái gì là phong thủy luân chuyển.
Cô nghiến răng nghiến lợi hỏi:
"Là giọng tôi quá nhỏ?"
"Ừ." Thương Kiến Diệu gật đầu thật mạnh.
"Vậy tôi nói đơn giản chút." Tưởng Bạch Miên nói bằng âm lượng bình thường: "Để tôi!"
Xong, không cho Thương Kiến Diệu cơ hội kháng nghị, cô đi vài bước tới trước cửa sổ gần nhất.
Bên trong là một cô gái chừng hai mươi tuổi, tóc ngắn mắt to tròn, khuôn mặt bình thường, nhưng ăn diện khá gọn gàng sạch sẽ.
Ở trên ngực cô ta có gắn một biển tên, trên đó có ba chữ "Tô Tiểu Man".
"Tôi muốn tuyên bố nhiệm vụ." Tưởng Bạch Miên nở nụ cười xán lạn.
Đối với một cô gái vừa xinh đẹp lại vừa lịch sự như thế này, bất kể nam hay nữ đều sẽ có chút hảo cảm, Tô Tiểu Man cũng không ngoại lệ, cô ta nói với vẻ khá nhiệt tình:
"Là nhiệm vụ gì? Nhiệm vụ khác nhau thì thời gian xét duyệt cũng khác, nếu cô tìm được thợ săn có đủ điểm tín dụng làm đảm bảo, hoặc đã tuyên bố nhiều nhiệm vụ mà còn thật sự thực hiện đúng hứa hẹn thì thời gian sẽ giảm đi không ít."
"Một nhiệm vụ rất đơn giản, thù lao là một đồ hộp quân dụng." Tưởng Bạch Miên cười nói: "Tôi cảm thấy cô cũng có thể hoàn thành được nhiệm vụ này."
Nói xong, cô móc một hộp thịt bò kho tàu đã chuẩn bị trước ra từ trong túi áo.
Tô Tiểu Man thấy thù lao đã được đưa ra, càng thêm yên tâm, bèn mỉm cười hỏi:
"Là nhiệm vụ gì vậy?"
"Tôi muốn biết công hội có các nhân vật cấp cao nào." Tưởng Bạch Miên bày ra vẻ mặt như cô cũng biết đấy: "Tôi mới trở thành thợ săn tập sự, rất lạ lẫm công hội, muốn hiểu biết nhiều hơn."
Nụ cười trên mặt Tô Tiểu Man vẫn y nguyên, cô ta chân thành nhắc nhở:
"Tuy chỗ phó hội trưởng Christina quả thật có mấy nhiệm vụ có cấp bảo mật cao, không được tuyên bố công khai, nhưng cũng không phải thợ săn tập sự là không nhận được. Các vị hãy đi làm một số nhiệm vụ đơn giản trước, nâng điểm lên, chờ khi trở thành thợ săn chính thức thì hãy suy xét mấy chuyện như thế này."
"Phó hội trưởng Christina..." Tưởng Bạch Miên nhắc lại một lần, rồi thản nhiên cười nói: "Trước cô, tôi còn không biết có nhiệm vụ không được tuyên bố công khai, xem đi, thực sự là lính mới tinh luôn. Tôi muốn hiểu thêm về công hội, chủ yếu là sợ bất cẩn phải tội với người không nên đắc tội, tôi thấy cô có vẻ biết rõ, hay là cô nhận nhiệm vụ này đi?"
Tô Tiểu Man chấp nhận lý do của Tưởng Bạch Miên:
"Điều này cũng không có gì quan trọng. Christina là phó hội trưởng do bên phía thành Tối Sơ điều tới, phụ trách giao thiệp, phối hợp, hợp tác với tổng bộ công hội và công hội ở các địa khu khác, đồng thời cô ấy còn nắm giữ tất cả các nhiệm vụ không tiện tuyên bố công khai, và liên hệ trực tiếp với các thợ săn có cấp bậc khá cao."
Một hộp thịt bò kho tàu 500 gam ở thành Dã Thảo này chí ít cũng phải 1 Ole, đôi khi còn nhiều hơn, đối với một nhân viên công hội mà tiền lương mỗi tháng chưa tới 30 Ole thì thứ này cực kỳ hấp dẫn.
"Cô ấy bao nhiêu tuổi rồi?" Tưởng Bạch Miên hỏi như thuận miệng.
"Hơn ba mươi, tóc dài màu vàng kim, đôi mắt màu lam nhạt, vóc dáng chừng như cô, rất thoải mái." Tô Tiểu Man miêu tả sơ qua đặc điểm về phó hội trưởng Christisna, tránh cho hai lính mới trước mặt đắc tội người không nên đắc tội.
"Ừ..." Tưởng Bạch Miên lại hỏi tiếp: "Những người khác thì sao?"
"Hội trưởng thì kiêm nhiệm cả thành chủ, anh ấy tên là Hứa Lập Ngôn, tuổi thì tầm tôi, mới được chọn làm thành chủ chưa được mấy năm..."
Tưởng Bạch Miên thực ra biết thông tin này, thậm chí biết rõ Hứa Lập Ngôn là cháu của thành chủ Hứa Nhĩ Đức vĩ đại nhất, ba của anh ta Hứa Vô Công cũng từng làm thành chủ, nhưng tới bốn mươi mấy tuổi thì bệnh tật qua đời, khi đó Hứa Lập Ngôn mới mười sáu mười bảy tuổi.
"Hội trưởng chủ yếu phụ trách hai mảng tài vụ và tra xét, nhiều khi không tới đây, chỉ phái mấy thuộc hạ tới quản lý." Tô Tiểu Man tiếp tục nói: "Chúng tôi còn hai vị phó hội trưởng khác, một người tên là Thôi n, người kia là Chu Lâm Phong. Phó hội trưởng Thôi chủ yếu quản lý chúng tôi, chính là khu đại sảnh thợ săn này, phó hội trưởng Chu thì quản lý bảo an, quản lý lính đánh thuê của riêng chúng tôi. Ha ha, các vị cũng có thể gia nhập, muốn rút thì cứ rút."
"Bọn họ là như thế nào?" Tưởng Bạch Miên hỏi với phương thức càng dịu dàng hơn.
"Phó hội trưởng Thôi chưa tới năm mươi tuổi, xuất thân từ nhân viên, sau đó từng làm thợ săn di tích một khoảng thời gian, rất hiểu biết về các loại sự vụ. Tóc ông ấy không bạc trắng, chỉ là không nhiều, người cao gầy, mũi hơi to..." Tô Tiểu Man hồi tưởng diện mạo của các vị quản lý: "Phó hội trưởng Chu chừng bốn mươi tuổi, rất cường tráng rất khỏe mạnh, cánh tay còn to hơn cả chân tôi. Tóc ông ấy cắt ngắn lắm, trông khá hung dữ, nhưng thực ra lại rất hòa nhã..."
"Không còn người nào khác sao?" Tưởng Bạch Miên không phát hiện được người phù hợp về độ tuổi.
Tô Tiểu Man suy nghĩ nói:
"Còn có Vương thủ tịch. Chính là Thợ săn trưởng của công hội bên này."
"Thợ săn trưởng" là một danh hiệu vinh dự của công hội Thợ Săn, mỗi một khu vực chỉ có một người, chủ yếu là xem mặt kinh nghiệm chứ không phải năng lực.
"Ông ấy tên là gì?" Tưởng Bạch Miên hỏi.
"Vương Sùng Nhạc." Tô Tiểu Man đáp: "Ông ấy hơn năm mươi tuổi rồi, nếu như không ai giới thiệu thì ông ấy chỉ là một ông già bình thường, nhưng khi công hội vừa thành lập, ông ấy đã gia nhập rồi, sau đó thăng cấp lên làm Thợ săn bậc thầy, hoàn thành không biết bao nhiêu nhiệm vụ. Hiện tại ông ấy phụ trách bộ phận huấn luyện của công hội, bao gồm huấn luyện thợ săn mới, nếu như có tiết học, cô có thể báo danh, chi phí chỉ là tượng trưng thôi."
"Được." Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu nói.
Thấy Thợ săn trưởng Vương Sùng Nhạc cũng không đúng về tuổi, cô dừng lại đúng lúc, cười hỏi:
"Còn chuyện gì khác cần chú ý không?"
Tô Tiểu Man lại nói ra một đống, mà càng ngày càng có nhiều thợ săn tới đây, bắt đầu xếp hàng.
Tưởng Bạch Miên thấy thế, mỉm cười đẩy hộp đồ vào trong cửa sổ:
"Nhiệm vụ này cô hoàn thành rất tốt."
Tô Tiểu Man ngẩng đầu nhìn camera theo dõi ở cách đó không xa, khẽ đảo mắt nói:
"Phải chính thức một chút. Tôi lập tức tuyên bố nhiệm vụ này cho cô."
Dứt lời, cô tạo nhiệm vụ.
Tưởng Bạch Miên như có suy nghĩ, đáp lại:
"Tên nhiệm vụ đặt là 'giúp hiểu biết về công hội'."
Không chỉ thẳng tới cấp quản lý của công hội.
Tô Tiểu Man gật đầu, nhanh chóng đệ trình nhiệm vụ, và cũng xét duyệt luôn.
Ngay sau đó cô lấy ra một huy hiệu thợ săn, khẽ quét qua, tiếp nhận nhiệm vụ này.
Sau đó cô bấm vào hoàn thành nhiệm vụ.
"Thế này là rất chính quy rồi." Sau khi làm xong, Tô Tiểu Man mỉm cười, nhận lấy đồ hộp kia: "Vả lại tôi còn có được điểm tín dụng, mà cô cũng được thêm một điểm tín dụng thực hiện hứa hẹn."
Quan trọng nhất đây không được tính là hối lộ.
"Không tệ." Tưởng Bạch Miên khen một câu.
Rồi cô hỏi tiếp:
"Người vừa rồi là ai vậy? Tôi thấy đồng nghiệp của cô rất kính trọng anh ta."
Cô chỉ vào người đàn ông mặc áo khoác nỉ dày màu đen kia.
Tô Tiểu Man hồi tưởng một chút, rồi hạ nhỏ giọng nói:
"Tên thì tôi không thể nói được. Chỉ có thể nói cho cô biết anh ta chưa tới ba mươi tuổi mà đã là Thợ săn cao cấp rồi!"
Đây là cấp bậc gần với Thợ săn bậc thầy, đủ để biết rõ người này có một trong các mặt như tài nguyên, các mối quan hệ hoặc thực lực khá nổi trội.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn