Chương 84: Hình bóng thế giới cũ
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Nghe xong lời của Tưởng Bạch Miên, Long Duyệt Hồng chợt có cảm giác hiểu ra, lại như rơi vào trong giấc mộng.
Anh ta không nhịn được nhìn xung quanh một lượt, hoàn toàn không cách nào liên hệ được những người Vô Tâm đang chăm chú quét dọn lá rụng, lau cửa kính kia với hình tượng cố hữu trong đầu.
Trên đường tổ điều tra thế giới cũ đến Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh không phải là không gặp được người Vô Tâm trong phế tích này. Bọn họ giống với đồng loại bên ngoài kia, hung ác, không còn lý trí, chỉ biết tấn công và tấn công với bản năng săn bắt mãnh liệt, hệt như đã thoái hóa về giai đoạn con người mới thoát khỏi trạng thái dã thú.
Lúc ấy, nếu có người bảo Long Duyệt Hồng rằng người Vô Tâm ở nơi đây biết quét rác, biết lau cửa sổ, biết dọn dẹp vệ sinh đường phố, anh ta chắc chắn sẽ cười nhạt một tiếng, coi đó là trò đùa.
Còn bây giờ, cảnh tượng này trình diễn trước mắt anh ta một cách chân thật như vậy.
Liếc mắt nhìn quanh, ánh đèn nối tiếp tới phương xa, bóng người đông đúc. Sau khi thành phố lại "sáng lên", không biết bao nhiêu người Vô Tâm trở lại trên đường phố, đi tới bên cửa sổ, bắt đầu làm đủ mọi việc.
Bọn họ không còn hung ác, không còn coi đám người Long Duyệt Hồng thành con mồi, mà "tuân theo nề nếp cũ", rất nghiêm túc và chăm chú hoàn thành công việc của bản thân, làm cho cả tòa thành phố tái hiện sự phồn hoa khác với trước đây.
Giờ phút này, Long Duyệt Hồng có cảm giác như bọn họ đang ở một thế giới khác, hai bên vừa tồn tại hòa bình với nhau, lại không cách nào thành lập mối liên hệ.
Đắm chìm trong dòng suy nghĩ, anh ta chợt nghe thấy Tưởng Bạch Miên cảm thán một câu:
"Đây hệt như hình bóng được phát tới từ thế giới cũ từ quá khứ vậy..."
"Tại sao bọn họ lại quét rác, lau cửa, dọn dẹp ngoài tường và trên đường phố vậy?" Thương Kiến Diệu đột nhiên hỏi.
Long Duyệt Hồng theo bản năng trả lời:
"Có lẽ là một loại bản năng nào đó, công việc của bọn họ ở thế giới cũ chính là làm những cái này, nên sau khi biến thành người Vô Tâm, nó biến thành bản năng..."
Long Duyệt Hồng nói rồi nói, dần dần nhỏ xuống, cho tới khi biến mất.
Anh ta cũng nhận ra lời giải thích này của mình không cách nào khẳng định được, bởi vì thế giới cũ đã bị hủy diệt gần bảy mươi năm, người Vô Tâm ở nơi đây đã thay đổi không biết bao nhiêu đời, làm gì còn cuộc sống và công việc từng có của thế giới cũ nữa.
Cuối cùng, anh ta vẫn cố nói thêm:
"Loại bản năng này, trải qua bố mẹ làm mẫu và dạy dỗ, kéo dài theo các đời sau. Con cháu thợ máy vẫn sửa chữa thiết bị, con cháu lao công vẫn quét dọn đường phố..."
Tưởng Bạch Miên khẽ cười một tiếng, giành trước khi Thương Kiến Diệu mở miệng:
"Đừng có khắc tất cả mọi thứ linh tinh vào trong gen, điều này sẽ khiến cơ thể sụp đổ mất. Việc dạy dỗ đúng là có khả năng, nhưng cùng lắm chỉ là có tác dụng với công việc thuộc loại đơn giản, lặp đi lặp lại."
Bạch Thần canh phòng bốn phía, như có ý nghĩ bèn nói:
"Là trải qua nhiều đời sinh sản, người Vô Tâm hiện giờ đã học được những thứ càng phức tạp hơn? Không, cho dù bọn họ có học được, mấy đời trước đâu có học, những kỹ thuật tương ứng hẳn là đã thất truyền rồi..."
"Khả năng là có người dạy bọn họ, rót cho bọn họ một ít 'bản năng'." Thương Kiến Diệu thu hồi tầm mắt, đưa ra suy đoán của mình.
Tưởng Bạch Miên, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần cùng nhớ lại cậu nhóc Tiểu Xung vừa kỳ dị vừa thần bí kia, nhất thời không cách nào phản bác được suy đoán của Thương Kiến Diệu.
Trong lúc thảo luận, bọn họ đi mấy bước tới đối diện con phố, muốn thấy rõ hơn những bóng người đằng sau các ô cửa sổ sáng ngời kia.
Vài giây sau, Long Duyệt Hồng nhìn thấy một đám người Vô Tâm khác đang dọn dẹp đường cái ở phía xa, cắt tỉa cây cối, chia nhau đi các hướng, bèn cảm khái:
"Đây chính là cảnh tượng thành phố của thế giới cũ? Khi đó mọi người sinh sống và làm việc như thế này sao? Khi đó buổi tối sáng rực đèn đuốc như thế này, hệt như bầu trời sao phản chiếu lên mặt đất?
Bởi vì câu nói này, Tưởng Bạch Miên lại ngẩng đầu lên nhìn tòa nhà đối diện.
Trên các tầng của tòa nhà đó đều có trên một phần ba cửa sổ tỏa ra ánh sáng màu vàng nhạt hoặc trắng bệch, ở bên trong, "người" tới "người" lui. Không lau cửa sổ thì cũng đang "xem" tivi, hoặc dỗ "trẻ con", hoặc chặt trên thớt. Tuy không có âm thanh nào truyền ra, nhưng lại khiến Tưởng Bạch Miên cảm nhận được sự "náo nhiệt" và "phồn thịnh" rất trực quan.
Trong khoảnh khắc đó, cô hệt như trở về mấy thập niên trước, ngửi được hơi thở cuộc sống khi mà thế giới cũ còn chưa bị hủy diệt.
Tưởng Bạch Miên không ngừng đưa mắt nhìn lên cao, đột nhiên con ngươi trong mắt cô phóng đại.
Cô thấy trên đỉnh một tòa nhà cao tầng cách đó không xa, một chấm đỏ đang vụt lóe.
Thứ đó dường như tới từ súng bắn tỉa.
"Mau trốn tới phía trước!" Tưởng Bạch Miên hô to một tiếng, rồi lập tức cả bổ nhào lẫn lăn mình vụt tới bên đường, trốn vào trong một căn phòng đang mở rộng cửa.
Một tiếng bụp vang lên, mặt đất cứng rắn nơi cô vừa đứng ban nãy bắn ra đá vụn.
Nhờ những kinh nghiệm lúc trước, Thương Kiến Diệu, Bạch Thần và Long Duyệt Hồng hoàn toàn không hề nghi ngờ mệnh lệnh của tổ trưởng, bọn họ đều tự làm ra phản ứng, dùng các động tác khác nhau, các tư thế khác nhau mà nhanh nhẹn xông vào những căn nhà sát đường ở phía đối diện bên hông của Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh.
Hai tiếng bụp bụp vang lên, lại có hai viên đạn khác bắn tới từ nóc tòa nhà, găm thẳng xuống đất.
Tưởng Bạch Miên sau khi dựa lưng vào bức tường của căn nhà, trốn kỹ xong, bèn móc bộ đàm xuống, nhấn nút, nói với ngữ khí dồn dập:
"Xung quanh có ít nhất ba nóc của ba tòa nhà có tay súng bắn tỉa. Loại phong cách không đi tới ngọn nguồn phát ra dị thường, mà chỉ mai phục xung quanh này làm cho tôi nhớ tới một người.
'Linh Cẩu'!"
Đây là phong cách chuẩn mực của toán cướp Linh Cẩu kia.
Nói như vậy không phải là chỉ có bọn họ thích cùng cách tương tự, mà một đoàn đội hoạt động ở khu vực quanh đây, lại có ít nhất ba khẩu súng bắn tỉa thì bọn họ là toán cướp có danh tiếng nhất, cũng rất có khả năng là toán cướp duy nhất.
"Thế này thì cũng quá âm hiểm mà?" Long Duyệt Hồng cầm bộ đàm, buột miệng đáp lại.
"Bọn chúng là toán cướp." Tưởng Bạch Miên có chút buồn cười đáp lại: "May là vừa rồi bọn họ hẳn cũng bị lóa mắt khi phế tích thành phố được khôi phục điện, không đối phó chúng ta ngay."
"Nhưng chúng ta cũng bị biến hóa của phế tích làm ảnh hưởng." Bạch Thần giải thích đơn giản.
"Cũng có khả năng là bọn họ leo mười mấy tầng, còn chưa kịp thở một hơi thì chúng ta đã đi ra, vả lại, có điện rồi, có thể dùng thang máy." Thương Kiến Diệu chợt thở dài: "Tiếc ghê..."
Long Duyệt Hồng tỏ ra vô cùng ăn ý:
"Tiếc gì cơ?"
"Tiếc là lúc đó tôi bị sự biến hóa của phế tích thu hút, bằng không thì tôi có thể nhảy cho bọn họ xem một đoạn mặc váy cỏ lắc hông rồi." Trong giọng nói của Thương Kiến Diệu thể hiện rõ cảm xúc nuối tiếc.
"... Mong là sau này sẽ có một ngày như thế." Tưởng Bạch Miên cầm bộ đàm thuận miệng nói một câu cho có: "Hiện giờ vấn đề quan trọng nhất là, làm sao để thoát khỏi mai phục của 'Linh Cẩu'? Chắc chắn bọn họ không chỉ có một chiêu bố trí tay súng bắn tỉa như thế này."
"Đám 'Linh Cẩu' có xe thiết giáp, súng máy hạng nặng, ống phóng rốc két. Sau khi dùng đám lính bắn tỉa khống chế phạm vi hoạt động của chúng ta, hẳn là sẽ phái người qua đây càn quét." Bạch Thần nhớ tới đủ loại tin tức mà cô từng nghe qua, tỉnh táo đưa ra hướng phát triển có khả năng nhất.
"Thế thì phải làm sao?" Tuy Long Duyệt Hồng không quá kinh hoảng, nhưng vẫn cảm thấy người bên mình đang trong nguy hiểm.
Trong tình huống mất đi thiết bị giáp cốt quân dụng, bọn họ không thể tránh né được sự bắn phá của súng máy hạng nặng trong phạm vi có hạn như vậy, mà bất kể là súng phóng lựu, súng trường hay lựu đạn thì để không thể phá được lớp bọc thép rất dày kia.
Nếu vẫn còn thiết bị giáp cốt thì hẳn là có thể dùng vũ khí điện từ để thử một lần xem sao.
Tưởng Bạch Miên im lặng vài giây, rồi thông qua bộ đàm ra lệnh:
"Trên tòa nhà Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh kia chắc chắn không có tay súng bắn tỉa, đám người 'Linh Cẩu' vốn không dám vào khu vực đó. Cho nên, chúng ta có thể tới cửa, đi sát theo tường, đó là góc chết trong tầm bắn của bọn họ.
Sau khi tìm được vị trí xong, chờ khi xe thiết giáp chạy tới, Bạch Thần dùng súng liên thanh bắn trước, tạm thời áp chế hắn ta, nếu hệ thống điều khiển hỏa lực của xe thiết giáp kia còn tốt, có thể điều khiển súng máy hạng nặng từ trong xe, vậy tôi sẽ thử cho bắn trước một phát 'trường mâu sấm sét', tóm lại, mục đích là tạo cơ hội để Thương Kiến Diệu tiếp cận xe.
Thương Kiến Diệu, đến lúc đó anh chui vào gầm xe thiết giáp, chỗ đó cách người trong xe chưa tới một mét, có thể đủ để anh phát huy năng lực, vả lại anh không sợ sẽ bị tay súng bắn tỉa uy hiếp."
Tưởng Bạch Miên đặt tên cho đòn tấn công của tay giả sinh học loại Lươn Điện kia là "trường mâu sấm sét".
"Rõ!" Thương Kiến Diệu dường như đã muốn làm như vậy từ trước.
Bạch Thần cũng đáp lại tương tự.
Long Duyệt Hồng im lặng nghe xong, rồi lại im lặng thêm hai giây, mới hỏi:
"Tôi thì làm gì?"
"Cậu cổ vũ tôi cố lên." Thương Kiến Diệu nói với vẻ rất nghiêm túc.
Thương Kiến Diệu vừa dứt lời, Tưởng Bạch Miên lại nói thêm một câu:
"Anh phụ trách đề phòng xung quanh, nhỡ đâu không chỉ xe thiết giáp chạy tới thì sao? Lát nữa tôi sẽ đưa súng phóng lựu cho anh."
Long Duyệt Hồng lập tức hô to:
"Rõ, tổ trưởng!"
Tưởng Bạch Miên đang định nói thêm vài câu, chợt nghiêng đầu, có cảm ứng.
"Tới rồi! Con phố bên phải, chỉ có một xe." Cô nhanh chóng báo tin cho đám người Thương Kiến Diệu, cũng tìm kiếm được một cây kéo kim loại từ trong căn phòng kia.
Bốn thành viên tổ điều tra thế giới cũ lập tức trở về chỗ cửa, áp sát tường mà di chuyển tới các vị trí khác nhau.
Trong quá trình đó, bọn họ có trao đổi một phần vũ khí, chuẩn bị kỹ cho tình huống tiếp theo.
Rất nhanh, con xe thiết giáp kia xuất hiện ở ngã rẽ của con phố.
Mỗi bên nó có ba bánh xe cỡ lớn, bên ngoài lớp bọc thép là tô màu xanh quân đội, hai bên có cửa, ở phía trước có một lớp kính chống đạn sậm màu.
Con xe này gấp đôi xe bình thường, trên nóc xe là một bệ súng máy hạng nặng màu đen, dựng một cây trông giống ăng ten.
Long Duyệt Hồng chỉ nhìn thoáng qua, trong đầu lập tức hiện lên các từ như "sắt thép", "cứng rắn", "mạnh mẽ", "nghiền ép", "không thể phá vỡ".
Cùng lúc đó, một tiếng nhạc khá vui tai nhanh chóng từ đằng xa tới gần, rẽ vào con phố trước mặt.
Đó là một con xe to màu lam có chở một thùng kim loại khá lớn. Nó vừa bật đèn xe sáng rực, phát âm nhạc, vừa phun nước ra trên đường.
Trên ghế lái của con xe đó có một người Vô Tâm mặc áo bông màu cam trắng cũ kỹ đang ngồi, điều khiển tay lái với động tác có vẻ hơi cứng ngắc không được tự nhiên.
Đôi mắt hắn ta đờ đẫn, trên đầu đeo một chiếc tai nghe màu đen đã sờn tróc màu sơn.
Chiếc xe phun nước chiếu sáng con đường phía trước này chạy rất nhanh, suýt thì đâm phải con xe thiết giáp chạy ra từ một bên.
Một tiếng két vang lên, lái xe người Vô Tâm kia như phản xạ có điều kiện giẫm chân phanh, làm cho con xe ngừng lại chỗ đó.
Người lái xe thiết giáp chưa từng gặp phải tình huống tương tự, nên cũng khiến xe dừng lại.
Tưởng Bạch Miên thấy cảnh này, mắt sáng lên, hô to:
"Cơ hội!"
Trong tiếng nhạc phun nước nhẹ nhàng du dương, cô tiến lên một bước, đưa tay trái ra sau.
Cây kéo kim loại trong tay cô lập tức được đám rắn điện màu trắng bạc lốp đốp "quấn kín".

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn