Chương 141: Chương 139: Không cần tang chứng vật chứng
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Sau khi liếc thấy tấm hình trong tay Tưởng Bạch Miên, Long Duyệt Hồng lập tức hiểu ra: Nếu xuất hiện tay súng nghi là Lôi Vân Tùng, như vậy rất có khả năng lại nhảy ra một đồng bọn của tay súng nghi là Lâm Phi Phi!
Từ thông tin mà Trần Húc Phong cung cấp có nói rõ sau khi tổ điều tra thế giới cũ kia mất tích, chỉ có hai thành viên này nghi ngờ là bị người ta nhìn thấy.
Tại sao mình không liên hệ hai chuyện này lại với nhau nhỉ? Long Duyệt Hồng không nhịn được giơ tay vỗ trán, cảm thấy khi mình gặp phải vấn đề thì vẫn dễ căng thẳng, tư duy cũng trở nên chậm chạp.
Thương Kiến Diệu thì hoàn toàn không hề ngạc nhiên khi Tưởng Bạch Miên lấy ảnh Lâm Phi Phi ra, nói với ngữ khí kiểu quả nhiên cô vẫn sẽ đi tới bước này:
"Hỏi từ chỗ nào trước?"
Tưởng Bạch Miên nhíu mày:
"Có phải anh định nói lúc trước anh đã bảo tôi lấy ảnh của Lôi Vân Tùng và Lâm Phi Phi hỏi người khác? Tình hình hiện tại có giống với ngày hôm qua không? Vả lại đây không phải là hỏi khắp nơi, mà là hỏi trong phạm vi nhỏ, không sợ rút dây động rừng. Trước khác, giờ khác."
Hôm nay có tìm người hỏi có từng nhìn thấy Lôi Vân Tùng không thì sẽ chẳng có tai họa ngầm nào cả, bởi đám thợ săn di tích toàn thành này đều đang tìm anh ta.
Nhưng phía bên Lâm Phi Phi thì phải băn khoăn chút, bởi vì cô ta vẫn chưa "bị lộ".
Tưởng Bạch Miên không cho Thương Kiến Diệu cơ hội "giải thích", cô liếc các cửa hàng trong hẻm Hồng La, giành lời:
"Bấm giờ cho tôi."
Cô lập tức đi tới vị trí gần hẻm Hoàng Giác, sau đó hô to:
"Chuẩn bị."
Chờ khi kim giây sắp về tới số 12, Thương Kiến Diệu vô cùng hứng thú giơ tay phải lên, đột nhiên hạ xuống:
"Bắt đầu!"
Tưởng Bạch Miên lập tức cúi người xuống, đung đưa h ai tay, guồng chân chạy như điên hệt như một con báo săn mồi nhanh nhẹn.
Long Duyệt Hồng kinh ngạc nhìn cảnh này, còn chưa kịp suy nghĩ xem rốt cuộc tổ trưởng định làm gì, Tưởng Bạch Miên đã chạy tới bên ngoài hẻm Hồng La, dừng ở bên cạnh Thương Kiến Diệu.
Động tĩnh đó đương nhiên khiến thợ săn di tích xung quanh và dân chúng đi đường chú ý, nhưng bọn họ đều mù mờ không hiểu, như đang nhìn kẻ ngốc.
"Mấy giây?" Tưởng Bạch Miên thở hổn hển, rồi cất tiếng hỏi.
Thương Kiến Diệu dời mắt khỏi đồng hồ:
"Tầm bốn giây."
Đồng hồ của hắn không phải loại điện tử, cũng không phải đồng hồ bấm giờ, không cách nào biết chính xác thời gian được.
"Lúc ấy tay súng còn ôm súng bắn tỉa, mà trên tầng thượng có không ít chướng ngại vật, bốn giây hẳn là không đủ, phải coi là tầm năm tới sáu giây..." Tưởng Bạch Miên vừa nói vừa đi tới chỗ Lưu Đại Tráng trúng đạn ngã xuống, sau đó đi vài bước về cửa vào hẻm Hồng La, nói như đang tự lẩm bẩm một mình: "Chừa thời gian cho tay súng ngắm bắn."
Sau khi đứng lại, Tưởng Bạch Miên giơ tay nhìn đồng hồ điện tử, dựa theo sải chân và nhịp bước của Lưu Đại Tráng trong trí nhớ, đi vào trong hẻm Hồng La.
"Một... Hai... Ba... Bốn... Năm... Sáu." Thương Kiến Diệu cực kỳ phối hợp đứng đó đếm số.
Vừa đủ sáu giây thì Tưởng Bạch Miên lập tức dừng lại.
Đến lúc này, Long Duyệt Hồng mới mang máng hiểu được tổ trưởng đang làm gì: Cô đang tạo dựng lại một phần quá trình của vụ bắn súng, dùng nó để xác định địa điểm đại khái khi Lưu Đại Tráng bị đồng bọn của tay súng phát hiện!
Tưởng Bạch Miên không làm thêm động tác kỳ quái nào khác, mà gọi Thương Kiến Diệu qua đó.
Đám thợ săn di tích đứng xem dần dời mắt đi, chỉ có số ít còn chăm chú nhìn bên này.
Bọn họ cho rằng Tưởng Bạch Miên đang định gây dựng lại hiện trường khi chuyện xảy ra, mà thợ săn có thâm niên đã làm rồi, không tìm được manh mối hữu dụng, thiếu giá trị.
Chờ khi bản thân không còn bị chú ý nữa, Tưởng Bạch Miên cười nói với Thương Kiến Diệu:
"Đồng bọn của tay súng không có khả năng vừa phát hiện Lưu Đại Tráng mà đã lập tức thông báo qua bộ đàm, như thế sẽ bị đối phương phát hiện, thay đổi đường đi ngay tức khắc."
Trong lúc nói, cô lại đi lên trước một đoạn.
"Đến vị trí này, nếu quay lưng lại, nhỏ giọng đi một chút, hẳn là Lưu Đại Tráng sẽ không phát hiện." Tưởng Bạch Miên lại dừng lại, chỉ vào bên đường: "Lấy ảnh chụp đi hỏi mấy nhà này."
Cô nhìn Long Duyệt Hồng ở cách đó không xa.
"Tôi?" Long Duyệt Hồng chỉ vào bản thân, chỉ dùng khẩu hình miệng để hỏi.
Tưởng Bạch Miên gật đầu, nói với Thương Kiến Diệu:
"Phải rèn luyện nhiều thêm."
Long Duyệt Hồng hít vào một hơi thật sâu, đi tới phía tổ trưởng, kín đáo nhận lấy ảnh chụp Lâm Phi Phi, sau đó mới tiến vào một "hiệu sửa chữa điện tử" bên đường.
"Ông chủ, xin chào..." Long Duyệt Hồng cất tiếng chào hỏi với vẻ mất tự nhiên.
Ông chủ hiệu sửa chữa là một người đàn ông chừng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, trên người có chút bẩn.
Ông ta không ngẩng đầu lên, mà cứ thế đáp:
"Chưa gặp đâu, thật sự chưa gặp được! Sáng nào người đi qua hẻm bọn tôi không một trăm thì cũng phải mấy chục, làm sao tôi nhớ rõ cho được? Lưu Đại Tráng gì chứ, còn chưa nghe thấy bao giờ!"
Ặc, đã có mấy thợ săn di tích tới hỏi rồi... Long Duyệt Hồng vừa nghe là biết đã xảy ra chuyện gì.
Vì không để cho "nhiệm vụ cá nhân" còn chưa bắt đầu đã thất bại, anh ta cố lấy dũng khí đưa ảnh chụp ra nói:
"Tôi không hỏi Lưu Đại Tráng."
Trong trạng thái có chút căng thẳng, không rõ anh ta nhớ tới cái gì mà buột miệng nói:
"Ông chủ, tôi là đàn ông, ông cũng là đàn ông..."
Ông chủ kinh ngạc ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc nhìn thấy bức ảnh của Lâm Phi Phi.
Ông ta chợt toát lên vẻ hiểu rõ:
"Cậu cũng mê cô ta à? Ảnh ở đâu ra thế? Cậu có máy chụp ảnh à? Thứ đó là đồ tốt đấy!"
Long Duyệt Hồng ngơ ngác vài giây rồi mới nói:
"Ông gặp cô ta rồi à?"
Ông ta thật sự gặp được Lâm Phi Phi!
Tổ trưởng đúng là liệu sự như thần!
Ở bên ngoài cửa hàng, cách đó không xa, Thương Kiến Diệu đứng mặt quay ra đường chợt nghi hoặc nói:
"Cậu ta học được 'chú hề suy luận' từ khi nào vậy?"
"Đây gọi là bắt chước, là chó ngáp phải ruồi." Tưởng Bạch Miên thở hắt một hơi.
Vừa bắt đầu đã tìm được manh mối hữu dụng làm cho cô cảm thấy hôm nay hẳn là sẽ thuận lợi hơn.
Trong cửa hàng, ông chủ ngắm nghía bức ảnh kia, gãi đầu:
"Chính sáng nay ấy, cũng không lâu lắm, tôi mở cửa thì thấy cô ta đứng ở cạnh cái cây kia rồi, gió lạnh thổi qua làm cô ta run rẩy, trông mà khiến người ta đau lòng. Ài, nếu không phải tôi chuyển nhà rồi, chắc chắn tôi đã cho cô ấy vào đây đứng chờ."
Long Duyệt Hồng thấy có thu hoạch, thế là lập tức hưng phấn, vội vàng hỏi như đang xác nhận:
"Thật là cô ấy?"
"Tôi mới thấy qua, sao có thể nhận sai được? Tôi nhớ rõ nốt ruồi này của cô ta." Ông chủ chỉ vào hàng lông mày trái của Lâm Phi Phi trong ảnh.
Long Duyệt Hồng yên tâm, bèn hỏi tiếp:
"Sau đó thì sao? Cô ta đi đâu?"
"Bên kia không phải có người bị bắn sao? Có lẽ khiến cô ta sợ, lập tức đi về rồi." Ông chủ chỉ bên phải mình: "Có lẽ cô ta ở trong sân này."
Long Duyệt Hồng liên mồm nói cảm ơn, rời cửa hàng trong cảm giác ngập tràn thành tựu.
Nhân lúc xung quanh không có ai, anh ta đi tới bên cạnh Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu, trả ảnh chụp xong đồng thời còn nhanh chóng nói qua những manh mối mà mình hỏi được.
Dứt lời, Long Duyệt Hồng tò mò hỏi với vẻ mặt kính nể từ tận sâu trong lòng:
"Tổ trưởng, làm sao cô khẳng định vào đây có thể hỏi ra manh mối về Lâm Phi Phi?"
"Tôi có khẳng định đâu." Tưởng Bạch Miên cười đáp.
Cô nhìn đám thợ săn di tích ngoài hẻm, giải thích thật nhanh:
"Nếu hỏi không ra, chứng tỏ tôi suy đoán sai rồi, như vậy thì sẽ kết hợp với dấu vết hiện trường để đổi hướng điều tra khác.
Thế giới cũ có một câu thế này: Giả thiết lớn mật, không cần tang chứng vật chứng. Về chuyện tìm manh mối như thế này, đừng có sợ sai lầm, mỗi một lần làm sai chứng tỏ anh đã loại trừ được một khả năng, sẽ càng ngày càng tiếp cận chân tướng hơn.
Nhưng ở trên chiến trường thì không được làm như vậy, nếu phạm sai lầm, có khi sẽ không còn lần sau nữa."
Long Duyệt Hồng nói với ngữ khí "vừa học được":
"Tôi hiểu rồi."
Anh ta không nán lại nữa, rời khỏi Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên, quay về với Bạch Thần.
Tưởng Bạch Miên lập tức nhìn tòa nhà mà Lâm Phi Phi tiến vào, cười nói với Thương Kiến Diệu:
"Tới lượt anh."
Mục tiêu là ông già gác cổng canh lối vào sân kia.
Ông ta chừng năm mươi tuổi, đội một chiếc mũ vải bông màu xanh quân đội, mặc áo màu lam, quần dài màu đen với đôi giày vải bông màu nâu, trông khá cồng kềnh, hoàn toàn không hợp nhau gì cả.
"Có được sử dụng năng lực không?" Thương Kiến Diệu không vội qua đó.
"Được." Tưởng Bạch Miên gật đầu: "Đến đây rồi, mỗi người đều có liên quan tới việc 'mất tích' của đám người Lâm Phi Phi, không thể sơ suất."
Thương Kiến Diệu thở hắt một hơi, nhìn hơi thở đó bay lên hóa thành sương trắng, sau đó có vẻ hưng phấn chạy tới sân nhỏ tạo nên bởi các tòa nhà lầu bao quanh.
Hắn nhanh chóng tới cổng, rồi cười nói với ông già gác cổng ngồi trong vọng gác bên trong:
"Ông ơi..."
Ông ta trừng mắt, cắt ngang lời Thương Kiến Diệu:
"Muốn hỏi chuyện thì trả thù lao trước. Đám thợ săn di tích các người kẻ nào kẻ nấy đều tinh ranh lắm!"
Những câu nói thuyết phục của "chú hề suy luận" mà Thương Kiến Diệu chuẩn bị lập tức bị chặn lại.
Hắn không nổi giận, mà cực kỳ hứng thú hỏi:
"Hỏi gì cũng được?"
Ông ta giật mình một cái, cảm thấy người trước mặt có gì đó là lạ.
Ông ta châm chước rồi đáp:
"Phải xem cậu đưa bao nhiêu tiền đã."
"Ông xem." Thương Kiến Diệu bày ra tư thế mặc cả: "Ông là đàn ông, tôi cũng là đàn ông, ông muốn nhân cơ hội kiếm ít tiền, tôi cũng muốn nhân cơ hội kiếm ít tiền, cho nên..."
Ông ta trở nên lơ mơ, rồi thở dài:
"Hầy, người nghèo đừng nên làm khó người nghèo. Nói đi, muốn hỏi cái gì?"
"Ông gặp qua người này không?" Thương Kiến Diệu đưa ảnh Lâm Phi Phi ra.
"Gặp rồi, cô ta ở trong sân này này." Ông già chỉ vào tòa nhà gần hẻm Hoàng Giác: "Thấy không? Cái tòa kia ấy."
"Tầng mấy, phòng số mấy?" Thương Kiến Diệu hỏi thêm.
"Tôi nghe lão Trịnh của tòa nhà kia nhắc tới, cô ta ở tầng hai, trong phòng tận cùng, gần sát với cổng ấy, cụ thể có đúng không thì tôi không biết." Ông già đáp lại.
"Cảm ơn nhé." Thương Kiến Diệu lấy ra một thanh năng lượng đưa cho ông ta.
Cứ như thế, cho dù sau này ông ta nhớ lại thì sẽ không nghi ngờ mình bị trúng tà, mà chỉ cho rằng bị đồ ăn mua chuộc.
Quả nhiên ông ta vừa thấy thanh năng lượng là vui vẻ ra mặt:
"Không cần, không cần."
Ông ta miệng thì nói không cần, nhưng tay thì nhận lấy.
Có khoản giao dịch này, ông ta không ngăn Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên vào trong sân.
Đến tòa nhà kia, lên tới tầng hai, Tưởng Bạch Miên không vội tìm căn phòng kia, mà kiên nhẫn chờ một lúc.
Một lát sau, bộ đàm của cô vang lên tiếng tít tít, giọng Bạch Thần cũng vang lên ngay sau đó:
"Đã vào chỗ."
Tưởng Bạch Miên không trì hoãn nữa, đi theo lối nhỏ tới bên phía gần cổng kia.
Vừa đi được vài bước thì cô nhíu mày:
"Trong cả hai phòng này đều không có người."
Ở tận cùng có hai căn phòng, một phòng sát sân, phòng kia sát hẻm Hoàng Giác.
Dựa theo suy đoán của Tưởng Bạch Miên, Lôi Vân Tùng và Lâm Phi Phi hẳn là ở bên ngoài, dễ di chuyển. Bạch Thần và Long Duyệt Hồng thì đi tới hẻm Hoàng Giác nhằm đề phòng có người nhảy cửa sổ.
"Không có ai." Thương Kiến Diệu lặp lại lời của Tưởng Bạch Miên.
Tưởng Bạch Miên lập tức sải bước đi tới trước phòng mục tiêu, lấy một công cụ nhỏ từ trên đai vũ trang xuống, thoải mái mở được chiếc khóa trông có vẻ cũ kia.
Bố cục trong phòng không khác chỗ bọn họ đang thuê là mấy, cũng có giường tầng và bàn ghế.
Căn phòng này được dọn dẹp rất sạch sẽ, liếc mắt nhìn qua thì thấy không có đồ vật gì của khách trọ.
"Từ bỏ chỗ này rồi sao?" Tưởng Bạch Miên không buông lỏng, mà điều tra cẩn thận.
Thương Kiến Diệu thì trực tiếp nằm bò xuống đất nhìn gầm giường.
"Có tờ giấy." Hắn đột nhiên nói.
"Giấy gì?" Tưởng Bạch Miên dừng lại.
Thương Kiến Diệu với tay lấy tờ giấy kia ra, đứng dậy rồi giở ra xem.
Một giây sau, hắn và Tưởng Bạch Miên cùng thấy mặt chính của tờ giấy.
Trên đó có viết:
"Suy nghĩ là cạm bẫy, tri thức là thuốc độc...
Đừng trạm vào sách vở nữa...
Không thể đi vạo vát xe độ của thế giới cũ..."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn