Chương 88: Kết khúc
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~30 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Trên tầng thượng cao cao và trống trải, giọng nữ ai oán trầm bổng mà du dương.
Tưởng Bạch Miên lẳng lặng lắng nghe một lúc, rồi nhìn thành phố chìm trong bóng tối tĩnh lặng xung quanh một lượt, khẽ thở dài:
"Bài hát này cũng khá hay đấy."
Không chờ đám người Thương Kiến Diệu nêu ý kiến, Tưởng Bạch Miên nói tiếp:
"Xuống thôi. Đèn tắt rồi, không biết sẽ lại xảy ra tình huống gì, chúng ta phải luôn theo dõi xe Jeep và xe thiết giáp. Nếu lỡ sơ suất đánh mất chúng nó, kế tiếp đối diện với nguy hiểm sẽ càng phiền toái hơn."
Cô không lo sáng mai không có phương tiện giao thông để lên đường, bởi vì trong phế tích thành phố như thế này, những con xe có thể chạy được là không hề ít.
"Vâng, tổ trưởng!" Long Duyệt Hồng đáp lại như phản xạ có điều kiện.
Tưởng Bạch Miên lại nhìn sang Thương Kiến Diệu:
"Tắt loa đi, bằng không ta rất dễ trở thành bia ngắm."
Thương Kiến Diệu không phản bác, lập tức ngồi xuống, cầm chiếc loa nhỏ kia tắt đi, rồi bỏ vào trong ba lô hành quân.
Xung quanh lập tức trở nên cực kỳ yên tĩnh, chỉ có gió ở trên cao đang thổi ù ù.
Khi bốn người của tổ điều tra thế giới cũ bước tới cửa cầu thang, Bạch Thần không kìm được quay đầu lại, đưa mắt nhìn cảnh tượng thành phố không ngừng mở rộng ra phương xa.
Những tòa nhà cao tầng kia núp trong bóng đêm, không phát ra chút âm thanh nào, cũng không tỏa ra bất cứ chút ánh sáng nào.
"Tổ trưởng, cô có cảm thấy rất giống bia mộ không?" Bạch Thần thu hồi tầm mắt, lập tức nhỏ nhẹ hỏi một câu.
Tưởng Bạch Miên quay đầu nhìn, im lặng trong chốc lát rồi nói:
"Ừ, những tòa nhà này giống hệt bia mộ của thế giới cũ, những tấm bia mộ..."
Cô còn chưa dứt lời, Thương Kiến Diệu đã chủ động hỏi:
"Bia mộ là gì vậy?"
Bên trong Sinh Vật Bàn Cổ không có bia mộ, mỗi một nhân viên qua đời thì chỉ có khắc một dòng chữ lên bức tường tương ứng mà thôi.
"Chính là..." Tưởng Bạch Miên tổ chức từ ngữ: "Thôi, lát nữa tôi sẽ giải thích cho các anh."
Cô lập tức đi vào trong cầu thang, bật đèn pin lên.
Lúc này bọn họ không cách nào đi thang máy, chỉ có thể đi bộ xuống dưới.
May là thể lực của bọn họ đều khá tốt, ba người trong bọn họ thì đã chỉnh sửa gen, cho nên khi trở lại căn hộ số 805 thì bọn họ chỉ thở dốc chứ không mệt mỏi là bao.
Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu phân công nhau kiểm tra lại căn hộ một lượt, xác nhận nơi đây không có sinh vật nguy hiểm nào xâm nhập.
"Bạch Thần, cô với Long Duyệt Hồng nghỉ ngơi một chút đi, tôi phụ trách theo dõi xe Jeep và xe thiết giáp, Thương Kiến Diệu quan sát đường phố bên ngoài." Tưởng Bạch Miên cầm đèn pin về tới phòng khách.
"Ừm." Bạch Thần dõi mắt nhìn theo tổ trưởng đi tới cửa sổ trước nhà ăn, gác xong khẩu súng trường "Quả Quýt" rồi mới suy tư và nói: "Nơi vừa xảy ra vụ nổ kia hình như chính là phòng thí nghiệm thần bí mà Kiều Sơ nói."
Tưởng Bạch Miên không quay đầu lại, mà tiếp tục chăm chú giám thị phía dưới:
"Hướng kia, vị trí đó, đại khái là phải rồi. Không biết nhiệm vụ của Kiều Sơ là phá hủy nơi đó, hay là vì bị thầy tu máy móc Tịnh Pháp cuốn lấy, vì đủ loại ngoài ý muốn mới tạo ra vụ nổ này..."
Thương Kiến Diệu nhìn nơi vừa bốc lên ánh lửa và dòng khí, nói rất nghiêm túc:
"Tôi đoán là khả năng đầu tiên ấy."
"Kết luận từ những gì Đỗ Hành miêu tả về Viện Nghiên Cứu Thứ Tám?" Tưởng Bạch Miên theo bản năng hỏi lại.
Thương Kiến Diệu lắc đầu:
"Ban nãy tôi có đếm bên đường dưới kia có bao nhiêu xe. Kết quả là số lẻ."
"..." Tưởng Bạch Miên gắt một câu: "Tôi thật sự không nên nghiêm túc thảo luận vấn đề như vậy với anh."
Từ khi rời khỏi tầng thượng, Long Duyệt Hồng không nói năng gì mấy. Lúc này, anh ta nhìn phế tích thành phố bị bóng tối bao trùm, nói với ngữ khí có chút mơ hồ:
"Tổ trưởng, hiện giờ tôi đã có chút hiểu vì sao cô muốn điều tra nguyên nhân thế giới cũ bị hủy diệt, vì sao thích đào bới lịch sử quá khứ trong phế tích thành phố rồi..."
Tưởng Bạch Miên im lặng lắng nghe, rồi vui mừng nói:
"Hiểu được là tốt rồi."
Long Duyệt Hồng vốn định nói thêm gì đó, nhưng lại không biết nên giãi bày thế nào, chỉ có thể tiếp tục nhìn thành phố tĩnh lặng cất giấu rất nhiều hiểm nguy kia, nói:
"Tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì đây?"
"Ai biết được?" Tưởng Bạch Miên vẫn chăm chú theo dõi xe Jeep và xe thiết giáp: "Chỉ hy vọng mọi biến hóa sẽ không lan tới chỗ này, chỉ mong Kiều Sơ bị Tịnh Pháp truy đuổi một mạch ra khỏi phế tích thành phố, hoặc hai bên đánh tới giới hạn của nha, khiến cả hai đều bị thương nặng. Tóm lại, để chúng ta cứ bình an canh giữ tới hừng đông như thế này, rồi lái xe rời đi."
"Tổ trưởng, nói như cô hình như không được may mắn cho lắm." Thương Kiến Diệu thuận miệng đáp lại một câu.
Tưởng Bạch Miên vừa tức giận lại tỏ ra rất bất đắc dĩ:
"Chúng ta đã xui xẻo nhiều lần như vậy rồi, vật cực tất phản, hẳn là sẽ khổ tận cam lai."
Nghe được từ "xui xẻo", Long Duyệt Hồng bỗng thấy chột dạ, sờ miệng của mình.
Không biết có phải những lời mà Tưởng Bạch Miên nói này thật sự có tác dụng hay không, trong mấy giờ sau, cả phế tích thành phố này tuy thi thoảng vang lên tiếng nổ, tiếng bắn súng, rồi tiếng rống tiếng gào, nhưng không hề lan tới hướng đường hầm này.
Chờ tới nửa đêm, nơi đây hoàn toàn yên lặng hẳn.
Thời gian trôi đi từng giây từng phút một, chân trời dần sáng lên, từng tòa nhà cao tầng lại thoát khỏi bóng tối, hiện ra dáng vẻ của mình.
Nhưng ở trong mắt đám người Tưởng Bạch Miên, Thương Kiến Diệu, chúng nó lại càng giống bia mộ, những bia mộ phai màu hoặc đen sậm, hoặc xám trắng, không thì vàng đất.
"Đi thôi." Nhanh chóng giải quyết xong bữa sáng, Tưởng Bạch Miên ra lệnh.
Lúc này cô để cho Bạch Thần và Long Duyệt Hồng lái xe thiết giáp, thay phiên nhau lái xe, còn cô và Thương Kiến Diệu thì phụ trách xe Jeep.
Trong ánh nắng buổi sớm chiếu xuống, bọn họ không trở về theo đường hầm, bởi con đường kia quá quanh co ngoằn nghèo và quá nguy hiểm, không có Kiều Sơ biết đường chỉ dẫn, xe rất dễ lún vào trong đầm lầy.
Hơn nữa Tưởng Bạch Miên nghi ngờ chút đoạn đường ở bên đó căn bản không thể chịu được trọng lượng của xe thiết giáp.
Bọn họ dựa theo những gì An Như Hương nói và dấu vết đám thợ săn di tích để lại chạy non nửa vòng lên phía bắc, từ một con đường còn khá tốt rời khỏi phế tích thành phố này.
Dọc đường đi, bọn họ không quên nhặt nhạnh ít đồng hồ đeo tay, màn hình tinh thể lỏng, kính râm và các loại kim loại hữu dụng, thậm chí còn tìm được hai thùng dầu phù hợp cho xe thiết giáp.
Bọn họ cứ thế lái đi, Tưởng Bạch Miên híp mắt lại, nói với Thương Kiến Diệu đang ngồi ở ghế lái phụ:
"Phía trước có một đoàn xe đang chạy tới bên này, có mấy chục tầm trên trăm người."
Cô vừa nói xong thì chợt nhận ra.
"Chừng một trăm người này là đại đội hành động của Vương Bắc Thành mà."
Đó là đội ngũ mà Sinh Vật Bàn Cổ phái tới điều tra dị thường ở nơi đây.
Quả nhiên bọn họ nhanh chóng nhìn thấy những thứ như xe thiết giáp, thấy đội trưởng Vương Bắc Thành của đại đội 23.
Vương Bắc Thành cũng cảm thấy kinh ngạc khi gặp được đám người Tưởng Bạch Miên lần này. Anh ta chỉnh lại chiếc mũ nồi màu xám đen cho ngay ngắn trên đầu, nhìn con xe thiết giáp không phải của công ty đi theo sau xe Jeep, nói với Tưởng Bạch Miên:
"Không phải các cô đi thị trấn Kỳ Phong sao? Tại sao lại tới bên này, còn lấy được một xe thiết giáp?"
Điều quan trọng hơn là, dường như còn tiến vào phế tích thành phố mới phát hiện này sớm hơn cả bọn họ.
"Ha ha, ngoài ý muốn, ngoài ý muốn." Tưởng Bạch Miên cười khan hai tiếng.
Cô lập tức nghiêm túc lại, kể sơ qua chuyện nhóm mình bị Kiều Sơ mị hoặc, từ con đường tắt tiến vào phế tích thành phố này.
Trong đó gồm cả những thông tin liên quan tới Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh, phòng thí nghiệm thần bí, người Vô Tâm cao cấp, ngựa Ác Mộng, Tiểu Xung, Đỗ Hành, Già La Lan và vụ nổ lớn cuối cùng kia.
Trong này, Tưởng Bạch Miên chỉ che giấu việc Đỗ Hành cung cấp các tri thức về người thức tỉnh, cùng với những chỗ khi năng lực Thương Kiến Diệu phát huy tác dụng, khéo léo liên hệ nguyên nhân bọn họ thoát khỏi mị hoặc của Kiều Sơ với người Vô Tâm cao cấp và cậu bé Tiểu Xung.
Theo một góc độ mà nói thì đây đều là những lời nói thật.
Vương Bắc Thành lắng nghe, vẻ mặt dần nghiêm túc lại, cuối cùng chân thành nói:
"Thật sự rất cảm ơn các cô. Nếu không có những thông tin này, chúng tôi cứ tùy tiện xông vào, không biết sẽ chết bao nhiêu người! Hơn nữa chắc chắn không chỉ có chừng ấy người Vô Tâm cao cấp và sinh vật đột biến mà các cô gặp được, chỉ dựa vào đại đội hành động chúng tôi, cho dù có biết qua đôi chút từ trước thì vẫn còn rất nguy hiểm.
Tôi sẽ lập tức đánh điện báo cáo về công ty, xin tiếp viện. Kế tiếp, chúng ta tạm thời hẳn là lập một cứ điểm ở bên thành phố này..."
Tưởng Bạch Miên khoát tay áo:
"Anh muốn làm thế nào không liên quan tới chúng tôi."
Vương Bắc Thành lại đưa mắt nhìn con xe thiết giáp kia, xoa xoa hai tay, do dự cười nói:
"Liệu có thể chi viện đại đội anh em một chút không?"
Đối với bọn họ mà nói, thêm một xe thiết giáp, thêm một khẩu súng máy hạng nặng chính là thêm một phần sức chiến đấu rất khả quan.
Tưởng Bạch Miên cười nói:
"Không thành vấn đề. Nhưng chúng tôi còn rất nhiều đồ trong xe thiết giáp, chỉ dựa vào xe Jeep là không mang đi hết được. Các anh phải có trách nhiệm vận chuyển về công ty giúp chúng tôi. Tôi đã lên danh sách hết rồi.
Còn nữa, xe thiết giáp và súng máy hạng nặng kia đều là chiến lợi phẩm của chúng tôi, coi như đồ cống hiến."
Với bọn họ mà nói, xe Jeep vẫn tiện để di chuyển trên Đất Xám hơn nhiều.
Vương Bắc Thành hít vào một hơi như bị đau răng:
"Được."
Sau khi tạm biệt đại đội của Vương Bắc Thành, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần quay trở lại xe Jeep.
Tưởng Bạch Miên vừa lái xe vừa suy nghĩ, nói:
"Nếu gặp được đám người Vương Bắc Thành, chứng tỏ con đường này hẳn là sẽ không có nguy hiểm gì, sẽ không đụng phải Kiều Sơ. Thương Kiến Diệu, có thể giải trừ hiệu quả "chú hề suy luận' của anh được rồi."
Thương Kiến Diệu đang hí hoáy nghịch một chiếc kính râm màu đen, lúc thì đeo nó lên, khi thì lại bỏ xuống.
Nghe tổ trưởng ra lệnh, hắn cười nói một câu:
"Trong công ty có rất nhiều vợ chồng yêu nhau tự do rồi mới cưới."
Tưởng Bạch Miên ngẩn ra một chút, rồi vỗ lên còi xe Jeep:
"Đúng vậy, sao tôi lại cho rằng hôn nhân phân phối mới là chân tình chứ?"
Thương Kiến Diệu lại quay đầu sang nói với Bạch Thần:
"Con người cũng đáng để tin tưởng và dựa dẫm. Trải qua mấy ngày vừa rồi, có phải cô cảm thấy chúng tôi cũng có thể bảo vệ phía sau cô rất tốt đúng không?"
Bạch Thần hơi ngẩn ra, ánh mắt xuất hiện chút lấp lánh khó mà ngăn cản được.
Lúc này, Tưởng Bạch Miên đột nhiên ngắt lời:
"Lời này nghe sao thấy quen quen? Anh ăn cắp lời của tôi nhé!"
"Đây gọi là trích dẫn." Thương Kiến Diệu đáp lại rất nghiêm trang.
Bạch Thần nghe bọn họ đấu khẩu, khóe miệng không tự giác nhếch lên.
Thương Kiến Diệu lại quay sang bên Long Duyệt Hồng, người có vẻ đang hơi ngơ ngác, cười nói:
"Ghép cơ quan sinh dục, tái tạo thần kinh, tử cung nhân tạo."
"..." Các cơ trên mặt Long Duyệt Hồng giật giật vài cái, anh ta cố nén cái ý muốn hành hung Thương Kiến Diệu một trận.
Dù sao cũng không đánh lại người ta.
Anh ta nhớ lại lúc trước, phát hiện mình bị 'chú hề suy luận' ảnh hưởng từ lúc nào chẳng hay, nhất thời sợ quá buột miệng hỏi:
"Bình thường cậu có dùng 'chú hề suy luận' nói dối tôi không đấy?"
Thương Kiến Diệu không quay đầu lại, cứ thế đáp:
"Cậu không xứng."
"..." Long Duyệt Hồng không biết nên cảm thấy may mắn hay là bi ai.
Tưởng Bạch Miên rốt cuộc không nhìn được, nói với Thương Kiến Diệu:
"Anh ngủ trước một lúc đi, chờ lát nữa tới lượt anh lái xe. Phù, cuối cùng cũng thoát được mấy chuyện xúi quẩy bên này. Tiếp theo không thể trì hoãn được nữa, mục tiêu thị trấn Kỳ Phong!"
Thương Kiến Diệu nghe vậy, nắn bóp huyệt Thái Dương, đeo kính râm rồi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.
...
Ở sâu trong "đại sảnh quần tinh", trên đỉnh cầu thang màu bạc, trước cửa đá màu xám trắng.
Thương Kiến Diệu nhìn ba hốc trên cửa, một tay đút túi, tay kia thì giơ ra ấn lên trên cửa.
Trong hốc, ánh sáng trắng lập tức phát ra, tụ hợp thành ba ngôi sao hư ảo.
Trong đó, ánh sáng đại diện cho "chú hề suy luận" sáng hơn hai cụm ánh sáng khác rất nhiều.
Một giây sau, ánh sáng thể hiện dòng chữ "kẻ già mồm" tức thì sáng lên, nhanh chóng cùng cấp độ với "chú hề suy luận".
Sau chút ngưng cố ngắn ngủi, cửa đá nặng nề kia khẽ rung rung, rồi chầm chậm mở ra phía sau.
Khi khe cửa càng lúc càng rộng, Thương Kiến Diệu nhìn thấy rõ cảnh tượng bên trong.
Đó là một mảng "biển rộng" mênh mông không thấy cuối. Ánh sáng nhạt nhè nhẹ chuyển động trên mặt nước.
"Biển Khởi Nguyên".
...
Tưởng Bạch Miên sau khi lái xe Jeep ra khỏi chỗ sâu trong đầm lầy, bèn đánh thức Thương Kiến Diệu:
"Tới lượt anh đấy. Kế tiếp hãy để chúng ta thuận buồm xuôi gió nào!"
Thương Kiến Diệu mở mắt ra, tháo kính râm xuống, nhanh nhẹn linh hoạt vòng tới bên ghế lái, đổi chỗ với tổ trưởng.
Chờ khi ngồi xong, hắn mới nhìn thấy phía trước là vùng hoang dã màu nâu đen mênh mông vô bờ, trời cao trong xanh đầy ánh nắng với vài đám mây thưa thớt.
"Thời tiết đẹp thật." Thương Kiến Diệu gật đầu, sau đó đeo kính râm, rồi lấy chiếc loa nhỏ ra từ trong ba lô hành quân.
Thấy Tưởng Bạch Miên nhìn sang, hắn duỗi người, cười nói:
"Lái xe thì sao lại không có âm nhạc được chứ?"
Bạch Thần, Long Duyệt Hồng lần lượt nhìn sang thì Thương Kiến Diệu đã mở chiếc loa kia.
Một tiếng gào khàn khàn theo đó vang lên:
"Vùng lên, hỡi nô lệ đói khổ lạnh lẽo...
Hãy vùng lên, hỡi loài người đang chịu khổ trên toàn thế giới..."
Trong tiếng ca sục sôi chí khí, Thương Kiến Diệu vung tay:
"Xuất phát!"
Còn chưa dứt lời, hắn đã giẫm chân ga, làm cho xe Jeep lao vút đi trên hoang dã, vọt thẳng tới phương xa.
(Hết bộ thứ nhất - Khúc Dạo Đầu)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn