Chương 101: Chương 100: Giáo đoàn Trường Dạ
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Chưa kết thúc
"Thẩm Độ định bán đứng giáo đoàn, đã bị thần trừng phạt."
Trong nhà Lý Trinh, ánh đèn mờ nhạt rải rác chiếu lên người mỗi một thành viên, mang tới sự đan xen bóng tối khác nhau.
Gần như trong mười giây, không có một ai ở nơi đây lên tiếng, thậm chí ngay cả tiếng hít thở cũng gần như không tồn tại.
Cả gian phòng này hệt như bị người ta bấm nút tạm dừng vậy.
Cuối cùng, "Người dẫn đường" Nhậm Khiết phá vỡ bầu không khí trầm trầm ứ đọng này, gập hai tay lại làm động tác đung đưa trẻ con:
"Ca ngợi sự khoan dung của người!"
Bà ta vừa dứt lời, trong phòng lập tức vang lên những tiếng hít thở dồn dập mà nặng nề, như thể chúng bị kìm nén đã lâu.
"Ca ngợi sự khoan dung của người!" Tất cả thành viên giáo đoàn đều hành lễ theo.
Bọn họ thành kính hơn hẳn tất cả những lần trước đây.
Thương Kiến Diệu xen lẫn bên trong, cẩn thận làm động tác đung đưa em bé, giọng nói không hề có chút dao động.
"Người dẫn đường Nhậm Khiết lại nói tiếp:
"Kẻ có tội Vương Á Phi cũng đã bị thần trừng phạt."
Dứt lời, bà ta nhìn xung quanh một lượt, khiến ai nấy đều cúi đầu thấp xuống.
Nhậm Khiết không nhắc tới chuyện Thẩm Độ và Vương Á Phi nữa, mà bắt đầu giảng đạo.
Lúc này bà ta giảng về sự cao quý và thần thánh của Tư Mệnh.
Tới khi gần kết thúc, bà ta lại đảo mắt nhìn lướt qua từng thành viên một:
"Chủ nhân của chúng ta là vị thần khoan dung, cũng rất uy nghiêm. Người luôn theo dõi thế gian này.
Mà 'Thánh sư' cũng luôn chú ý tới chúng ta, không ai có thể giấu diếm được ánh mắt của ngài ấy."
Vừa rồi là lần đầu tiên bà ta đề cập đến kết cấu bên trong giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ: Người vừa gia nhập là "Tân sinh giả". Khi có chút cống hiến, phát triển được không ít tín đồ thì có thể thăng cấp lên làm "Người dẫn đường". Bên trên "Người dẫn đường" chính là "Thánh sư".
Về việc bên trên "Thánh sư" còn có gì không, xưng hô là gì thì Nhậm Khiết không nói.
"Ca ngợi sự khoan dung của người!" Các "Tân sinh giả" lại làm ra động tác đung đưa em bé.
Bởi vì lần này là buổi tụ hội tạm thời nên không có tiệc thánh lễ, cho nên bọn họ nhanh chóng đứng dậy, rời đi theo từng nhóm một.
Thương Kiến Diệu vừa mới chuẩn bị ra ngoài thì bị Nhậm Khiết gọi lại.
Vị "Người dẫn đường" này mỉm cười nói với hắn:
"Đừng sợ, Chấp Tuế Tư Mệnh vốn khoan dung. Chỉ cần không khinh nhờn thần linh, không bán đứng giáo đoàn, người sẽ ban cho chúng ta chúc phúc, chứ không phải thần phạt."
Thái độ của Nhậm Khiết dành cho Thương Kiến Diệu phải nói là thân thiết hơn lúc trước rất nhiều.
"Ca ngợi sự khoan dung của người." Thương Kiến Diệu đáp lại như rất thành kính.
Ra khỏi nhà Lý Trinh, hắn cầm đèn pin đi tới sát bên tường, cứ thế trấn định lững thững bước đi.
Ở chỗ tầm mắt đạt tới, hắn nhìn thấy vợ chồng Giản Tân và Trác Chính Nguyên, người đã dẫn tới cái chết của Vương Á Phi.
Ánh sáng đèn pin của bọn họ khá mỏng manh, dường như cần thay cục pin mới.
Trong ánh sáng mờ nhạt lung lay, cặp vợ chồng này đi rất vội vã, dường như đang sợ sẽ có con quái vật gì đó nhào ra từ trong bóng tối.
Thương Kiến Diệu bước đi nhanh hơn, sau đó thì bình thường trở lại, dõi mắt nhìn theo ánh sáng đại diện cho Giản Tân và Trác Chính Nguyên biến mất ở khúc quanh.
...
7 giờ 50 phút sáng, phòng số 14 tầng 647.
Thương Kiến Diệu không chờ Long Duyệt Hồng đi cùng, mà tới phòng được phân cho tổ điều tra thế giới cũ này trước.
Không ngoài dự kiến của hắn, Tưởng Bạch Miên đã đến, đang ngồi tại chỗ của mình, cầm bút máy ngẩn người.
Tưởng Bạch Miên cảm ứng được Thương Kiến Diệu bước vào, bèn vẫy tay:
"Có chút thu hoạch."
Thương Kiến Diệu lập tức nhảy tới.
"... Đừng hành động lố như vậy chứ." Vẻ mặt Tưởng Bạch Miên có chút nghệt ra.
"Đầu óc chập mạch." Thương Kiến Diệu giải thích rất nghiêm túc.
"Được rồi, tôi biết anh có giấy chứng nhận của bác sĩ." Tưởng Bạch Miên thở dài đầy bất đắc dĩ.
Cô lại nghiêm mặt nói:
"Manh mối bước đầu là, rất có khả năng người thức tỉnh kia là cư dân tầng 478, hoặc là, đang công tác ở nơi đó."
Trước khi Thương Kiến Diệu mở miệng, cô giải thích sơ qua về nguồn gốc manh mối và căn cứ suy đoán, cuối cùng nói:
"Anh có thể đi hỏi đương sự tên là Giản Tân kia một câu, xem cô ta có chú ý hôm Vương Á Phi tử vong, có cư dân nào của tầng đó không đi làm, hoặc, nhân viên ở những nơi như Trung tâm Hoạt động, trường tiểu học, phòng Giám sát Trật tự, có ai tới gần chợ Cung Ứng Vật Tư trước và sau khi Vương Á Phi chết không."
"Nếu không có thì sao? Hoàn toàn không có gì hết." Thương Kiến Diệu hỏi lại.
Tưởng Bạch Miên cười nói:
"Như vậy chứng tỏ kẻ thức tinh kia rất có khả năng là một thành viên của chợ Cung Ứng Vật Tư ở tầng 478, đến lúc đó, tìm một người bạn ở tầng đó, tới lúc ăn cơm đi loanh quanh, quan sát xem những nhân viên ở đó có điểm gì khác với người bình thường không.
Về điều này, anh có thể tìm hiểu thông qua Giản Tân."
Nói tới đây, cô dặn dò:
"Nhưng gần nhất đừng đi, tốt nhất là chờ tầm vài ngày, ở nơi như Trung tâm Hoạt động, trong tình huống đang có nhiều người, tìm chỗ nào yên lặng rồi hỏi. Còn nữa, hỏi khéo léo một chút, đừng có hỏi thẳng như vậy, sẽ khiến người ta sợ.
Tôi biết anh không sợ việc sẽ dẫn nguy hiểm tới cho bản thân, nhưng anh phải suy nghĩ liệu điều này có khiến đối phương rơi vào nguy hiểm hay không. Hẳn là anh không muốn chuyện Thẩm Độ lặp lại một lần nữa chứ?"
Thương Kiến Diệu thản nhiên nói:
"Tôi cũng sợ. Chỉ là chuyện xảy ra, dù có sợ tới mấy vẫn phải làm."
Tưởng Bạch Miên ừ một tiếng:
"Được rồi, đọc tài liệu đi, mấy ngày nay tôi quên mất chuyện này, đừng nghĩ gì nữa."
Thương Kiến Diệu quay người đi, rồi lại quay lại:
"Tôi còn một vấn đề."
"Gì cơ?" Tưởng Bạch Miên có chút sợ hãi, lo nghĩ liệu đó có phải chuyện to tát gì không.
Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút rồi nói:
"Một người phải làm thế nào để chiến thắng được nỗi sợ tiềm ẩn trong nội tâm?"
Đôi mắt Tưởng Bạch Miên đột nhiên trợn to, vô thức co rụt người lại.
Cô nghi ngờ nhìn Thương Kiến Diệu:
"Vì sao anh đột nhiên hỏi vấn đề này?"
Thương Kiến Diệu nói rất hùng hồn:
"Có phải cô quên rồi không? Đỗ Hành nói rồi, khi tiến vào 'biển Khởi Nguyên' là phải đối mặt với sợ hãi trong lòng, phải chiến thắng từng cái một."
"À, là chuyện này à, tôi còn tưởng rằng..." Tưởng Bạch Miên ngậm miệng đúng lúc, rồi chợt nhận ra: "Anh tiến vào 'biển Khởi Nguyên' rồi?"
Thương Kiến Diệu gật đầu:
"Chuyện lúc nào vậy? Năng lực có biến hóa gì không?" Tưởng Bạch Miên bật thốt lên.
Thương Kiến Diệu trả lời rất thẳng thắn:
"Không."
"Cũng phải, anh chưa chiến thắng được chí ít một loại sợ hãi trong lòng mà..." Tưởng Bạch Miên gật đầu, như có suy nghĩ.
Cô do dự một lát, rồi quyết định hỏi thẳng hơn chút nữa:
"Nỗi sợ hãi mà anh đang phải đối mặt bây giờ là cái gì? Chỉ khi hiểu chi tiết về tình huống, tôi mới có thể tìm được biện pháp phù hợp."
Thương Kiến Diệu không nói gì, chỉ lấy ra một tờ giấy được gấp gọn gàng từ trong túi áo, chìa ra.
Tưởng Bạch Miên giơ tay nhận lấy tờ giấy, nhanh chóng giở nó ra.
Ánh vào mi mắt cô là những đường cong màu xanh lam không hề có trật tự.
Những đường cong được vẽ từ bút bi này dường như nối liền tạo thành một bóng ma, bao vây một vòng tròn vào giữa, hơn nữa còn đang dần "ăn mòn" vào trong.
Mà ở rìa trang giấy, trên những đường cong lộn xộn kia còn có hai vòng tròn khác.
Ngoài ra chính là những mảng trống.
Tưởng Bạch Miên nhìn một lúc thật kỹ, kết hợp tư liệu về Thương Kiến Diệu, lờ mờ có chút ý tưởng.
Cô châm chước rồi nói:
"Hai ngày tới tôi sẽ cố gắng suy nghĩ, hy vọng có thể nhanh chóng cho anh vài đề nghị hữu ích."
Dứt lời, cô như nhớ tới điều gì đó, bèn tò mò hỏi:
"Đây là bức tranh mà anh vẽ trên xe, lúc bị Kiều Sơ ra lệnh vẽ tranh?"
"Cô còn nhớ ư?" Thương Kiến Diệu không che giấu sự kinh ngạc của mình.
Nụ cười trên mặt Tưởng Bạch Miên dần thêm tươi tắn hơn:
"Tôi nói rồi, con người tôi vốn rất luôn hẹp hòi, rất thù dai."
Thương Kiến Diệu đang định đáp lại, Bạch Thần và Long Duyệt Hồng lần lượt tiến vào trong phòng.
Tưởng Bạch Miên lập tức đứng lên, cười nói:
"Tối đa còn hai ngày nữa, chúng ta sẽ biết có thể lấy lại được món đồ gì, có thể nhận được bao nhiêu bồi thường."
...
Một ngày này, đám người Thương Kiến Diệu đều sử dụng để xem tư liệu và các loại huấn luyện, bình thản mà phong phú.
Sau khi ăn tối và về tới nhà, Thương Kiến Diệu ngẫm nghĩ, bèn đi tới Trung tâm Hoạt động.
Hắn liếc mắt nhìn lướt qua, thấy Long Duyệt Hồng đang tán gẫu với một cô gái xinh đẹp tóc ngắn ở trong một góc.
Thương Kiến Diệu không nhịn được lắc đầu.
"Anh cũng thấy Long Duyệt Hồng ngốc nghếch, lần đầu tiên hẹn gặp con gái nhà người ta mà lại hẹn nhau ở Trung tâm Hoạt động tán gẫu?" Lúc này, một giọng nữ trong trẻo vang lên bên tai Thương Kiến Diệu.
Thương Kiến Diệu quay đầu nhìn lại, phát hiện là Mạnh Hạ.
Cô gái này với hắn, Long Duyệt Hồng và Dương Trấn Viễn đều cùng tuổi, lại ở cùng một tầng, nên tất nhiên là bạn học của nhau, cũng khá quen thuộc lẫn nhau.
Mạnh Hạ có vóc dáng cao ráo, khuôn mặt xinh xắn sạch sẽ. Cô mặc một chiếc áo khoác ngoài màu nâu nhạt, trông trưởng thành hơn lúc trước không ít.
Bên cạnh cô còn một người đàn ông chừng hơn hai mươi tuổi, cao chừng một mét bảy, chỉ ngang với Mạnh Hạ.
Khuôn mặt anh ta trông cũng đoan chính, nhưng làn da hơi rám nắng, trên mặt hằn dấu vết phong sương, đôi mắt khá sắc bén.
Mạnh Hạ tay trong tay với người đàn ông này, dường như không muốn chia cách dù chỉ một giây một phút.
"Đúng vậy." Thương Kiến Diệu đáp lại lời đánh giá của Mạnh Hạ dành cho Long Duyệt Hồng.
Mạnh Hạ lập tức cười nói:
"Ban nãy chồng tôi còn bảo điều này rất bình thường. Thật là, chỗ này ồn ào thế này cơ mà, tản bộ trên các con đường yên lặng có phải tốt hơn không."
Thương Kiến Diệu gật đầu:
"Kiểu như cậu ta thì vô dụng thôi. Hẳn là vừa mới gặp là phải hát một bài rồi."
"..." Mạnh Hạ không biết nên đáp lại như thế nào.
Cũng may Thương Kiến Diệu không tiếp tục đề tài này, mà nhìn người đàn ông bên cạnh Mạnh Hạ rồi hỏi:
"Chồng của cô?"
Hắn nhớ rõ người chồng mà Mạnh Hạ được phân phối đến từ dân du cư hoang dã, hiện giờ đã là nhân viên cấp D4.
Cho nên Mạnh Hạ đã chuyển đến tầng 622 nơi anh ta ở, bình thường khó mà gặp được cô ở nơi này.
"Ừ, Trương Lỗi." Mạnh Hạ giới thiệu: "Đây là bạn học của em, Thương Kiến Diệu, vừa mới lên mặt đất ấy."
Trương Lỗi tiến lên một bước, giơ tay phải ra:
"Xin chào."
Anh ta dường như rất quen việc chắn trước Mạnh Hạ.
"Chào anh." Thương Kiến Diệu bắt tay anh ta.
"Sao lại về đây?" Anh ta quay sang hỏi Mạnh Hạ.
"Không phải là vì chú Thẩm xảy ra chuyện hay sao? Về xem ba mẹ thế nào." Mạnh Hạ thở dài.
Thương Kiến Diệu ngẫm nghĩ, đột nhiên nói:
"Mượn chồng cô dùng một chút."
"Hả?" Mạnh Hạ ngơ ngác.
Thương Kiến Diệu lịch sự giải thích:
"Có một số việc cần hỏi han."
Mạnh Hạ nở nụ cười:
"Đi đi, đừng có mượn lâu quá là được."
Sau khi cùng Trương Lỗi đi tới một góc không người trong Trung tâm Hoạt động, ngồi xuống, Thương Kiến Diệu trực tiếp hỏi:
"Anh có biết gì về Chấp Tuế và người thức tỉnh không?"
Trương Lỗi nhướng mày:
"Hạ Hạ nói anh từng lên mặt đất, xem ra cũng biết được không ít chuyện. Ừm, tôi lang thang trên hoang dã nhiều năm, coi như biết một số chuyện."
Thương Kiến Diệu suy nghĩ rồi hỏi:
"Vậy anh có gặp được người thức tỉnh nào có thể ảnh hưởng tới trái tim của người khác không?"
Vẻ mặt Trương Lỗi dần trở nên nghiêm túc:
"Có, nhưng không phải tôi, mà là một người bạn của tôi. Lúc ở thành Dã Thảo, cậu ấy đánh cược với một thành viên của giáo đoàn Trường Dạ, vật tay định thắng thua. Kết quả lúc cậu ấy sắp thắng thì trái tim đột nhiên đập điên cuồng, suýt nữa thì không hồi được."
Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút:
"Giáo đoàn Trường Dạ tín ngưỡng vị Chấp Tuế nào?"
Trương Lỗi liếc nhìn xung quanh, rồi trầm giọng nói:
"Tư Mệnh."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn