Chương 135: Chương 133: Xác định phương hướng
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh
"Đây có lẽ gọi là sự thống nhất giữa nhận thức và hành động." Long Duyệt Hồng phụ họa tổ trưởng.
Những tờ truyền đơn này, anh ta đọc lần nào là buồn cười lần đó.
Tưởng Bạch Miên dời mắt khỏi tờ truyền đơn, nhìn Thương Kiến Diệu đang không nói gì, thuận miệng hỏi một câu:
"Anh đang nghĩ gì thế?"
"Tôi đang nghĩ xem tiệc thánh nhà bọn họ là cái gì." Thương Kiến Diệu nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Tưởng Bạch Miên hoàn toàn không bất ngờ khi nhận được câu trả lời này, cô cười một tiếng rồi nói:
"Có lẽ bọn họ vốn chẳng phải tổ chức tôn giáo. Vả lại, loại tổ chức không có đầu óc này, chất lượng tiệc thánh hẳn là không ra gì."
"Ài..." Thương Kiến Diệu thở dài đầy nuối tiếc.
Bạch Thần nhìn tổ trưởng ném truyền đơn lên bàn, như có suy nghĩ, nói:
"Thành Tối Sơ cũng có tổ chức tương tự, khẩu hiệu là gì mà 'ý nghĩ vô dụng', 'ngu si là phúc', 'từ bỏ suy nghĩ chính là cứu thế giới'..."
"Thế mà cũng có người tin?" Long Duyệt Hồng kinh ngạc hỏi.
Tuy rằng anh ta đã thấy ví dụ thực tế, nhưng vẫn cảm thấy không thể tin nổi.
So với điều đó, giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ truyền bá tri thức về em bé, khởi xướng sinh sản tự nhiên cao cấp hơn hẳn.
Tưởng Bạch Miên cười, thở dài một hơi:
"Sau khi trải qua thế giới cũ hủy diệt, chiến loạn nhiều năm, nạn đói và bệnh tật lặp đi lặp lại nhiều năm, đám người trên Đất Xám chỉ cần là có thoạt trông giống cọng cỏ cứu mạng thì đều liều mình bắt lấy. Chí ít làm vậy có thể khiến bọn họ cảm thấy tương lai còn có chút hy vọng."
Long Duyệt Hồng im lặng hồi lâu, muốn nói gì đó nhưng lại không biết dùng từ ngữ nào cho phù hợp.
"Không rõ bọn họ tín ngưỡng vị Chấp Tuế nào, hoặc là, không tín ngưỡng ai cả?" Bạch Thần nói.
"Tôi chưa từng tiếp xúc tổ chức tương tự." Tưởng Bạch Miên lắc đầu, cười nhìn Thương Kiến Diệu: "Loại tổ chức này, anh đừng có trà trộn vào thì tốt hơn, nếu bị bọn họ 'lây bệnh', không còn đầu óc thì phiền lắm."
"Tôi có thể làm bộ não chung cho bọn họ, bộ não duy nhất." Thương Kiến Diệu nói rất chân thành.
"Có chí hướng đó!" Tưởng Bạch Miên đùa một câu, rồi phân phát tài liệu trong tay cho các thành viên: "Xem thật kỹ vào, chúng ta nên bàn chuyện chính."
Về phần tổ chức tuyên truyền tri thức có độc, không nên đọc sách kia thì không có xung đột gì với bọn họ, không cần phải quá để ý.
Chờ khi mọi người giở xem hết tài liệu, Tưởng Bạch Miên nhắc lại những gì Trần Húc Phong nói một lần, rồi hỏi:
"Mọi người cẩm thấy nên điều tra từ cái nào?"
Bạch Thần nhìn tài liệu trong tay, suy tư rồi đáp:
"Nhiệm vụ mà bọn họ nhận đều thuộc loại khá thông thường, không có gì đặc biệt, tạm thời không nhìn ra nội dung nào đáng để nghe ngóng thêm."
"Đúng vậy, đúng vậy." Long Duyệt Hồng đồng ý xong thì mới nhớ tới một việc: "Bạch Thần là thợ săn trung cấp!"
Đây là phát hiện của anh ta khi đăng ký thân phận thợ săn hồi chiều.
Vừa gia nhập công hội Thợ Săn thì là thợ săn tập sự, khi điểm tín dụng đạt 100 thì trở thành thợ săn chính thức, sau đó phải tích lũy đủ một nghìn điểm mới thành thợ săn trung cấp.
Đây là số điểm mà một hai nhiệm vụ như sưu tập tin tức về Kiều Sơ có thể gom đủ, mỗi một thợ săn trung cấp chắc chắn đều đã hoàn thành mấy chục hơn trăm nhiệm vụ, kinh nghiệm phải nói là vô cùng phong phú.
"Bảy tám năm trước tôi đã đăng ký thân phận thợ săn rồi." Bạch Thần thấy tổ trưởng và Thương Kiến Diệu nhìn sang, bèn giải thích qua một câu.
"Khi đó cô mới mười tám mười chín tuổi?" Tưởng Bạch Miên hỏi lại một câu, rồi cười nói như đang tự giễu: "Lần nào tôi cũng cảm thấy cô còn nhỏ tuổi hơn tôi."
"Có lẽ là do chiều cao." Thương Kiến Diệu hỗ trợ "giải thích".
Tưởng Bạch Miên trừng hắn một cái:
"Không biết nói thì đừng nói."
Cô lại hỏi Bạch Thần:
"Lúc đăng ký thân phận thợ săn, cô dùng tên thật?"
"Không phải." Bạch Thần lắc đầu: "Làm thế thì không tiện cho nhiều việc, rất dễ bị lộ, nhân viên của công hội Thợ Săn không dê thu mua như thế."
"Vậy là tốt rồi." Tưởng Bạch Miên vui mừng gật đầu: "Đúng là lanh trí từ bé! Ừm... Sau này nếu phải nhận nhiệm vụ kiếm tiền thì do cô phụ trách nhé, nhiệm vụ mà thợ săn trung cấp có thể nhận nhiều hơn hẳn."
Cô, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đều là thợ săn tập sự, điểm tín dụng bằng không, không cách nào nhận nhiệm vụ cần đủ điểm tín dụng.
"Được." Bạch Thần khẽ gật đầu.
Tưởng Bạch Miên lại quay sang nhìn Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng:
"Các anh cảm thấy manh mối nào có giá trị hơn?"
Cô hỏi vậy là định gửi gắm vc giáo dục vào trong thảo luận, thử dẫn dắt một cơn bão suy luận.
"Điều thứ năm, người nghi là Lôi Vân Tùng và Lâm Phi Phi vẫn thường lui tới thành Dã Thảo này." Thương Kiến Diệu đáp lại không chút do dự: "Chỉ cần tìm được bọn họ là có thể giải quyết vấn đề dễ dàng."
"Như vậy thì làm sao mới tìm được bọn họ?" Tưởng Bạch Miên cười hỏi tiếp.
Thương Kiến Diệu dường như đã suy xét qua vấn đề này rồi:
"Tìm một chỗ in ảnh chụp ra, phát cho cả thành, hỏi xem có ai gặp được không."
Hắn tốt nghiệp chuyên ngành điện tử, tuy ít được động vào máy tính, nhưng vẫn biết việc sao chép, đóng dấu.
"..." Tưởng Bạch Miên nghe mà bật cười: "Một biện pháp rất trực tiếp. Biện pháp này chắc chắn có tác dụng, nhưng lại tồn tại hai vấn đề. Một là chi phí quá cao, chúng ta không có đủ vật tư để làm được, hai là cực kỳ dễ rút dây động rừng, làm cho đám người Lôi Vân Tùng, Lâm Phi Phi vốn có khả năng sống sót sẽ bị diệt khẩu. Vả lại, động tĩnh lớn như thế, có khi sẽ khiến thượng tầng của thành Dã Thảo chú ý, dẫn tới biến hóa không tốt.
Mọi người thử nghĩ xem, hiểu biết của Trần Húc Phong về thành Dã Thảo chắc chắn hơn hẳn chúng ta, mà anh ta đều không chọn biện pháp tung lưới khắp nơi thế này, ắt hẳn là có băn khoăn."
Cô ừ một tiếng rồi nói tiếp:
"Hai vấn đề chi phí quá cao và động tĩnh quá lớn này thì thật ra có thể dễ dàng giải quyết, chúng ta có thể tới công hội Thợ Săn công bố nhiệm vụ tìm người, lấy đồ ăn làm thù lao. Đây là chuyện rất bình thường, không ai cảm thấy không đúng, đồng thời không cần đóng dấu hoặc sao chép ảnh chụp, trực tiếp quét ảnh tải lên công hội Thợ Săn, làm cho người nhận nhiệm vụ ghi nhớ điểm đặc biệt là được.
Nhưng hiệu suất chắc chắn không cao, cũng không cách nào tránh được vấn đề rút dây động rừng."
Nói tới đây, Tưởng Bạch Miên thở dài, cười ha ha nói:
"Nếu không phải ném chuột sợ vỡ đồ thì không phải là không rút dây động rừng được. Đả thảo làm kinh xà, khiến nó động thì mới dễ phát hiện tung tích của nó."
Long Duyệt Hồng nghe xong những phân tích này, cảm thấy học được rất nhiều, cũng thầm nói:
"Đầu óc tổ trưởng lớn lên sao có thể vòng vèo khủng khiếp vậy?"
Thấy Tưởng Bạch Miên quay sang nhìn mình, anh ta vội vàng phát biểu ý kiến:
"Tổ trưởng, cô cảm thấy nên điều tra từ đâu?"
Tưởng Bạch Miên lập tức bật cười:
"Anh không thể tự mình suy nghĩ trước một chút sao?"
"Tôi có chung ý kiến với Thương Kiến Diệu." Long Duyệt Hồng nhanh chóng tỏ vẻ không phải là mình chưa suy nghĩ gì.
"Tôi không tin." Tưởng Bạch Miên mỉm cười nói: "Người bình thường không thể theo được tư duy của anh ta."
Long Duyệt Hồng đành bổ sung:
"Đi quán bar Phi Điểu, tìm kiếm người xảy ra xung đột với tổ điều tra thế giới cũ kia."
"Đây là một tuyến." Tưởng Bạch Miên khẳng định trước, rồi sau đó lắc đầu: "Nhưng Trần Húc Phong cũng sẽ tham gia điều tra bên này. Anh ta ở đây đã lâu, thuận tiện hơn chúng ta nhiều, mong có thể có được thu hoạch. Ài... Manh mối bên phố Bắc quá rộng, không dễ điều tra, vả lại bây giờ chúng ta cũng không vào được phố Bắc, trừ phi tiếp nhận nhiệm vụ lính đánh thuê ngắn hạn kia..."
Sau khi loại trừ xong, cô nở nụ cười:
"Chỉ còn một manh mối có vẻ sáng tỏ hơn, đó là đám người Lôi Vân Tùng đã thăm hỏi một vị quản lý cấp cao của công hội Thợ Săn bản địa."
"Nhưng chúng ta không biết đó là ai." Long Duyệt Hồng nhíu mày nói.
Điều này còn phải chờ Trần Húc Phong tiến hành điều tra thêm.
Tưởng Bạch Miên nói với nụ cười y nguyên:
"Đúng là không biết, nhưng chúng ta có thể phân tích mà. Tổ điều tra thế giới cũ kia đến thành Dã Thảo là để tìm những người già đã trải qua thế giới cũ, vậy tại sao lại đột nhiên đi thăm hỏi quản lý cấp cao của công hội Thợ Săn? Là bản thân người đó là một người già như vậy, hay trong nhà có người như vậy?
Ngày mai đi công hội Thợ Săn xem sao, biết cho rõ rốt cuộc có những cao tầng nào, rồi đối chiếu với điều kiện từng người một. Nếu như không thỏa mãn, tìm Trần Húc Phong kiếm tư liệu về gia đình những cao tầng này, xác nhận phụ huynh của bọn họ có còn khỏe mạnh không. Sau khi khoanh được mục tiêu..."
Nói tới đây, nụ cười trên mặt Tưởng Bạch Miên lại càng rực rỡ, cô quay sang nói với Thương Kiến Diệu:
"Là đến lượt anh kết giao 'bạn bè' rồi, hoặc nhận cha mẹ nuôi, ông bà nuôi ấy."
Long Duyệt Hồng không rõ các chi tiết liên quan tới sự kiện Sinh Mệnh Tế Lễ nghe mà trợn mắt há hốc mồm.
"Được." Đôi mắt Thương Kiến Diệu có chút phát sáng, không rõ đang nghĩ tới điều gì.
Bạch Thần thì khe khẽ gật đầu, "tự nói":
"Bây giờ là cuối năm 46 Tân Lịch, niên đại hỗn loạn lúc trước vào tầm hai mươi năm... Tuổi không tới bảy mươi, không tính chân chính trải qua thế giới cũ hủy diệt..."
Ai mà tuổi không quá bảy mươi, cho dù có trải qua thế giới cũ hủy diệt thì cũng sẽ vì lúc đó còn quá nhỏ mà không nhớ được đã gặp phải cái gì.
Mà với hoàn cảnh sinh tồn hiện giờ của Đất Xám, số người có thể sống tới bảy mươi đã ít lại càng ít.
"Cũng tầm tầm đó." Tưởng Bạch Miên vỗ nhẹ tay, nói: "Mọi người xem thật kỹ ảnh chụp, ghi nhớ khuôn mặt, nhỡ đâu mai ra ngoài lại gặp phải thì sao?"
"Thế coi như là số mệnh tốt hay không tốt đây?" Thương Kiến Diệu mở miệng hỏi.
"Điều này còn phải xem tình huống lúc đó." Tưởng Bạch Miên hiểu ý của Thương Kiến Diệu, không nhìn được ý định nhìn Long Duyệt Hồng.
Nếu coi như mệnh tốt, như vậy quá nửa là không gặp phải, nhưng nếu mệnh không tốt, như vậy rất có khả năng trực tiếp gặp được.
Long Duyệt Hồng không muốn nói về vấn đề mệnh tốt hay không với Thương Kiến Diệu, cúi đầu nhìn mấy bức ảnh kia: Lôi Vân Tùng chừng hai mươi bảy hai mươi tám, lông mày như kiếm, khuôn mặt ưa nhìn, chỉ là đôi mắt hơi nhỏ, làm cho người ta có cảm giác chưa mở hẳn ra vậy; Lâm Phi Phi trông có vẻ lớn tuổi hơn Lôi Vân Tùng một chút, tóc dài, mặt trứng ngỗng, trông khá dịu dàng, dường như trong lông mày có một nốt ruồi đen; Lô Kế Kỳ chừng ba mươi tuổi, tuấn tú dương cương, môi khá mỏng, làn da hơi nâu; Vân Hạ trông như dãi dầu sương gió, khuôn mặt hơi gầy gò, giống người mặt đất hơn là nhân viên Sinh Vật Bàn Cổ, chỗ cằm có một vết sẹo cũ; Ngụy Ngọc có khuôn mặt trẻ con, tướng mạo khiến người ta nhìn là thích, mà theo những gì tài liệu ghi thì chiều cao là một mét sáu sáu...
Long Duyệt Hồng lật xem, rồi đột nhiên nói một câu:
"Bọn họ hẳn là đều đã kết hôn, có vợ chồng, con cái..."
Tưởng Bạch Miên ừ một tiếng, thở dài nói:
"Cho nên mới không được lỗ mãng, không được đánh rắn động cỏ..."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn