Chương 149: Chương 147: Không để lại dấu vết
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~23 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Ánh sáng đèn hai bên đường chiếu vào trong xe, nhưng lại bị phim cửa sổ sậm màu lọc mất, nên trong xe khá là tối.
Điều này làm cho toàn thân tên lái xe kia như bị bao phủ trong bóng tối, mang tới cảm giác khủng bố và lạnh lùng khó nói thành lời.
Đây là cảm giác hoàn toàn khác với việc đấu võ hay bắn nhau với người khác.
Lông tơ sau lưng Eugene lập tức dựng thẳng, y cảm thấy sợ hãi hơn bất cứ lúc nào trong quá khứ.
Y lập tức ngồi thẳng người, điên cuồng bùng nổ hệt như một cỗ máy được vận hành, cực lực vồ tới.
Nhưng đúng lúc này, y có làm thế nào cũng không thể giơ hai tay lên được, dường như chúng không còn là tay của y nữa.
Mỗi chuỗi những đòn phản kích mà y dự đoán thì ngay khi vừa bắt đầu đã gặp trở ngại vượt quá tưởng tượng.
Ngay sau đó, một họng súng đen ngòm xuất hiện ngay trước mắt y.
Trán của y chợt cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại.
"Yên lặng chút." Tài xế nói với giọng không chút cảm xúc.
Hắn chính là Thương Kiến Diệu.
Sau khi "kết bạn" với lái xe lão Cảnh của Eugene, thuyết phục đối phương thành công, hắn lập tức cuộn mình giấu trong khoảng không dưới ghế lái, chờ Eugene đi lên là lập tức ngồi dậy, khởi động xe.
Mà loạt đạn bắn từ xa của Tưởng Bạch Miên làm cho lái xe lão Cảnh lại càng tin tưởng những gì Thương Kiến Diệu nói, cho rằng đây là một âm mưu ám sát tỉ mỉ, vả lại trong đám vệ sĩ không chỉ có một tên nội gián, cho nên ông ta, một con người trung thành và tận tụy, chỉ có thể làm cho vị thủ lĩnh ám vệ đáng tin tưởng nhất đưa ông chủ rời đi trước.
Vì phối hợp diễn xuất lừa nội gián, ông ta còn làm động tác mở cửa đóng cửa theo lời dặn bảo, giả vờ như mình có lên xe, sau đó lộn nhào một vòng trốn ra sau chiếc xe gần đó.
Trong hoàn cảnh tối om và bối rối, ai còn phân biệt rõ điều gì?
Sau khi dùng súng lục Rêu Đá dí lên trán Eugene, Thương Kiến Diệu vừa dùng một tay điều khiển tay lái, vừa bình tĩnh ra lệnh:
"Quay sang chỗ khác, đưa lưng về phía tao."
Nghe thấy câu nói đó, Eugene khẽ nheo mắt lại, chậm rãi quay người sang phía cửa kính xe bên cạnh.
Trong quá trình đó, y vẫn chú ý tới bàn tay cầm súng của đối phương, phát hiện nó vững vàng như thế, không hề có chút run rẩy, mà ngón tay đặt ở cò súng thì rõ ràng là đang vận sức chờ bóp cò, có gì không đúng là sẽ bóp cò ngay lập tức.
Điều này làm Eugene mãi không tìm được cơ hội nào.
Thương Kiến Diệu vẫn giữ nguyên tư thế hiện tại, lái xe thêm một đoạn nữa rồi giẫm chân phanh.
Gần như cùng lúc đó, một bóng người nhảy ra từ chỗ hàng rào của bãi đỗ xe, chỉ hai ba bước đã vọt tới bên xe việt dã, kéo cửa hàng ghế sau rồi nhảy lên.
Đây chính là Tưởng Bạch Miên, người đã đeo găng tay màu đen từ lúc nào không biết.
Cô nhìn Eugene, hỏi với vẻ khá ngạc nhiên:
"Anh chưa giết hắn sao?"
Cô còn chưa dứt lời, Eugene nhân lúc hai người trao đổi, chợt trượt người xuống, làm cho họng súng trượt khỏi đầu mình.
Cùng lúc đó, trên người y vang lên tiếng máy móc vận hành.
Đột nhiên Tưởng Bạch Miên đưa người tới phái trước, duỗi tay trái ra khẽ ấn lên lưng Eugene.
Vô số hồ quang màu trắng bạc lập tức bùng nổ, nhảy lên trên người Eugene, khiến trong xe sáng rực như ban ngày.
Tiếng máy móc vận hành trên người Eugene lập tức biến mất, ngay cả trái tim nhân tạo cũng bị ảnh hưởng, xuất hiện trục trặc, tự khởi động biện pháp bảo vệ.
Mắt người đàn ông đầu trọc này dần trắng dã, bên ngoài cơ thể bốc lên khói nhẹ và toát ra mùi khét lẹt.
Thương Kiến Diệu thấy thế, thu hồi tay cầm súng, đạp chân ga làm cho xe lại lao đi.
Điện quang dần biến mất, cơ thể Eugene mềm nhũn trượt xuống ghế ngồi, chỗ đũng quần có dấu vết mất khống chế rõ rệt.
"Cơ thể người được cải tạo máy móc đều khá sợ điện..." Tưởng Bạch Miên thu hồi tay trái, vẫy vẫy rồi nói.
Bởi vì điều này bắt buộc phải nối tiếp với hệ thần kinh của cơ thể người, tồn tại đường điện lưu thông.
Tiếp đó, cô tức giận nói với Thương Kiến Diệu:
"Không phải là hắn vừa lên xe thì anh sẽ nổ súng kết liễu hắn, sau đó lái xe phá vòng vây sao? Anh không sợ hắn có thủ đoạn phản công ư? Hắn chính là người đã cải tạo máy móc rồi đó!"
Chờ Tưởng Bạch Miên nói xong chuỗi lời này, Thương Kiến Diệu vừa lái xe vừa đáp:
"Bắt tù binh sống."
"... Lần sau đừng có đặt mục tiêu cao như vậy." Tưởng Bạch Miên bất đắc dĩ dặn một câu.
Tiếp đó cô lấy chiếc loa nhỏ màu đen có phần đáy màu xanh lam to hơn lòng bàn tay kia ra khỏi túi áo rộng thùng thình, bỏ nó vào trong hộp kê tay:
"Cái khác không nói, chức năng ghi âm và phát sóng xoay vòng của nó cũng hữu dụng phết, làm tôi tiết kiệm được không ít đạn."
Nói tới đây, cô còn đặc biệt nhấn mạnh một câu:
"Có điều anh đừng hy vọng nó sẽ chân chính phối hợp anh, không có đạn thật bắn xen lẫn thì đám người giảo hoạt kia chắc chắn sẽ không bị lừa đâu. Ừm, hành động như vậy phải có người phối hợp."
Lúc trước cô hoàn toàn không ngờ rằng Thương Kiến Diệu rõ ràng ra ngoài làm "ám sát" mà lại vẫn mang theo chiếc loa nhỏ này.
Cũng chính vì nó nhỏ nên dễ mang theo, chứ đếu là loại to như của thương đoàn "Tang Tử", cô nghi ngờ Thương Kiến Diệu sẽ vác theo mà dùng.
Lúc Tưởng Bạch Miên nói, xe việt dã đã rẽ vào một hẻm nhỏ gần quảng trường trung tâm, dừng ở một góc không có camera theo dõi và cũng không có người nào.
"Đánh thức hắn dậy." Tưởng Bạch Miên vừa cởi dây an toàn vừa nhờ Tưởng Bạch Miên.
"Anh còn thắt dây an toàn?" Tưởng Bạch Miên thấy cảnh đó thì có chút buồn cười.
Một "sát thủ", một "tên bắt cóc", sau khi đạt được mục đích, rời khỏi hiện trường, lại cực kỳ "tuân thủ pháp luật" mà thắt dây an toàn!
Cũng không thiếu chút chuyện vặt này... Tưởng Bạch Miên lẩm bẩm, giơ tay trái ra dùng cách giật điện để "gọi" Eugene dậy.
Eugene vừa mở mắt thì nhìn thấy một đôi mắt sâu thẳm.
Thương Kiến Diệu nói nhanh:
"Mày bị tao bắt cóc; Cơ thể mày cũng đã bị tao khống chế; Cho nên..."
Eugene vốn đang hoảng hốt, nghe vậy đầu óc lại càng mờ mịt.
Vài giây sau, y rụt rè kêu:
"Chủ nhân."
Thương Kiến Diệu gật đầu, ấn mũ lưỡi trai xuống thấp hơn nữa.
Sau đó hắn nói với Tưởng Bạch Miên:
"Đưa quần áo ở cốp sau cho hắn, để hắn ta đổi."
Đây là chuyện mà hắn đã xác nhận khi tán gẫu với lái xe lão Cảnh: Vì thi thoảng đi bắt cóc, cho nên trong cốp sau của xe Eugene luôn để mấy bộ đồ dùng làm ngụy trang.
Tưởng Bạch Miên xác định trước trên người Eugene và những bộ đồ ở cốp sau có thiết bị định vị gì không, sau đó mới vớ bừa mấy món ném tới ghế lái phụ.
Eugene "tự giác" nhanh chóng mặc quần dài màu đen, áo khoác màu xanh lam, đội chiếc mũ đánh cá màu nâu, với chiếc kính râm trông bình thường, không còn đặc sắc rõ nét như trước nữa.
Bộp! Tưởng Bạch Miên vỗ sau vai Thương Kiến Diệu, vừa bực mình vừa buồn cười nói:
"Anh cho hắn đeo kính râm làm gì? Buổi tối thế này! Chê người khác không nhớ được mình từng gặp người khả nghi? Thần kinh à, tối còn đeo kính râm làm gì không biết!"
Thương Kiến Diệu đáp lại với vẻ hơi khó xử:
"Mắt hắn xấu quá."
"Vậy thì bảo hắn cúi đầu xuống." Tưởng Bạch Miên nói thật nhanh.
Mà lúc Eugene thay đồ vừa rồi, cô đã mở bình xăng của xe, dùng công cụ khiến xăng bên trong chảy ra một phần.
Chờ khi Eugene tháo kính râm xuống, Thương Kiến Diệu cất loa đi, cô nhìn quanh một lượt, phân biệt phương hướng rồi nói:
"Đi!"
Một hàng ba người từ góc không người này chạy tới một hẻm nhỏ không có camera theo dõi khác, hữu hảo với nhau hệt như đám bạn mới đi nhảy ở hộp đêm về.
Khi gần tới đầu hẻm, Tưởng Bạch Miên lấy ra một quả lựu đạn màu xanh sậm, kéo móc rồi dùn tay trái quăng ra phía sau.
Lựu đạn kia rơi một cách chính xác vào trong con xe việt dã đang mở cửa.
Ầm!
Tiếng nổ thật lớn vang lên trong xe, ngọn lửa bùng lên đốt cháy xăng xung quanh, kích phát phản ứng dây chuyền.
...
Đùng!
Lũ vệ sĩ của Eugene đang truy tìm tung tích chiếc xe không bỏ qua động tĩnh này, bọn họ liếc nhìn nhau, cầm súng vội vã lao tới chỗ ngọn lửa đang bốc lên ngùn ngụt.
Sau khi súng ngừng bắn, bọn họ mới phát hiện lái xe lão Cảnh rõ ràng đã đưa ông chủ đi rồi mà lại vẫn còn trong bãi đỗ xe, đang núp sau một chiếc xe hơi.
Lúc ấy bầu không khí cực kỳ căng thẳng, tất cả mọi người đều hỗn loạn, bọn họ vốn định bắt tên "nội gián" lão Cảnh này, nhưng vì đối phương nổ súng trước, hô to là lũ phản bội, bọn họ đành phải bắn trả, khiến hắn ta chết trong mưa đạn.
Lúc lão Cảnh chết, vẻ mặt đầy đau đớn và hoài nghi, dường như thắc mắc vì sao tất cả đều là lũ phản bội, không có lấy nổi một người giúp mình.
Sau khi chạy một khoảng cách rất dài, đám vệ sĩ mới nhìn thấy con xe việt dã màu đen đang cháy trong ngọn lửa hừng hực.
Xong rồi... Trong đầu bọn họ đều hiện lên ý nghĩ như vậy.
...
Tầng hai của tiệm súng A phúc, sau khi trở lại phòng của mình và Long Duyệt Hồng, Bạch Thần lên giường tầng trên nằm, mắt mở to nhìn chằm chằm trần nhà.
Cô vốn định ngủ luôn, nhưng cứ hễ nhắm mắt lại là trong đầu sẽ hiện lên những cảnh tượng nhớ tới là kinh hoảng.
Ánh mắt hung ác của Eugene, cơ thể nặng nề mang theo chút mùi dầu máy đè lên người cô, không nghe theo thì sẽ bị đánh đập và trừng phạt, cơn đau đớn khi bị túm tóc kéo đi đều trồi lên từ tận sâu trong trí nhớ của cô, làm cho cơ thể cô không kìm được run lẩy bẩy.
Những gì trải qua trong khoảng thời gian ác mộng đó làm cô hình thành một số phản xạ không tốt, cứ nhìn thấy Eugene là sẽ không kìm được sợ hãi, không dám phản kháng.
Đột nhiên, có người gõ lên cửa phòng cô.
"Ai?" Long Duyệt Hồng vẫn không dám nói lời nào nãy giờ cảnh giác hỏi.
"Chúng tôi." Tưởng Bạch Miên đáp to.
Long Duyệt Hồng thở phào một hơi, chạy tới mở cửa. Bạch Thần cũng vùng người dậy, xuống giường, chuẩn bị nghe xem tổ trưởng và Thương Kiến Diệu có tìm được manh mối gì không.
Sau khi cửa phòng mở ra, Thương Kiến Diệu lướt qua bên người Long Duyệt Hồng, chặn trước mặt Bạch Thần.
Hắn đã cất mũ lưỡi trai đi từ lúc nào không biết, quần áo cũng mặc bình thường trở lại, không còn lộn mặt trái ra nữa.
Bạch Thần loáng thoáng thấy bên cạnh tổ trưởng còn một người nữa, một người đội mũ đánh cá mặc áo khoác màu lam.
"Đây là?" Cô nghi hoặc hỏi.
Thương Kiến Diệu toét miệng cười hớn hở:
"Dẫn một người bạn tới cho cô."
Bạch Thần nhất thời có chút ngạc nhiên.
Cô biết Thương Kiến Diệu ăn nói thường không giống bình thường, cách nghĩ khiến người ta không hiểu, khó có thể lý giải, nhưng những khi này tổ trưởng thường sẽ bổ sung vài câu, không đến mức khiến người ta đoán mò, nhưng bây giờ tổ trưởng không nói gì cả.
Chờ khi Thương Kiến Diệu nghiêng người, chừa không gian, cô rốt cuộc thấy rõ "người bạn" đó là ai.
Eugene cường tráng rụt rè đứng đó, ánh mắt vốn hung ác nay lại đầy bất lực và cầu xin, giống một tên nô lệ bị "dạy bảo" hơn một năm mà vẫn chưa chết.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn