Chương 96: Chương 95: Phản ứng của mỗi người
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~22 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Chưa kết thúc Sáng nay Thương Kiến Diệu vừa nghe tới cái tên Vương Á Phi này.
Lúc hắn tham gia tụ hội của giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ, có một thành viên nhắc đến người này, nói rằng ông ta ủng hộ việc thành lập Trung tâm Sinh sản, làm cho trẻ con đều đến từ tử cung nhân tạo.
Thành viên kia còn nói, bởi vì cô ta luôn tranh cãi với Vương Á Phi về chuyện này, nên bị quản lý là ông ta cố ý chèn ép, tìm cớ chuyển công việc sang làm dọn vệ sinh vất vả nhất.
Lúc ấy "Người Dẫn Đường" Nhậm Khiết có đáp lại là:
"Thần sẽ trừng phạt kẻ có tội."
Sau những lời này, chưa tới bốn tiếng đồng hồ, Vương Á Phi đang tại chỗ làm việc, đã đột ngột qua đời vì tim ngừng đập.
Nếu lúc trước mà không nghe được những lời nói liên quan, có lẽ Thương Kiến Diệu sẽ không cảm thấy tin tức này có vấn đề gì cả. Ở trong công ty Sinh Vật Bàn Cổ, hàng năm đều có người qua đời vì đột ngột phát bệnh. Đây là một hiện tượng bình thường.
Nếu Vương Á Phi qua đời ở hai ba năm sau, Thương Kiến Diệu cũng không cho rằng điều này có sự bất thường lớn gì, chắc chắn sẽ coi đây là trùng hợp mà thôi.
Nhưng bây giờ, trong ngày hôm nay khi Nhậm Khiết nói những lời "Thần sẽ trừng phạt kẻ có tội", "người có tội" Vương Á Phi lập tức chết vì bệnh tim.
Thương Kiến Diệu đột nhiên đứng lên, lấy chiếc áo khoác mà hắn treo từ nãy mặc lên người.
Hắn nhanh chóng mở cửa ra ngoài, đi thẳng tới khu C.
Hắn cứ thế đi, rồi tốc độ dần chậm lại, rồi nhanh chóng đi như lúc bình thường.
Khi tới gần Trung tâm Hoạt động, Thương Kiến Diệu đảo mắt nhìn qua, thấy Thẩm Độ đứng ngay trong bóng của bức tường một bên, chìm hoàn toàn trong bóng tối.
Ông ta ngơ ngác đứng đó, mắt tuy vẫn nhìn thẳng phía trước, nhưng hoàn toàn không có tiêu điểm, thế nên không hề phát hiện Thương Kiến Diệu đang tới bên này.
"Chú Thẩm." Thương Kiến Diệu gọi một tiếng.
Thẩm Độ rùng mình một cái, hơi nghiêng đầu nhìn về phía phát ra tiếng gọi.
"Tiểu Thương à..." Ông ta cố nặn một nụ cười.
Thương Kiến Diệu nói với ngữ khí vô cùng bình tĩnh:
"Vương Á Phi chết rồi."
Khuôn mặt Thẩm Độ hơi tái nhợt, khóe miệng hai bên giật giật:
"Chú biết."
Ông ta nói với giọng rất thấp, dường như sợ làm ồn tới thứ mà người ta không nhìn thấy.
Thương Kiến Diệu nhìn ông ta, hỏi thẳng:
"Đây là sự trừng phạt của thần?"
Thẩm Độ lại run rẩy một chút, vẻ mặt lập tức trở nên mờ mịt.
"Chú không biết..." Ánh mắt ông ta lướt qua Thương Kiến Diệu, dường như lại mất đi tiêu điểm.
Thương Kiến Diệu đang định hỏi tiếp, một thằng bé tầm năm sáu tuổi chạy tới cầm lấy bàn tay buông thõng bên người của Thẩm Độ, lắc lắc tay ông ta và nói:
"Ba ơi, ba ơi, nên về nhà thôi!"
"Ừ ừ." Thẩm Độ đáp lại hai tiếng, rồi quay sang nói với Thương Kiến Diệu: "Chú về trước đây."
"Tạm biệt chú." Thương Kiến Diệu lễ phép vẫy tay chào.
Thẩm Độ lại quay xuống nhìn con trai mình, trên mặt dần lộ ra nụ cười dịu dàng.
Ông ta dắt thằng bé tới chỗ người vợ vừa ra khỏi Trung tâm Hoạt động, rồi từng bước một quay về khu B.
Thương Kiến Diệu dõi theo bóng lưng ông ta, hồi lâu không quay đầu bước đi.
Sau vài lần tụ hội của Sinh Mệnh Tế Lễ, hắn lợi dụng "thiên phú" tạo lập được mối quan hệ không tệ với không ít thành viên, nghe bọn họ chia sẻ lý do bọn họ gia nhập giáo đoàn.
Trong đó, Thẩm Độ thì từng có một đứa bé chết non, khiến ông đau buồn mãi không thể buông bỏ, chờ khi bọn họ có được đứa con hiện tại này, lại càng lo sợ chuyện kia sẽ lặp lại, sợ cũng không thể nuôi lớn được.
Nhậm Khiết chú ý tới tình huống của ông ta, cố ý kết giao rồi truyền thụ rất nhiều tri thức nuôi con.
Sau đó con của Thẩm Độ dần dần lớn lên, cũng trở nên khỏe mạnh, ông ta càng tin tưởng vị thần linh mà Nhậm Khiết nói tới, cuối cùng gia nhập giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ.
Qua một lúc sau, Thương Kiến Diệu mới dời mắt, bước vào cửa Trung tâm Hoạt động.
Lúc này vì đã bắt đầu chương trình phát thanh, gần như chẳng còn mấy ai đi lại ngoài đường, chỉ có tiếng đánh bài với tán gẫu vang ra từ bên trong.
Đương nhiên nếu cẩn thận quan sát bốn phía, vẫn có thể thấy được bóng dáng mấy cặp đôi ở trong mấy chỗ tôi tối.
Thương Kiến Diệu vừa định đi qua cửa, chợt thấy hai bóng người quen thuộc đi ra.
Người đi phía bên phải là người phụ nữ hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, cũng chính là thành viên Giản Tân của giáo đoàn, đã phàn nàn về Vương Á Phi trong buổi tụ hội của Sinh Mệnh Tế Lễ vào sáng sớm hôm nay.
Khuôn mặt cô ta khá xinh đẹp, về chỉnh thể là khá xinh xắn, là một mỹ nhân tương đối khá.
Đây cũng nhờ sự thông dụng của loại thuốc chỉnh sửa gen.
Người còn lại là chồng của cô ta, Trác Chính Nguyên, cũng là thành viên của giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ.
Lúc này, sắc mặt Giản Tân tái nhợt như vừa trải qua một trận bệnh nặng.
Cô ta thoạt trông có chút căng thẳng hệt như bất cứ động tĩnh như gió thổi cỏ lay cũng khiến cô ta kinh hãi.
Chồng cô ta là Trác Chính Nguyên thì mặt mày tối tăm, làm cho người ta có cảm giác không nên tới gần.
Thương Kiến Diệu bước lên hai bước, đứng ở phía trước bọn họ.
Giản Tân và Trác Chính Nguyên đồng thời dừng bước, cơ thể khẽ run rẩy.
Thương Kiến Diệu hạ nhỏ giọng nói:
"Vương Á Phi chết rồi."
Giản Tân với mái tóc ngắn qua tai nói như phản xạ có điều kiện:
"Trùng hợp, nhất định là trùng hợp..."
Giọng cô ta dần nhỏ xuống, chỉ còn âm thanh nho nhỏ vang vọng, mang theo sợ hãi và mờ mịt.
Trác Chính Nguyên nuốt nước bọt, trầm giọng nói:
"Kết quả kiểm tra sơ bộ thi thể đã được đưa ra, quả thực là tim ngừng đập dẫn tới cái chết, không hề có bất cứ tác động của yếu tố bên ngoài nào."
Thương Kiến Diệu gật đầu:
"Đúng là trùng hợp nhỉ."
Hắn lập tức nhường đường, để cho Giản Tân và Trác Chính Nguyên đi qua.
Chờ khi đôi vợ chồng này đi được một đoạn, Thương Kiến Diệu mới quay đầu nhìn theo.
Dưới ánh sáng đèn huỳnh quang trên trần nhà, bóng dáng Giản Tân và Trác Chính Nguyên có chút lay động, hiện ra chút nhu nhược.
Thương Kiến Diệu nhớ rõ nguyên nhân khiến bọn họ gia nhập Sinh Mệnh Tế Lễ là vì Giản Tân sảy thai hai lần, vất vả lắm mới mang thai lần thứ ba.
Nay con của bọn họ đã được sinh ra, không những không có bệnh tật gì, mà lại còn được di truyền phần lớn ưu điểm chỉnh sửa gen của đời bố mẹ.
Điều này làm cho thằng bé có thể được thiên phú càng tốt hơn khi sử dụng thuốc để điều chỉnh gen sau này.
Mà bỏ qua việc thích tranh cãi với người khác về vấn đề sinh sản, Giản Tân và Trác Chính Nguyên đều là những người rất tốt. Bọn họ giàu lòng nhân ái, thích trẻ con, mỗi khi tụ hội thì đều chủ động an ủi các thành viên khác, gặp người cần giúp đỡ thì đều sẽ không giả vờ như không nhìn thấy.
Có một lần vì lời nói "phân lượng quá ít" của Thương Kiến Diệu khiến Nhậm Khiết ngơ ra đó, có chút không biết nói gì, Trác Chính Nguyên còn chủ động chia tiệc thánh mà anh ta chưa kịp ăn cho hắn.
Thương Kiến Diệu chậm rãi thu hồi mắt, đi vào trong Trung tâm Hoạt động.
Hắn liếc mắt nhìn quanh, không phát hiện các thành viên giáo đoàn như Lý Trinh, chỉ có "Người Dẫn Đường" Nhậm Khiết vẫn đang ở vị trí cũ, nói chuyện phiếm với đám bà cô chừng bốn mươi tuổi.
Nhậm Khiết với mái tóc búi cao dường như nhận ra ánh nhìn chăm chú của hắn, bèn quay đầu nhìn sang.
Sau khi thấy là người quen, bà ta nở nụ cười rồi thân thiết gật đầu.
Thương Kiến Diệu cũng dùng động tác tương tự đáp lại.
Hắn không đi tới bên đó, mà tìm tạm một chỗ ngồi xuống, nhìn chằm chằm những người đang đánh bài, nghe tiếng đài phát thanh hỗn tạp trong đủ mọi âm thanh ở nơi đây.
Thời gian trôi đi từng phút từng giây, từ giờ tới lúc đèn đường tắt, đêm tối kéo tới đã không còn xa.
Nhậm Khiết giở đồng hồ điện tử cũ lên nhìn giờ, rồi đứng dậy cười nói với những người phụ nữ xung quanh:
"Về thôi, về thôi, có người chờ các bà kìa!"
Cả đám cười đùa vài câu, Nhậm Khiết rời khỏi Trung tâm Hoạt động, quay về khu nhà mình.
Thương Kiến Diệu đứng dậy theo, như bình thường đi theo sau bà ta.
Sau khi rẽ sang một con đường khác, Nhậm Khiết thấy trên đường không có người, bèn đi chậm lại, để mặc Thương Kiến Diệu kéo gần khoảng cách, đi sóng vai với mình.
"Tiểu Thương, có chuyện gì vậy?" Nhậm Khiết dùng giọng nói khá thấp và ngữ khí như tán gẫu hỏi.
Đôi mắt Thương Kiến Diệu dần sâu thẳm:
"Dì Nhậm, dì xem: Chúng ta ở cùng một tầng; Cũng đều là thành viên của giáo đoàn; Cho nên..."
Nhậm Khiết nghe xong mà có chút mờ mịt không rõ, nhưng dần hiểu ra:
"Cho nên giữa chúng ta càng phải tạo lập mối quan hệ khăng khít gắn bó hơn, ví dụ như..."
Bà ta vừa nói, ánh mắt dần trở nên kỳ quái, gương mặt có hơi chút đỏ lên, không rõ đang liên tưởng theo phương hướng nào.
Thương Kiến Diệu thoáng động lông mày, quyết định gọi thật nhanh:
"Mẹ!"
Nhậm Khiết sửng sốt một chút, vẻ mặt bình thường trở lại.
Bà ta cười ha ha nói:
"Vậy dì sẽ nhận cháu làm con nuôi vậy. Nếu ba mẹ con còn sống, chắc cũng tầm tuổi dì rồi."
Sau khi nhận làm kết nghĩa, thái độ của bà ta trở nên nhiệt tình hơn không ít.
Thương Kiến Diệu thu lại biểu cảm, lặp lại những lời mà hắn đã nói trước đó:
"Vương Á Phi chết rồi."
Nhậm Khiết hơi ngửa đầu nhìn hắn một cái, sau vài giây im lặng bà ta mới hỏi ngược lại:
"Con cảm thấy hoảng sợ và bất an?"
"Còn cả kinh ngạc nữa." Thương Kiến Diệu nói thêm.
Nhậm Khiết khẽ cười nói:
"Con nghi ngờ đây là sự trừng phạt của thần linh giáng xuống kẻ có tội?"
"Hoặc là phần thưởng?" Dòng suy nghĩ của Thương Kiến Diệu nhảy vọt một cách không kiểm soát.
Nhậm Khiết suýt nữa thì không trở lại nhịp độ của cuộc đối thoại vừa rồi, bà ta phải dừng lại một chút rồi mới cười nói:
"Mẹ không thể thay thần trả lời câu hỏi này của con. Chỉ có thể nói, Tư Mệnh vẫn luôn theo dõi chúng ta, thưởng phạt thiện ác. Về việc lần này có phải hay không, mẹ cũng không biết, nhưng không không phải sự trừng phạt của thần, mẹ nghĩ sẽ không trùng hợp như thế."
Thương Kiến Diệu hỏi tiếp:
"Vậy ai là người biết có phải hay không?"
Vẻ mặt Nhậm Khiết lập tức trở nên nghiêm túc:
"Thánh sư."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn