Chương 123: Chương 121: Mua bán
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Đối mặt với bệnh nhân tâm thần có giấy chứng nhận của bác sĩ, Tưởng Bạch Miên hoàn toàn câm nín.
Nói thẳng ra thì cô không tin Thương Kiến Diệu làm nhiều như vậy chỉ là để được ra ngoài nhảy một lần.
Điều này thực sự không khoa học.
Nên biết rằng, chỉ trong vài phút đồng hồ ngắn ngủi, Thương Kiến Diệu trước tiên dùng việc nhìn chằm chằm không chút nhượng bộ chọc giận Triệu Thiết, sau đó nắm bắt cơ hội dùng cách cởi quần so to nhỏ để khiêu khích, đã thành công trong việc khiến đối phương lựa chọn ra "sàn nhảy" bên ngoài để đấu đơn.
Mà hắn tốn sức như vậy, vòng vèo như vậy cũng chỉ là để thoát khỏi giới hạn, được ra ngoài bật nhạc, nhảy một trận?
So với điều đó, Tưởng Bạch Miên thà tin rằng mỗi một bước trong quá trình này đều là biến hóa mang đến do đầu óc Thương Kiến Diệu bị "chập mạch", sau đó thể hiện ra kết quả như vậy.
Nhưng lấy đủ các loại chi tiết và hiểu biết về Thương Kiến Diệu, loại trừ tất cả những điều không có khả năng, như vậy đáp án chỉ có một: Người này mưu kế chi tiết, thận trọng, hành động vòng vèo, thật sự chỉ là để được ra ngoài tham gia cuộc vui, nhảy múa một lúc mà thôi!
Chuyện này cũng giống một người lên kế hoạch trong một thời gian dài, dùng phương án vòng vòng đan xen hoàn thành việc cướp bóc, mục đích chỉ là để nhân cơ hội này chia xẻ kẹo que với cô gái nạn nhân kia.
Đây là sự cố chấp của người bệnh tâm thần? Vì một mục tiêu rất đơn giản, bọn họ có thể đi một vòng lớn, thiết kế ra một phương án cực kỳ phức tạp, vả lại khả năng hành động mãnh mẽ đến đáng sợ... Tưởng Bạch Miên thầm cảm thán trong lòng, rồi lặng chỉ vào chiếc ghế chân cao bên cạnh:
"Nếu đã nhảy xong rồi thì ngồi xuống đi."
Thương Kiến Diệu còn chưa kịp cất bước thì đột nhiên một đám người trẻ tuổi xộc vào trong nhà xe.
Những mùi của đủ loại xăng dầu khác biệt hoặc nhạt hoặc nồng lập tức xộc vào trong chóp mũi đám người Long Duyệt Hồng.
Trong những người trẻ tuổi này, nam đều cạo sạch hai bên đầu, nữ thì để tóc ngắn, hoặc không thì tóc có màu xanh, tím, đỏ hoặc vàng, hệt như ánh đèn đang lập lòe bên ngoài.
Bọn họ vây quanh Thương Kiến Diệu, mồm năm miệng mười hỏi:
"Bài hát vừa rồi tên là gì?"
"Thật sự rất ý nghĩa!"
"Hiện giờ tôi vẫn còn chìm trong giai điệu đó, không ngừng lại được!"
"Có thể sao chép cho chúng tôi một bản được không?"
"Nhịp điệu kia đúng là quá tuyệt vời mà!"
Thương Kiến Diệu nở nụ cười tươi rói như ánh mặt trời:
"Được. Mấy bài hát mà các vị phát lúc trước cũng phải sao chép sang cho tôi với nhé."
Nghe hắn đáp lại như vậy, những người trẻ tuổi kia đều giơ ngón tay cái:
"Có mắt đấy!"
Cứ thế, Thương Kiến Diệu và bọn họ xen lẫn nhau, mượn một chiếc máy tính cầm tay với dòng dữ liệu tương ứng chuyển vào để trao đổi loại âm nhạc mà bọn họ yêu thích.
Sau khi làm xong, Thương Kiến Diệu mới lưu luyến không nỡ quay về bên cạnh Tưởng Bạch Miên rồi ngồi xuống.
Tưởng Bạch Miên xem toàn bộ quá trình bọn họ trao đổi, như có suy nghĩ, bèn hỏi:
"Sau này nếu đánh nhau với người ta, đừng bảo anh sẽ bật nhạc hết nhé?"
Thương Kiến Diệu đáp lại rất nghiêm túc:
"Nếu có cơ hội, nếu thời gian cũng cho phép."
Không chờ đám người Tưởng Bạch Miên nói gì, hắn trình bày ý nghĩ của mình:
"Vả lại, kẻ địch khác biệt phải phối hợp với loại nhạc khác nhau. Hệt như loại thầy tu máy móc như thiền sư Tịnh Pháp này, phải bật một bài hát tên là 'Cực lạc niết bàn', tuy tôi nghe mà không hiểu lời bài hát lắm, nhưng tôi cảm thấy cái tên này rất xứng với bọn họ."
Tưởng Bạch Miên tưởng tượng cảnh mọi người đang "chiến đấu" kịch liệt, kèm theo tiếng nhạc, cơ thể đung đưa, giẫm lên điểm bước, cô lặng lẽ thở dài:
"Tôi cảm thấy đó là một kiểu tàn phá tâm lịch kẻ địch. Ừm, cũng có thể kích phát ra tiềm lực của bọn họ..."
Lúc này Flynn đã rót đầy bốn ly rượu trái cây dại, đẩy chúng tới trước mặt đám người Thương Kiến Diệu.
Loại rượu này có màu sắc hơi hồng tím, ngửi thì có một mùi thơm ngát.
"Đừng uống vội, chờ chút đã." Flynn dặn một câu, rồi cười nói với Thương Kiến Diệu: "Cậu nhóc, không tệ đó, tôi thậm chí muốn cậu làm con rể tôi luôn này."
Tưởng Bạch Miên không cho Thương Kiến Diệu cơ hội "nói lung tung", trêu đùa:
"Trưởng đoàn, ông không trách anh ta đánh người của các ông sao?"
Đúng vậy đúng vậy... Long Duyệt Hồng lặng lẽ nói theo, tỏ vẻ đây cũng là nghi vấn của mình.
Bạch Thần thì giải thích giúp một câu:
"Những người Vô Căn rất chào đón chiến sĩ mạnh mẽ."
Flynn mỉm cười gật đầu:
"Đúng vậy, bộ tộc hoặc có thể gọi là thương đoàn này của chúng tôi, hoan nghênh nhất và sùng bái nhất là năm loại người. Một là thợ sửa chữa giỏi, hai là lái xe tài, ba là dẫn đường tốt, bốn là tay súng thiện xạ, năm là chiến sĩ mạnh. Chiến sĩ là chỉ người giỏi đánh võ cận thân, sử dụng vũ khí lạnh ấy.
Ha ha, các vị cũng thấy đó, trong trại này có xe chở dầu, có rất nhiều nhà xe, nếu như bị đạn bắn trúng, hoặc lướt qua thì không tốt lắm. Cho nên, tuy chúng tôi cho phép các vị đeo súng, nhưng không được dùng súng trong trại, có tranh chấp cãi cọ gì thì đều giải quyết nhờ quyền cước cả.
Đám con nít trẻ tuổi kia cũng dư thừa sức lực, quản lý hoàn toàn thì không hiện thực, chỉ có thể để chúng nó nhảy nhót múa may, đánh đấm nhau nhiều một chút, cứ thế nhiều đời truyền xuống, ai giỏi đánh nhau thì người đó chính là vua của tụi trẻ con, rất được chào đón.
Vả lại chúng tôi là một thương đoàn, nhiều khi nếu không cần sử dụng súng đạn thì cố gắng hết sức không sử dụng, chứ nếu kết thù sâu sắc rồi, sau này còn buôn bán thế nào nữa? Với những lúc thế này, mọi người tay đấm chân đá đánh nhau một trận có khi còn nảy sinh tình cảm ấy chứ."
Sau khi nghe xong, Tưởng Bạch Miên cười chỉ vào Bạch Thần, nói:
"Chúng tôi có người dẫn đường rất lợi hại, đã nói cho chúng tôi biết trước vào vào trong trại tốt nhất đừng có rút súng ra."
Flynn có thái độ rất hiền hòa, ông ta nhìn sang Bạch Thần, cũng đùa:
"Hay là cô làm con dâu tôi đi? Ở chỗ chúng tôi ấy, người dẫn đường có đãi ngộ vô cùng tốt."
"Nếu ông bằng lòng khiến cả thương đội ở rể cho tiểu tổ bọn tôi thì tôi không ý kiến." Tưởng Bạch Miên dùng câu nói đùa để đáp lại câu nói đùa kia.
Trong lúc trò chuyện, Tưởng Bạch Miên liếc nhìn Thương Kiến Diệu một cái, rồi nói với Flynn:
"Lại thêm một hộp, cho chúng tôi thêm bốn ly rượu trái cây dại nữa."
"Chờ nhấp thử rồi, cảm thấy ngon là lại muốn uống tiếp." Flynn nói chân thành.
Con ngươi màu đen trong mắt Tưởng Bạch Miên lấp lánh, cô cười giải thích:
"Đây là mời ông uống."
"Vậy tôi không khách sáo nữa." Flynn lại rót đầy bốn ly rượu trái cây dại, rồi cầm một ly để tới trước mặt mình.
Trò chuyện thêm một lúc, ông ta nói:
"Uống được rồi."
Long Duyệt Hồng nhìn tổ trưởng, sau khi được cô cho phép thì mới cầm ly rượu lên, uống một ngụm ừng ực.
Vị của loại rượu trái cây dại này không ngọt như anh ta nghĩ, nhưng cũng không quá chua, mùi hương tràn ngập, vị êm dịu lan ra từng chút một, kéo dài không thôi.
"Chưa đủ ngọt." Thương Kiến Diệu khẽ nhíu mày, đưa ra lời đánh giá trung thực.
Flynn lập tức cười nói:
"Qua nhiều năm như vậy, không biết bao nhiêu thanh niên trong thương đoàn đã từng nói những lời này, nhưng chờ khi bọn họ lớn tuổi hơn một chút, không một ngoại lệ đều thích uống vài ly, hơn nữa còn là loại càng mạnh hơn hẳn."
Nói tới đây, ông ta khe khẽ thở dài:
"Cuộc đời con người có quá nhiều đau khổ, với những người Vô Căn như bọn tôi mà nói, có lẽ chỉ có uống rượu mới có thể đạt được sự bình yên nhất thời, trở lại quê hương mà không rõ giờ đã thành thế nào."
Tưởng Bạch Miên không cắt ngang lời Flynn, chờ ông ta nói xong, cô mới giơ ly rượu lên, nói:
"Vừa rồi chỉ là nhấp thử vị. Bây giờ mời ông."
Ba người còn lại của tổ điều tra thế giới cũ cũng cầm ly lên theo.
"Tôi cũng mời các vị." Flynn cười giơ ly, cụng với từng người trong bọn họ.
Sau khi tất cả đều nhấp một hớp, Thương Kiến Diệu nhìn Flynn như có suy nghĩ, nói:
"Trưởng đoàn, ông xem: Chúng tôi mời ông uống rượu; Cũng nghe ông nói quy định trong trại; Cho nên..."
Flynn cười tủm tỉm nghe xong, rồi lập tức trở nên cực kỳ nhiệt tình.
Ông ta thò người tới vỗ lên vai Thương Kiến Diệu:
"Đối với người Vô Căn chúng tôi mà nói, đây chính là bạn bè rồi!"
Sau khi ông ta làm động tác này xong, Tưởng Bạch Miên mới nhìn thấy bên hông của ông ta có một khẩu súng lục màu đen.
"Mãng Xà?" Tưởng Bạch Miên dò hỏi.
Đây là tên của một loại súng lục.
Flynn ngồi trở lại, vỗ khẩu súng lục kia, nói:
"Thứ này dùng tốt hơn các loại súng lục khác. Vả lại, rút súng nhanh, nổ súng cũng nhanh, kẻ địch còn chưa kịp phản ứng thì đã chết rồi."
Thấy Thương Kiến Diệu "kết bạn" thành công, Tưởng Bạch Miên không tiếp tục chủ đề này nữa, bèn hỏi như đang nói chuyện phiếm:
"Trưởng đoàn, mùa đông các ông cứ ở lại trại, không ra ngoài buôn bán nữa chăng?"
Flynn lại uống một hớp rượu:
"Làm sao mà thế được? Nhiều người như thế này, nhiều xe thế kia, không buôn bán thì ai nuôi chúng tôi?
Tuy rằng chúng tôi có dự trữ vật tư cho mùa đông, nhưng cũng phải đề phòng điều bất trắc, tính toán trước cho năm sau chứ. Vả lại, các vị cũng thấy rồi đó, để cho mọi người phát bớt tinh lực, phải nhảy múa, phải đánh nhau, phải uống rượu, chi tiêu rất là lớn, thương đoàn làm gì có dư lương thực.
Nhưng mùa đông thì chúng tôi chắc chắn không đi xa, cùng lắm là hoạt động ở khu vực quanh đây, kiểu chia ra đoàn xe đi vài ngày rồi về ấy."
Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu, nói:
"Mùa đông thì ít việc mua bán hơn."
Những vật tư có thể dự trữ để sống qua mùa đông thì cơ bản là đã chuẩn bị hết rồi.
"Chờ khi tuyết rơi, đường rất khó đi, rất dễ xảy ra sự cố." Flynn còn nói thêm một câu, sau đó ông cười nói: "Nhưng những lúc như thế này, những thế lực cần bổ sung vật tư thường khá hào phóng, có thể đàm phán được cái giá khá tốt."
Đây không phải nói thừa sao? Loại tình huống này thuộc dạng nước đến chân mới nhảy rồi còn gì... Với kiến thức của mình thì Long Duyệt Hồng cũng biết cái này gọi là nhân lúc cháy nhà đi hôi của.
"Điều này rất nguy hiểm, nếu không cẩn thận sẽ biến thành sống mái với nhau." Tưởng Bạch Miên tưởng tượng một chút rồi nói.
Flynn chỉ cười không nói gì, rồi hỏi ngược lại:
"Các vị hỏi mấy điều này là có chuyện mua bán gì muốn nhờ sao? Vì đều là bạn bè của nhau, tôi sẽ giảm giá cho."
Tưởng Bạch Miên mỉm cười gật đầu:
"Đúng vậy, chúng tôi có hàng hóa muốn đưa tới thành Dã Thảo."
"Hàng hóa gì?" Flynn hỏi.
Tưởng Bạch Miên chỉ vào mình, Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần:
"Bốn người chúng tôi."
Flynn nhìn bọn họ mấy lần, lại uống một hớp rượu nữa:
"Không thành vấn đề, chuyện của bạn bè chính là chuyện của chúng tôi."
Ông ta cực kỳ hiểu ý không hỏi đối phương tại sao lại muốn "nhờ vận chuyển" chính mình.
Sau khi nói xong, ông ta gật đầu với Thương Kiến Diệu như thể bọn họ là anh em tốt từng trải qua sống chết với nhau.
Tưởng Bạch Miên nói tiếp:
"Còn nữa, tôi muốn sơn lại xe tôi một chút, các ông làm được điều này chứ?"
"Tìm chúng tôi là đúng rồi đó!" Đôi mắt Flynn lập tức tỏa sáng: "Các vị có biết vì sao đám thanh niên trong trại đều thích nhuộm tóc không? Đó là vì chúng tôi thường xuyên thay 'quần áo' cho xe. Bọn họ cảm thấy đây là một việc rất thời thượng."
Ông ta hỏi với vẻ cực kỳ hứng thú:
"Xe của các vị là xe gì? Hiện giờ đang sơn màu gì?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn