Chương 133: Chương 131: Có thể "tín nhiệm"
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~21 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Còn một lúc nữa mới tới thời gian cắt điện tám giờ rưỡi, ánh đèn đường vẫn chiếu rọi, soi sáng phía trước cho người đi đường.
Có điều không cách nào so sánh được với bên trong tòa nhà dưới lòng đất của Sinh Vật Bàn Cổ, không ít đèn đường ở phố Nam đã hỏng từ lâu, cứ chừng mười mét mới có một bóng còn sử dụng được, rất nhiều chỗ chỉ có ánh sáng mờ mờ lập lòe, không nhìn thấy rõ bất cứ thứ gì.
Trước bữa tối Bạch Thần đã dẫn Long Duyệt Hồng đi nghiên cứu địa hình, đã có vài phương án cho sau đó sẽ làm những gì, lúc đi lại bình tĩnh tự nhiên, dường như giống một cô gái đang ôm một món đồ to về nhà.
Long Duyệt Hồng thì không hề nghi ngờ gì là có chút căng thẳng, nhưng lần đầu tiên ra ngoài anh ta đã phải trải qua rất nhiều chuyện, coi như có chút miễn dịch với những tình huống tương tự, không đến mức nhũn cả chân tay, tim đập như nổi trống.
Anh ta yên lặng đi bên Bạch Thần, thi thoảng che tầm mắt của người đi đường, tránh cho khẩu súng trường Quả Quýt bị bọc lại quá gây chú ý.
Ở cửa chợ nô lệ phố Nam có một trạm gác, hai gã lính canh bên trong bưng khẩu súng trường tấn công tiêu chuẩn giống nhau, quét nhìn xung quanh, lúc đứng lúc ngồi, trông có vẻ không chú ý cho lắm.
Bạch Thần lướt qua bọn họ, điềm tĩnh đi tới quảng trường trung tâm.
Rất nhanh, cô và Long Duyệt Hồng tiến vào khu vực điểm mù của đèn đường, hệt như hai cái bóng mơ hồ trên con đường tối tăm.
Ngay lúc này, Bạch Thần đột nhiên xoay người đi vào cửa vào của sân nhỏ ngay sát tòa nhà, chỉ một hai giây đã linh hoạt leo qua cánh cổng sắt.
Long Duyệt Hồng nhìn mà bội phục, bởi trong quá trình đó, Bạch Thần còn phải phân tâm giữ vững khẩu súng trường.
Long Duyệt Hồng không lề mề, cũng nhanh chóng nhảy qua cánh cổng sắt mà không tạo ra động tĩnh gì.
Anh và Bạch Thần lập tức tiến vào tòa nhà nối liền chợ nô lệ phố Nam, đi thẳng một mạch lên tầng cao nhất trong ánh đèn lờ mờ chiếu xuống, trên cầu thang âm u lạnh lẽo.
Bạch Thần lấy ra một dây thép đã chuẩn bị từ trước, chọc vào trong ổ khóa, khuấy vài cái là lập tức mở được cửa đi lên tầng thượng.
Tuy bề ngoài tòa nhà này có mái cong đấu củng, nhưng chúng chỉ được dùng như trang trí, các bố cục thường có thì đều có cả.
Lên trên tầng thượng, khép hờ cửa lại, Bạch Thần và Long Duyệt Hồng đi dưới ánh trăng mờ mờ, tới một bên chợ nô lệ phía Nam.
Trong bóng đêm yên tĩnh, ở nơi trống trải như thế này, bọn họ nghe thấy tiếng hát, tiếng la hét, tiếng nhạc và đủ loại âm thanh hỗn tạp truyền tới từ phố Tây.
Cùng lúc đó, Long Duyệt Hồng nhìn về phía chợ nô lệ phía Nam, hơi nghiêng đầu hỏi:
"Hình như bên kia có âm thanh gì đó?"
Anh ta vừa dứt lời, tiếng ồn ào nhốn nháo ở phố Tây thoáng lắng xuống, động tĩnh từ chợ nô lệ phía Nam dần rõ ràng hơn không ít.
Đó là nhiều tiếng ú ớ.
Mỗi một âm thanh đó đều không lớn, mà nhỏ bé yếu ớt như thể không tồn tại, nhưng khi chúng nó chồng lên nhau, cũng lan ra trong bóng đêm tĩnh lặng, thi thoảng xen lẫn vài tiếng ho khan như xé nứt tim phổi, và tiếng rên rỉ như có như không.
"Là những nô lệ kia đang khóc." Bạch Thần nhìn chợ phía dưới, nói với khuôn mặt không chút thay đổi.
Long Duyệt Hồng im lặng, rồi tự cảm thán một câu:
"Thảm quá... Tiếc rằng chúng ta chỉ có bốn người, không cứu được bọn họ."
Bạch Thần quay đầu nhìn về con hẻm phía đối diện.
Một lúc lâu sau, cô mới lên tiếng:
"Mùa này, nếu không chuẩn bị đủ vật tư thì còn không bằng để bọn họ ở lại chỗ này."
Long Duyệt Hồng cẩn thận nghĩ, phát hiện điều này rất có lý.
Nhưng dù cho đạo lý này có thể thành lập thì khiến anh ta bi thương khó nói nên lời hơn hẳn ban nãy.
Anh ta nhìn Bạch Thần chọn xong vị trí, gác xong khẩu súng trường Quả Quýt, đưa mắt tới trước ống ngắm theo dõi hẻm nhỏ phía đối diện, bản thân anh cũng theo lời dặn dùng ống nhòm quan sát mái nhà và gian phòng ở mặt khác của chợ nô lệ phố Nam.
"Không phát hiện gì." Long Duyệt Hồng sau khi xác nhận đi xác nhận lại thì đưa ra kết luận.
"Mỗi ba phút nhìn một lần." Bạch Thần nhấn mạnh.
"Rõ..." Sau khi nói xong từ đầu tiên, Long Duyệt Hồng im bặt.
Bình thường anh ta đều nói "Rõ, tổ trưởng", lần này anh ta không biết nên rõ cái gì, nói luôn tên Bạch Thần ngay sau đó hình như không ổn lắm.
Bạch Thần không để ý, tiếp tục chăm chú theo dõi khu vực mục tiêu.
Long Duyệt Hồng nhìn tới phía đối diện theo cô, đúng lúc thấy tổ trưởng và Thương Kiến Diệu rẽ vào con hẻm như ăn xong đang đi tản bộ vậy.
...
"Đợi bên cạnh chiếc đèn đường đã hỏng phía trước kia." Tưởng Bạch Miên mặc áo bông màu đen có mũ, rìa mũ có lớp lông màu nâu.
Thứ này dường như khiến khuôn mặt trông nhỏ bé hơn hẳn.
Thương Kiến Diệu ngậm chặt miệng, không nói linh tinh, theo tổ trưởng đi tới một bên khác của đèn đường đã hỏng, giấu mình vào trong bóng tối.
Ánh sáng trên đường hoàn toàn không thể chiếu sáng được bên này, chỉ có chút ánh đèn từ trong tòa nhà hai bên làm đường nét mơ hồ của các loại sự vật hiện ra.
Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu không nói gì thêm, mỗi người quan sát một bên, chú ý người đi lại trên đường.
Mỗi khi có người tới gần, bọn họ sẽ quay sang nhìn nhau hệt như đôi tình nhân đang hẹn hò.
Bọn họ tin rằng những cặp đôi trong công ty Sinh Vật Bàn Cổ sau khi tắt đèn, dù lạnh lẽo đến mấy cũng muốn ra các góc hẹn gặp là có tính đại diện, trên mặt đất chắc chắn cũng có người tương tự. Mà ở nơi có vẻ khá tốt như thành Dã Thảo này thì lại càng như thế. Về điểm này, Bạch Thần không phủ nhận.
Thời gian trôi đi từng giây từng phút một, nhanh chóng tới tám giờ.
Qua chừng một hai phút sau, một bóng người từ cửa phố Nam đi vào con hẻm này.
Anh ta mặc một chiếc áo bông màu xanh đen, đội một chiếc mũ thuộc da lông xù, quấn một chiếc khăn quàng cổ màu đen, người hơi khom xuống, đầu rủ thấp, hệt như một ông già đang run lẩy bẩy trong gió rét.
Khi đi qua Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu thì ông cụ này trượt chân, cơ thể lắc lư, rơi một món đồ xuống đất.
Ông ta vội vàng ngồi xổm xuống, nương theo ánh đèn của tòa nhà hai bên mò mẫm tìm kiếm đồ bị rơi.
Mà Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu đã sớm nhìn thấy rõ thứ mà ông ta đánh rơi là một huy hiệu màu đỏ không có chữ.
"Có phải ông làm rơi thứ này không?" Tưởng Bạch Miên cúi người cười đưa biển tên nền đỏ chữ vàng tới trước mắt ông ta.
Ông ta nhìn thoáng qua rồi ngẩng đầu lên:
"Đúng vậy."
Dưới ánh đèn tôi tối, ông ta hoàn không già, chừng ba mươi tuổi, hàng lông mày không quá dày cũng không mảnh, khuôn mặt không xấu cũng chẳng đẹp trai, thuộc dạng người dễ bị lãng quên.
Sau khi trả lời xong, người này nhanh chóng nhặt "huy hiệu" của mình rồi đứng lên.
Xác nhận đối phương là nhân viên tình báo của công ty đang nằm vùng ở thành Dã Thảo, Tưởng Bạch Miên nở nụ cười, hỏi như đang hàn huyên tán gẫu:
"Có phải anh đã tới bên này nghiên cứu địa hình, quan sát hoàn cảnh rồi không?"
Vị nhân viên tình báo kia gật đầu, thuận miệng nói:
"Bất kể là mặc đồ đúng hay ngược, thêm bớt mũ, cách đeo khăn quàng cổ, tư thế đi lại đều có thể khiến cô biến thành một người khác trong đêm tối, nhưng điều này cần một kỹ xảo nho nhỏ."
Tưởng Bạch Miên im lặng lắng nghe, rồi đột nhiên cười nói:
"Anh đã đi qua nơi đây bốn lần rồi đúng không?"
Nhân viên tình báo kia ngạc nhiên quay sang nhìn Tưởng Bạch Miên.
Anh ta hoàn toàn không bất ngờ khi cô gái này nhận ra mình tới gần, nhưng đối phương lại có thể nói ra chính xác số lần!
Tưởng Bạch Miên cười cười, nhìn đôi chân anh ta:
"Lần sau nhớ đổi giày da nhé."
Nhân viên tình báo lập tức hiểu ra.
Tưởng Bạch Miên ừ một tiếng, gật đầu:
"Quả thật giày là thứ không tiện mang theo bên người, chỉ có thể làm bẩn nó. Có phải anh không nỡ đúng không?"
Trên Đất Xám, ngoài những kẻ tự xưng mình là quý tộc lão gia, nào có ai dám chủ động làm hỏng đồ đạc của mình?
Các nhân viên bình thường trong Sinh Vật Bàn Cổ thường sống trong cảnh khá khan hiếm vật tư, chỉ là tốt hơn tuyệt đại bộ phận dân du cư hoang dã mà thôi.
"Có chút." Nhân viên tình báo kia gật đầu.
Anh ta không nói nhiều, nhìn xung quanh một cái rồi nói:
"Nơi đây không tiện trao đổi, tôi dẫn hai vị đi chỗ khác."
Tưởng Bạch Miên lập tức quay đầu nhìn Thương Kiến Diệu.
Nhân viên tình báo kia chú ý tới cảnh đó, khẽ cau mày nói:
"Không tin tưởng tôi?"
Lúc này Thương Kiến Diệu nở nụ cười:
"Sao lại không tin tưởng anh được chứ? Anh xem: Chúng ta đều là nhân viên của công ty; Người nhà của chúng ta đều ở trong công ty; Cho nên..."
Vẻ mặt của nhân viên tình báo kia dần dịu xuống:
"Đúng vậy, tất cả mọi người đều là những người đáng tín nhiệm."
Thái độ của anh ta trở nên nhiệt tình hơn thấy rõ:
"Tôi được phái tới thành Dã Thảo đã sắp hai năm, thêm một năm nữa là có thể trở về. Không biết con gái bé nhỏ của tôi, ha ha, có còn nhận ra tôi không. Lúc tôi đi, con bé mới năm tuổi."
"Lời này không may mắn, đừng nói nhiều." Thương Kiến Diệu cắt ngang lời đối phương.
Nhân viên tình báo kia ngẩn ra, vô thức liếc nhìn Thương Kiến Diệu một cái, chỉ thấy khuôn mặt hắn cực kỳ chân thành.
"Cũng đúng." Nhân viên tình báo cảm nhận được sự quan tâm từ bạn bè.
Tiếp đó, anh ta chỉ vào một đầu khác của hẻm:
"Thôi cứ đổi chỗ đã nhé, nơi này nhiều người qua lại."
Nhân viên tình báo có bản năng đề phòng và yêu cầu rất cao về địa điểm liên lạc.
Bởi có tầng bảo hiểm là năng lực "chú hề suy luận", cho dù quả thực lúc trước đối phương không đáng tin, nhưng hiện giờ lại trở thành có thể tin tưởng được, cho nên Tưởng Bạch Miên không hề do dự, khẽ gật đầu nói:
"Được."
Dứt lời, cô lấy bộ đàm ra, bấm nút rồi nói:
"Có thể rút được rồi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn