Chương 95: Chương 94: Trưng cầu ý kiến
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Chưa kết thúc Sau khi húp sùm sụp xong sữa chua có bỏ thêm chút đường, Thương Kiến Diệu bưng cặp lồng, lại đưa mắt nhìn Nhậm Khiết và Lý Trinh.
Hai người phụ nữ phụ trách chia tiệc thánh này cố ý không nhìn hắn, dựa theo thứ tự ngược chiều kim đồng hồ phát từng muôi sữa chua trong đồ đựng hình trụ kia cho các thành viên khác.
Sau lễ tiệc thánh, Lý Trinh bưng đồ bát đĩa đi qua cửa giữa vào gian phòng bên trong. Nhậm Khiết thì tìm các giáo đồ nói chuyện phiếm, hỏi ý kiến của bọn họ về tiệc thánh ngày hôm nay.
Trong quá trình đó, bà ta hoàn toàn không tới gần chỗ Thương Kiến Diệu, bởi bà ta cảm thấy mình có thể đoán được tên kia sẽ nói như thế nào.
"Hắn nhất định sẽ nói 'mùi vị rất ngon, phân lượng quá ít'. Lúc trước sao lại đi kéo người như thế này vào trong giáo đoàn chứ? Tuy rằng Thánh sư vẫn bảo bọn mình phát triển thêm nhiều người trẻ tuổi, nhất là những người vừa kết hôn, nhưng dù là người trẻ tuổi thì cũng cần phân loại..." Nhậm Khiết liếc nhìn Thương Kiến Diệu một cái, cực kỳ lý trí bỏ qua ý định tìm hắn chia sẻ những gì hắn mắt thấy tai nghe khi ra ngoài làm việc.
Bà ta đi đến lối đi nhỏ tới cửa giữa rồi quay người lại, nói với mọi người:
"Tụ hội hôm nay đến đây thôi, mọi người theo thứ tự về đi, dọc đường nhớ cẩn thận một chút."
Các thành viên có mặt ở đây đều cúi người thi lễ, rồi chia nhau lần lượt rời khỏi nhà Lý Trinh, đi tới các hướng khác biệt trong buổi tối không có ánh đèn đường.
Thương Kiến Diệu và Thẩm Độ cùng đường, cả hai đều mặc áo bông vải dầy màu xanh thẫm, cầm đèn pin thô kệch đi dọc theo mép camera theo dõi, lặng lẽ di chuyển.
Lúc sắp tách ra, Thẩm Độ ngẩng đầu nhìn trần nhà chìm trong bóng tối, nín nhịn mãi mới hỏi một câu:
"Bầu trời chân chính trông như thế nào?"
Thương Kiến Diệu nhìn cột sáng đèn pin, nói:
"Rất cao, rất xanh, và rất trống."
Thương Kiến Diệu im lặng, rẽ sang hướng khác trở lại chỗ nhà mình.
Thương Kiến Diệu quay về phòng số 196 khu B, lại ngủ bù một giấc, chờ khi giờ cao điểm mọi người đi làm kết thúc mới chạy vội tới căng tin ăn sáng trước khi căng tin đóng cửa.
Sau khi nhét no bụng, hắn đi tới sảnh thang máy ở một góc khu C.
Mười hai thang máy của chỗ này đều dẫn thẳng tới khu Nghiên cứu.
Thương Kiến Diệu thành thạo ấn tầng 25, sau đó trong lúc thang máy chạy xuống thì hắn mới quẹt thẻ bấm tầng 3.
Sau khi đến tầng 3, Thương Kiến Diệu đi dọc theo hành lang bên ngoài cửa kim loại, tới căn phòng tận cùng phía trong bên phải.
"Cốc cốc cốc." Hắn gõ cửa.
"Ai vậy?" Một giọng nữ dịu dàng truyền ra.
Thương Kiến Diệu báo tên tuổi, cuối cùng nói:
"Bác sĩ Lâm, tôi muốn hẹn thời gian kiểm tra lại."
Bác sĩ Lâm trong phòng nhất thời cười nói:
"Tiểu Thương à... Đúng lúc tôi đang rảnh, vào đi."
Thương Kiến Diệu được cho phép mới vặn tay nắm cửa, mở cửa phòng ra.
Bác sĩ Lâm vẫn đeo kính gọng vàng như trước, mặc áo khoác màu trắng, ngồi sau bàn màu gỗ thô, vuốt ve cây bút máy trong tay.
Khác với lúc trước là lần này cô ta không búi tóc lên, mà để buông xõa tự nhiên, thoạt trông trẻ hơn mấy tuổi.
"Chào buổi sáng tốt lành, bác sĩ Lâm." Thương Kiến Diệu cười hỏi thăm.
Bác sĩ Lâm chỉ vào ghế phía đối diện:
"Buổi sáng tốt lành, ngồi đi."
Cô ta vừa nói vừa nhìn cặp tài liệu đang mở ra trước mặt.
Chờ khi Thương Kiến Diệu ngồi xuống, cô ta hỏi như đang nói chuyện phiếm:
"Ra ngoài làm được về được mấy ngày rồi?"
"Về từ xế chiều hôm qua." Thương Kiến Diệu không giấu diếm.
Bác sĩ Lâm dùng đuôi bút máy chọc lên mặt bàn, mỉm cười nói:
"Hôm nay đột ngột quá, sẽ không có kiểm tra gì, chúng ta cứ nói chuyện phiếm thoải mái thôi. Thế nào? Chuyến công tác bên ngoài lần này coi như thuận lợi chứ?"
"Rất kích thích." Thương Kiến Diệu thành thật trả lời.
Bác sĩ Lâm có chút tò mò:
"Kích thích như thế nào cơ?"
"Có thể khiến nhân viên bình thường của Bộ phận An toàn chết nhiều lần." Thương Kiến Diệu tìm một tiêu chuẩn để so sánh.
"Vậy cậu cũng khá may mắn đấy, có thể sống sót trở về." Bác sĩ Lâm không nhịn được cảm khái.
Cô ta lại cười nói:
"Vậy cậu kể lại một lần về những gì trải qua lần này đi, cái nào cần bảo mật thì bỏ qua."
Thương Kiến Diệu lộ ra vẻ mặt hồi tưởng:
"Chúng tôi lái xe ra ngoài cửa, đi lên mặt đất. Bầu trời rất xanh, rất cao, rất trống trải, có cảm giác như có thể hút người lên, cực kỳ đáng sợ, nhưng quen thì thấy đỡ hẳn... Xung quanh có rất nhiều cây cối, lá cây thì có màu xanh đậm, hoặc vàng héo. Trong không khí phảng phất mùi phân mới..."
"Dừng!" Bác sĩ Lâm giơ tay niết sống mũi: "Chi tiết kiểu này thì không cần kể."
Cô ta lập tức bưng cốc lên nhấp một hớp trà xanh:
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó thì hết rồi." Thương Kiến Diệu bình tĩnh đáp lời.
"Hả?" Bác sĩ Lâm nhất thời không kịp phản ứng.
Thương Kiến Diệu giải thích:
"Phần sau có liên quan tới điều khoản bảo mật."
"..." Bác sĩ Lâm hơi ngẩn ra: "Nói cách khác, các cậu mới ra ngoài được mấy giờ mà đã bắt đầu gặp chuyện liên quan tới điều khoản bảo mật rồi? Vậy sau chuyện đó thì sao, còn gì để nói không?"
Thương Kiến Diệu đáp lại rất chân thật:
"Ăn hộp thịt bò kho tàu, ăn thanh năng lượng, ăn lương khô, ra sau cây cối tiểu tiện một lần, vỗ chết hai con muỗi..."
"Mấy cái này không cần kể đâu." Bác sĩ Lâm cảm thấy rất bất đắc dĩ.
Cô ta im lặng một lúc rồi không nhịn được hỏi tiếp:
"Ngoài chi tiết sinh hoạt ra, các cái khác đều liên quan đến điều khoản bảo mật?"
Thương Kiến Diệu gật đầu:
"Phải chờ công ty xét duyệt xong mới xác định cái nào có thể nói, cái nào không."
"Ừm." Bác sĩ Lâm thở dài: "Rốt cuộc các anh đã gặp phải những chuyện gì vậy? À, có nhân viên nào thương vong không?"
Cô ta sợ điều này sẽ kích thích Thương Kiến Diệu, làm cho bệnh tình của hắn nặng thêm.
Thương Kiến Diệu lắc đầu:
"Không có."
Bác sĩ Lâm thở phào một hơi, quyết định đổi chủ đề:
"Trong những kinh nghiệm lên mặt đất này, cậu có cảm thấy bản thân mình đã trưởng thành lên rất nhiều không?"
"Có." Thương Kiến Diệu đáp với vẻ mặt nghiêm túc: "Tôi phát hiện cứu vớt toàn bộ nhân loại là chuyện cực kỳ gian nan, chúng tôi đi khắp nơi, mà ngay cả một đứa bé của một điểm tụ cư trấn nhỏ cũng không cứu nổi."
Bác sĩ Lâm vui mừng gật đầu:
"Hiểu được là tốt rồi. Tôi nói vậy không phải là bảo lý tưởng này của cậu có vấn đề, mà là cho rằng trước lý tưởng này, cậu nên tạo ra mấy mục tiêu có thể dễ dàng đạt được ấy. Điều này có thể giúp tăng lòng tin của cậu, cải thiện trạng thái của cậu hiện giờ."
Thương Kiến Diệu lập tức đáp:
"Vâng. Cho nên, tôi càng phải rèn luyện bản thân, làm bản thân mạnh mẽ hơn. Chỉ như vậy mới có thể cứu vớt toàn bộ nhân loại."
"..." Bác sĩ Lâm đưa mắt nhìn lên trên, khe khẽ thở dài.
Cô ta còn chưa kịp nói gì, Thương Kiến Diệu đã chủ động hỏi:
"Bác sĩ Lâm, hôm nay tôi tới tìm cô chủ yếu muốn hỏi một câu, làm sao để chiến thắng được nỗi sợ tiềm ẩn trong lòng?"
Bác sĩ Lâm giật mình, khẽ cười nói:
"Đây là một câu hỏi rất hay."
Cô ta không nói những thuật ngữ nghe có vẻ chuyên nghiệp, mà dùng phương thức cực kỳ bình dị gần gũi như đang tán gẫu trả lời:
"Theo cá nhân tôi mà nói, điều kiện tiên quyết của việc chiến thắng nỗi sợ hãi tiềm ẩn trong lòng là biết đến nó, hơn nữa đối đầu trực diện với nó. Cứ trốn tránh vĩnh viên không thể giải quyết được vấn đề. Đôi khi, đừng ngại nhìn thẳng vào vết thương vẫn đang đầm đìa máu chảy của mình."
Nhìn vẻ mặt Thương Kiến Diệu như nghĩ tới gì đó, bác sĩ Lâm lại nói thêm:
"Nhưng ở trong thực tế, tôi không cổ vũ lập tức đi đối diện nỗi sợ hãi, bởi vì làm vậy rất có khả năng tạo thành thương tổn lần thứ hai, làm cho tinh thần hoàn toàn suy sụp.
Quá trình chính xác hẳn là, áp dụng phương pháp phù hợp, từng bước từng bước tiếp cận nỗi sợ hãi kia, từ ngoài rìa tới khu trng tâm. Cũng trong quá trình dó, không ngừng xây dựng sức mạnh nội tâm, từng chút ăn mòn bóng mờ tâm lý.
Chờ khi cậu hoàn toàn đối diện được với những ác mộng đó, cậu sẽ phát hiện chúng nó không hề mạnh chút nào, có thể đánh bại chúng rất dễ dàng."
Bác sĩ Lâm nói tới đây thì cười:
"Cậu có thể nói cảm nhận đại khái của cậu cho tôi biết, tôi sẽ thiết kế vài phương án cho cậu."
Thương Kiến Diệu im lặng không trả lời.
Bác sĩ Lâm không thấy bất ngờ, ừ một tiếng:
"Không phải vội, cậu có thể từ từ lo lắng, tầm một tuần đi. Giờ này tuần sau nhớ tới kiểm tra lại.
Nếu, cậu cảm thấy đối mặt với tôi không nói được, vậy hãy đổi sang một cách thức khác, hoặc đổi qua một người khác mà cậu đủ tin tưởng, có thể thổ lộ được."
Thương Kiến Diệu khẽ gật đầu:
"Cảm ơn cô, bác sĩ Lâm."
Hắn lập tức đứng dậy, lịch sự chào tạm biệt.
Sau khi trở lại tầng 495, Thương Kiến Diệu trực tiếp rẽ tới khu thang máy thứ tư ở phía khác.
Từ chỗ này có thể đi lên Bộ phận An toàn.
Thương Kiến Diệu chờ một lúc rồi đi vào bên trong, quẹt thẻ bấm tầng 647.
Hắn nhanh chóng đi tới phòng thay đồ bên cạnh tổ điều tra thế giới cũ, đổi một bộ đồ nhẹ nhàng tiện lợi.
Thương Kiến Diệu vừa đẩy cửa phòng huấn luyện thì đã thấy Tưởng Bạch Miên với mái tóc đuôi ngựa đang ngồi trên băng ghế dài, dùng khăn mặt lau mồ hôi trên trán.
"Sao anh lại tới đây?" Tưởng Bạch Miên cảm ứng được sự xuất hiện của hắn từ trước.
Cô nhớ là mình đã cho ba tổ viên nghỉ phép hai ngày rồi.
"Rèn luyện." Thương Kiến Diệu thành thật trả lời.
Tưởng Bạch Miên ngẫm nghĩ, rồi chợt hiểu:
"Cũng phải, giờ này những người cùng lứa tuổi với anh đều đang làm việc, anh ở nhà, ngoài ngủ ra thì cũng chẳng còn gì để làm."
"Còn có thể đọc sách." Thương Kiến Diệu trả lời.
"..." Tưởng Bạch Miên vừa định trừng mắt người này một cái, đột nhiên có cảm ứng, lại đưa mắt nhìn về phía cửa.
Bạch Thần với chiếc khăn quàng cổ xuất hiện ở chỗ đó.
Không chờ Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu mở miệng, cô chủ động nói:
"Rảnh rỗi không có việc gì."
Tưởng Bạch Miên nở nụ cười, khen một câu:
"Không tệ."
Bạch Thần vừa mới đi vào trong vài bước, Long Duyệt Hồng cũng cầm khăn mặt đi tới.
"Cô, sao mọi người đều ở đây?" Long Duyệt Hồng nhìn thấy tổ trưởng, Thương Kiến Diệu và Bạch Thần đồng loạt nhìn về phía mình, vừa kinh ngạc lại cảm thấy có chút hoảng hốt.
"Sao anh lại tới đây?" Tưởng Bạch Miên không đáp, mà hỏi ngược lại.
Long Duyệt Hồng ấp úng:
"Cô gái mà mẹ tôi giới thiệu hiện đang đi làm, phải sau bữa tối thì mới, thì mới gặp được. Tôi nghĩ dù sao cũng không có việc gì, không bằng tới đây, tới đây khôi phục cơ thể."
Tưởng Bạch Miên cười lại càng rực rỡ hơn:
"Rất tốt."
Cô nhìn quanh một lượt, nói với vẻ nghiêm túc:
"Nếu đã đến đủ, vậy tập võ thôi."
"A..." Long Duyệt Hồng tỏ ra khó xử.
...
Tám giờ tối, Thương Kiến Diệu như mọi người nằm dựa trên giường, khép hờ mắt chờ chương trình phát thanh bắt đầu.
Mười mấy giây sau, giọng nói ngọt ngào quen thuộc kia vang lên:
"Chào mọi người, tôi là phát thanh viên Hậu Di của bản tin giờ tròn, bây giờ là tám giờ tối...
Hôm nay Hội đồng Quản trị triệu tập cuộc họp lần thứ hai mươi hai của năm nay, bàn về các công tác trọng tâm của mùa đông...
Cây bông trong khu Nội sinh thái được một vụ mùa bội thu...
9 giờ 35 phút sáng nay, quản lý Vương của Chợ Cung ứng Vật tư ở tầng 478 vì tim ngừng đập, chết trên vị trí công tác..."
Thương Kiến Diệu lập tức mở choàng mắt, trực tiếp ngồi dậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn