Chương 131: Chương 129: Lính mới ra lò
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Tưởng Bạch Miên giống với phần đa người trong quán, chỉ quay đầu nhìn ra ngoài đường chứ không rời khỏi chỗ mình đang ngồi.
Không lâu sau, ông chủ người đầy mùi dầu mỡ chừng năm mươi tuổi bưng khay ra, đặt bốn bát mì dầu cay lên trước mặt mọi người.
Trong mùi thơm nức mũi khiến người ta thèm ăn, Tưởng Bạch Miên không nhịn được cơn đói, hỏi như thuận miệng:
"Thư viện cháy rồi?"
"Đúng vậy." Ông chủ thở dài, nói: "Nhưng tôi nhìn thì không thấy bên đó có khói, hẳn là lửa không cháy to."
Tưởng Bạch Miên liếc mắt nhìn Thương Kiến Diệu đã bưng bát lên, vùi đầu vào ăn sì sụp, "tò mò" hỏi:
"Dạo gần đây thường xuyên cháy hay là sao?"
Cô không để ý câu hỏi này sẽ khiến mình giống người tới từ bên ngoài, bởi thành Dã Thảo nhiều nhất là người như vậy.
"Đây có phải ngày nóng nực gì đâu!" Ông chủ lắc đầu phủ định: "Tôi cảm thấy chắc là đám người điên kia làm?"
"Người điên?" Tưởng Bạch Miên lại càng hứng thú.
Ông chủ thở dài một tiếng:
"Chính là sau khi vào đông, trong thành đột nhiên một lũ con lừa, ngày nào cũng nhét giấy vào khe cửa nhà cô, trên giấy viết cái gì mà 'thế giới cũ bị hủy diệt vì tri thức', 'đừng học tập những thứ vượt quá bản năng', 'rời xa sách vở, đừng suy nghĩ nữa', cô nghe xem, nghe xem, đây là tiếng người hả? Giấy này không cần tiền chăng? Đám người điên này quả thực sẽ làm được cái chuyện đốt thư viện!"
"Các quan chức quý tộc mặc kệ sao?" Tưởng Bạch Miên vừa nghe tiếng Thương Kiến Diệu sì sụp ăn mì, vừa khắc chế bản thân hỏi thêm một câu.
"Có biết là ai đâu? Quản lý kiểu gì?" Ông chủ quán có vẻ rất thích nói chuyện về chủ đề này.
Tóc mai của ông ta đã bạc trắng gần hết, tóc cắt rất ngắn, khóe mắt đã có chút nếp nhăn.
"Thế cũng đúng." Tưởng Bạch Miên đã hạ mức kỳ vọng về tình trạng an ninh của thành Dã Thảo xuống.
Nơi đây chắc chắn không cách nào so sánh được với bên trong Sinh Vật Bàn Cổ.
Cô thấy ông chủ có vẻ hơi phẫn nộ, bèn hỏi tiếp:
"Các ông rất thích thư viện kia?"
Ông chủ xoa tay lên chiếc tạp dề màu trắng:
"Có thể không để ý được sao? Đám trẻ con đọc sách biết chữ đều nhờ vào đó cả."
"Thành Dã Thảo không có trường học? Không nên thế chứ." Tưởng Bạch Miên không nghe Bạch Thần nhắc tới điều này, nên cô mặc định là có.
Ông chủ nhìn ra ngoài cửa:
"Có thì đúng là có, nhưng ở phố Bắc, không cho người bình thường vào. Những nhà bình thường như chúng tôi chỉ có thể tự mình dạy con cái, may là thời ông nội tôi biết rất nhiều, ba tôi cũng nhận giáo dục chính quy, tôi mới tạm biết được phần lớn từ vựng Đất Xám và từ đơn tiếng Hồng Hà.
Về dạy trẻ con ấy, không có sách vở thì sao được? Chỉ dựa vào bản thân mình thì hiệu quả, hầy, khỏi nói, tôi chỉ mong cháu tôi có tiền đồ, biết nhiều chữ, đọc nhiều sách, có cơ hội vào tòa Thị chính làm việc, đừng như ba nó, không thích đọc sách, không thích học chữ, lại chạy đi làm thợ săn di tích gì đó, đi luôn tính mạng!"
Nói tới đây, nhớ tới chuyện thư viện cháy, chủ quán lại bực tức mắng một câu:
"Cái lũ ngu kia!"
Nghe cuộc nói chuyện giữa tổ trưởng và ông chủ quán mì, Long Duyệt Hồng chợt nhận ra việc trấn Thủy Vi có thể giữ được giáo dục cộng đồng là vất vả cỡ nào.
Ở trên Đất Xám, được nhận giáo dục không phải quyền lợi sẵn có của mỗi người, thậm chí phần lớn mọi người không cách nào học chữ đọc sách.
Tưởng Bạch Miên thấy sự tồn tại của "kẻ phóng hỏa" có tình nghi không nhỏ, sự tình càng giống trùng hợp, nên cô thầm thở phào một hơi, đùa một câu:
"Ông chủ, phương ngôn của ông hỗn tạp thật đấy."
"Lúc lập thành Dã Thảo vào thời ông nội tôi, mọi người từ bốn phương tám hướng tụ tập tới đây, nói đủ loại phương ngôn, còn nói cả tiếng Hồng Hà, cứ nghe như thế nên dần học được, nói cứ lẫn lộn vào nhau. Ô, các vị ăn gì?" Ông chủ thấy có khách mới tiến vào, không tán gẫu nữa mà chạy tới đón khách.
Tưởng Bạch Miên liếc nhìn Thương Kiến Diệu đang vét đáy bát, vừa bưng mì của mình lên, vừa cười hỏi Long Duyệt Hồng:
"Mùi vị thế nào?"
"Ngon lắm... Chỉ là... hơi cay..." Long Duyệt Hồng nhồm nhoàm đáp.
Lúc Tưởng Bạch Miên nói chuyện phiếm thì cô cũng đã trộn xong mì, lúc này cắn một miếng, sợi mì hút đủ dầu đỏ, vừa thơm lại vừa cay, trong lúc nhai còn mang theo vị hơi ngọt của riêng tinh bột và vị chua vừa phải, trong hô hấp toàn là mùi hành thơm, mùi dầu và mùi ớt cay.
"Chỉ là quá ít." Thương Kiến Diệu đặt bát đũa xuống, bổ sung "giúp" Long Duyệt Hồng.
Tưởng Bạch Miên không bạc đãi tổ viên, bèn hơi quay người lại hô lên:
"Ông chủ, cho thêm một bát, à không, hai bát."
Cô cảm thấy mình ăn một bát thôi hẳn là cũng không đủ, hai bát tuy hơi nhiều, nhưng có thể chia bớt cho Long Duyệt Hồng và Bạch Thần.
Cứ thế, bọn họ ăn tới mức trán toát đầy mồ hôi.
Trong mùa đông rét lạnh thế này, đây là sự hưởng thụ không thể nói thành lời được.
Sau đó, khi tính tiền thì mất 18 Drasser.
Một bát mì dầu ớt nhỏ là 1. 5 Drasser, một bát to là 3 Drasser, tổ điều tra thế giới cũ ăn liền sáu bát, gần hai Ole.
Sau khi tiêu hai tờ tiền 1 Drasser, Tưởng Bạch Miên đau lòng đếm số tiền mặt còn lại:
"Tiền này đúng là không thể không tiêu mà!"
Bọn họ đổi được tất cả 10 Ole, nhưng một bữa ăn thôi đã tiêu đi gần một phần năm rồi.
Chút tiền này cũng chỉ đủ cho hai ngày.
"Đi thôi, tới công hội Thợ Săn nhìn xem, kiếm cái hy hiệu. Sau này nếu phải ở đây lâu hơn thì còn phải kiếm tiền nuôi thân nữa." Tưởng Bạch Miên nói với Thương Kiến Diệu, người ăn nhiều nhất.
Lúc này bọn họ đã quay về trên đường lớn, lại về thành hai người một nhóm.
Thương Kiến Diệu sờ bụng, nói với vẻ còn nuối tiếc:
"Bát thứ hai có thể đổi sang loại mì khác, loại nào có thịt ấy."
"Chỉ cần anh kiếm được tiền, lần sau nhất định gọi." Tưởng Bạch Miên thật sự không chê việc người này chỉ nghĩ đến ăn.
Điều này là vì tổ điều tra thế giới cũ bọn họ đi đường vòng, đồ ăn còn lại thực sự không còn nhiều, cho nên nhiệm vụ hiện tại của bọn họ chính là giải quyết vấn đề sinh tồn.
Đương nhiên nếu như có thể liên lạc nhân viên tình báo thì đại khái có được cách kiếm vật tư khác.
Trên đường phố thành Dã Thảo sau giữa trưa không còn ấm áp như trước, gió lạnh thổi thốc từng cơn chui vào trong quần áo người đi đường.
Cũng chính vì thế mà nếu như không bắt buộc thì nhiều người sẽ không ra ngoài, trừ các tuần tra viên thành Dã Thảo bồng súng tự động và đám thợ săn di tích đang vội vàng kiếm ăn, đường phố cực kỳ vắng vẻ.
Sau khi tới quảng trường trung tâm, Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu rẽ vào phố Tây. Bọn họ đi chưa được mấy bước thì đã thấy công hội Thợ Săn chiếm nguyên một tòa nhà.
Dưới mái nhà phỏng theo mái cong đấu củng là bức tường trắng loang lổ với những bóng đèn nhỏ gộp lại tạo ra chữ "Công Hội Thợ Săn".
Dòng chữ công hội kia có hai loại ngôn ngữ, có thể tưởng tượng khi về đêm mà bật điện thì sẽ sáng rực và bắt mắt cỡ nào.
Các gian phòng ở tầng dưới cùng của công hội đều được nối thông nhau, chỉ để lại cột trụ và những bức tường không thể đập, tạo ra một đại sảnh rất rộng lớn.
Lúc này, các cửa của tòa nhà đều được mở ra, để mọi người ra vào thoải mái.
Trên các bức tường và cột trụ ở một bên các cửa có viết những dòng chữ màu đen giống nhau:
"Thời gian làm việc: 8 giờ 30 phút sáng đến 8 giờ 30 phút tối.
Chú ý: Nhân viên của công hội có quyền mang súng hợp pháp.
Cảnh cáo: Xin hãy tự giác giữ gìn trật tự.
..."
Khi Tưởng Bạch Miên đang xem những nội dung này, một đội người chạy ra từ trong công hội Thợ Săn.
Trong bọn họ có hai người khá nổi bật.
Một là người máy toàn thân màu đen bạc, đường cong mượt mà, chất liệu rất xịn, đôi mắt hệt như hai bóng đèn chớp lóe ánh sáng màu đỏ; người kia là một người đàn ông chừng ba mươi tuổi, vẻ ngoài bình thường, đôi mắt sắc bén, đầu ngón tay trên tay phải khá dài, màu sắt đen, còn phần từ cổ tay trở lên thì bị ống tay áo che khuất, không nhìn thấy.
"Cánh tay người máy..." Tưởng Bạch Miên biết tiếng lẩm bẩm của mình rất to, đành phải tự lẩm bẩm trong lòng.
Mà những thợ săn di tích qua lại thì đều nhìn đám người kia với ánh mắt hâm mộ.
Tầm mắt của Bạch Thần cũng di chuyển theo bọn họ.
"Có người máy trí tuệ nhân tạo... Lợi hại ghê!" Long Duyệt Hồng cảm thán một câu.
Cho dù không phải người máy trí tuệ nhân tạo loại chiến đấu, thì cũng là trợ thủ đắc lực cho việc sinh tồn nơi dã ngoại!
Chúng không biết đói, không biết mệt mỏi, không sợ khí độc, không sợ súng ống bình thường, không sợ hoàn cảnh khắc nghiệt, hơn nữa năng lực mang vác lại cao cường.
Vấn đề duy nhất là làm sao cung cấp nguồn năng lượng cho chúng.
Tiếc rằng từ khi thế giới cũ bị hủy diệt, những nơi có thể sản xuất người máy trí tuệ nhân tạo ổn định không quá ba nơi, từ khi nhóm "đồ cổ" dần hỏng hoặc bị phá hủy, những quần thể có được một "đồng đội" như vậy quả thực đáng để hâm mộ.
Những năm trước đây, rất nhiều nhân loại có thể sống sót qua đủ mọi loại nguy hiểm chính là nhờ có người máy trí tuệ nhân tạo làm bạn.
Cho dù ở thế giới cũ, người máy trí tuệ nhân tạo vẫn chưa chân chính thông dụng.
Tưởng Bạch Miên quan sát một lúc rồi dời mắt đi, cười hỏi Thương Kiến Diệu bên cạnh:
"Nếu cho anh cơ hội lắp cánh tay người máy, anh sẽ chọn chức năng gì trước tiên?"
"Mở đồ hộp." Thương Kiến Diệu trả lời rất nghiêm túc.
"... Thực dụng ghê." Tưởng Bạch Miên nghiến nghiến răng.
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi vào đại sảnh của công hội Thợ Săn.
Trên trần của chỗ này có treo những đèn huỳnh quang tỏa ra ánh sáng màu trắng nhạt, dường như hoàn toàn không cần tiết kiệm điện.
Trong đại sảnh, xung quanh đài tròn ở chính giữa là những chiếc bàn được bày rải rác, trên mỗi bàn đó đều có kèm theo một chiếc máy có gắn màn hình tinh thể lỏng.
Mà ở phía trên chỗ đài tròn kia có treo một màn hình rất lớn, đang dần hiển thị các loại nhiệm vụ với tốc độ khá chậm.
Bên dưới màn hình có những cửa sổ, trong mỗi cửa sổ đều để thiết bị điện tử màu đen.
Liếc mắt nhìn qua, Tưởng Bạch Miên cảm thấy trong đây với ngoài kia thực sự là hai thế giới khác biệt.
Khác về khoa học công nghệ.
Cô lập tức tìm một cửa sổ trống rồi kéo Thương Kiến Diệu đi tới.
Liếc nhìn cô gái sạch sẽ gọn gàng sau cửa sổ, Tưởng Bạch Miên cười nói:
"Đăng ký thợ săn."
"Điền biểu sau. Nếu không biết viết thì tôi có thể viết giúp." Nữ nhân viên kia đưa ra hai tờ giấy, thái độ không nhiệt tình cũng không kiêu căng.
Nội dung của tờ đơn kia rất đơn giản, chỉ là các thông tin cơ bản như tên, giới tính, tuổi. Tưởng Bạch Miên cầm bút ở chỗ cửa sổ, bắt đầu viết.
Không nói cái khác chứ việc bịa tên giả quả thực rất vất vả.
Vì không cho Thương Kiến Diệu cơ hội phát huy, Tưởng Bạch Miên còn điền hộ hắn.
Sau khi giao lại tờ đơn, bọn họ lần lượt tới trước thiết bị màu đen ở chỗ ô cửa sổ kia chụp ảnh, in dấu vân tay.
Sau đó, bọn họ nhanh chóng nhận được hai huy hiệu thợ săn.
Cả chiếc huy hiệu ánh lên màu đồng thau, mặt chính là mặt người mơ hồ với một thanh đao và một khẩu súng, mặt sau có gắn một con chip.
"Bây giờ hai vị đã là thợ săn tập sự rồi, hãy cố gắng nhận nhiệm vụ, sẽ nhanh chóng trở thành thợ săn chính thức thôi." Nhân viên đưa huy hiệu xong thì bắt đầu đưa ra lời chúc nghìn bài như một.
Tưởng Bạch Miên quăng huy hiệu, cười nói với Thương Kiến Diệu:
"Đi, xem có nhiệm vụ gì."
Thương Kiến Diệu lập tức đưa huy hiệu tới trước ngực, vô cùng trịnh trọng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn