Chương 126: Chương 124: Quyết định
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Kèm theo giọng nữ kia, các tín đồ Con Mắt Thần Thánh ở đây đều giơ hai tay lên, đặt ngón cái phía dưới xương lông mày.
Cùng lúc đó, các ngón tay còn lại của bọn họ đều xòe ra, ấn lên trên trán.
"Một hai ba bốn..."
Trong giọng nữ, bọn họ nghiêm trang xoa nắn theo nhịp điệu.
"..." Long Duyệt Hồng nhìn mà há hốc miệng, vẻ mặt dần trở nên kỳ quặc.
Nếu anh ta nhớ không nhầm thì đây là bài tập "vật lý trị liệu mắt" mà ngày nào cũng làm trong trường tiểu học của Sinh Vật Bàn Cổ.
Cùng lắm chỉ khác biệt về chi tiết của động tác và độ dài của tên nó mà thôi.
Cuối cùng Long Duyệt Hồng mới phản ứng lại, nhìn sang Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu.
Tưởng Bạch Miên mím môi thật chặt, cơ trên má và phần đuôi ngực sau đầu có chút rung rung. Thương Kiến Diệu thì đã nhắm mắt lại từ khi nào không rõ, cũng làm theo với vẻ mặt vô cùng trang nghiêm.
Long Duyệt Hồng đang định hạ nhỏ giọng trao đổi với bọn họ, Tưởng Bạch Miên đột nhiên nghiêng đầu nhìn anh ta.
Vị tổ trưởng của tổ điều tra thế giới cũ lập tức giơ tay phải lên làm động tác kéo khóa miệng.
Long Duyệt Hồng hiểu ra, bèn giữ im lặng.
Bạch Thần nhìn bọn họ với vẻ hơi mờ mịt, không rõ tại sao bọn họ lại có phản ứng như thế.
"Tiết thứ hai, ấn bóp huyệt Tình minh...
Tiết thứ ba, ấn bóp huyệt Tứ bạch...
Tiết thứ tư, miết hốc mắt..."
Trong bầu không khí nghiêm túc và trang trọng, thánh lễ của Con Mắt Thần Thánh dần tới kết thúc.
Flynn đứng ở cửa xe làm mẫu mở mắt ra, dùng giọng nói như đang hát nói:
"Đôi mắt là chí thánh. Trân trọng đôi mắt chính là trân trọng tính mạng của các người!"
Đám tín đồ lại giơ hai ngón trỏ đặt dưới hốc mắt, cất cao giọng đáp lại:
"Mong đôi mắt của ta luôn sáng rõ!"
Flynn cũng làm động tác tương tự, nhưng không nói như thế, mà ca ngợi Chấp Tuế Song Nhật:
"Thần là trời và trăng!"
Sau khi làm xong bước này, ông ta lớn tiếng tuyên bố:
"Tiếp theo, tiếp nhận tiệc thánh."
Dứt lời, ông ta nhảy xuống khỏi cửa xe, nhường đường.
Mấy tín đồ đi vào, từ khu vực bếp bê ra những khay nhựa màu cam.
Trên khay có bày những chiếc đĩa, trong mỗi chiếc đĩa đều có mấy miếng cà rốt hấp chín.
Flynn nhìn đám người Thương Kiến Diệu, giải thích với ngữ khí như đang giảng đạo:
"Đây là Chấp Tuế ban ơn. Nó có thể làm đôi mắt các vị sáng hơn."
"Mong đôi mắt anh luôn sáng rõ." Thương Kiến Diệu chân thành đáp lại một câu, nhưng không làm động tác gì.
Flynn thì khá hào phóng, phát tiệc thánh cho các vị khách, còn xếp thêm cả đũa với thìa.
Long Duyệt Hồng nói cảm ơn, giơ tay nhận lấy, bắt đầu từ tốn ăn.
Tuy cà rốt này không có gia vị, ăn khá nhạt, nhưng với Long Duyệt Hồng đã chán ghét thanh năng lượng, lương khô và đồ hộp quân dụng mà nói thì cũng coi như là ngon.
Sau tiệc thánh, thánh lễ chính thức kết thúc, Flynn đi tới trước mặt đám người Thương Kiến Diệu, cười nói:
"Với những người thường xuyên lái xe đường trường như chúng tôi mà nói, đôi mắt thực sự rất quan trọng. Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu tôi nhận 'Con Mắt Thần Thánh'. Các vị xem, hiện tại tôi không có chút hoa mắt nào."
"Đúng thật." Tưởng Bạch Miên cực kỳ hiểu lý do vì sao đám người Vô Căn này càng muốn tín ngưỡng 'Con Mắt Thần Thánh'.
Đây là do hoàn cảnh sống và phong tục tập quán của bọn họ dẫn đến.
Thương Kiến Diệu mở miệng hỏi:
"Anh không có kính mắt sao?"
"Có." Flynn cảm thấy đây là người anh em tốt quan tâm mình, bèn mỉm cười giải thích: "Trong không ít thế lực vẫn còn bảo tồn được thiết bị và công nghệ mài kính mắt, nhưng có thể khiến mắt cậu trở nên rõ ràng như thế giới cũ là rất rất ít.
Vả lại kính mắt chung quy cũng chỉ là vật bên ngoài, lúc chúng tôi đi qua khu vực hoang dã như thế này, có lẽ vài ngày hoặc chục ngày không gặp được một điểm tụ như nào của nhân loại, mà dù cho có gặp được thì cũng chưa chắc có thể lắp đúng kính mắt cho mình.
Trong quá trình như vậy, nếu kính mắt rơi vỡ, như vậy chẳng khác nào mù? Còn lái xe thế nào nữa?
Cho dù có chuẩn bị sẵn kính dự phòng từ trước, cũng không thể đề phòng được việc thị lực của mình cứ giảm dần, đến lúc đó đều vô dụng."
Sau khi trình bày hiện thực, nói xong đạo lý, Flynn cười tủm tỉm nói:
"Thế nào? Có cảm giác như thế nào với 'Con Mắt Thần Thánh' của bọn tôi? Có muốn gia nhập không?"
Nếu để họ hàng bạn bè ở Sinh Vật Bàn Cổ biết mình gia nhập một giáo phái như vậy, chắc chắn mình sẽ bị cười cả đời mất... Tưởng Bạch Miên lặng lẽ nói thầm, không trực tiếp trả lời mà đưa mắt nhìn sang Thương Kiến Diệu.
Thương Kiến Diệu nói rất chân thành:
"Tôi cảm thấy chúng tôi không có duyên phận với 'Con Mắt Thần Thánh'."
"Tiếc quá..." Flynn nói với vẻ mặt tiếc nuối.
Ông ta chỉ hướng chỗ xe Jeep của tổ điều tra thế giới cũ, nói:
"Các vị qua đó chờ tôi, tôi đi thay bộ quần áo rồi sẽ sang đó, bàn bạc phương án sơn xem thế nào."
"Được." Tưởng Bạch Miên lập tức đồng ý.
Trên đường quay về chỗ đỗ xe Jeep, Long Duyệt Hồng quay đầu nhìn thoáng qua, như có suy nghĩ nói với Thương Kiến Diệu:
"Nguyên nhân cậu từ chối bọn họ là vì cậu cảm thấy tiệc thánh của bọn họ không ngon lắm?"
"Đây khả năng là không có duyên phận." Thương Kiến Diệu thản nhiên trả lời.
"Ha ha, tôi biết ngay mà." Long Duyệt Hồng có chút vui mừng.
Anh ta cũng thấy chỉ cà rốt không thì thật quá đơn giản, hẳn là không thu hút được Thương Kiến Diệu.
Bạch Thần cũng coi như đã dung nhập vào trong tổ, thấy bầu không khí phù hợp, bèn hỏi điều mình không hiểu:
"Tại sao các anh lại có phản ứng lớn như vậy với thánh lễ của 'Con Mắt Thần Thánh'?"
Nghe được câu hỏi này, Tưởng Bạch Miên rốt cuộc không nhịn nổi nữa, khẽ bật cười, tới mức suýt nữa không đi nổi nữa.
Một lúc sau, cô hít vào một hơi, nói:
"Thánh lễ của bọn họ quá quen thuộc với tôi. Trong công ty, mỗi một học sinh đều rất quen thuộc!"
Thấy Bạch Thần còn có chút mờ mịt không hiểu, cô nói sang cách khác:
"Cô còn nhớ bài thể dục buổi sáng ở trấn Thủy Vi chứ? Đây là một loại thể dục buổi sáng trong trường tiểu học của công ty.
Ha ha, đây đúng là thứ để lại từ thế giới cũ, nhưng không liên quan gì tới Chấp Tuế cả. Nào ngờ bọn họ thấy có liên quan tới mắt, nên biến nó thành thánh lễ, ha ha, tôi không được rồi..."
Tưởng Bạch Miên cười tới mức khiến Long Duyệt Hồng không nhịn được cũng cười theo.
Bạch Thần mới hiểu ra, tưởng tượng "Con Mắt Thần Thánh" dùng thể dục buổi sáng của trấn Thủy Vi làm thánh lễ, không khỏi nở nụ cười nhàn nhạt trên miệng.
"Ngộ nhỡ lúc trước tầng quản lý của công ty đều là người của 'Con Mắt Thần Thánh', cố ý chọn nó làm vật lý trị liệu thì sao?" Thương Kiến Diệu đột nhiên hỏi.
"Làm sao có thể..." Long Duyệt Hồng nói mà giọng cứ nhỏ dần đi.
Loại khả năng này, chỉ nghĩ thôi đã thấy rất đáng sợ rồi.
Tưởng Bạch Miên trợn mắt trừng Thương Kiến Diệu một cái:
"Đừng có kể truyện ma! Nếu thật sự như vậy thì chúng ta đã là giáo đồ của 'Con Mắt Thần Thánh' từ lâu rồi."
Trong lúc nói chuyện, bọn họ về tới bên cạnh xe Jeep.
Tưởng Bạch Miên nhìn ghế ngồi của xe nhà mình, dần chìm vào trong trầm tư suy nghĩ.
"Tổ trưởng, cô đang nghĩ gì vậy?" Long Duyệt Hồng chờ một lúc, tò mò hỏi.
Tưởng Bạch Miên suy nghĩ rồi đáp:
"Tôi đang nghĩ, liệu có thể dựa vào 'rụng tóc nghiêm trọng' và 'dị thường về tình dục' để suy ngược ra đặc điểm năng lực người thức tỉnh trong lĩnh vực của Chấp Tuế 'Song Nhật' kia không.
Đỗ Hành từng nói giữa cái giá phải trả và năng lực có ánh xạ lẫn nhau."
Thương Kiến Diệu lập tức suy đoán:
"Có thể khiến kẻ địch rụng tóc và biến thái?"
"... Năng lực như vậy hẳn là xếp vào loại đả kích tâm linh." Long Duyệt Hồng tưởng tượng rồi nói.
Tưởng Bạch Miên trợn mắt nhìn Thương Kiến Diệu:
"Tôi đang bảo tìm điểm giống nhau. Nhưng mà, vẫn không thể khẳng định người thức tỉnh thứ hai mà Flynn kể cũng là giáo đồ của 'Con Mắt Thần Thánh'.
Nếu quả thực là đúng, tôi cảm thấy điểm chung của nó là đều liên quan tới kích thích tố[note102410]."
Trong dân du cư hoang dã, Bạch Thần thuộc loại có giáo dục cơ sở tương đối tốt, nên biết đại khái kích thích tố chỉ cái gì.
Cô châm chước rồi nói:
"Phạm vi này thì lớn đấy."
"Đúng vậy, nhưng hiện tại tư liệu quá ít, chỉ có thể phỏng đoán được đến mức này thôi." Tưởng Bạch Miên ừ một tiếng rồi nói tiếp: "Còn nữa, nếu trọng điểm trong giáo lí của bọn họ là đôi mắt, như vậy có khả năng năng lực cũng bao gồm lĩnh vực thị giác, ha ha, nếu có người thức tỉnh của 'Con Mắt Thần Thánh' làm được kiểu na ná như ẩn thân thì tôi cũng chẳng ngạc nhiên chút nào."
Cô chưa nói nếu gặp được người thức tỉnh tương tự thì nên đề phòng ra sao.
Trong lúc bốn thành viên tổ điều tra thế giới cũ thảo luận, Flynn đã đổi sang chiếc áo da màu đen mặc hôm qua, đi tới đây.
Bên hông của ông ta vẫn treo một túi đựng súng, bên trong là khẩu súng lục "Mãng Xà".
Sau khi chào hỏi qua, ông ta nhìn chiếc xe Jeep của bọn họ, châm chước rồi nói:
"Phun thành màu ngụy trang xanh quân đội thì sao? Với xe Jeep mà nói, màu đó có vẻ thường thấy, sẽ không biến thành tiêu điểm chú ý của người khác."
"Được." Tưởng Bạch Miên rất tôn trọng ý kiến của "chuyên gia".
Flynn lại hỏi:
"Các vị định đưa bản thân mình tới thành Dã Thảo như thế nào? Chúng tôi có xe tải riêng, có thể chở được xe Jeep."
"Không cần phiền toái vậy đâu." Tưởng Bạch Miên nói ra ý tưởng của mình với người anh em sinh tử của Thương Kiến Diệu: "Các ông phái một đoàn xe không lớn giả vờ như tới thành Dã Thảo làm ăn buôn bán, chúng tôi xen lẫn vào trong là được. Nếu như các ông đang có kế hoạch như vậy thì lại càng tốt hơn."
Flynn cười ha ha:
"Đúng là trùng hợp thế đó!"
Sau khi cười xong, ông ta giải thích thêm:
"Đúng là chúng tôi đang có một đoàn xe chuẩn bị đi thành Dã Thảo, xem có thể kiếm thêm nhiều đồ ăn mang về không."
"Các ông không đủ đồ ăn dự trữ sao?" Tưởng Bạch Miên đoán không phải nguyên nhân này, nhưng vẫn cố tình hỏi.
Flynn thở dài nói:
"Năm nay thời tiết không tốt, rất nhiều nơi đều bị giảm sản lượng lương thực. Dự trữ nhiều hơn thì có khi còn cứu mạng được, hoặc, bán được giá tốt hơn."
Nói đến nửa câu sau, ông ta dần mỉm cười.
"Vậy chúng tôi sẽ đi theo đoàn xe kia của các ông nhé." Tưởng Bạch Miên không hỏi gì thêm: "Tổng lại thì chúng tôi phải giao cho các ông bao nhiêu đồ hộp? Hay là ông muốn bánh quy nén và thanh năng lượng hơn?"
"Rượu và bữa tối hôm qua... Phun sơn hôm nay với đoàn xe hộ tống ngày mai... Cho mười hộp là được, nếu không đủ thì có thể lấy bánh quy nén và thanh năng lượng bù thêm." Flynn nhanh chóng báo một con số.
Tưởng Bạch Miên thở phào một hơi:
"Tạm đủ."
Nụ cười trên mặt Flynn trở nên thoải mái:
"Vậy sáng mai sẽ xuất phát, nhất định có thể đến đích trước buổi trưa."
"Nhanh vậy sao?" Tuy Tưởng Bạch Miên không tính toán tiếp tục đi đường vòng, nhưng cũng biết chí ít phải mất một ngày nữa.
Flynn cười cười:
"Khoảng thời gian trước thành Dã Thảo đã sửa cây cầu gãy trên sông Đục rồi, không cần đi vòng sang nơi khác nữa."
Sông Đục là tên của sông Lục Hà sau khi chảy vào hoang nguyên Tăng Lữ.
Tưởng Bạch Miên gật đầu:
"Được, vậy cứ quyết định thế đi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn