Chương 134: Chương 132: Tha hương ngộ cố tri
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Mãi khi đám người Tưởng Bạch Miên hoàn toàn ra khỏi tầm nhìn, Bạch Thần mới thu khẩu súng trường Quả Quýt lại, rời khỏi bên rìa tầng thượng.
Một giây sau, cô và Long Duyệt Hồng đồng loạt quay đầu nhìn về chợ nô lệ phố Nam ở một bên khác.
Trong tiếng ồn ào náo nhiệt truyền tới từ phía tây, Bạch Thần dời mắt đi, nói với Long Duyệt Hồng:
"Đi thôi."
Long Duyệt Hồng gật đầu có vẻ hơi nặng nề, theo Bạch Thần theo đường cũ quay trở lại đường phố.
Ngay khi bọn họ sắp rời khỏi khu vực đèn đường đã hỏng kia, chợt thấy phía trước một cửa hàng trong bóng tối bên đường, một bóng người lom khom, lén lút, không rõ đang làm gì.
Người kia dường như nhận ra sự xuất hiện của Bạch Thần và Long Duyệt Hồng, vội quay người nhìn sang.
Một giây sau, "hắn" guồng chân bỏ chạy, nhanh chóng rẽ vào con hẻm bên cạnh.
"Trộm?" Long Duyệt Hồng nghi ngờ suy đoán.
Bạch Thần không trả lời anh ta, mà đi tới chỗ bóng người kia vừa ở, cúi người nhặt một chồng giấy.
...
Trong một kho hàng ở phố Đông, ánh sáng bên ngoài chiếu vào qua cửa sổ thủy tinh, làm cho một phần đồ vật hiện lên đường nét của chúng.
"Anh tên là gì?" Thương Kiến Diệu cười hỏi nhân viên tình báo đứng ở chỗ giao giữa ánh sáng và bóng tối.
"Trần Húc Phong." Nhân viên tình báo thản nhiên đáp lại.
Dù sao cái tên mà anh ta đáp này không phải tên giả dùng ở thành Dã Thảo, không sợ bị bại lộ.
"Tưởng Bạch Miên, Thương Kiến Diệu." Tưởng Bạch Miên cũng giới thiệu qua.
Thương Kiến Diệu thì hơi nhíu mày:
"Tên này có chút quen tai."
Không chờ Trần Húc Phong đáp lại, hắn chủ động nói:
"Anh có biết Trần Hiền Vũ không?"
"A? Ba tôi đó!" Trần Húc Phong có chút ngạc nhiên.
Thế này thì đúng là gặp được người quen thật rồi!
Thương Kiến Diệu lập tức cười nói:
"Tầng 495?"
"Đúng đúng đúng. Tôi là con út của nhà lão Trần." Trần Húc Phong buồn cười hỏi lại: "Cậu cũng ở tầng 495?"
Thương Kiến Diệu gật đầu:
"Tôi hẳn là từng véo má con gái anh."
"Cái gì?" Trần Húc Phong nghe mà không hiểu lắm.
"Bầu bĩnh lắm." Thương Kiến Diệu phát biểu cảm nhận: "Chừng khoảng hai năm trước, ông Trần thường dẫn con bé tới Trung tâm Hoạt động chơi. Sau đó con bé lên tiểu học rồi thì không gặp mấy nữa."
"Hai năm trước? À, khi đó tôi vừa được phái tới bên này, vợ tôi ngày thường cũng phải đi làm, đoán chừng chỉ có các cụ thay nhau trông. Các người biết đó, nhà trẻ của công ty cho nghỉ hơi sớm!" Trần Húc Phong đã đoán được đại khái tiền căn hậu quả.
Tiếp đó anh ta nói kiểu "oán hận":
"Sao cậu lại véo mặt con bé? Lúc ấy con bé mới là đứa trẻ năm tuổi thôi mà."
"Ông Trần cũng có lúc bận việc, nếu chúng tôi ở đó thì sẽ chơi trò chơi với con bé, ai thua sẽ bị véo mặt hoặc bị đánh vào lòng bàn tay một cái." Thương Kiến Diệu giải thích rất nghiêm túc.
"Là thế à..." Trần Húc Phong cười nói: "Chúng ta cách nhau mười tuổi nhỉ? Có khi tôi cũng từng bắt nạt cậu lúc bé, coi như ăn miếng trả miếng."
Hai người vui vẻ tán gẫu, càng cảm thấy đối phương là người đáng tin tưởng, bắt buộc tin tưởng.
Tuy Tưởng Bạch Miên có thể hiểu Trần Húc Phong xa nhà hai năm, rất muốn biết rõ sức khỏe cha mẹ, tình trạng của vợ và sự trưởng thành của con gái, nhưng cũng biết hiện giờ chính sự quan trọng hơn, nên bèn cắt ngang cặp "bạn bè" tha hương ngộ cố tri này:
"Anh Trần, có biết rõ nguyên nhân tiểu tổ lúc trước kia biến mất không?"
"Ôi chao, sao lại gọi tôi là anh? Cô đã là tổ trưởng rồi, thế nào thì cũng đã cấp D6 rồi nhỉ? Tôi còn kém xa lắm." Trần Húc Phong có chút sợ sợ.
Tưởng Bạch Miên không phản bác, mà hỏi kiểu cổ vũ:
"Bây giờ anh cấp mấy rồi?"
"D5, phụ trách mạng lưới tình báo bên này, ha ha, chả có mấy người." Trần Húc Phong cười, rồi thở dài một hơi: "Chờ khi hết thời hạn, được điều trở về, hẳn là có thể tăng lên một cấp nữa."
Công ty Sinh Vật Bàn Cổ vẫn luôn khá hào phóng với các nhân viên làm việc bên ngoài.
"Vậy cũng không kém D6 là mấy." Tưởng Bạch Miên cười nói: "Thôi chúng ta cứ bàn chuyện chính trước đã."
"Ừ." Trần Húc Phong lấy ra một xấp tài liệu, hồi tưởng rồi nói: "Trước khi công ty báo cho tôi thì tôi cũng không biết có một tiểu tổ như vậy tới thành Dã Thảo. Các vị hẳn cũng biết rõ rồi, chúng ta là hai đường song song, không ai quản ai."
"Đúng vậy, nếu không phải có nhiệm vụ, chúng tôi muốn tìm các anh hỗ trợ thì phải gửi điện báo cho công ty trước, làm cho cấp trên ra lệnh trước đã." Tưởng Bạch Miên gật đầu: "Tôi nhớ bức điện báo cuối cùng mà tiểu tổ kia gửi cho công ty nói là đã tới thành Dã Thảo, mong có thể tìm được một vài cụ già đã trải qua khi thế giới cũ hủy diệt."
Cô nghi ngờ tổ điều tra thế giới cũ kia tiếp xúc với người già rồi mới xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Trần Húc Phong khẽ gật đầu:
"Lúc tôi nhận được điện báo của công ty thì bọn họ đã mất tích hơn hai tuần rồi, rất nhiều manh mối đều bị đứt đoạn, căn bản không cách nào điều tra được."
"Nhưng mà, vẫn có chút thu hoạch." Anh ta lại nói: "Bọn họ là một tổ năm người, ba nam hai nữ. Tôi với ý định thử, bèn tìm người hỏi thăm các khách sạn nhà nghỉ trong thành, xem khoảng thời gian đó có tổ hợp tương tự nào như vậy vào ở không, kết quả là hỏi được!"
"Thợ săn di tích không thể ba nam hai nữ sao?" Thương Kiến Diệu hỏi vặn lại.
Trần Húc Phong cười một tiếng:
"Chắc chắn có đoàn đội tương tự, chúng tôi nhận được không chỉ một hai phản hồi. Nhưng sau khi trải qua so sánh loại trừ cẩn thận, tôi xác định tiểu tổ kia ở trong khách sạn Mỹ Lý, một khách sạn khá tốt của thành Dã Thảo. Thời gian bọn họ đăng ký ở hoàn toàn trùng khớp với thời gian công ty nhận được bức điện báo cuối cùng."
Nói tới đây, Trần Húc Phong giải thích thêm:
"Người của khách sạn Mỹ Lý có ấn tượng sâu sắc là vì tiểu tổ đó nữ thì xinh đẹp mà nam thì tuấn tú, trông không giống phần đa thợ săn di tích. Khỏi nói, sau khi chỉnh sửa gen trở nên thông dụng, thanh niên trong công ty ta mà ra ngoài, thật sự là cảnh đẹp!"
"Anh cũng chỉnh sửa gen rồi chứ?" Thương Kiến Diệu đột nhiên hỏi.
Trần Húc Phong ngẩn ra, rồi thở dài thườn thượt:
"Ài, cũng chẳng biết vì sao, có lẽ là khi đó ba mẹ tôi khá lớn tuổi, cũng có thể do vấn đề về thể chất mà hiệu quả chỉnh sửa gen của tôi không quá tốt, ưu điểm duy nhất là rất bình thường, người khác nhìn qua sẽ khó nhớ mặt được. Ừm, còn nữa, có chút thiên phú về ngụy trang và theo dõi."
"Ít nhất cao hơn mét bảy lăm rồi." Thương Kiến Diệu an ủi một câu chân thành.
Chiều cao của Trần Húc Phong xêm xêm với Tưởng Bạch Miên.
Đúng là bạn tốt của Long Duyệt Hồng... Tưởng Bạch Miên thấy không ai chú ý đến mình, bèn lặng lẽ trợn trắng mắt.
Cô lại cắt ngang cuộc nói chuyện phiếm của Thương Kiến Diệu và Trần Húc Phong, chủ động nói:
"Tiểu tổ kia lựa chọn ở trong khách sạn như Mỹ Lý này, chứng tỏ lúc bọn họ vào thành Dã Thảo thì không biết sẽ có nguy hiểm gì, cũng không cho rằng có kẻ địch đang ẩn núp."
Cực kỳ yên tâm, cực kỳ quang minh chính đại.
"Tôi cũng cho là như thế." Trần Húc Phong trở lại đề tài chính: "Dựa theo suy đoán này, hành động tiếp theo của bọn họ ở thành Dã Thảo hẳn là có vẻ công khai, có cơ hội truy tra ra."
Anh ta cầm xấp tài liệu kia, nói tiếp:
"Tôi tìm nhân viên bên trong công hội Thợ Săn, tra xét xem khoảng thời gian đó có tổ năm người tương tự tiếp nhận nhiệm vụ gì không. Nhận được phản hồi là không có."
Nếu tổ điều tra thế giới cũ kia không che giấu hành tung của bản thân, như vậy khi nhận nhiệm vụ của công hội Thợ Săn, bọn họ sẽ không cố ý chia ra làm hai ba đội.
Không chờ Tưởng Bạch Miên hỏi tiếp, Trần Húc Phong chủ động nói:
"Nhưng khi tra thân phận thợ săn mà bọn họ đăng ký thì lại là thợ săn chính thức. Ha ha, các cô đoán xem tra ra như thế nào?"
"Dùng tên thật." Thương Kiến Diệu đáp lại không chút do dự.
"..." Trần Húc Phong ngẩn ra: "Đúng! Bọn họ rất tuân thủ quy tắc!"
"Điều này nói rõ hành động từ trước tới lúc đó của bọn họ không chọc phải nguy hiểm gì, hoặc đã tiêu diệt toàn bộ nguy hiểm, cảm thấy rất an toàn." Tưởng Bạch Miên đưa ra cách nhìn của mình.
Điều này làm cho khả năng tiểu tổ kia xảy ra ngoài ý muốn đột nhiên ở thành Dã Thảo cao lên không ít.
Trần Húc Phong không nói gì, mà nói sang chuyện khác:
"Tôi bỏ ít tiền lấy được ảnh chụp khi bọn họ đăng ký thân phận thợ săn và các nhiệm vụ mà bọn họ đã hoàn thành. Các vị quay về có thể xem cho kỹ."
Trong lúc nói, anh ta đưa xấp tài liệu trong tay cho Tưởng Bạch Miên.
"Được." Tưởng Bạch Miên giơ tay nhận lấy.
Trần Húc Phong nhớ lại:
"Trước mắt manh mối mà tôi điều tra được gồm mấy cái sau: Một là bọn họ từng tới quán bar Phi Điểu, có xảy ra xung đột với mấy vị khách trong đó, nhưng không gây ra náo loạn lớn gì. Đây là chuyện xảy ra vào ngày thứ hai sau khi bọn họ tới thành Dã Thảo.
Hai là bọn họ có tới thăm hỏi một vị quản lý cấp cao của công hội Thợ Săn bản địa. Hôm qua tôi mới hỏi ra chuyện này, cụ thể là ai thì còn phải chờ điều tra.
Ba là hình như bọn họ tiến vào phố Bắc, một người của phủ thành chủ thường ra ngoài mua đồ đã gặp được tổ hợp tương tự.
Bốn..."
Khi nói tới điều thứ 'bốn", vẻ mặt Trần Húc Phong trở nên có chút nặng nề:
"Theo nhân viên phục vụ của khách sạn Mỹ Lý có nói, bọn họ tự trả phòng. Hai ngày trước khi công ty bảo tôi điều tra."
"Nói cách khác, trong hai tuần lễ trước đó, bọn họ hoạt động mạnh ở thành Dã Thảo, nhưng không trả lời điện báo của công ty? Thời gian mất tích thật sự không lâu như chúng ta nghĩ?" Tưởng Bạch Miên suy nghĩ rồi hỏi lại.
Tổ điều tra thế giới cũ kia khác đám người Tưởng Bạch Miên ở chỗ bọn họ có điện đài vô tuyến, dựa theo quy định, cứ chừng một tuần phải liên lạc với công ty một lần, vả lại mấy ngày cuối của tuần thứ hai, công ty có chủ động gửi điện báo hỏi thăm tình hình.
"Cho nên rất kỳ quặc." Trần Húc Phong đưa ra câu trả lời khẳng định.
Tiếp đó, anh ta nhíu mày:
"Trong khoảng thời gian gần đây, có người còn nói cho tôi biết có gặp được người mà bọn họ nghi là Lôi Vân Tùng và Lâm Phi Phi trong thành, đây, chính là hai bức ảnh chụp trên cùng."
Trong điều kiện ánh sáng như hiện tại, Tưởng Bạch Miên không thể nào nhìn thấy rõ bức ảnh như thế nào, mà cô cũng chẳng nhìn, suy nghĩ rồi "tự lẩm bẩm":
"Không rõ là người xa lạ trông có vẻ giống, hay có người đang giả làm bọn họ, hoặc là, bọn họ quả thật có thể hoạt động tự do?"
"Không thể khẳng định." Trần Húc Phong không mù quáng đưa ra suy đoán.
"Còn manh mối nào khác không?" Tưởng Bạch Miên chầm chậm thở ra một hơi.
"Tạm thời không còn." Trần Húc Phong lắc đầu.
Tưởng Bạch Miên ừ một tiếng, rồi lại hỏi:
"Chuyện thư viện bị đốt cháy lúc trưa là sao thế?"
Trần Húc Phong nói với vẻ chế nhạo:
"Hai tháng gần đây, trong thành có thêm mấy tên không cần đầu óc. Chính là những tên điên đang tuyên truyền rằng thế giới cũ vì theo đuổi tri thức, phạm phải điều cấm kỵ nên mới bị hủy diệt. Bọn họ muốn ép mọi người không được đọc những bộ sách còn sót lại của thế giới cũ nữa."
Sau khi nói xong công việc chủ chốt, ước hẹn cách trao đổi sau này, Thương Kiến Diệu kể tình hình nhà ông Trần cho Trần Húc Phong nghe, sau đó hai người lưu luyến vẫy tay tạm biệt nhau.
Tưởng Bạch Miên dẫn Thương Kiến Diệu đi lòng vòng một phần tư thành Dã Thảo, cuối cùng mới rẽ vào hẻm nhỏ chỗ tiệm súng A Phúc.
Sau khi trở lại phòng thuê, bọn họ phát hiện Bạch Thần và Long Duyệt Hồng đều đang xem một chồng giấy.
"Đây là gì thế?" Tưởng Bạch Miên tò mò hỏi.
"Truyền đơn." Bạch Thần đưa tờ giấy trong tay cho tổ trưởng.
Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu cùng nhìn trang giấy, đọc nội dung bên trên:
"Suy nghĩ là cạm bẫy, tri thức là thuốc độc...
Đừng chạm vào sách vở nữa Không thể đi vạo vát xe độ của thế giới cũ...
Từ "đi vạo" còn khoanh tròn xung quanh, gạch một đường ra bên ngoài, biểu thị phải sửa.
Mà chữ chỉnh sửa là:
"Đi vào"
"..." Tưởng Bạch Miên bật cười: "Bọn họ thực sự thực hiện hoàn hảo quan điểm của mình."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn