Chương 152: Chương 150: Đối sách
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Quân thủ thành trong hẻm hỏi vài người đang về nhà và chủ các hàng quán rồi chuyển đi nơi khác, hiển nhiên không thu hoạch được gì.
Mà lúc này đây, động tĩnh ở khu vực cổng thành vẫn rất lớn, không hề lắng dịu.
Cốc cốc cốc.
Có người gõ lên cửa phòng Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu.
"Ai?" Tưởng Bạch Miên ngồi dậy hỏi, không hề hoảng hốt chút nào.
"Tôi." Bên ngoài cửa vang lên giọng của Long Duyệt Hồng.
Thương Kiến Diệu nghe vậy thì mới đi tới rồi mở cửa phòng ra.
Hắn và Tưởng Bạch Miên đều cảm ứng bên ngoài cửa có hai người, nhưng không thể xác định thân phận của đối phương, chỉ có thể mở miệng hỏi.
Điều này là vì vừa rồi bọn họ dồn toàn bộ chú ý vào con hẻm, không thể nắm bắt đúng lúc người gõ cửa có tới từ gian phòng đối diện hay không.
Long Duyệt Hồng vào phòng rồi, hỏi với chút sợ hãi:
"Có điều tra ra được không?"
Anh ta cũng khá cẩn thận, chờ Bạch Thần vào phòng, đóng cửa lại, rồi mới hỏi với âm lượng đã được khống chế vừa đủ.
"Nếu người của thành Dã Thảo đều có thể tập trung vào chúng ta trực tiếp như vậy thì đúng là gặp quỷ rồi." Tưởng Bạch Miên đáp lại khá tự tin.
Điều này làm cho trong lòng Long Duyệt Hồng trở nên yên tâm hơn không ít.
Tưởng Bạch Miên nhìn thoáng qua Bạch Thần với đôi mắt hơi sưng đỏ nhưng trạng thái tổng thể thì không tệ lắm, cười bổ sung:
"Cho dù thực sự bị phát hiện thì cũng chẳng sao cả. Chúng ta không phải có kế hoạch dự phòng cho việc rút lui rồi sao? Chỉ là phải mang theo đám người dì Nam, làm cho bọn họ mở tiệm ở chỗ khác."
Kế hoạch dự phòng của bọn họ là: Tranh trước chạy xuống sân, lái xe thẳng tới cuối phố Đông.
Nơi đó có một cổng thành thường không hay mở, quân thủ thành đóng ở đó khá ít.
Đến lúc đó, trực tiếp dùng súng phóng lựu "Thần Chết" bắn nổ cổng thành, rồi tranh thủ ban đêm nghênh ngang rời đi.
Trên Đất Xám, đây không phải chuyện hiếm thấy gì cho cam. Rất nhiều thợ săn di tích đều tuân theo quy tắc nắm đấm ai to hơn thì kẻ đó có lý, bị ép tới mức nổi quạu thì chuyện gì cũng làm được, cùng lắm thì sau này không tới thành Dã Thảo nữa, chú ý xem có nhiệm vụ truy nã bản thân không là được.
Nếu thực lực bản thân mạnh hơn chút thì còn có thể thu hoạch những thợ săn di tích nhận nhiệm vụ.
Đối với những người tới từ nơi khác như đám người Tưởng Bạch Miên mà nói, sau lưng có chỗ dựa từ thế lực lớn, với đoàn đội bản địa không thân bằng cố hữu thì có thể càng không thèm kiêng dè hơn.
Quy tắc thành Dã Thảo các người liên quan quái gì tới bọn tôi?
Đương nhiên, tiền đề cho mọi chuyện là có đủ thực lực, bằng không còn chưa kịp gây chuyện thì đã bị bắn chết tại chỗ rồi.
Long Duyệt Hồng nghĩ tới đường lui, lại càng yên tâm hơn.
Lúc này Tưởng Bạch Miên lại nói sang chủ đề khác:
"Nhưng mà bên phía Tiểu Bạch thì lại có chút vấn đề. Sau khi Eugene gặp cô thì bị tập kích trong vòng chưa tới một giờ đồng hồ, khó tránh có người sẽ nghi ngờ cô."
Tên vệ sĩ chết là tên ở trong sàn nhảy, không phải hai tên đi theo bảo vệ Eugene, xuống thị trường giao dịch ngầm.
Nghe tới đó, Thương Kiến Diệu nắm tay phải lại, đánh lên tay trái của mình, ảo não và nuối tiếc hiện rõ trên mặt.
"Anh đang, nghĩ gì vậy?" Tưởng Bạch Miên mở miệng hỏi.
"Sau khi khống chế được Eugene, hẳn là tôi nên lái xe trở lại, giết hết lũ vệ sĩ kia đi." Thương Kiến Diệu nói với ngữ khí như thể tôi vẫn chưa đủ cẩn thận.
Chỉ cần chết hết thì sẽ không còn nhân chứng nữa, không ai nghĩ tới Bạch Thần.
Tưởng Bạch Miên cạn lời.
Vài giây sau, cô xoa huyệt Thái Dương, thở dài nói:
"Như vậy sẽ có quá nhiều điều ngoài ý muốn, thời gian càng kéo dài thì chúng ta càng khó rời khỏi hiện trường mà không bị phát hiện. Vả lại thực lực của những tên hộ vệ kia cũng không yếu, cho dù anh có được năng lực thức tỉnh thì cũng chưa chắc có thể giải quyết hết bọn họ, thậm chí đến chính bản thân anh cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Phàm là bọn họ thoát được một tên thôi, có khi dáng vẻ của anh đã bị tung lên rồi."
Lúc này, động tĩnh ở khu vực cổng thành dần lắng xuống.
Tưởng Bạch Miên quay sang hỏi Bạch Thần:
"Eugene nhiều kẻ thù không?"
"Nhiều. Những kẻ có liên quan lợi ích với gã, có động cơ xử lý gã cũng rất nhiều." Bạch Thần bình tĩnh đáp: "Cho dù chỉ giới hạn ở thành Dã Thảo, số người và thế lực như vậy cũng là không ít."
Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu:
"Như vậy còn tốt."
Cô lại hỏi sang chuyện khác:
"Bộ Nô Đội của Eugene có bao nhiêu người, hỏa lực thế nào?"
Nghe được câu hỏi này, đôi mắt Thương Kiến Diệu chợt tỏa sáng.
Bạch Thần suy nghĩ rồi đáp:
"Bộ Nô Đội của thành Tối Sơ chia làm hai loại, một loại có liên quan tới quân đội, coi như là tổ chức chính quy, một loại nhờ quan hệ, sau khi lấy được chứng nhận bắt nô lệ thì tự mình tổ chức đội ngũ. Bộ Nô Đội của Eugene thuộc loại thứ hai.
Nhưng tuy vậy, gã cũng có năm sáu chục người, có rất nhiều xe, có súng máy và đại bác, có thể phá hủy một điểm tụ cư dân du cư hoang dã bình thường..."
Bạch Thần im lặng rồi nói thêm một câu:
"Eugene là tâm phúc của một vị trưởng lão trong viện Nguyên Lão của thành Tối Sơ, có khả năng trong đội ngũ của gã có vũ khí bị kiểm soát chặt chẽ."
"Hèn chi..." Tưởng Bạch Miên thoải mái nói: "Thảo nào Bộ Nô Đội của Eugene đám đánh sâu vào thành Dã Thảo."
Đương nhiên đây chỉ là suy đoán của cá nhân cô, không thể coi là chính xác, dù sao cô không tận mắt nhìn thấy tình hình ngoài cổng thành.
Tưởng Bạch Miên chầm chậm thở hắt một hơi, cau mày nói:
"Hiện tại điều khiến tôi do dự là, hai ngày tới có nên để Tiểu Bạch ra ngoài không.
Nếu cho, chắc chắn sẽ có người tìm cô ấy trợ giúp điều tra, cho dù hiềm nghi của cô ấy khá thấp, lại chưa từng xuất hiện ở hiện trường, thì cũng sẽ có quy trình thủ tục đó. Vả lại nơi đây không phải là trong công ty, nhưng nhân viên điều tra này chắc chắn dám hỏi mọi thứ, sử dụng mọi loại thủ đoạn, có khi còn có thể khiến Tiểu Bạch dẫn bọn họ tới đi quanh tòa nhà lầu này, như vậy thì hơi phiền toái, không cẩn thận sẽ bị lộ.
Nếu không cho, chẳng phải biến mất như vậy càng khiến người ta nghi ngờ hay sao?"
Bạch Thần suy nghĩ một chút rồi thản nhiên nói:
"Hiện giờ tôi cũng không biết nên lựa chọn gì."
"Không sao, để tôi nghĩ đã, sáng mai tôi sẽ cho cô đáp án." Tưởng Bạch Miên trấn an Bạch Thần một câu, sau đó nhìn quanh một lượt, nở nụ cười nói: "Nếu tôi không nghĩ ra được, vậy chúng ta sẽ cùng nhau bàn bạc."
Cô vừa dứt lời, đèn trong phòng lập tức tắt phụp.
Đèn ngoài đường trong con hẻm nhỏ này cũng bị bóng tối nuốt chửng.
Đã đến thời gian cắt điện hàng ngày.
Thấy tiếng ồn ào bên ngoài đã lắng xuống không ít, Tưởng Bạch Miên để Long Duyệt Hồng và Bạch Thần về phòng ngủ, không cần nghĩ nhiều về chuyện này nữa.
Chờ khi trong phòng chỉ còn lại cô và Thương Kiến Diệu, xung quanh là một mảng tối đen, Thương Kiến Diệu đột nhiên nói:
"Tôi có cách giải quyết."
"Gì cơ?" Tưởng Bạch Miên lập tức đề cao cảnh giác.
Thương Kiến Diệu bình tĩnh nói:
"Nhân lúc trời tối, chuồn ra ngoài thành, xử luôn trại Bộ Nô Đội của Eugene. Chỉ cần bọn họ chết hết, chuyện cũng được giải quyết rồi."
Đã không còn khổ chủ, có khi thành Dã Thảo sẽ điều tra qua loa cho xong.
"Cách hay đấy." Tưởng Bạch Miên vỗ tay lốp bốp, học Thương Kiến Diệu rất hoàn chỉnh.
Cô nhanh chóng nói tiếp:
"Vấn đề duy nhất hiện giờ là hai ta làm sao có thể xử sạch nhân viên vũ trang của một trại?"
Thương Kiến Diệu dường như đã nghĩ tới phương án, há miệng nói:
"Đầu tiên tôi giả vờ như mình có manh mối, bắt chuyện với tên lính canh cửa vào trại, thành bạn bè. Sau đó, làm cho hắn dẫn tôi đi gặp người phụ trách tại hiện tại, nắm lấy cơ hội trở thành bạn với người phụ trách kia.
Tiếp đó, lấy cớ tìm được manh mối, chuẩn bị hành động, làm cho người phụ trách triệu tập toàn bộ thành viên, ở chỗ bọn họ để đạn dược.
Cuối cùng chúng ta chia nhau ném mỗi người một quả lựu đạn vào trong, tránh cho xảy ra ngoài ý muốn.
Nếu cô cảm thấy chỉ dựa vào hai người chúng ta thì không làm được, một chọi ba mươi là quá nguy hiểm, vậy có thể gọi Bạch Thần và Long Duyệt Hồng, cho bọn họ hỗ trợ, một chọi mười lăm là trong phạm vi phù hợp rồi."
"Hợp lý cái đầu anh!" Tưởng Bạch Miên vừa bực mình vừa buồn cười mắng: "Anh tưởng anh là Tịnh Pháp đại sư, cương cân thiết cốt, không sợ đạn hử?"
Sau khi mắng xong, Tưởng Bạch Miên quay lại chủ đề câu chuyện:
"Thực ra kế hoạch này có thể làm được, tuy cực kỳ điên khùng, nhưng dường như có thể đạt tới mục đích. Vấn đề duy nhất là không đúng thời cơ."
Cô nghiêm mặt nói:
"Nếu Bộ Nô Đội của Eugene không thể vào thành, người phụ trách lại vừa có chút kinh nghiệm, trong tình huống có nhiều kẻ thù và thế lực đối địch, hắn nhất định sẽ khiến tất cả thuộc hạ vũ trang qua đêm, bất cứ kẻ nào có gan tới gần trại thì đều nổ súng trực tiếp bắn chết.
Cho dù hắn không đưa ra mệnh lệnh như vậy, trong trại lúc này ắt hẳn cũng là ba bước một trạm gác, năm bước một vọng gác, trên đường anh đi gặp người phụ trách, số thành viên Bộ Nô Đội anh gặp phải sẽ là không ít.
Anh có dám khẳng định bọn họ sẽ không nói vài câu với người bạn mới của anh, không khiến ảnh hưởng của 'Chú Hề Suy Luận' mất tác dụng?"
Thấy Thương Kiến Diệu có đôi chút thất vọng, Tưởng Bạch Miên nở nụ cười nói:
"Cứ yên tâm ngủ đi, tôi đã nghĩ xong biện pháp hay rồi."
"Là gì vậy?" Thương Kiến Diệu hỏi.
Tưởng Bạch Miên cười một tiếng:
"Sáng mai tôi sẽ nói cho anh biết, tránh việc tối nay anh lại không ngủ được."
...
Sáng hôm sau, chừng khoảng sáu giờ, trời vẫn còn khá tối.
Thương Kiến Diệu đã bò dậy, chờ Tưởng Bạch Miên tỉnh dậy rồi nói với mình xem đó là biện pháp gì.
Một lát sau, Tưởng Bạch Miên leo xuống từ giường tầng trên, hưng phấn nói với hắn:
"Tôi nghĩ được cách rồi!"
Thương Kiến Diệu nhìn cô, nhíu mày hỏi:
"Không phải là tối hôm qua cô chưa nghĩ ra đấy chứ?"
Tưởng Bạch Miên lập tức nghẹn lời, lúc này mới nhớ mình đã nói gì trước khi Thương Kiến Diệu ngủ.
Cô bèn cười khan hai tiếng:
"Là thủ lĩnh của mội đội, ổn định lòng quân luôn là lựa chọn hàng đầu. Vả lại, không phải là tôi đã nghĩ ra rồi sao? Biện pháp luôn nhiều hơn khó khăn!"
Cô bày ra tư thế điệu bộ như mau hỏi tôi rốt cuộc đã nghĩ ra biện pháp gì.
Thương Kiến Diệu trầm tư vài giây rồi hỏi:
"Có phải cô không ngủ cả đêm không?"
"... Điều này không quan trọng." Vẻ mặt Tưởng Bạch Miên suýt thì sụp đổ, gắng gượng lắm mới giữ được hình tượng bày mưu tính kế cao lớn này.
Thương Kiến Diệu nghe vậy thì mới quay lại chủ đề chính:
"Là cách gì?"
Tưởng Bạch Miên dần càng cười tươi hơn:
"Để Tiểu Bạch đi phối hợp điều tra. Nhưng chúng ta phải chuẩn bị đôi chút trước đã, làm cho cuộc điều tra tiến hành theo những gì chúng ta dự đoán, làm cho kết quả nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta."
Thấy Thương Kiến Diệu còn tỏ vẻ không hiểu lắm, Tưởng Bạch Miên cười nói thêm:
"Quả thật Tiểu Bạch không tập kích Eugene, đây là một việc có thể chịu đựng được việc nghiệm chứng.
Chỉ cần trước đó anh dùng 'Chú Hề Suy Luận' làm cho cô ấy không coi chúng ta là đồng đội, bản thân cũng không tham dự sự trừng phạt sau đó, thậm chí không hề nghĩ tới phương diện này, như vậy cô ấy có thể vượt qua bất kỳ điều tra nào, bao gồm cả năng lực người thức tỉnh.
Sau đó, chờ khi điều tra chấm dứt, thì cởi bỏ ảnh hưởng."
Nói tới đây, Tưởng Bạch Miên cười như một cô cáo vừa trộm được gà:
"Chúng ta còn có thể lựa chọn thời cơ làm cho người điều tra là người quen của chúng ta. Ví dụ như anh chàng u Dick, người mà ta đang nghi là có thể ảnh hưởng tới giấc mơ. Làm cho người trong giấc mơ giữ được tỉnh táo, không phải anh có kinh nghiệm hay sao?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn