Chương 142: Chương 140: Vồ hụt
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Nhìn tờ truyền đơn trong tay Thương Kiến Diệu, với tố chất tâm lý của mình mà Tưởng Bạch Miên cũng có chút há hốc mồm.
Lúc chờ Bạch Thần, Long Duyệt Hồng vào chỗ, cô đã dự đoán đủ các loại khả năng sẽ xảy ra sau khi mở cửa phòng, nhưng không ngờ lại thấy được thứ vừa xa lạ vừa quen thuộc này.
"Chuyện đám người Lôi Vân Tùng mất tích có liên quan tới đám người điên tuyên truyền rằng tri thức có độc kia?" Tưởng Bạch Miên lẩm bẩm, cực kỳ nghi hoặc.
Ngay một phút trước, giữa hai bên dường như hoàn toàn không hề có bất cứ liên quan gì!
"Bọn họ từ bỏ việc suy nghĩ?" Câu hỏi của Thương Kiến Diệu có vẻ khá đột ngột, hệt như một đề chứng minh toán học lại không có quá trình giải vậy.
"... Hiện tại xem ra có khả năng này." Tưởng Bạch Miên suy nghĩ vài giây, rồi khẽ gật đầu nói.
Tiếp đó cô lại bổ sung một câu:
"Đây tạm thời chỉ là một suy đoán, bây giờ chúng ta hoàn toàn không thể khẳng định truyền đơn này là thứ đám người Lâm Phi Phi bất cẩn đánh rơi, hay là để đó có ý đồ, dùng để dẫn dắt sai hướng những người tới điều tra."
"Chỉ cần có thể tìm được một thành viên trong tổ chức kia là vấn đề được giải quyết rồi." Thương Kiến Diệu đưa ra phương án của mình một cách khá nghiêm túc.
"Sau đó anh sẽ trà trộn vào đó, vừa tham gia tụ hội, ăn chực uống chực, vừa thu thập manh mối, tìm kiếm chân tướng?" Tưởng Bạch Miên hoàn thiện kế hoạch cho Thương Kiến Diệu.
Điều này nghe có vẻ hoang đường, hệt như trẻ con đùa giỡn người già vậy, nhưng thêm năng lực của Thương Kiến Diệu thì tất cả đều có thể làm được.
"Với chỉ số thông minh mà bọn họ thể hiện, tôi có khả năng trở thành người phát đồ ăn." Thương Kiến Diệu nhìn truyền đơn trong tay, giơ tay phải lên lau khóe miệng.
Tưởng Bạch Miên nghe vậy thì bật cười, nhắc nhở một câu:
"Thất học không phải là chỉ số thông minh thấp."
"Tin cái lời nói này thì chắc chắn rất dễ bị lừa." Thương Kiến Diệu khá tin tưởng.
"Điều này cũng đúng. Có thể trở thành một thành viên của tổ chức này, như vậy đều là những người được sàng lọc, rất dễ bị lừa gạt, ừm, hẳn là cũng dễ dọa, dễ bị dụ dỗ." Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu, cười nói: "Anh không sợ tổ chức lừa bọn họ, vì bọn họ dễ bị lừa quá, nên thậm chí lược bỏ luôn cả đồ ăn?"
"Thật quá đáng mà!" Thương Kiến Diệu lập tức lòng đầy căm phẫn.
Tưởng Bạch Miên trầm ngâm vài giây rồi nói:
"Nói đúng ra thì vẫn phải cẩn thận. Đám người Lôi Vân Tùng, Lâm Phi Phi chắc chắn không phải loại ngu xuẩn, đây là điều không có gì phải nghi ngờ, nhưng tại sao bọn họ lại liên quan tới đám người như thế?
Tôi sợ nếu anh thật sự trà trộn vào trong đó, chỉ số thông minh sẽ bị kéo xuống cùng trục hoành với toàn bộ tổ chức kia mất.
Đây không phải nói đùa, năng lực của người thức tỉnh đều khá kỳ dị và đáng sợ."
"Ô nhiễm là kiểu có qua có lại." Thương Kiến Diệu trịnh trọng đáp lại.
Tưởng Bạch Miên nhất thời không biết nói gì.
Cô đột nhiên đi tới trước cửa sổ, mở một ngăn kính ra, khoát tay ra hiệu cho Bạch Thần và Long Duyệt Hồng ở dưới rằng không cần tập trung tinh thần đề phòng nữa.
Sau đó Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu lại điều tra căn phòng một lần nữa, không phát hiện được manh mối gì thêm.
Ngay sau đó, bọn họ sử dụng công cụ nhỏ kia mở căn phòng đối diện.
Đây là nơi được nghi là chỗ ở của Lâm Phi Phi.
Phòng này cực kỳ bừa bộn, đủ loại đồ vật được bày đặt khắp nơi, tỏa ra một thứ mùi ẩm ướt nấm mốc nhàn nhạt.
Nếu so sánh ra thì chỉ có chiếc bàn kia là sạch sẽ nhất, chỉ bày đặt sách vở, giấy và một cây bút máy được quấn bởi nhiều lớp băng dính trong suốt ở giữa thân.
Trong quá trình lật xem, Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên phát hiện chồng sách kia phần lớn đều có dấu ấn của thư viện công cộng của thành Dã Thảo, một số cuốn thì khiến người ta cảm thấy bẩn thỉu ẩm ướt, cũ kỹ rách nát, không biết lấy từ chỗ nào.
Không lâu sau, bọn họ xác định người ở phòng này là ai: Một gia đình đơn giản gồm bố mẹ và một đứa con, người bố hình như làm công việc lao động chân tay, mẹ thì ở nhà may vá quần áo cho người ta, đứa bé chừng mười một mười hai tuổi, đang học kiến thức.
"Người như vậy hẳn là không tin mấy lời của đám người điên kia." Tưởng Bạch Miên đưa ra kết luận cuối cùng.
Nói cách khác, đây không phải căn phòng mục tiêu, có thể đi được rồi.
Thương Kiến Diệu gật đầu, đột nhiên đi tới trước bàn cầm chiếc bút máy kia.
"Anh, định làm gì vậy?" Tưởng Bạch Miên bỏ qua việc suy đoán ý nghĩ của Thương Kiến Diệu.
"Chữa bài tập." Thương Kiến Diệu đáp lại, không hề quay đầu.
"... Có lẽ không còn kịp nữa rồi, nếu bỏ lỡ manh mối tiếp theo, có lẽ việc điều tra sẽ bị gián đoạn." Tưởng Bạch Miên không trực tiếp dùng quyền lực của tổ trưởng gọi Thương Kiến Diệu lại, mà trần thuật sự thật, nói lý lẽ.
Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút, vừa gật đầu vừa cúi người xuống viết nhanh vài chữ lên trang giấy.
Cũng chỉ vài giây sau, hắn cất bút, xoay người quay lại.
Tưởng Bạch Miên nghiêng người, nhìn chiếc bàn đằng xa, thấy bốn chữ ngay ngắn trên tờ giấy:
"Học tập cho tốt."
Tưởng Bạch Miên lập tức khẽ cười một tiếng.
Chờ khi ra khỏi phòng, khóa cửa lại, cô mới "thầm nói":
"Làm thế sẽ dọa bọn họ."
"Sợ hãi cũng là một loại động lực." Thương Kiến Diệu bình tĩnh nói.
"..." Tưởng Bạch Miên liếc người kia, ha một tiếng: "Đừng lúc nào cũng suy nghĩ theo chiều hướng phức tạp như vậy."
Trong lúc nói, hai người ra khỏi tòa nhà này, đi tới cửa ra vào sân nhỏ của hẻm Hoàng Giác kia.
Nơi đây cũng có một vọng gác, một ông già mặc áo bông màu xanh đậm ngồi trong.
Mặt ông ta khá là nhăn nheo, làn da thô ráp như vỏ quýt, nhưng tóc lại không hề lưa thưa, thậm chí còn không có tóc trắng.
Điều này làm cho người ta không cách nào đoán được tuổi của ông ta qua vẻ bề ngoài.
Không cần Tưởng Bạch Miên ra lệnh, Thương Kiến Diệu bước thẳng tới, cười gọi:
"Ông ơi."
Ông già gác cổng này vội vàng đội chiếc mũ bông màu xanh quân đội trong tay lên đầu, lầu bầu:
"Đừng có gọi thân thiết như thế chứ, có gì thì nói đi, hỏi gì thì trả tiền."
Thương Kiến Diệu không chút hoang mang nhắc lại lời "Ông là đàn ông, tôi cũng là đàn ông".
Ông ta khẽ nhướng mày, rồi giơ tay chỉ phía chếch đối diện:
"À, tòa nhà kia, có không ít."
Thương Kiến Diệu không sửa lại "suy luận lệch quỹ đạo" của đối phương, mà đưa ra ảnh của Lâm Phi Phi rồi nói:
"Ông có gặp người này không?"
"Gặp rồi." Giọng ông ta to lên đôi chút: "Đừng nghĩ, đừng có nghĩ, cô ta không bán đâu."
Nói tới đây, ông ta hạ nhỏ giọng:
"Tôi nghi ngờ cô ta là tình nhân của vị quý tộc quan to nào đó ở phố Bắc nuôi bên người, cứ mỗi vài ngày lại có đàn ông tới tìm cô ta."
"Sao ông biết?" Thương Kiến Diệu tò mò hỏi.
Ông ta cười khặc khặc:
"Tôi ở cùng một tòa nhà, thậm chí cùng một tầng với cô ta, sao lại không biết được chứ?"
"Vậy ông có biết lão Trịnh không?" Thương Kiến Diệu đột nhiên đổi chủ đề.
Ông già gác cổng ở hẻm Hồng La nói phần lớn chuyện liên quan tới Lâm Phi Phi là lão Trịnh kể cho ông ta nghe.
Ông già sửng sốt rồi đáp:
"Tôi chính là lão Trịnh đây."
"À, vậy không có gì." Thương Kiến Diệu trở lại đề tài chính: "Cô ta ở căn phòng gần sát hẻm Hoàng Giác?"
"Đúng." Lão Trịnh quả quyết khẳng định.
Thương Kiến Diệu hỏi tiếp:
"Người đàn ông hay tới tìm cô ta trông thế nào?"
"Cái này thì không tả nổi, lần nào hắn ta cũng đội mũ, dựng thẳng cổ áo, còn đeo khẩu trang nữa, lén lén lút lút, vừa nhìn là biết kiểu người có thân phận địa vị, không muốn bị lộ." Lão Trịnh hồi tưởng rồi đáp: "Thực ra hắn cũng cao lắm, chậc... Trông lùn hơn cậu vài phân."
Thương Kiến Diệu lại hỏi:
"Hôm qua ông có nhìn thấy cô gái trong ảnh này không?"
"Có nhìn thấy, tầm tám giờ gì đó." Lão Trịnh nở nụ cười: "Lúc ấy cô ta đeo khẩu trang, kéo vành mũ lưỡi trai xuống rất thấp, người không quen cô ta chắc chắn không nhận ra nổi, nhưng ngày nào cô ta cũng ra ra vào vào, tôi chỉ dựa vào hình dáng là nhận ra cô ta ngay."
Rất hiển nhiên ông ta cực kỳ chú ý tới Lâm Phi Phi.
"Cô ta đi đâu?" Thương Kiến Diệu hỏi tiếp.
Lão Trịnh lắc đầu:
"Làm sao tôi biết được? Tôi chỉ thấy cô ta xách một túi đồ to đùng đi về phố Nam thôi. Một cái túi du lịch màu đen..."
Nghe đến đó, Tưởng Bạch Miên khẳng định Lâm Phi Phi đã chuyển đi rồi.
Bất kể Lưu Đại Tráng có chết hay không, cô ta sẽ chuyển đi.
Sau khi hỏi thêm vài chi tiết, Thương Kiến Diệu lấy ra một túi bánh quy nén đưa cho lão Trịnh.
"Cậu nhóc, biết làm người đấy!" Lão Trịnh thư giãn mặt mày, khen một câu.
Ra khỏi sân, Tưởng Bạch Miên, Thương Kiến Diệu và Bạch Thần, Long Duyệt Hồng hội hợp ở một góc tối im lặng không người trong hẻm Hoàng Giác.
Sau khi nghe lời thuật lại từ tổ trưởng, Long Duyệt Hồng có chút kinh ngạc mở miệng nói:
"Thế mà lại liên quan tới tổ chức nhét truyền đơn khắp nơi?"
Sao mà anh ta cứ cảm thấy tổ chức kia quá tầm thường xoàng xĩnh, toát lên sự khôi hài thấy rõ.
"Vẫn chưa khẳng định." Tưởng Bạch Miên suy tư rồi đáp: "Nhưng bất kể thế nào thì cũng phải liên lạc Trần Húc Phong, làm cho anh ta gửi điện báo về công ty hỏi tư liệu về tổ chức tương tự. Kế tiếp, có chút ít khả năng chúng ta sẽ gặp phải đám người điên đó, phải chuẩn bị trước thì tốt hơn. Ừm... Chờ lát nữa hai người đi lại quanh đó, đừng vội hỏi người ta xem có gặp được cô gái xách túi du lịch màu đen không, trọng điểm là quan sát những thợ săn di tích kia, xem bọn họ có lật ra được manh mối gì không.
Tôi và Thương Kiến Diệu đi để lại tin tức cho Trần Húc Phong."
"Rõ, tổ trưởng." Bạch Thần và Long Duyệt Hồng đáp lại.
Vì hoàn cảnh nên bọn họ đều không nói quá to.
Ngay khi Tưởng Bạch Miên chuẩn bị dặn thêm vài câu, Long Duyệt Hồng đột nhiên có chút nghi ngờ hỏi:
"Lúc Lâm Phi Phi rời nhà đều biết ngụy trang, vì sao khi 'chờ' Lưu Đại Tráng lại để người ta thấy rõ mặt?"
Điều này không hợp lý cho lắm.
Long Duyệt Hồng vừa dứt lời thì phát hiện Thương Kiến Diệu lập tức đưa mắt sang nhìn mình, cứ nhìn làm cho anh ta thấy chột dạ, luôn cảm thấy có phải mình vừa hỏi một vấn đề ngu xuẩn nữa hay không.
Tưởng Bạch Miên ngẩn ra hai giây, rồi cười nói:
"Không tệ, có thể chú ý tới điều này. Lần sau có thể đào sâu suy nghĩ hơn nữa, đặt mình vào trong hoàn cảnh đó, xem sẽ đưa ra quyết định gì."
Khen xong, cô mới giải thích:
"Nếu anh là thợ săn di tích bình thường, đến hẻm Hồng La hỏi các chủ cửa hàng quanh đó xem có gặp Lưu Đại Tráng không, thì còn tiện thể hỏi vấn đề gì khác?"
Long Duyệt Hồng cẩn thận suy nghĩ vài giây, đắn đó rồi đáp:
"Tôi sẽ hỏi, có gặp được người nào có vẻ khả nghi không?"
Tưởng Bạch Miên nở nụ cười:
"Vậy một cô gái xinh đẹp đứng ở bên đường không rõ đang chờ ai khả nghi, hay một người đội mũ ép vành mũ xuống thấp, đeo khẩu trang, không thấy rõ mặt khả nghi?"
Long Duyệt Hồng lập tức hiểu ra:
"Trong tình huống như thế, ngụy trang quá nhiều trái ngược lại thành điểm đặc biệt, dễ bị người ta nhớ kỹ."
"Đúng vậy. Vả lại, trong khoảng thời gian ngắn, ngoài chúng ta thì ai sẽ hỏi người khác có từng gặp được Lâm Phi Phi bao giờ chưa?" Tưởng Bạch Miên cười nói thêm một câu.
Sau đó cô nói với ngữ khí đầy sâu xa:
"Nhưng sau này thì chưa chắc."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn