Chương 150: Chương 148: Bắt đầu thế nào, kết thúc thế đó
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Vừa nhìn thấy Eugene, cơ thể Bạch Thần bắt đầu run lên, dường như một giây sau đó đối phương sẽ tát mình một cái, đá mình một cái, ép bản thân làm đủ thứ vừa kinh tởm vừa khiến mình cảm thấy nhục nhã.
Mà chỉ cần cô dám chống lại, thì sẽ bị trừng phạt gấp đôi, là cái kiểu trừng phạt cho tới chết mới thôi.
Sau vài lần đấu tranh đầu tiên thất bại, tâm trí bị tra tấn khiến cô không được minh mẫn cho lắm, cứ ngơ ngơ ngác ngác, nhát như thỏ đế, chỉ biết phục tùng.
Sau khi nhìn thấy Bạch Thần, Eugene dường như nhớ ra đôi chút về thân phận của mình, ánh mắt dần trở nên dữ tợn, thẳng lưng lên.
Vào lúc này, Thương Kiến Diệu tiến về phía y một bước.
Cơ thể của Eugene cũng bắt đầu run lên, lưng y cong xuống, như thể không còn gánh chịu được sức nặng của cơ thể nữa.
Đôi mắt dữ tợn ấy không còn đầy ác ý nữa, vẻ mặt đầy sự cầu xin.
Nếu Eugene có đuôi, lúc này y sẽ lắc lư nó.
Cho đến lúc đó, Long Duyệt Hồng mới xác nhận rằng anh ta không bị ảo giác: Con mẹ nó!
Đây có phải là Eugene không?
Là tên thủ lĩnh đáng sợ của Bộ Nô đội!
Làm thế nào mà y có thể bị đội trưởng và Thương Kiến Diệu mang về, còn với dạng vẻ chó vẩy đuôi mừng chủ?
Vệ sĩ của y đâu? Còn máy móc cải tạo trong cơ thể y đã làm thì sao?
Vụ nổ ở hướng Bắc vừa rồi là do đội trưởng và Thương Kiến Diệu đang đối phó với Eugene, tấn công đoàn xe của y chăng?
Sau đó, Thương Kiến Diệu đã dùng "Chú Hề Suy Luân" với y?
Không phải đội trưởng nói là đến hộp đêm để khiêu vũ, tìm manh mối sao?
Làm thế nào mà lại gây ra một chuyện lớn như vậy?
Hơn nữa còn cư xử như ra ngoài đi dạo, tình cờ gặp một người bạn, rủ anh ta về nhà một cách hời hợt thế kia!
Ở bên kia, Bạch Thần cũng dần bình phục, cuối cùng hiểu được đã đã xảy ra chuyện gì.
Với kinh nghiệm và kiến thức của mình, không khó để đoán được việc Thương Kiến Diệu và đội trưởng trước khi ra ngoài nói là đi khiêu vũ tìm kiếm manh mối, chỉ là một cái cớ.
Ngay từ đầu họ đã muốn đến tìm Eugene.
Cũng chỉ trong vài chục phút, đã mang Eugene được rất nhiều người bảo vệ và chính bản thân y còn có sức mạnh rất lớn quay về.
Việc này khó hơn việc ám sát y rất nhiều lần.
Bạch Thần tự hỏi, nếu như không có rào cản tâm lý, có sự hỗ trợ đầy đủ về tình báo, chính bản thân mình cũng sẽ có cơ hội ám sát Eugene, nhưng nếu muốn bắt sống đối phương thì cơ bản là không có khả năng.
Trong lúc thân thể khẽ run lên, Bạch Thần thở hồng hộc, cố gắng ngẩng đầu, đối mặt với Eugene.
Khi bốn mắt chạm nhau, ánh mắt của Eugene lại trở nên hung dữ, như thể y không muốn thể hiện vẻ mặt yếu ớt trước con mồi cũ của mình.
Thương Kiến Diệu lập tức "hừ" một tiếng.
Ánh mắt Eugene lập tức lóe lên, cuống quít nhìn xuống đất.
Sau một cuộc đối đầu dài như vậy, không bị chân đấm tay đá, nhổ đờm vào mặt, Bạch Thần dần dần bình tĩnh lại, sinh ra một loại nhận thức: Con quỷ dữ tưởng như mãi mãi không thể đánh bại dường như chỉ là một tên tốt mã dẻ cùi.
Y không có cách nào, cũng không có năng lực để làm tổn thương mình một lần nữa.
Thân thể Bạch Thần dần dần ngừng run rẩy, khuôn mặt của cô có chút méo mó.
Đôi mắt cô bắt đầu đỏ lên, hơi thở của cô nặng nhọc bất thường.
Đột nhiên, Bạch Thần quay nửa người sang trái, siết chặt đùi phải, kéo căng bắp chân và ngón chân ra, khiến chúng bị kéo ra như roi, quật vào giữa hai chân Eugene.
Eugene định né tránh theo bản năng, nhưng lúc này, y không thể phản ứng kịp.
Bốp!
Y kẹp hai chân lại, che đũng quần, ngã xuống.
Cơn đau dữ dội đến mức y không thể hét lên, chỉ có một chút âm thanh khàn khàn từ cổ họng, giống như một con gà trống bị kẹp cổ.
Eo... Phía dưới của Long Duyệt Hồng lạnh toát khi nhìn thấy cảnh này, anh ta bất giác quay người lại.
Tưởng Bạch Miên kẽ làm ra một tiếng "chậc", không làm phiền Bạch Thần.
Hộc, hộc... Sau khi tung một cú đá như vậy, Bạch Thần cúi xuống, chống hai tay lên đầu gối, thở hổn hển, giống như đã dùng hết tất cả sức lực của mình.
Dường như có một chút sương mù trong mắt cô, có vài giọt nước nhỏ xuống mặt đất, khuếch đại ra.
Ngay sau đó, Bạch Thần lấy tay áo lau mắt, đứng thẳng dậy.
Cô liếc nhìn Eugene đang cuộn tròn thành con tôm, thở ra một hơi dài, giọng hơi khàn nói với Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên:
"Tôi có thể tìm dì Nam cùng đi giải quyết với hắn không? Cô ta chắc chắn sẽ giữ bí mật."
Nghĩ đến chiếc khăn sẫm màu trên cổ dì Nam, Tưởng Bạch Miên nhẹ nhàng gật đầu nói:
"Được."
Bạch Thần lập tức đi ra ngoài, đi xuống cầu thang xuống tầng trệt.
"Các, các người không phải là đi chỉ ra ngoài để bắt hắn ta đó chứ?" Long Duyệt Hồng thấy Eugene đã ngất đi vì đau quá, không nhịn được hỏi.
Thương Kiến Diệu cười đáp:
"Đây được gọi là phòng ngừa xảy ra rắc rối."
"Việc này, việc này có quá gấp không?" Long Duyệt Hồng vẫn có chút không thể chấp nhận được.
Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút rồi nói:
"Một đêm tốt như vậy, không làm chút chuyện khủng bố thì thật là đáng tiếc."
Tưởng Bạch Miên khẽ liếc mắt, đứng ở cánh cửa đang mở, chú ý đến động tĩnh bên ngoài.
Không lâu sau, Bạch Thần dẫn dì Nam mặc một áo bông màu đỏ sậm bước vào phòng.
Dì Nam với búi tóc cao cẩn thận đóng cửa lại, nhìn Bạch Thần lật người Eugene đang bất tỉnh lại.
Miệng cô ta mở ra, tạo thành một hình tròn lớn, mãi không khép lại được.
Cơ thể cô ta run lên từ từ, nghiêm trọng hơn Bạch Thần trước đó.
Trong cơn run rẩy, cô ta vùi đầu, bật ra một tiếng cười trầm thấp, giống như một tiếng cười thổn thức.
Cười cười, cô bước nhanh đến chỗ Eugene, ngồi xổm xuống, vén áo khoác và áo phông của y lên.
Ngực và bụng của Eugene lộ ra, lấp lánh ánh kim loại dưới ánh đèn.
Nơi này được gắn bằng những chiếc máy lắp ráp, ở đó có một số lỗ có thể được mở.
"Lỗ xạ kích?" Tưởng Bạch Miên "nhỏ" giọng tự lẩm bẩm một mình.
Lời nói của cô đánh thức dì Nam, cô ta cười như điên:
"Là hắn ta!"
"Thực sự là hắn ta!"
Cô ta cười cười, đôi chân mềm ra, ngồi bệt xuống sàn, đè nén tiếng khóc rất nhỏ từ sâu trong cổ họng.
Bạch Thần không ngăn cản, đợi dì Nam tự mình bình tĩnh lại.
Dì Nam từ từ đứng dậy, gật đầu với Thương Kiến Diệu, Tưởng Bạch Miên và Long Duyệt Hồng:
"Cảm ơn."
"Việc nên làm thôi!" Thương Kiến Diệu trả lời cực kì trôi chảy.
Tưởng Bạch Miên muốn trừng mắt nhìn hắn, nhưng cô cảm lại thấy câu trả lời như vậy dường như không có vấn đề gì.
Dì Nam chần chừ một chút, tò mò hỏi:
"Lần này mấy người đến thành Dã Thảo, chính là để đối phó với hắn ta?"
Cô ta nghĩ những người ở phía đối diện tới đây để giúp Bạch Thần báo thù.
"Uh..." Tưởng Bạch Miên do dự một lúc, tự hỏi có nên phủ nhận suy đoán của đối phương hay không.
Mà đối với tình huống không tiện để trả lời trực tiếp như vậy, cô có một kế hoạch rất tốt.
Một giây tiếp theo, cô quay sang, liếc nhìn Thương Kiến Diệu.
Thương Kiến Diệu ngay lập tức trả lời:
"Thuận tay thôi."
"..." Những lời sau đó của dì Nan đã bị chặn lại.
…
Tầng hầm của "Tiệm súng A Phúc".
Eugene từ từ tỉnh dậy, thấy ánh sáng mờ nhạt của bóng đèn.
Đây là nơi nào? Y dần tỉnh táo, bắt đầu nhớ lại những gì đã xảy ra trước đó.
Sau đó, y nhớ ra mình đã bị tập kích, liền chủ động đi theo kẻ tấn công đến một nơi nhất định, bị Bạch Thần đá một cái vào đũng quần.
Điều này mang đến nỗi đau nặng nề mà y chưa từng chịu phải trong suốt nửa đầu đời mình.
Nghĩ đến điều này, Eugene lại cảm thấy phía dưới khó chịu, từng cơn đau nhói kéo theo.
Sau đó, vài khuôn mặt xuất hiện trước mặt y, nhìn y từ trên cao.
Một trong số đó thuộc về Bạch Thần mà y đã gặp trước đây, những khuôn mặt khác, đối với y có chút quen thuộc, nhưng lại nhất thời không thể nhớ là ai.
"Hà... Hà..." Eugene muốn nói chuyện, nhưng phát hiện ra rằng miệng mình đã bị nhét đầy thứ gì đó.
Bạch Thần nhìn chằm chằm vào y, nở một nụ cười nói:
"Không cần giãy dụa, máy móc trên người mày đã bị phá hủy rồi."
Nói xong, cô cởi chiếc khăn màu xám trên cổ, để lộ ra hai ký hiệu "Nữ nô lệ" và "105".
Bên cạnh cô, dì Nam cởi khăn quàng cổ.
Ở cùng một vị trí, có ký hiệu màu xanh đen tương tự: Một là "Nữ nô lệ", còn lại là "98".
Một số phụ nữ khác đứng gần đó, cũng cởi khăn quàng cổ, để lộ những vết xăm trên cổ.
Eugene hiểu chuyện gì đang xảy ra, y lại muốn chế giếu, lại muốn mỉa mai, lại cảm giác được sự sợ hãi từ trong lòng.
Bạch Thần phớt lờ y, nghiêng đầu nhìn dì Nam:
"Cô đến trước, hay là tôi đến trước?"
Dì Nam giây im lặng, nghiến răng nói:
"Để tôi."
Eugene biết điều đó là không tốt, cố gắng để cho ánh mắt mình trở nên hung ác, dùng cái này để khiến đối phương sợ hãi, cũng vùng vẫy dữ dội.
Nhìn thấy đôi mắt đáng sợ quen thuộc đó, cơ thể dì Nam không ngừng run lên.
Cô ta run rẩy nâng con dao găm trong tay lên, thở hổn hển vài hơi, rồi đâm nó xuống.
Khi cảm giác được con dao sắc nhọn xuyên vào da thịt, cô ta dường như cuối cùng cũng đã thoát khỏi xiềng xích vô hình.
"Cho mày này!"
"Cho mày này!"
"Tất cả đều cho mày hết!"
Cô ta hét lên cùng với tiếng khóc, điên cuồng đâm con dao găm trên tay xuống.
…
Bên ngoài căn hầm bí mật, Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu dựa vào tường, yên lặng lắng nghe tiếng khóc từ bên trong, tiếng la hét và chửi rủa.
Sau một hồi lâu, mọi thứ cuối cùng cũng lắng xuống.
Bọn họ lại đợi thêm vài phút, dì Nam ra mở cửa, trên người vương một ít máu.
Tưởng Bạch Miên tò mò nhìn vào bên trong, không thể nào liên hệ cái xác máu thịt mơ hồ kia với Eugene.
Lúc đầu Thương Kiến Diệu định mở miệng nói gì đó, nhưng lại ngậm chặt miệng.
"Tối nay chúng tôi sẽ niêm phong căn phòng bí mật này, không ai có thể mở nó ra nữa." Dì Nam khàn giọng nói với Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu rằng sau đó bọn họ sẽ làm gì với cái xác.
Nói xong, cô ta thở dài, cười nói như tự giễu:
"Đây vốn là một nơi mà chúng tôi xây dựng riêng để né tránh vì sợ sự truy đuổi của Eugene, ai biết được, bây giờ nó đã trở thành mộ của hắn ta.
Tôi hy vọng linh hồn hắn ta sẽ bị phong ấn ở đây, vĩnh viễn không được siêu thoát."
Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu vỗ tay, biểu thị rằng cô ta làm rất tốt.
Điều này khiến mọi người có mặt ở đây hơi choáng váng.
"Được rồi, các người làm việc đi, chúng ta lên thôi." Tưởng Bạch Miên vội vàng nói: "Nếu cần giúp đỡ, cũng có thể đến tìm chúng tôi bất cứ lúc nào."
Dì Nam nhẹ gật đầu, cười một tiếng:
"Tiền thuê nhà của các người là miễn phí.
Đáng tiếc, tối nay bọn tôi không có thời gian, không thì bọn tôi có thể phục vụ mọi người rồi.
Không sao, sau khi bọn tôi trốn thoát, không dám đi lung tung nữa, chỉ có thể trốn ở đây, sống dựa vào một tiệm súng, thỉnh thoảng sử dụng cơ thể của mình để kiếm sống, yên tâm đi, bọn tôi đều lựa chọn đối tượng, cũng có sử dụng các biện pháp bảo vệ, cơ thể có thể nói là khỏe mạnh.
Haha, nam cũng được, nữ cũng được."
Tưởng Bạch Miên đột nhiên "ho" một tiếng:
"Tính sau, tính sau."
Ba người của tổ điều tra thế giới cũ nhanh chóng trở lại tầng hai, đi về phòng của họ.
Đột nhiên, Bạch Thần dừng lại, đứng ở trước cửa.
Cô quay lưng về phía Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên, giọng nói hơi trầm:
"Cảm ơn."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn