Chương 85: Sức chiến đấu
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Bởi vì Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh chiếm diện tích rất lớn, lại vô cùng kỳ dị, cho nên toán cướp "Linh Cẩu" không dám tiến vào chỗ đó, cũng không cách nào chiếm được mái nhà của tòa nhà kia, chỉ có thể làm cho ba tay súng bắn tỉa chia ra chiếm cứ các tòa nhà xung quanh.
Điều này sẽ dẫn đến việc Tưởng Bạch Miên đang ở trên con phố đối diện cửa hông của Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh, một khi cô di chuyển sát bức tường, thì hai tay súng bắn tỉa trong đó hoàn toàn không thể nhìn thấy cô.
Mà tay bắn tỉa phụ trách phụ trách kiểm soát khu vực cửa chính thì vì khoảng cách quá xa, góc độ không tốt, gần như không có khả năng bắn trúng. Cho dù là "người được chọn" đã chỉnh sửa gen thì cũng phải có thiên phú về súng ống cực kỳ ưu tú và lại tập trung vào bắn tỉa thì mới có chút chắc chắn.
Hơn nữa con xe phun nước kia còn chặn một phần đường đạn.
Cứ như vậy, khi Tưởng Bạch Miên tiến lên một bước, đưa tay trái ra sau thì không bị ai quấy nhiễu.
Cô vung tay, ném cây kéo kim loại kia.
Vô số con rắn điện màu trắng bạc quấn quanh một chỗ kéo ra một vệt sáng, đánh trúng vào thứ được nghi là dây ăng ten trên nóc xe thiết giáp kia.
Trong tiếng đùng, dòng điện mạnh mẽ lập tức nảy sinh cuồng bạo, dọc theo "dây ăng ten" lập tức rót vào trong xe thiết giáp, càn quét khắp hệ thống điện tử bên trong.
Các thiết bị trong xe, một bộ phận vì bảo vệ quá tải mà mất tác dụng, một bộ phận khác thì trực tiếp bốc lên khói đen, có bộ phận còn nổ ầm một tiếng, làm cho các thành viên bên trong xe bị ảnh hưởng không nhỏ.
Khi thấy đòn tấn công của tổ trưởng có hiệu quả, Thương Kiến Diệu chờ đợi ở căn phòng gần nhất lập tức đung đưa hai tay, lao vọt ra.
Lần này hắn không mang theo khẩu súng trường xung kích để tránh ảnh hưởng tới tốc độ và nhanh nhẹn.
Một bước, hai bước, Thương Kiến Diệu nhào tới phía trước, như cá nhảy chui vào dưới gầm xe thiết giáp.
Chờ khi hắn ổn định thân mình, bấu víu vào khung gầm xe, ở trên tuyến đường mà hắn vừa chạy qua ban nãy mới vang lên hai tiếng súng pằng pằng.
Thương Kiến Diệu đột nhiên buông một bàn tay thò ra bên ngoài, lắc lắc ngón tay, cười một tiếng:
"Các người thế là không được rồi, phản ứng quá chậm..."
Trong lúc nói, đôi mắt hắn lập tức trở nên u ám.
Cũng chỉ tầm hai ba giây sau, trên nóc xe thiết giáp, có người mở cửa ra, đứng lên, định trực tiếp điều khiển khẩu súng máy hạng nặng kia.
Hành vi manh động này làm cho hắn ta thoát khỏi sự bảo vệ của lớp bọc thép.
Pằng!
Hắn ta còn chưa kịp nhìn rõ cảnh tượng trước mắt thì máu tươi đã văng từ trên trán, cả phần đầu cũng nhanh chóng "bành trướng" theo, rồi vỡ tung hệt như pháo hoa.
Bạch Thần ngồi xổm trong một căn phòng vẫn bưng khẩu súng trường nhắm thẳng tới chỗ khẩu súng máy hạng nặng kia.
Ngay sau đó, cửa xe mở ra, một người đàn ông to con bưng súng phóng lựu và đeo rất nhiều lựu đạn trên lưng đang định nhảy xuống khỏi xe thiết giáp, dựa vào sức mạnh của bản thân để giải quyết mục tiêu.
Núp ở sau lớp thiết giáp dày là hành vi của kẻ nhu nhược.
Dũng sĩ chân chính là phải một bước một phát bắn, đại sát tứ phương, khoái ý ân cừu!
Hai tiếng pằng pằng vang lên, cổ của gã đàn ông to con này bị kéo rách đi hơn nửa, máu tươi phun lên giữa không trung.
Đồng thời một quả lựu đạn quấn trên người gã cũng bị bắn trúng.
Đùng!
Những tiếng nổ liên tục vang lên không ngừng, khối thây cháy đen của gã đàn ông này rơi xuống như mưa, vãi ra bốn phía.
Trong ngọn lửa đỏ sậm, khẩu súng phóng lựu kia bay văng ra ngoài, vỡ khá nhiều bộ phận.
Thương Kiến Diệu nhân cơ hội dùng hai tay kéo, cơ thể khẽ lật, phóng qua trên hai bàn chân còn sót lại của gã đàn ông to con kia, xuyên qua ngọn lửa hừng hực còn sót lại, lăn vào trong xe thiết giáp.
Bên trong còn một tên cướp nữa, kẻ này đầu bóng lưỡng, thoạt trông cực kỳ hung ác.
Giờ phút này, gã định giơ hai tay lên dùng súng tự động bắn địch, nhưng có làm thế nào cũng không tạo ra được động tác này.
Đôi tay của gã đã quên đi bản năng đó.
Gã nhìn Thương Kiến Diệu ở phía đối diện, trán toát đầy mồ hôi lạnh.
"Tôi..." Gã há miệng định xin tha.
Thương Kiến Diệu đã xông tới, nhét họng súng lục Rêu Đá vào trong miệng của tên cướp đầu trọc này.
"Kiếp sau hãy nói." Thương Kiến Diệu đáp lại với đôi mắt sâu thẳm.
Vừa dứt lời thì hắn bóp cò.
Pằng!
Một viên đạn mang theo vết máu chui ra sau đầu tên cướp đầu trọc, bắn lên bức tường thiết giáp, bắn ra chỗ khác.
Thương Kiến Diệu lập tức thu súng lại, nhìn cơ thể của tên cướp đầu trọc đang tụt dần xuống, ngửi được mùi tanh tưởi khi đại tiểu tiện không kiểm soát.
Hắn nhanh chóng túm lấy hai vai tên cướp đầu trọc này, vừa cả kéo cả đá mà ném cái xác này ra ngoài.
Trong tiếng súng vang lên liên tục, cái xác bị bắn tỉa.
"Đã xong." Thương Kiến Diệu ngồi tới ghế lái, cầm bộ đàm nói một câu trước, sau đó bắt đầu khởi động xe.
May đây không phải xe chạy bằng điện, không thì trải qua đợt tấn công vừa rồi của Tưởng Bạch Miên, liệu bây giờ còn chạy được không là điều không thể biết được.
Trong tiếng cong cong cong, xe thiết giáp chống chịu những phát đạn bắn tỉa, xoay khung xe khổng lồ lại.
Nó trực tiếp lái tới con phố bên đường, dừng ở trước mấy căn phòng mở rộng.
Từ góc độ này, những tay bắn tỉa trên cao kia hoàn toàn không thể làm gì được đám người Tưởng Bạch Miên.
Chờ khi Long Duyệt Hồng, Bạch Thần nhanh chóng tiến vào bên trong qua cửa xe thiết giáp mở sẵn, Tưởng Bạch Miên mới nhẹ nhàng nhảy lên.
Lúc này, con xe phun nước vẫn dừng ở chỗ kia. Trong tiếng nhạc du dương, nó không ngừng phun nước sang hai bên, rửa trôi vết máu.
"Không cách nào đi thẳng, hoặc là quay ngược trở lại, hoặc là tiếp tục tiến lên, nhưng phải đi vòng." Tưởng Bạch Miên nhìn con xe phun nước to lớn bên cạnh, lẩm bẩm với âm lượng khá lớn.
"Những tên còn lại của đám cướp 'Linh Cẩu' đang ở đâu?" Long Duyệt Hồng buột miệng hỏi.
Sau khi cướp được con xe thiết giáp này, có thêm một súng máy hạng nặng, anh ta đột nhiên cảm thấy tự tin lên hẳn, rằng mình có thể đánh trả lại, tiêu diệt sạch đám cướp đã giết toàn bộ trấn Hắc Thử kia.
Tưởng Bạch Miên cảm ứng một chút:
"Từ chỗ xe thiết giáp chạy tới còn có một ít tín hiệu điện đang tiếp cận bên này."
"Đám 'Linh Cẩu' kia còn súng bắn rốc két, nói không chừng có cả đạn chống tăng." Bạch Thần nhắc nhở.
Toán cướp 'Linh Cẩu' có cả bom nhiệt áp thì việc có trang bị đạn, lựu đạn, súng chống chống tăng là chuyện hoàn toàn có thể.
"Vậy, vậy thì bỏ qua." Long Duyệt Hồng lập tức dao động.
Tưởng Bạch Miên cười cười, ngồi vào vị trí bên cạnh cửa xe, nói với Thương Kiến Diệu:
"Lái thẳng, đi một vòng rồi quay về chỗ đậu xe Jeep."
Đồ tiếp tế của bọn họ đều ở hết bên đó.
Thương Kiến Diệu không nói gì, làm cho xe thiết giáp chạy ở bên đường.
Dọc đường đi, xe thiết giáp ủi bay, đẩy đi không biết bao nhiêu con xe bỏ hoang và những cái bàn gỗ, cứ thế dọn ra một con đường coi như rộng rãi và trống trải.
Trong quá trình đó, đám lính bắn tỉa dường như từ bỏ cố gắng, không còn bắn phát đạn nào nữa.
Rất hiển nhiên ba người đó không mang theo súng ống và đạn chống tăng, dù sao ban đầu bọn họ chắc chắn không ngờ là mình phải đối phó với xe thiết giáp của chính đoàn đội mình.
Loại xe này vừa dày lại vừa cứng, đến cả "cửa sổ" mà đạn bình thường cũng không thể bắn vỡ được.
Lúc này xe thiết giáp đã tới được khu phố kia.
Hai con việt dã một trước một sau lái tới.
"Linh Cẩu" Lâm Lập ngồi trên con xe phía sau đội mũ nồi màu xanh xám, cầm bộ đàm nói:
"Bọn họ đang chạy ở phía trước. Tiểu Nhị, cho chúng nó một quả hỏa tiễn chống tăng."
Y từ chỗ lính bắn tỉa trên cao biết được trạng thái của xe thiết giáp, nên tỉnh táo ra lệnh cho thuộc hạ ở xe phía trước lấy súng phóng lựu.
"Vâng, đại ca." Tên cướp có biệt danh Tiểu Nhị đã thấy hai cái xác bị vứt bên đường và những miếng thịt cháy xém văng khắp mặt đất.
Điều này làm cho gã vừa đồng cảm, lại vừa đau buồn và phẫn nộ đan xen.
Vì vậy, con xe việt dã mà gã đang ngồi lập tức tăng tốc độ, vọt tới trước con xe phun nước rửa đường kia, rồi rẽ sang hướng xe thiết giáp bỏ chạy.
Mà lúc này đây, xe thiết giáp đã đi tới ngã tư đường, rẽ vào con đường phía bên trái, chỉ để lại bóng dáng xa xa.
"Đuổi theo!" Tiểu Nhị căm phẫn hô to.
Vì xe việt dã có tốc độ nhanh hơn, mà lại có con đường rộng rãi không chướng ngại vật do xe thiết giáp dọn dẹp, cho nên bọn họ nhanh chóng đuổi tới giao lộ, rẽ vào theo.
Sau khi truy đuổi một hồi, hai con xe việt dã ra khỏi phạm vi bắn của ba tên tay súng bắn tỉa từ lúc nào chẳng hay.
Sau một lần chuyển hướng, Tiểu Nhị mắt ngời sáng, thấy con xe thiết giáp màu xanh quân dụng kia đang chầm chậm chạy ở cách đó không xa.
Gã khiêng súng phóng lựu, định đứng thẳng lên, thông qua ô cửa trên nóc xe bắn phá mục tiêu.
Cùng lúc đó, con ngươi trong mắt gã đột nhiên phóng to.
Cửa của xe thiết giáp kia đã mở ra từ lúc nào chẳng rõ, một cô gái xinh đẹp tóc đuôi ngựa lộ ra nửa người, bưng súng phóng lựu nhắm thẳng về xe của gã, rồi bóp cò.
Sau khi lựu đạn bay vụt ra, Tưởng Bạch Miên giơ tay phải lên, nhẹ nhàng vẫy chào.
Ầm!
Con xe việt dã kia bị lựu đạn bắn trúng, lập tức bốc lên ngọn lửa hừng hực chói mắt.
Không ít đạn dược trong xe cũng vì thế mà phát nổ, làm cho ngọn lửa liên tục bùng lên, đan xen vào nhau, tạo ra một vụ nổ rung trời.
Tiểu Nhị và lái xe ngồi bên cạnh gã hoàn toàn bị ngọn lửa nuốt chửng, đến cả con xe việt dã cũng bị mất cửa xe, cửa sổ, đốt cháy tới mức chỉ còn trơ lại khung xương kim loại.
"Linh Cẩu" Lâm Lập vừa rẽ vào con đường này thấy cảnh tượng đó, nghe tiếng nổ mạnh như vậy, toàn thân không nhịn được run rẩy.
Trong ánh lửa chiếu lên, khuôn mặt y trở nên tái nhợt.
"Về, quay về!" Y lập tức ra lệnh.
Chỉ cần rời khỏi con đường này, với tốc độ và tính cơ động của xe việt dã thì chắc chắn xe thiết giáp sẽ không đuổi kịp.
Người lái con xe việt dã này cũng bị hoảng sợ, không chút do dự quay ngoắt xe lại, sau đó đạp chân ga, định phóng xe chạy về con phố vừa đi qua.
Xe của bọn họ vừa mới quay đầu, tới gần giao lộ, chỗ huyệt Thái Dương của "Linh Cẩu" Lâm Lập chợt văng máu tươi.
Rầm!
Tấm kính cửa sổ bên ghế lái phụ cũng vỡ nát.
Tên lái xe kia không còn kịp để ý tình hình, điên cuồng giẫm chân ga làm cho xe thoát khỏi khu vực nguy hiểm, biến mất ở ngã tư đường kia.
Trên nóc xe thiết giáp, Bạch Thần núp sau súng máy dời mắt khỏi ống ngắm.
Cô lập tức thu hồi khẩu súng trường "Quả Quýt", ngồi xuống.
"Thế nào?" Long Duyệt Hồng hỏi đầy quan tâm.
"Linh Cẩu' chết rồi." Bạch Thần chầm chậm thở hắt ra một hơi.
"Có muốn truy đuổi không?" Long Duyệt Hồng lại bành trướng sự tự tin, định truy đuổi tiêu diệt luôn cả toán cướp 'Linh Cẩu' kia.
Tưởng Bạch Miên nghe xong, cười mắng một tiếng:
"Anh tưởng đây là hoang dã ngoài kia à? Ở trong phế tích kỳ dị và nguy hiểm như thế này, đừng có chạy loạn khắp nơi là tốt hơn. Vả lại có đuổi theo cũng không kịp."
Cô nhìn cửa xe đóng kín, nói với Thương Kiến Diệu:
"Đi thẳng, qua hai con đường nữa rồi rẽ trái, chúng ta quay lại con đường lúc đến."
"Rõ, tổ trưởng!" Thương Kiến Diệu đáp lại to rõ.
Qua lớp kính thủy tinh chống đạn sậm màu, hắn nhìn những đèn đường sáng rõ phía trước, thấy đám người Vô Tâm hai bên đường không bị ảnh hưởng bởi vụ nổ, vẫn đang chăm chỉ dọn dẹp đường phố.
Mà trong các tòa nhà cao tầng xung quanh, vô số tấm kính cửa sổ lộ ra ánh sáng, có bóng người qua lại.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn