Chương 122: Chương 120: "Khiêu khích"
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Tuy rằng dù là về lô gic, bầu không khí hay tâm lý mong đợi tới từ những lời nói lúc trước, cảnh tượng trước mắt thực sự quá bình thường, nhưng đám người Tưởng Bạch Miên, Long Duyệt Hồng vẫn khó có thể ngăn bản thân không sinh ra chút cảm giác kỳ quặc.
Hai câu "Uống rượu không lái xe, lái xe không uống rượu" này dường như không nên xuất hiện theo cách thức này!
Bốp bốp bốp, những tiếng vỗ tay của Thương Kiến Diệu cũng không hề vắng mặt.
Sau đó hắn hỏi:
"Xăm ở lưng, vậy chẳng phải là không nhìn thấy được sao? Vậy thì làm sao nhắc nhở bản thân mọi lúc mọi nơi được chứ?"
Ông chú có chòm râu hoa râm vừa thả áo xuống nghe vậy thì mặt nghệt ra, trong khoảng thời gian ngắn ông ta không biết nên trả lời thế nào.
Nhưng ông ta là người vào nam ra bắc, trải qua rất nhiều chuyện rồi, cho nên nhanh chóng điều chỉnh lại, cười hỏi:
"Vậy cậu cảm thấy hẳn là nên xăm ở đâu?"
"Hai mu bàn tay, mỗi bên một câu. Mỗi lần muốn uống rượu, cứ giơ tay lên là thấy." Thương Kiến Diệu dường như thật sự suy nghĩ vấn đề này.
"..." Ông chú râu hoa râm gật đầu nói: "Ừ, đây là một biện pháp hay, sau này tôi sẽ thêm nó vào các lựa chọn."
Tưởng Bạch Miên nhận ra ông ta chỉ nói cho có lệ mà thôi, vì thế cô chuyển chủ đề, cười hỏi:
"Xin hỏi tên của ông là?"
"Flynn." Người đàn ông có chòm râu hoa râm quanh miệng đáp gọn lỏn.
Ông ta cũng chẳng quan tâm bốn người ngồi đối diện tên là gì, mà nhắc lại câu hỏi lúc trước:
"Có muốn uống chút rượu không? Rượu trái cây dại đặc sản vùng này, bỏ qua rồi là sau này không được thưởng thức nữa đâu."
Nói tới đây, ông ta sờ chòm râu tủn mủn của mình, cười ha ha nói:
"Gần như mùa hè hàng năm chúng tôi đều bớt thời gian để về bên này một chuyến, chính là để hái ngắt những quả dại kia mang đi ủ rượu."
Tưởng Bạch Miên liếc nhìn xung quanh một cái, hỏi với nụ cười không thay đổi:
"Có thể dùng cái gì để đổi rượu?"
Flynn lập tức bật cười:
"Dùng gì để đổi rượu không quyết định ở việc chúng tôi muốn cái gì, mà là các vị có gì. Trên Đất Xám này, người chấp nhất đáp án duy nhất thường chẳng nhận được gì."
"Chúng tôi có..." Bên ngoài truyền tới tiếng nhạc rất có nhịp điệu, trạng thái của Tưởng Bạch Miên dường như trở nên lơi lỏng hơn đôi chút. Cô đảo mắt, rồi vỗ Long Duyệt Hồng bên phải mình với vẻ mặt đùa cợt: "Dùng anh ta để đổi thì sao? Biết lái xe, tính cách bình thản, chiều cao cũng không thấp, năng lực đánh đấm coi như tạm được, còn biết một chút kỹ thuật sửa chữa, rất phù hợp làm con rể ông."
"Tổ trưởng..." Long Duyệt Hồng hoàn toàn không ngờ đề tài lại chuyển sang chính anh ta, nhất thời có chút không được tự nhiên.
Flynn cười ha ha, nói:
"Tôi xin nhận ý tốt của cô trong lòng. Con gái út của tôi không thiếu người theo đuổi, con bé xinh đẹp y hệt mẹ nó, kỹ thuật lái xe cũng sắp vượt qua người làm bố là tôi đây, tuy rằng năng lực sửa chữa còn hơi non, nhưng được cái nền tảng vững chắc, tuổi cũng chưa lớn nữa.
Vả lại từ nhỏ con bé đã thích đứng xem mỗi khi tôi sửa chữa bảo dưỡng xe, rồi tham gia, không biết từ khi nào trên người đầy mùi xăng, dầu ma dút, rồi dầu bôi trơn, tắm rửa cũng không sạch. Trong đoàn, có không biết bao nhiêu thằng nhóc ngày đêm tơ tưởng tới nó."
Long Duyệt Hồng vừa nghe Flynn miêu tả vừa tưởng tượng, vô thức rụt người ra sau.
Từ khi đi lên nhà xe này, anh ta đã có thể ngửi thấy mùi xăng nhàn nhạt tỏa ra từ trên người Flynn và vài vị tửu khách bên cạnh.
Anh sợ chủ đề lại chuyển sang mình, bèn nhìn Tưởng Bạch Miên rồi ra vẻ oán giận nói:
"Tổ trưởng, sao cô không đề cử Thương Kiến Diệu?"
Tưởng Bạch Miên cười một tiếng:
"Không phải là tôi sợ Thương Kiến Diệu ở trong trại này chưa được một ngày đã bị đuổi rồi sao? Như vậy chúng ta coi như thanh toán hay là không thanh toán đây?"
Thấy Thương Kiến Diệu dường như muốn đáp lại chủ đề này, Tưởng Bạch Miên lập tức đưa mắt sang nhìn Flynn:
"Chúng tôi dùng đồ hộp quân dụng đổi được không? Bên trong là thịt bò kho tàu."
"Nặng bao nhiêu?" Flynn hỏi rất thành thạo.
"500 lạng." Tưởng Bạch Miên báo trọng lượng.
"Vậy các vị muốn uống loại nào?" Flynn cười giới thiệu: "Một loại chính là rượu được ủ trực tiếp từ quả dại, số độ rất thấp, không bị say, không khác rượu nho là bao. Các vị biết rượu nho chứ?"
"Biết." Đám người Tưởng Bạch Miên đồng loạt gật đầu.
Bên trong Sinh Vật Bàn Cổ, mỗi khi tới ngày lễ ngày tết là có thể dựa theo hạn mức của bản thân mua được chút rượu.
Về phần Bạch Thần, trong nhiều năm như thế, số nơi mà cô lang thang qua phải nói nhiều không đếm hết, thi thoảng cũng được uống rượu.
Flynn nói tiếp:
"Nếu là loại này thì bốn ly một hộp. Ngoài ra còn một loại khác nữa, là dùng loại rượu trái cây này chưng cất nhiều lần mà có, số độ khá cao, uống lần đầu tiên thì cực kỳ dễ bị say, bốn ly phải ba đồ hộp. Mấy cái này đều có thể ghi nợ trước, khi nào ra trại thì trả."
Đương nhiên Tưởng Bạch Miên không thể nào để đám tổ viên của mình uống rượu ở nơi xa lạ này, bèn nói thẳng:
"Vậy rượu trái cây có độ rượu thấp thôi."
Đương nhiên đám người Long Duyệt Hồng không có ý kiến gì.
"Được." Flynn lật bốn ly thủy tinh treo ngược trên quầy màu trắng sữa.
Lúc này, bên cạnh tổ điều tra thế giới cũ, ở chiếc bàn gần cửa kính xe, một người đàn ông có vóc dáng rất lớn cười ha ha:
"Đúng là đội ngũ của đàn bà và con nít, chỉ dám uống rượu trái cây nhạt như nước uống!"
Thương Kiến Diệu ngồi ở bên phía gần bọn họ lập tức nghiêng đầu nhìn sang.
Người đàn ông to con mặc quần áo màu đen kia gập tay lại, làm cho cơ bắp gồ lên, không chút e ngại và nhượng bộ nhìn thăng lại Thương Kiến Diệu.
Một giây, hai giây... mười giây... Thương Kiến Diệu vẫn duy trì tư thế, không nhúc nhích.
Tưởng Bạch Miên nhìn Long Duyệt Hồng và Bạch Thần, từ trong mắt bọn họ đọc được ý nghĩ giống nhau: Đúng, Thương Kiến Diệu lại đang chơi trò so đấu với người ta xem ai dời mắt đi trước, ai không kiên trì nổi lên tiếng trước thì coi như kẻ đó thua.
Đương nhiên, đây chỉ là trò chơi mà hắn đơn phương thừa nhận.
Chừng mười giây, người đàn ông to con kia rốt cuộc không kiềm chế được nữa, đứng phắt dậy:
"Mày có ý gì?"
"Mày thua rồi." Thương Kiến Diệu nở nụ cười.
"Đồ thần kinh!" Người đàn ông to con thốt lên mắng mỏ: "Mày là con nít à? Có phải lông phía dưới chưa mọc đủ đúng không?"
Flynn đang rót rượu ngẩng đầu nhìn bên này, hô một câu:
"Triệu Thiết, đừng gây chuyện, được mấy hốc rượu là không biết mình họ gì rồi hử?"
Triệu Thiết không dám làm trái ý thủ lĩnh, hùng hùng hổ hổ ngồi xuống.
Đúng lúc này, Thương Kiến Diệu đột nhiên đứng dậy khỏi chiếc ghế chân cao, đi tới trước mặt Triệu Thiết.
Sau đó, hắn bắt đầu cởi thắt lưng quần.
"Mày... làm gì vậy?" Triệu Thiết và đồng bọn của gã đều ngơ ngác.
Thương Kiến Diệu nói rất nghiêm túc:
"Của tao chắc chắn to hơn của mày."
Giờ phút này, không chỉ Triệu Thiết, đến cả đám người Tưởng Bạch Miên, Long Duyệt Hồng đều nghi ngờ lỗ tai của mình.
Chờ khi kịp phản ứng, một cơn giận điên cuồng từ đáy lòng xộc lên tận đầu óc Triệu Thiết.
Điều này không chỉ vì gã thấy đối phương đang sỉ nhục mình, mà còn nằm ở chỗ gã nhất thời không biết nên ứng phó ra sao.
Chẳng lẽ gã phải đứng lên, trước mắt bao người, cởi quần ra so với đối phương một phen?
Thương Kiến Diệu không xấu hổ, nhưng Triệu Thiết vẫn rất cần mặt mũi.
Vả lại, thắng thì còn đỡ, nhưng nếu thua thì sao?
Nếu như vậy, Triệu Thiết cảm thấy chính gã không còn mặt mũi nào ở lại trong thương đội được nữa.
Không được, không thể để hắn nắm mũi dắt mình đi như vậy được... Triệu Thiết nheo mắt lại, chỉ ra bên ngoài nói:
"Cũng tạm được đấy. Có bản lĩnh thì ra ngoài luyện chút?"
"Được!" Thương Kiến Diệu thắt lại thắt lưng, nhanh chóng đồng ý.
Tưởng Bạch Miên khẽ nhíu mày, cảm thấy chính cô có chút không nhìn thấu chuyện này.
Thực ra cô không lo Thương Kiến Diệu sẽ thua, bởi cô vẫn rất tin tưởng năng lực võ thuật của mình, mà Thương Kiến Diệu là người có trình độ gần với cô nhất trong tổ điều tra thế giới cũ.
Cô chỉ có chút không rõ rốt cuộc Thương Kiến Diệu muốn làm gì.
Ý tưởng đánh một trận, thể hiện chút thực lực, tiện cho đối thoại sau này thì cô không ngăn cản, cũng làm cho Long Duyệt Hồng đừng lên tiếng.
Thấy đồng đội của Thương Kiến Diệu đều không để ý cho lắm, đoàn trường Flynn của thương đoàn người Vô Căn này cũng mang tâm tính muốn xem trò hay, bèn mở to miệng hô to với bên ngoài:
"Ngừng nhạc lại! Có người muốn 'biểu diễn'!"
Loa trên nhà xe hai bên nhanh chóng im xuống, đám trai gái đang nhảy nhót uốn éo ở khu vực trống được bao vây bởi những chiếc bàn kia đều lui ra ngoài.
Triệu Thiết hùng hổ dẫn đầu nhảy xuống khỏi xe của trưởng đoàn, đi vào bãi trống lập lòe ánh sáng đủ mọi màu sắc này.
Thương Kiến Diệu không vội vã đi ra ngoài, mà trước tiên lấy ba lô hành quân xuống, móc ra chiếc loa nhỏ màu đen đế màu xanh lam yêu quý của mình ra.
Thứ này vừa có thể cắm điện, cũng có thể sử dụng loại pin tuổi thọ cao của thế giới cũ, mà hiện giờ vẫn có thế lực đang sản xuất.
Thấy cảnh đó, hàng lông mày dày đẹp của Tưởng Bạch Miên hơi giật giật.
Thương Kiến Diệu lập tức đặt chiếc loa nhỏ ở cửa của nhà xe, rồi ấn một nút bấm.
Trong tiếng điện rè rè, hắn tiến vào bãi đất trống.
Một giây sau, từ trong loa vang lên một giọng nữ cao vút:
"Tôi đang nhìn lên Phía trên mặt trăng..."
Kèm theo tiếng hát đó, cơ thể Thương Kiến Diệu khẽ đung đưa, hai chân không ngừng thay nhau đưa ra trước sau, trông khá là có nhịp điệu.
Sau đó hắn ngoắc ngón tay với Triệu Thiết:
"Tới!"
"Quên lãng quá khứ...
Hong khô những ưu thương..."
Trong tiếng hát đó, đối mặt với đối thủ như vậy, Triệu Thiết đột nhiên có cảm giác như nếu mình thật sự xông tới là đã thua rồi.
Điều đó làm cho gã hệt như bị người ta cởi quần thị chúng vậy.
Nhưng đã đến nước này, không lên cũng không được, dù sao không thể tỏ ra hèn nhát đúng không?
Triệu Thiết tự cổ vũ bản thân, hít một hơi thật sâu rồi cất bước đi tới.
Trong quá trình đó, gã nhìn chằm chằm chỗ hai chân và bả vai Thương Kiến Diệu.
Đó là vì trong vài thuật đấu võ mà gã biết, bộ pháp là khá quan trọng, mà trạng thái bả vai giúp gã dự đoán xem đối phương sẽ ra quyền từ cánh tay nào.
Là một người Vô Căn, từ bé gã đã được huấn luyện rất nghiêm khắc, còn bái một vị sư phụ quyền thủ rất lợi hại ở thành Tối Sơ, chứ gã chẳng phải loại người chỉ dựa vào vóc dáng để bắt nạt người ta.
Sau khi điều chỉnh bước chân, Triệu Thiết bước lên một bước.
Gần như cùng lúc, Thương Kiến Diệu lui ra sau một bước.
Triệt Thiết lại tiến lên, Thương Kiến Diệu lại lùi ra sau, vẫn giữ được khoảng cách vừa đủ.
Đột nhiên, Thương Kiến Diệu giành trước tiến lên một bước.
Triệu Thiết vô thức lùi bước để né tránh.
Một lùi một tiến, một tiến một lùi, hai người bắt đúng tiết tấu của đoạn hát "lúc thấy, lúc ko thấy".
Những người đứng xem xung quanh lập tức vỗ tay rào rào:
"Nhảy hay quá!"
Bấy giờ bọn họ mới hiểu vừa nãy trưởng đoàn nói biểu diễn là gì.
Nghe được những lời "khen ngợi" kiểu này, Triệu Thiết lập tức đỏ bừng mặt, không thể khống chế được bản thân, lập tức nhào tới.
Thương Kiến Diệu thoải mái né tránh, rồi đưa chân ra ngáng, thò tay ra vật, lập tức ném Triệu Thiết ngã rầm xuống đất, làm gã đầu óc quay quay không phân biệt nổi đông tây nam bắc.
Sau đó, hắn cúi người xuống, áp chế đối phương hoàn toàn.
Triệu Thiết coi như cũng là kẻ thức thời, thấy không còn cách nào cứu vãn, cũng không cậy mạnh, trực tiếp cúi đầu ồm ồm nói:
"Tao thua rồi."
Thương Kiến Diệu đứng lên, có chút luyến tiếc bước trở về, cầm lấy chiếc loa nhỏ lên rồi tắt đi.
Tưởng Bạch Miên nhìn anh ta, nhíu mày hỏi:
"Anh lòng vòng như vậy chẳng lẽ chỉ là để ra bên ngoài nhảy một trận đấy chứ?"
Thương Kiến Diệu trung thực gật đầu:
"Ừm. Nếu trực tiếp đòi ra thì cô sẽ không cho."
"Anh đúng là cố chấp ghê đấy nhỉ? Ha, còn biết chơi giương đông kích tây, cũng thông minh đấy chứ." Tưởng Bạch Miên bật cười nói.
Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút rồi đáp:
"Có lẽ là bệnh càng nghiêm trọng hơn thôi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn