Chương 93: Chương 92: Cuộc sống quen thuộc
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~21 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Chưa kết thúc Sau khi dùng chìa khóa màu đồng thau mở cửa phòng ra, Thương Kiến Diệu dùng ánh đèn đường hắt lên trần nhà nhìn thấy chiếc giường gỗ quen thuộc, bồn rửa tay, vít mở rộng, bàn gỗ sơn màu hồng và bộ ghế bành.
Cảnh tượng giống hệt lúc hắn rời đi.
Nhờ có hệ thống thông gió khá tốt và hoàn cảnh địa lý độc đáo của tòa nhà dưới lòng đất này, Thương Kiến Diệu thậm chí không cảm thấy căn phòng có cảm giác ngột ngạt, cũng không thấy nơi đây tích bụi bặm gì.
Hắn chậm rãi bước vào, trở tay đóng cửa lại. Tiếp đó hắn lấy chiếc khăn lau trông có vẻ cũ bên bồn rửa tay xuống, vặn vòi nước xối ướt khăn.
Sau đó lúc thì hắn khom lưng, lúc thì ngồi xổm xuống, lau một lượt tất thảy những chỗ có thể lau.
Chờ khi làm xong xuôi mọi chuyện thì cũng vừa tròn bảy giờ tối.
Thương Kiến Diệu, khi đã tắm rửa và thay thường phục ở Bộ phận An toàn, lập tức cầm chìa khóa, mở cửa đi tới Trung tâm Hoạt động của tầng này.
Dọc đường đi, hắn thấy các nhân viên ăn tối xong đang lục tục trở về, trong đó có không ít người quen biết Thương Kiến Diệu.
Bọn họ gật đầu với nhau coi như chào hỏi.
Thương Kiến Diệu nhanh chóng đi tới Trung tâm Hoạt động ở khu C, thấy mấy thanh niên trẻ tuổi người ngồi kẻ đứng đang tán gẫu với nhau ở chỗ cửa vào, mà người đang bước tới phía đối diện là Thẩm Độ.
Người đàn ông trung niên đã "dẫn đường" cho Thương Kiến Diệu gia nhập giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ này nở nụ cười nói:
"Tiểu Thương, cháu ra ngoài làm việc đã về rồi sao?"
Thương Kiến Diệu cười đáp lại:
"Vâng, mót rác về rồi ạ."
"..." Thẩm Độ có chút không hiểu câu trả lời của Thương Kiến Diệu, mà còn giải thích: "Chú nghe lão Trần kể đấy. Mấy ngày trước không thấy cháu đâu, chú còn tưởng cháu xảy ra chuyện gì, kết quả lão ấy bảo chú biết là cháu tham gia Bộ phận An toàn, ra ngoài làm việc rồi."
"Thật nuối tiếc." Thương Kiến Diệu đáp lại.
"..." Thẩm Độ hoàn toàn không theo kịp dòng suy nghĩ cuẩ hắn, chỉ có thể cười nói như đang tự nói: "Tất cả mọi người đều rất nhớ cháu, gặp lại sau nhé."
Thương Kiến Diệu tỏ ra khó xử:
"Tiếc là cháu không mang quà gì về cho mọi người. Không thì, cháu làm một bài biểu diễn nhé?"
"Không, không cần." Thẩm Độ phát hiện mình hoàn toàn là đang ông nói gà bà nói vịt.
Ông ta lại ám chỉ chuyện rạng sáng mai tụ hội, rồi vội vàng chào tạm biệt Thương Kiến Diệu.
Sau đó Thương Kiến Diệu cũng tiến vào Trung tâm Hoạt động, chào hỏi những người mình quen hoặc không quen.
Quản lý Trần Hiền Vũ của Trung tâm Hoạt động đang ngồi trên chiếc ghế đẩu vang lên những tiếng cót két, thấy Thương Kiến Diệu bước vào thì vội vàng giơ tay phải lên vẫy, ra hiệu cho hắn tới bên này.
"Thế nào? Lần này thu hoạch thế nào?" Ông ta tò mò hỏi.
Không chờ Thương Kiến Diệu trả lời, ông ta đã chỉ vào đống đồ vụn vặt bày trước mặt:
"Có cần lão già này bán thay cho không? Chỉ lấy ít điểm cống hiến làm công thôi."
Thương Kiến Diệu ngồi xổm xuống, cầm lấy chiếc đồng hồ cơ rách nát mà lão Trần mãi chưa bán đi được, hỏi rất nghiêm túc:
"Liệu bày xe thiết giáp ở chỗ này thì có quá chật không?"
"??" Trần Hiền Vũ nhất thời không hiểu ý của đối phương.
Thương Kiến Diệu tiếp tục hỏi:
"Có thể đặt súng máy hạng nặng ở đây để bán không?"
"Cậu tưởng công ty chết rồi à!" Lão Trần theo bản năng mắng: "Thứ đó, chắc chắn bọn họ sẽ bắt cậu nộp lên đấy! Ặc... Cũng phải, cậu vừa trở về, tất cả thu hoạch còn đang trong quá trình thẩm tra, không biết cuối cùng sẽ lấy được cái gì."
Trần Hiền Vũ nói tới đây thì cười miếng:
"Loại chuyện này, cậu nói thẳng ra là được mà, làm gì phải vòng vo lắm vậy? Còn xe thiết giáp, súng máy hạng nặng, sao cậu không nói luôn thiết bị giáp cốt quân dụng đi?"
Thương Kiến Diệu ngẫm nghĩ:
"Cái gì thì phải xem ông có thật sự muốn hay không. Tiếc ghê..."
"Tiếc cái chó ấy!" Trần Hiền Vũ thuận miệng mắng một câu, rồi hỏi đầy quan tâm: "Thế nào? Chuyến công tác bên ngoài lần này coi như thuận lợi chứ?"
Thương Kiến Diệu hồi tưởng một chút:
"Thỏ rất khó bắt."
"Ha ha." Trần Hiền Vũ cười đầy chế nhạo: "Tôi nhớ lần đầu tiên tôi bắt thỏ, dùng súng trường của thế giới cũ, hiện giờ hẳn là đã bị loại bỏ rồi, tóm lại, một phát súng bắn ra, cả con thỏ nát bét, lúc đó tôi đau lòng lắm..."
Lúc này, có nhân viên tới bên này lật xem đồ vật trên quầy, lão Trần vội vàng giới thiệu, không quan tâm tới Thương Kiến Diệu nữa.
Thương Kiến Diệu chậm rãi đứng dậy, đi tới chỗ khuất nhất và không có người trong Trung tâm Hoạt động, kéo ghế dựa rồi ngồi xuống.
Hắn không tìm người tán gẫu, mà im lặng quan sát bốn phía: Một đám đàn ông vây quanh một bàn gỗ nhỏ chơi bài, ai thua một ván thì sẽ bị rút ghế, chỉ có thể ngồi xổm chơi; Bên cạnh họ có nhiều người túm tụm hơn, người ôm hai tay đưa ra lời bình, kẻ thì lớn tiếng cảm thán, tỏ vẻ nuối tiếc, người thì cười hi hi ha ha, không ngừng cười nhạo, kẻ thì thường xuyên thúc giục muốn thay chân; Ở chỗ xa hơn, những người phụ nữ như Nhậm Khiết ngồi tụm lại một chỗ, bàn tán về các loại lời đồn đại trong công ty.
Bọn họ còn tranh thủ dùng vải vụn làm đế giày, dùng sợi len đổi từ chợ Cung ứng Vật tư để đan quần áo mùa đông cho đám trẻ, hoặc dùng bình sữa nhựa không biết truyền mấy đời cho đứa bé uống sữa.
Ở một góc khác, mấy người trẻ tuổi tự chiếm cứ một góc, ngồi đó xì xào bàn tán. Trước mặt bọn họ có bày loại kẹo với phần vỏ có thể ăn được, bánh, bình thủy tinh màu màu da cam hoặc màu xanh đậm, tất cả đều là hàng đắt tiền đổi từ Chợ Cung ứng Vật tư, những nhà bình thường chỉ có khi ngày lễ tết thì mới đổi được một ít.
Nhưng những thanh niên vừa mới được phân việc, lại còn đang trong giai đoạn yêu đương thì có vẻ đều tiêu tiền như nước, dù sao vẫn còn có thể ăn uống miễn phí với gia đình; Ngoài cửa sổ của Trung tâm Hoạt động, bên chỗ đèn đường chiếu xuống, trong chỗ khuất giữa hai dãy phòng thì bóng người vụt lóe, lúc thì kéo dài, lúc thì tách ra.
Trên đường đi tới Chợ Cung ứng Vật tư, có người xách những bình thủy tinh với màu sắc khác nhau nhưng rỗng tuếch định đi đổi chút điểm cống hiến về.
Trong và ngoài phòng, phàm là chỗ tương đối trống trải thì đều trở thành bãi chiến trường cho lũ con nít chạy tới chạy lui...
Thương Kiến Diệu nhìn cảnh tượng đó, vẻ mặt bình thản, không có chút động tác nào.
Hắn cứ thế nhìn không biết bao lâu, Long Duyệt Hồng bước vào từ ngoài cửa.
Sau khi lần lượt chào hỏi người quen, Long Duyệt Hồng phát hiện Thương Kiến Diệu ở một góc:
"Sao cậu lại tới đây?"
Anh ta nhớ rõ vào giờ này Thương Kiến Diệu chỉ thích ở nhà chờ bản tin giờ tròn và các chương trình radio.
Vả lại, lần này mới trở về từ bên ngoài, chắc chắn càng cần nghỉ ngơi.
Thương Kiến Diệu không trả lời câu hỏi kia của Long Duyệt Hồng, mà hỏi ngược lại:
"Sao cậu không đi tìm Phùng cái gì ấy nhỉ, cô bé ở đài phát thanh ấy?"
"Phùng Vân Anh." Long Duyệt Hồng ngồi xuống, thở dài thườn thượt: "Tôi mới đi tìm cô ấy, phát hiện cô ấy đang hẹn hò người khác rồi."
Thương Kiến Diệu thở dài theo:
"Ài, tôi đã chỉnh sửa gen rồi mà mới..."
"Ngừng!" Long Duyệt Hồng lập tức cắt ngang lời hắn, lại nói: "Thực ra tôi có thể hiểu được, tôi ra ngoài một lần mà đi cả tháng trời, không biết khi nào mới có thể trở về, cũng không rõ liệu có về được không, hơn nữa chúng tôi cũng mới quen biết, thậm chí còn chưa đến mức bạn bè, làm sao cô ấy chịu chờ tôi chứ?"
Thương Kiến Diệu liếc nhìn Long Duyệt Hồng một cái:
"Cậu có biết tôi định nói gì không?"
Long Duyệt Hồng đáp lại với vẻ mặt nặng nề:
"Đây là Đất Xám."
"Không phải." Thương Kiến Diệu lắc đầu: "Cho dù cậu không ra ngoài làm việc, hy vọng cũng không cao."
"..." Long Duyệt Hồng không biết mình nên khóc hay nên bực nữa: "Nói chuyện với cậu đúng là làm tổn thương người khác mà!"
"Bảo mẹ cậu giới thiệu cậu cho cô khác đi." Thương Kiến Diệu dùng một tay chống bàn đứng dậy.
"Ừ, còn ít nhất hai tháng nữa mới tới lần ra ngoài hành động tiếp theo..." Long Duyệt Hồng vừa gật đầu vừa hỏi: "Cậu định về à?"
Không chờ Thương Kiến Diệu đáp lại, anh ta lẩm bẩm:
"Cũng phải, sau khi từ ngoài kia quay về, tôi cảm thấy toàn thân lập tức trở nên vững vàng, thả lỏng hơn hẳn. Mà một khi thả lỏng thì cảm thấy mệt mỏi muốn chết."
Anh ta cũng vừa nói vừa đứng lên:
"Thôi về ngủ một giấc đi."
Thương Kiến Diệu liếc nhìn anh ta:
"Sắp bắt đầu bản tin giờ tròn rồi."
"Cậu không mệt à, còn nghe bản tin giờ tròn?" Long Duyệt Hồng có chút kinh ngạc.
Anh ta vừa dứt lời, đột nhiên nhận ra: Trong tổ điều tra thế giới cũ, người có cảm giác mệt mỏi như vậy có lẽ chỉ có mình anh ta mà thôi...
Thương Kiến Diệu không nói gì thêm, vẫy vẫy tay chào tạm biệt Long Duyệt Hồng rồi quay về nhà mình.
Ánh sáng trắng nhạt của đèn huỳnh quang treo trên trần nhà chiếu xuống, khiến bóng của hắn lúc thì kéo thật dài, lúc thì rụt ngắn lại.
Không lâu sau, Thương Kiến Diệu mở cửa vào nhà, cởi áo khoác, nằm dựa lên giường.
Hắn không bật đèn, mà để mặc cho ánh sáng bên ngoài xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong, làm cho một nửa căn phòng sáng ngời, nửa kia chìm trong bóng tối, mà lại không tạo ra ranh giới rõ ràng.
Trong sự tĩnh lặng đó, loa phóng thanh chĩa xuống trên trần nhà phát ra tiếng xè xè, sau đó một giọng nói ngọt ngào nghe hơi trẻ con vang lên:
"Chào mọi người, tôi là phát thanh viên Hậu Di của bản tin giờ tròn, bây giờ là tám giờ tối...
Hôm nay, ủy viên Hội đồng Quản trị, phó tổng giám đốc Lâm Ngưỡng thị sát khu Năng lượng, nhấn mạnh phải đảm bảo nguồn cung năng lượng cho mùa đông...
Theo dự báo của sở Khí tượng Mặt đất, trong mấy ngày tới, có một luồng không khí lạnh từ băng nguyên tràn xuống phía nam, nhiệt độ của hoang dã Hắc Chiểu sẽ giảm xuống 5 độ C...
... Hôm nay khu nhà xưởng lại xuất hiện một người mắc bệnh Vô Tâm, người phát bệnh đã bị khống chế...
... Bộ phận Giải trí mời người phụ trách các đơn vị cùng bàn bạc hội biểu diễn cuối năm...
...."
Tiếng đài phát thanh vang vọng trong căn phòng có hơi chút vắng lặng này, làm cho nơi đây thêm vài phần sức sống.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn