Chương 127: Chương 125: Thành Dã Thảo
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Tầm chín giờ sáng hôm sau, Bạch Thần lái con xe Jeep đã được ngụy trang xong, chở ba thành viên khác của tổ điều tra thế giới cũ và trưởng đoàn Flynn của trại người Vô Căn theo một thương đội do năm sáu con xe tạo thành, xuất phát tới thành Dã Thảo.
Không biết là do gấp rút lên đường hay cố gắng để càng chân thật càng tốt, xe Jeep sau khi phun sơn lại thì màu sắc rất nhiều chỗ đều không hài hòa cân đối cho lắm, chỉ là đại thể có thể nhìn ra là màu xanh lục ngụy trang.
Điều này rất giống phần lớn xe Jeep chạy trên Đất Xám, một khi đúng nó đâm dập đầu, hoặc không có chỗ sửa, hoặc sửa tùy tiện cho xong, đều sẽ không chú ý nhiều như vậy.
Còn Flynn không ngồi trong xe của thương đoàn mình, là vì ông ta thấy nếu tới thành Dã Thảo rồi thì sẽ phải chia tay người anh em tốt Thương Kiến Diệu, nên phải tranh thủ thời gian tán gẫu thêm một lúc nữa.
Điều này cũng khiến ba gã đàn ông phải chen chúc nhau ngồi ở hàng ghế sau, cũng may là không gian trong xe rộng rãi, không đến mức ảnh hưởng tới việc ngồi xe.
Ra khỏi trại, vòng qua một bên khác, Long Duyệt Hồng mới nhìn thấy công trình quan trọng nhất của khu vực này: Nhà máy nước.
Xung quanh nó thấp thoáng cây xanh, cảnh tượng cũng khá đẹp, xem ra là được "chăm sóc" rất tốt.
Chờ khi đi qua nhà máy nước này, phế tích một thành phố dần bày ra trước mặt các thành viên của tổ điều tra thế giới cũ.
Gần như tất cả các tòa nhà cao tầng ở đây đều đã sập, những "mảng bùn" màu xám trắng hoặc nâu và những cốt thép rỉ sét kiên cường đứng sững chồng chất lên nhau, bị lá cây thường xuân khô vàng và các loại cây cỏ khác bao phủ, chỉ loáng thoáng hiển lộ ra đôi số chỗ.
Trông nó giống hệt vô số người bị chôn sống, trước khi chết cố thò được tay của mình ra ngoài, như hòng muốn bắt được cái gì đó.
So với phế tích thành phố nằm sâu trong đầm lầy, nơi đây đã hoàn toàn không thể nhìn ra được dáng vẻ ban đầu của thế giới cũ nữa.
Ngay cả thợ săn di tích đều bỏ qua nơi này.
Những thứ còn lại hoặc là quá khó thu thập, hoặc là không có giá trị gì cả.
Nếu như chưa từng tiến vào chỗ sâu trong đầm lầy, chưa từng nhìn thấy bóng dáng thế giới cũ, thì khi nhìn thấy cảnh tượng thế này, Long Duyệt Hồng cùng lắm chỉ cảm thán đôi chút, còn giờ đây, tâm tình của anh ta cực kỳ phức tạp, vừa có chút nặng nề kỳ quái, lại có chút bi thương.
"Ài..." Tưởng Bạch Miên ở ghế lái phụ "khe khẽ" thở dài.
Flynn ngồi giữa Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng, ngắm nhìn ngoài cửa sổ, nói:
"Thời ông nội tôi còn sống, có nói cho tôi đây là một thành phố du lịch gì đó. Bằng không thì bọn họ cũng không lái nhà xe đi một quãng đường xa tới đây."
Thương Kiến Diệu không tiếp lời Flynn, mà đột ngột nói:
"Tôi muốn bật bài hát."
"Cái bài Hồi ức quá khứ kia?" Tưởng Bạch Miên biết sơ qua, bèn hỏi.
Thương Kiến Diệu gật đầu thật mạnh:
"Đúng."
"Thôi thôi, ảnh hưởng tâm tình." Tưởng Bạch Miên khoát tay: "Đường này vốn khó lái, thôi đừng quấy nhiễu Bạch Thần."
Bên trong phế tích thành phố đã bị vứt bỏ hoàn toàn này, vì kiến trúc sụp đổ, mặt đường sụt lún, nhiều con đường bị chôn vùi, hoặc nứt gãy, cơ bản không thể đi qua được, cho nên xe chỉ có thể không ngừng đổi tuyến đường chạy đi từng chút một.
Cũng may bất kể là Bạch Thần, Flynn hay nhóm người Vô Căn dẫn đường phía trước đều coi như quen thuộc với nơi này, không đến mức lạc đường.
"Thực sự phải cảm ơn những thợ săn di tích kia đã lấy hết xe chặn trên đường đi, bằng không chỉ phải vòng qua phế tích thành phố này, như vậy thì sẽ lâu hơn nhiều." Trong quá trình đó, Tưởng Bạch Miên cảm thán một câu thật lòng.
"Trong đó có cả công lao cả bọn tôi nữa." Flynn cười sờ chòm râu hoa râm bên miệng: "Thương đoàn của chúng tôi có không ít xe lấy từ chỗ này, hiện tại đều thế hệ ông bà cả rồi."
Trong lúc tán gẫu, đoàn xe mất hơn một giờ chậm rãi đi qua khu vực bị phá hủy nghiêm trọng nhất của phế tích thành phố, đường đi cũng dần trở nên tốt hơn, thậm chí còn có thể nhìn thấy con đường được chống bởi những trụ lớn màu xám trắng phía trước, bên trên cực kỳ trống trải, dấu vết tổn hại cũng không quá rõ, chỉ là có nhiều cỏ dại khô héo.
Qua không biết bao lâu nữa, đoàn xe đi với bên sông Đục.
Dòng nước ở đoạn này cuồn cuộn màu hơi vàng, dường như mang theo rất nhiều đất cát.
Do đang là mùa đông, không ít chỗ trong lòng sông lộ hẳn ra ngoài, đầy những bùn đất.
Ở một bên phía trước đoàn xe có một cây cầu loại vừa do những ụ chống lên vắt ngang hai bờ sông.
Chờ khi đi qua cây cầu này, chạy thêm chừng mười phút nữa, một bức tường thành màu xám trắng cao chừng vài mét đập vào mắt mọi người.
"Đó chính là thành Dã Thảo." Flynn giới thiệu.
"Có tường bao?" Long Duyệt Hồng hỏi với vẻ vừa kinh ngạc lại vừa tò mò.
Anh ta nhớ rõ trong sách giáo khoa có viết rằng thành phố của thế giới cũ không còn phải xây những bức tường thành cao lớn vững chãi như thời cổ xưa nữa, cùng lắm chỉ là những nơi như tường học, vì để tiện cho quản lý, sẽ xây một bức tường bao quanh không cao cho lắm.
Nếu như đây được làm kể từ sau khi thế giới cũ bị hủy diệt, như vậy phải là công trình lớn cỡ nào!
Flynn cười nói:
"Bên này là thành phố con của phế tích thành phố vừa rồi. Trước khi thế giới cũ bị hủy diệt, nghe nói nó là tòa thành cổ nào đó."
"Địa điểm du lịch? Vì giữ được cảnh tượng của niên đại cổ xưa nên bảo tồn và tu sửa tường thành?" Tưởng Bạch Miên kết hợp kiến thức của mình, đưa ra lời suy đoán.
Flynn ừ một tiếng:
"Tôi nghe nói, vào thời sớm nhất khi mà rất nhiều người sống sót chuẩn bị thành lập điểm tụ cư, có suy xét qua phế tích ban nãy, nhưng nơi đó tổn hại quá nghiêm trọng, mà bên này có tường thành, có nhà máy nước riêng, cũng gần trạm thủy điện."
Nói tới đây, ông ta cười ha ha:
"Tuy rằng tường thành này không chống được đại pháo, không phòng được bom, nhưng chí ít cũng ngăn cản được dã thú, quái vật và người Vô Tâm, làm cho mọi người có được cảm giác an toàn hơn hẳn."
Trong lúc nói chuyện, đoàn xe đã chạy tới cửa thành Dã Thảo.
Nơi đây có chút hỗn loạn, nên tốc độ xe Jeep đi rất chậm.
Long Duyệt Hồng quay cửa xe xuống, thò đầu nhìn ra ngoài, phát hiện một đống người chen lấn ở cửa thành.
Bọn họ ăn mặc rách rưới, hoặc đồ cũ, khuôn mặt trắng bệch trong gió đông lạnh lẽo, môi đã có chút tái đi.
Trong những người này thì thanh niên và nữ giới chiếm đa số, tiếp đó là trẻ con, không hề có người già cao tuổi nào cả.
Vẻ mặt bọn họ không ít thì nhiều đều có chút chết lặng, máy móc di chuyển theo đội ngũ phía trước.
"Đây là?" Long Duyệt Hồng quay đầu lại nhìn Flynn.
Flynn nâng người nhổm dậy, cố gắng nhìn thoáng qua chỗ cửa thành.
Ông ta nhanh chóng ngồi xuống, thở dài nói:
"Đó đều là dân du cư hoang dã không có gì ăn qua mùa đông, đến thành Dã Thảo tìm kiếm cơ may."
"Có thể tìm việc ở nơi này sao?" Long Duyệt Hồng hỏi theo thói quen của một nhân viên công ty.
Flynn cười cười như đang tự giễu:
"May mắn nhất thì được công hội Thợ Săn thu nhận hoặc mua, coi như chính quy bồi dưỡng. Kém may mắn hơn chút thì bị đưa đi các trang viên xung quanh làm nông nô. Nếu không may mắn cho lắm thì bị mua về làm nghề bán thân. Mà xui xẻo nhất, chính là làm thợ mỏ..."
Nghe Flynn miêu tả xong, trong xe Jeep trở nên cực kỳ yên tĩnh, một lúc lâu không ai nói gì.
Long Duyệt Hồng nhìn chiếc xe đi vượt qua đám người kia từng chút một, lại không biết mình có thể làm được gì.
Anh ta dời mắt đi, liếc nhìn Thương Kiến Diệu một cái, chỉ thấy người bạn thân của mình đang rất nghiêm trang.
Cuối cùng, Tưởng Bạch Miên phá vỡ sự im lặng, lặp lại một từ hệt như đang cười nhạo:
"Quý tộc..."
"Đây chẳng phải là học thành Tối Sơ sao? Dầu gì cũng là một phần tử của thành Tối Sơ mà." Flynn thì không để ý điều này lắm.
Long Duyệt Hồng chỉnh lại tâm tình, tiếp tục hỏi:
"Tại sao bọn họ còn phải xếp hàng ở cổng?"
Anh ta nhớ rõ Bạch Thần có nhắc đến là thành Dã Thảo khá rộng mở, không thu thuế vào thành.
"Nhiều dân du cư như vậy, ai biết có mang theo bệnh truyền nhiễm gì không? Những lúc thế này, chắc chắn phải kiểm tra cơ bản trước đã, bằng không tất cả đều xong đời." Flynn khá quen thuộc quy trình này.
"Ừ." Long Duyệt Hồng gật đầu, lại hỏi: "Ồ, sao không có người già nào vậy..."
Anh ta còn chưa nói xong thì đột nhiên nhận ra:
"Tôi hiểu rồi."
Mùa rét lạnh thế này, lại thiếu quần áo và lương thực, những người tuổi hơi lớn một chút chắc chắn không thể đi tới được thành Dã Thảo, chẳng thà không đi nữa, dồn tài nguyên cho con cháu.
Trong số đó có thậm chí có khả năng bao gồm cả xác của bọn họ.
Điều đó khiến Long Duyệt Hồng cảm thấy khó chịu.
Flynn lập tức vỗ vai Long Duyệt Hồng:
"Ài, cố quen đi, đây là Đất Xám mà. Chờ khi trận tuyết đầu tiên rơi xuống, tình hình có khi sẽ còn tệ hơn."
Nói tới đây, ông ta ngắm nhìn phương bắc:
"Nghe nói bên hoang dã Hắc Chiểu đã có tuyết rơi rồi..."
"Tuyết họa..." Bạch Thần đang lái xe không biết nhớ tới điều gì.
Tưởng Bạch Miên lập tức an ủi cô một câu:
"May là trấn Thủy Vi không phải quá lo sợ mấy vấn đề này."
Lại chầm chậm đi một lúc nữa, đoàn xe cuối cùng đã qua kiểm tra, tiến vào thành Dã Thảo.
Long Duyệt Hồng vô thức nhìn ra bên ngoài, phát hiện đường đi được lát gạch đá màu xanh hoặc xám trắng, trông rất ngay ngắn, nhưng chúng đều khá hẹp, chỉ đủ cho hai xe đi qua.
Các tòa nhà kiến trúc bên đường cũng không cao cho lắm, tối đa chỉ năm tầng, đỉnh chóp đều là tạo hình mái cong với đấu củng.
Tầng dưới cùng là những căn nhà san sát, rất giống phế tích thành phố nằm sâu trong đầm lầy.
Thứ giống nữa là chúng đều có treo bảng hiệu.
Long Duyệt Hồng liếc nhìn qua, thấy có những cái tên như "Quán mì gia truyền", "Hàng rau củ A Tú", "Lương thực và dầu Trương Ký", "Phòng làm việc thành Tối Sơ" và "Quán net bắn súng".
Ngay cả trên cột điện bên đường cũng dán những tờ giấy trắng, bên trên có ghi hàng chữ "Chuyên trị chứng bệnh khó chữa".
Ngoài ra, Long Duyệt Hồng còn thấy không ít bảng hiệu viết bằng tiếng Hồng Hà.
Trong đó bao gồm các từ như "Nhà ăn", "Câu lạc bộ", "Bánh mì".
Mãi cho tới tận lúc này, Long Duyệt Hồng mới nhận thức sâu sắc rằng thành Dã Thảo là một bộ phận của thành Tối Sơ, trong người đi đường, số người tóc vàng mắt đen chiếm gần một nửa, nhưng cũng chỉ một nửa mà thôi. Những người còn lại, có tóc vàng, tóc xù, mắt xanh, mắt xanh lục.
Đương nhiên vì đang là mùa đông, gió lạnh thấu xương, nên người đi lại ngoài đường là không nhiều.
"Trông có vẻ náo nhiệt." Long Duyệt Hồng cảm khái một câu.
"Đây chưa là gì, nếu đến từ hai tháng trước thì còn không thể lái xe nổi cơ." Flynn cười nói: "Đường của chỗ này vốn không thiết kế cho xe chạy, vừa hẹp lại dễ bị đè hỏng."
"Ra vậy..." Long Duyệt Hồng gật đầu, lại nhìn ra ngoài cửa sổ như Thương Kiến Diệu.
Trên những cây cột điện, đủ mọi loại dây dẫn kéo tới các hướng khác biệt không theo quy hoạch gì, có vẻ cực kỳ hỗn loạn, dường như đang chia cắt bầu trời.
Xe cứ dần chạy đi, Long Duyệt Hồng lại thấy một tấm biển khác:
"Chợ nô lệ phố Nam" Long Duyệt Hồng lập tức lặng im.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn