Chương 102: Chương 101: Phần thưởng
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~27 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Chưa kết thúc Thương Kiến Diệu im lặng một lúc, rồi hỏi:
"Anh có biết gì về giáo đoàn Trường Dạ không?"
Trương Lỗi lắc đầu:
"Tôi không thích tiếp xúc với các giáo phái này, cảm thấy bọn họ rất điên cuồng mà lại rất nguy hiểm. Tôi chỉ nghe người ta nói qua rằng, giáo đoàn Trường Dạ cho rằng mỗi một buổi đêm đều rất nguy hiểm, chỉ khi được Tư Mệnh phù hộ thì mới có thể sống sót tới hừng đông.
Cho nên bọn họ thích cầu nguyện khi trời vừa tối, tụ hội vào đêm khuya, gọi lễ Misa của mình là vũ hội cuồng hoan..."
Nói tới đây, Trương Lỗi tỏ ra có chút không thể hiểu nổi:
"Tôi không biết vũ hội cuồng hoan là như thế nào, nhưng cảm thấy lấy đó làm lễ Misa của một tôn giáo thì có chút kỳ quặc."
"Khi anh nghe tọa đàm nuôi con và học thuyết máy móc thì sẽ không còn cảm thấy như thế nữa." Thương Kiến Diệu nói với ngữ khí như chẳng có gì lạ.
Trương Lỗi không hỏi tọa đàm nuôi con và học thuyết máy móc là gì, anh ta quay đầu nhìn Mạnh Hạ đang tán gẫu với mấy người bạn, rồi nói với Thương Kiến Diệu:
"Anh còn hỏi gì nữa không?"
"Ngoài Tư Mệnh ra, anh còn hiểu biết vị Chấp Tuế nào?" Thương Kiến Diệu thể hiện kiểu như bắt được cơ hội là phải hỏi cho rõ ràng.
Trương Lỗi hồi tưởng:
"Không nhiều lắm, Tư Mệnh của tháng Mười Hai, Bồ Đề của tháng Một, còn có, lúc tôi còn ở thành Dã Thảo có nghe người tới từ thành Tối Sơ nhắc đến rằng chỗ bọn họ có một số tên quý tộc đang ngầm tín ngưỡng Mạn Đà La chấp chưởng tháng Chín."
Thương Kiến Diệu nhớ lại lời miêu tả của tổ trưởng, bình luận một câu chân thành:
"Ở thành Tối Sơ, có lẽ có thể gom đủ tín ngưỡng của tất cả Chấp Tuế."
"Đó không phải là một nơi tốt." Trương Lỗi gật đầu: "Với phần lớn người mà nói."
Anh ta chỉ phía Mạnh Hạ:
"Nếu không còn vấn đề gì khác, tôi qua bên đó đây."
Thương Kiến Diệu đột nhiên hỏi:
"Tại sao anh không hỏi tôi nguyên nhân tôi đột nhiên hỏi những điều này?"
Trương Lỗi với vóc dáng tầm trung và làn da ngăm đen đứng dậy, chậm rãi nói:
"Biết càng nhiều thì càng nguy hiểm."
Dứt lời, anh ta không dừng lại mà quay người đi tới phía Mạnh Hạ.
Thương Kiến Diệu tiếp tục ngồi tại chỗ, không có động tác gì khác, hệt như đã bị ngăn cách khỏi không gian náo nhiệt xung quanh.
Hẳn lặng lặng nhìn người tới người đi, không hề có cảm giác không được tự nhiên gì.
...
Ngày hôm sau, Thương Kiến Diệu cũng tới phòng số 14 tầng 647 chỗ ở của tổ điều tra thế giới cũ trước mười phút.
Không có gì bất ngờ khi Tưởng Bạch Miên đã ngồi ở vị trí của mình.
"Ngày hôm qua tôi gặp một nhân viên đến từ bên ngoài." Thương Kiến Diệu đi tới, nói thẳng.
"Ừ?" Tưởng Bạch Miên tỏ vẻ đang chờ những lời tiếp theo.
Thương Kiến Diệu kéo ghế dựa ra rồi ngồi xuống:
"Anh ta có biết một chút về Chấp Tuế và người thức tỉnh..."
Hắn lặp lại những gì mà Trương Lỗi nói.
"Quả nhiên, năng lực người thức tỉnh có liên quan trực tiếp tới trái tim nằm trong lĩnh vực của Tư Mệnh." Tưởng Bạch Miên cảm thán một câu, như có suy nghĩ: "Không biết liệu có phải tín ngưỡng vị Chấp Tuế nào thì khi thức tỉnh sẽ đạt được năng lực ở lĩnh vực tương ứng không... Vậy trước khi chưa xác định tín ngưỡng mà thức tỉnh thì dựa vào điều gì để xác định đặc điểm năng lực?
Ừm, Đỗ Hành nói rồi, cái giá phải trả khác nhau thì sẽ mơ hồ ánh xạ lĩnh vực khác nhau, cho nên căn cứ vào sự khác biệt của cái giá phải trả để phân định sao?"
Tưởng Bạch Miên nói tới đây thì đột nhiên nhắc tới một câu:
"Như vậy cái giá phải trả của Kiều Sơ là gì đây? Và cái giá của Đỗ Hành và Già La Lan sẽ là gì?"
Thương Kiến Diệu đáp lại:
"Không phải bất cứ cái giá phải trả nào đều có thể bị nhìn ra dễ dàng. Nếu Tịnh Pháp không nói, không một ai sẽ nghĩ tới cái giá mà gã phải trả chính là tăng mạnh sắc dục. Lúc trước tôi suýt nữa thì định dùng 'độc thân cả đời' để đổi năng lực, kết quả là không được, kiểu cái giá phải trả này là vô dụng."
Tưởng Bạch Miên lập tức kinh ngạc:
"Không phải nói là chỉ cần trả giá là được hay sao? Còn phải là một cái giá phù hợp với loại quy tắc nào đó?"
"Không biết." Thương Kiến Diệu cực kỳ thành thật.
Tưởng Bạch Miên ừ một tiếng:
"Từ một trường hợp đơn độc thì rất khó nhìn ra điều gì, trừ phi anh thử rất nhiều lần mới tìm được cái giá phải trả chính xác."
"Ba lần, lần thứ hai tôi định dùng 'không có bạn bè' để trao đổi, nhưng vẫn không được." Thương Kiến Diệu nói chi tiết.
Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu:
"Chờ khi quen biết thêm mấy người thức tinh khác, biết trường hợp thất bại và thành công của bọn họ thì mới có thể tổng kết ra quy luật được."
"Bọn họ sẽ không nói." Thương Kiến Diệu chỉ ra.
"Ngộ nhỡ cái giá phải trả của bọn họ là không thể nói dối hoặc cứ hỏi là ắt sẽ trả lời thì sao?" Tưởng Bạch Miên cười rồi nhây một câu.
Tiếp đó, cô suy tư:
"Sau khi trở về, tôi càng nghĩ càng cảm thấy mị hoặc của Kiều Sơ không giống năng lực, trái lại càng giống với cái giá phải trả hơn."
Thương Kiến Diệu khẽ đảo mắt, lập tức nói:
"Tất cả những người thức tỉnh mà chúng ta gặp được cho tới bây giờ, ngoài trừ hắn ta, đều có thể điều khiển được năng lực của mình."
Nói cách khác, cho dù năng lực sẽ dẫn tới chút kết quả không tốt, nhưng chí ít người thức tỉnh có thể lựa chọn sử dụng hay là không.
Mà Kiều Sơ bị ngựa Ác Mộng truy đuổi một quãng đường dài, nói không chừng vì thế nên mới mất xe, mãi cho tới khi dùng quỷ kế lừa con ngựa kia qua sông, rồi nổ tung cầu thì mới chân chính thoát được.
Với người thức tinh bình thường thì hẳn đã sớm ngừng mị hoặc rồi.
Đương nhiên Thương Kiến Diệu cũng không thể cam đoan trong các năng lực được ban phát này chắc chắn không có kiểu "mị hoặc tự động không phân biệt đối tượng" này.
"Đúng." Tưởng Bạch Miên tỏ vẻ đồng ý: "Như vậy xem ra đại khái mị hoặc của Kiều Sơ chính là cái giá phải trả."
Nói tới đây, cô đột nhiên nở nụ cười:
"Lúc Kiều Sơ vừa mới thành người thức tỉnh, còn nhỏ yếu, không biết loại mị hoặc không thể tiêu trừ này sẽ mang tới cho hắn ta cái gì, chậc..."
"Thảm." Thương Kiến Diệu bỏ qua trường hợp khả năng, trực tiếp đưa ra kết luận.
Tiếp theo hắn lại bổ sung:
"Chưa tiến vào 'biển Khởi Nguyên', chiến thắng từng nỗi sợ trong lòng một, mị hoặc của Kiều Sơ sẽ không có phạm vi lớn như vậy, hiệu quả cũng sẽ không mạnh như thế."
"Anh đang nghĩ gì vậy?" Tưởng Bạch Miên cười đầy ranh mãnh: "Ý mà tôi vốn định nói là, Kiều Sơ chắc chắn rất được mấy thứ như muỗi yêu thích, ở cùng một chỗ với hắn ta sẽ không bị muỗi đốt nữa. Chậc, khóa các anh lại được mở rộng ranh giới giáo dục sinh lý rồi nhỉ?"
Không cho Thương Kiến Diệu bất cứ cơ hội đưa ra lời trả lời kỳ quặc nào, cô lại nói:
"Bình thường thì sẽ không ai dùng 'mị hoặc tăng cao' làm cái giá cả, ở trong quan điểm phổ biến thì đây căn bản không phải cái giá phải trả.
Cho nên, lúc ấy Kiều Sơ hẳn là dùng 'sức quyến rũ' để đổi lấy năng lực... Kết quả hắn ta không ngờ sẽ lại biến thành vạn người mê, là kiểu loại bất kể là người hay chó đều muốn 'làm thịt' hắn ta vậy, ừm... Dựa theo thể nghiệm của tôi, khi thời gian dần trôi, tôi nghĩ cái kiểu thôi thúc muốn cưỡng bức hắn ta sẽ dần trở nên mạnh mẽ, có thể đoán được nếu ở thêm một hai ngày nữa, hoặc mấy giờ nữa thôi, chúng ta sẽ chủ động và bạo lực xâm phạm hắn ta.
Đây quả nhiên là cái giá phải trả, thảm..."
"Giáo dục sinh lý của khóa các cô cũng không kém." Thương Kiến Diệu bình luận rất chân thành.
"Hả? Anh nói gì cơ?" Tưởng Bạch Miên sờ sờ tai, nghiêm mặt nói: "Vả lại, lúc trước chúng ta cũng thảo luận rồi, từ tình huống ngay lúc đó mà xem xét, nếu Kiều Sơ thể hiện ra sự thù địch, biểu hiện ác độc, trạng thái bị mị hoặc của mục tiêu tương ứng sẽ bị giải trừ, đám đồng bọn của hắn cũng sẽ bị kích thích, thoát khỏi ảnh hưởng ở một mức độ nhất định, à, ngoại trừ động vật và người Vô Tâm... Xem ra hạn chế là không ít."
Tưởng Bạch Miên suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:
"Nếu đúng là như vậy, Kiều Sơ vẫn chưa từng thể hiện ra năng lực người thức tỉnh thứ ba. Lúc trước chúng ta cẩn thận như vậy thật quá tốt."
Hiện tại bọn họ đã biết được năng lực người thức tỉnh có thể khiến người ta uể oải ủ rũ và khiến người ta chăm chú làm một chuyện nào đó. Năng lực đầu tiên là thuộc loại phạm vi, còn năng lực sau thì dường như chỉ có thể dùng cho một mục tiêu một.
Trong lúc hai người nói chuyện, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần lần lượt tới đây.
Tưởng Bạch Miên thấy thế, bèn đứng dậy vỗ tay, cười tươi nói:
"Bên trên trả lời rồi!"
Nghe nói phần thưởng đã được giao xuống, bất kể là Long Duyệt Hồng hay Bạch Thần, Thương Kiến Diệu thì mắt ai nấy đều tỏa sáng.
"Dừng, không được phép ca hát, không được nhảy múa!" Tưởng Bạch Miên chặn Thương Kiến Diệu lại trước tiên, không cho hắn làm bất cứ hành vi gì.
Thương Kiến Diệu lập tức tỏ ra tiếc nuối.
Tưởng Bạch Miên hắng giọng, cười tủm tỉm nói:
"Phần thưởng và bồi thường được tính gộp với nhau, chia ra làm hai phần.
Phần thứ nhất là: Mỗi một nhân viên được tăng lên một cấp bậc. Nói cách khác, bây giờ tôi là cấp D7, là tổ trưởng hàng thật giá thật. Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng vốn sẽ thăng lên cấp D2, bây giờ thì lên thẳng D3. Bạch Thần vốn chuyển lên làm nhân viên chính thức, cấp D1, hiện giờ lên tới D2."
"D3?" Long Duyệt Hồng vui mừng thốt lên: "Như vậy mỗi tháng chẳng phải có thêm được một nghìn điểm cống hiến sao?"
Điều này có nghĩa tiền lương hiện giờ của anh ta chính là 2. 800 điểm.
Hơn nữa, chờ tới sang năm anh ta kết hôn, được phân phối nhà ở, cấp bậc nhân viên cao hơn thì có thể được phân cho nhà ở tốt hơn.
"Cấp bao nhiêu mới có thể xin làm biến đổi gen, nếu như tự mình trả bằng điểm cống hiến?" Vẻ vui mừng chợt lóe trên mặt Bạch Thần, rồi nhanh chóng biến mất không thấy đâu nữa.
Tưởng Bạch Miên mỉm cười đáp lại:
"Tôi đã hỏi giúp cô rồi, tình huống của cô ấy, đến D4 là có thể làm được. Nếu cô bằng lòng tham gia loại hạng mục rất nguy hiểm, thì hiện giờ có thể được. Nhưng mà tôi không kiến nghị. Bất kể cô muốn làm gì, sống sót mới có thể làm được."
Bạch Thần khẽ gật đầu, tỏ vẻ mình sẽ không lỗ mãng như vậy.
Tưởng Bạch Miên lại quay sang nhìn Thương Kiến Diệu:
"Anh không vui?"
"Vui chứ." Thương Kiến Diệu đáp với vẻ mặt nghiêm túc.
"Thôi, tôi không nên hỏi anh." Tưởng Bạch Miên nói tiếp: "Phần thứ hai là, mỗi người được bồi thường một trăm nghìn điểm cống hiến."
"Một trăm nghìn?" Cả đời này Long Duyệt Hồng cũng chưa từng được thấy nhiều điểm cống hiến như vậy.
Tưởng Bạch Miên cười ha ha nói:
"Không coi là nhiều, chúng ta đã cướp, à không, lấy về một xe thiết giáp, một khẩu súng máy hạng nặng, một bộ da Thiết Xà Hắc Chiểu và hai xe vật tư. Mấy thứ đó, nếu đến nơi như thành Dã Thảo mà bán thì giá trị của chúng chắc chắn có thể hơn bốn trăm nghìn điểm cống hiến, gấp mấy lần.
Nhưng mọi người cũng phải nghĩ xem, vũ khí của chúng ta là công ty cung cấp, xe Jeep của chúng ta là công ty cho, người của chúng ta do công ty nuôi, công ty lấy phần nhiều là rất hợp lý. Vả lại, không phải còn có bồi thường tăng cấp bậc nhân viên đấy sao? Thứ này còn khó hơn là lấy điểm cống hiến không."
"Không ít, nào có ít." Long Duyệt Hồng tỏ vẻ mình không hề oán hận chút nào.
Căn phòng lớn hơn mà anh ta muốn đổi cho ba mẹ, em trai và em gái cũng chỉ tầm ba mươi nghìn điểm.
Với Bạch Thần mà nói, bên nào có thực lực mạnh nhất thì lấy phần chiến lợi phẩm nhiều nhất chính là một chân lý không thể bàn cãi, cho nên cô cũng không cảm thấy chuyện này có vấn đề gì.
Thương Kiến Diệu thì thật ra là có ý kiến muốn phát biểu, nhưng tất cả mọi người đều không muốn nghe.
Tiếp theo, Tưởng Bạch Miên mở ngăn kéo bàn, lấy ra ba túi đồ:
"Bên trên có dán tên. Đây là những thu hoạch mọi người có thể nhận được sau khi trải qua thẩm tra. Ha ha, công ty trả lại toàn bộ đồng hồ đeo tay cho chúng ta, đây toàn là đồng hồ cơ, có giá trị hơn đồng hồ điện tử nhiều, chí ít cũng phải năm sáu chục nghìn điểm cống hiến, ừ, chỗ nào hỏng hóc thì công ty đều đã sửa cho chúng ta hết rồi.
Đúng rồi, nhớ đi đổi thẻ điện tử mới, nếu số lượng điểm cống hiến không đúng thì nhớ báo tôi một tiếng. À, còn nữa, chín trăm điểm trợ cấp ra ngoài làm việc cũng được phát luôn cùng lần này."
Trong lúc Tưởng Bạch Miên nói, Thương Kiến Diệu cầm chiếc túi có ghi tên mình, đổ đồ vật bên trong ra.
Trong này có một chiếc kính râm màu đen, một chiếc đồng hồ máy sậm màu, một quả cầu thủy tinh trong suốt có gắn bông hoa màu vàng, một chiếc bút ghi âm lấy từ trấn Hắc Thử và một chiếc loa màu đen đế xanh to bằng lòng bàn tay suýt thì làm rách túi văn kiện kia.
Bạch Thần không lo nhìn đồ trong túi của mình, mà nhìn Tưởng Bạch Miên rồi hỏi đầy quan tâm:
"Tổ trưởng, kết quả chuyện trấn Thủy Vi như thế nào?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn