Chương 94: Chương 93: Đảo nhỏ
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Chưa kết thúc Chờ khi ánh đèn đường lần lượt tắt, xung quanh tối đen xuống, Thương Kiến Diệu giơ tay phải lên nắn bóp huyệt Thái dương hai bên.
Hắn nằm hẳn xuống, nhắm hai mắt lại.
...
Lúc này đây, nơi hắn xuất hiện không còn là "đại sảnh quần tinh" nữa, mà là mảng biển rộng hư ảo lấp lánh ánh sáng kia.
Phía trước hắn có một hòn đảo không lớn, đất trên đảo màu nâu sậm, những tảng đá với hình thù kỳ quái lởm chởm, không hề có dấu vết nào về sự tồn tại của sinh mệnh.
Đây là hòn đảo đầu tiên mà Thương Kiến Diệu gặp phải sau khi tiến vào "biển Khởi Nguyên".
Dựa theo những gì học giả cổ vật Đỗ Hành nói, đây là tương ứng với nỗi sợ hãi tiềm ẩn trong mỗi người.
"Đảo nhỏ" mà những người thức tỉnh khác gặp được chắc chắn sẽ không giống nhau, về số lượng thì cũng là như thế.
Thương Kiến Diệu đã ở lại nơi đây rất nhiều ngày, nhưng vẫn không thể nào chiến thắng nổi "hòn đảo" này.
Trên đảo không có quái vật, mà tồn tại một loại "điều kiện tự nhiên" cực kỳ ác liệt.
Một khi Thương Kiến Diệu leo lên, tất cả ánh sáng trước mắt đều biến mất, trong tai cũng không còn chút âm thanh nào.
Khi hắn ở trên hòn đảo này thì hệt như bị nhốt trong một căn phòng tối đen, đóng kín và quái dị, không chỉ đưa tay không thấy năm ngón, mà thậm chí còn không nghe thấy cả âm thanh của chính mình.
Điều này làm cho Thương Kiến Diệu thậm chí còn không thể cảm nhận được sự trôi đi của thời gian, chỉ cảm thấy bóng tối và sự im lặng như hóa thành thực chất đang dần dần ăn mòn tâm linh của chính hắn.
Mỗi một lần hắn đều không thể ở lại trên đảo quá lâu, luôn vì tinh thần sụp đổ, sợ hãi tột độ, gần như phát điên mà thoát ra ngoài.
Nếu không phải vì học giả cổ vật Đỗ Hành có nói về ý nghĩa của "biển Khởi Nguyên" và các hòn đảo khác nhau, chắc chắn Thương Kiến Diệu đã từ bỏ việc cố gắng, mà chuyển sang tìm kiếm những đảo khác trên biển rộng mênh mông vô biên này.
Hắn tin rằng vòng qua nơi đây có nghĩa là bản thân đã bị nỗi sợ trong nội tâm đánh bại, năng lực người thức tỉnh có lẽ sẽ không còn tăng mạnh và biến hóa nữa.
Thương Kiến Diệu ngóng nhìn hòn đảo này một lúc, rồi dựa theo kế hoạch định sẵn, hắn cúi đầu xuống nhìn bóng dáng như ẩn như hiện theo trong sóng nước hư ảo kia.
Hắn do dự vài giây, đôi mắt dần trở nên sâu thẳm:
"Bọn họ là nhân viên công ty Sinh Vật Bàn Cổ, mình cũng là nhân viên của Sinh Vật Bàn Cổ; Bọn họ rất trẻ, mình cũng còn rất trẻ; Ba mẹ của bọn họ vẫn còn ở bên, cho nên..."
Thương Kiến Diệu dừng lại, rồi tự mình đưa ra câu trả lời:
"Cho nên cha mẹ mình cũng vẫn còn ở bên mình."
Mặt hắn dần lộ ra nụ cười. Đấy là một nụ cười hiền hòa, yên tâm.
Thương Kiến Diệu không lãng phí thời gian nữa, giơ hai tay bám lấy nham thạch bên rìa hòn đảo rồi trực tiếp leo lên.
Bởi vì bản chất của "biển Khởi Nguyên" là hư ảo, cho nên quần áo của hắn không ướt sũng, trên tóc cũng không có lấy dù chỉ một giọt nước.
Đôi chân Thương Kiến Diệu vừa chạm đất, tầm mắt hắn lập tức tối đen, không còn nhìn thấy bất cứ một cái gì hết.
Điều này làm cho hắn có cảm giác như không gian chật hẹp, có thể chạm vào rìa mép bất cứ lúc nào.
"Ê! Mi khỏe không?" Thương Kiến Diệu thử nói thật to, nhưng không nghe được chút âm thanh nào.
Giờ khắc này, hắn như bị thế giới vứt bỏ, bị ném vào một nơi cực kỳ khủng khiếp, không ai quan tâm.
Thương Kiến Diệu thử đưa chân ra, dùng việc bước đi để hóa giải nỗi sợ hãi và bất an đang dần dâng lên trong lòng.
Nhưng bất kể hắn có tự trấn an bản thân như thế nào, "bóng tối" kia vẫn chậm rãi ăn mòn tâm linh của hắn, không thể ngăn chặn.
Thương Kiến Diệu co người lại, dường như tìm được một điểm để dựa vào trong bóng tối tĩnh lặng không người này.
Điều này khiến hắn có thể kiên trì được lâu hơn so với những lần trước, nhưng sau đó sự thực là bên người chỉ có không khí khiến hắn buồn bã thất vọng, trái tim đập nhanh hơn, vẻ mặt dần dao động.
"Là giả..." Thương Kiến Diệu đột nhiên nói nhỏ một câu.
Trán hắn nhanh chóng toát đầy mồ hôi lạnh, hai đầu gối dần khuỵu làm cho cả người ngồi xổm xuống, tự bao bọc lấy bản thân.
...
Trong căn phòng số 196, Thương Kiến Diệu mở choàng mắt.
Hắn há mồm thở hổn hển, rồi đưa mắt nhìn xung quanh.
Bên trong phòng tối om, bên ngoài thì tĩnh lặng không chút tiếng động.
Thương Kiến Diệu vội vàng thò tay vào dưới gối lấy đèn pin của mình ra, đẩy nút bật sáng.
Một cột sáng bắn ra, chiếu vào bức tường phía đối diện, chiếu sáng quần áo trên móc treo quần áo và bồn rửa tay bên cạnh.
Thương Kiến Diệu nhìn ánh sáng màu vàng nhạt này, hô hấp dần ổn định trở lại.
Qua chừng một phút sau, hắn tắt đèn pin, kéo chăn rồi chìm vào trong giấc ngủ say.
Không biết bao lâu sau, Thương Kiến Diệu bị tiếng đập cửa dồn dập làm tỉnh giấc.
Tiếng đập cửa kia lặp đi lặp lại ba lần, rồi dần dần đi xa.
Thương Kiến Diệu biết đây là thành viên của giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ đang báo cho hắn biết sắp đến thời gian tụ hội rồi.
Với thành viên không có đồng hồ, sống cách chỗ đồng hồ treo tường khá xa thì giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ sẽ phái người có khả năng nắm bắt được thời gian tới nhắc nhở.
Còn chuyện sau khi nghe thấy tiếng gõ cửa, không muốn rời giường, hoặc là vì các loại lý do khác không muốn tham gia tụ hội lần này thì đó là chuyện của riêng cá nhân.
Nếu đã quyết định sẽ không tham gia từ trước, hoặc trong nhà có khách khứa ngủ lại, không tiện để người ta biết chuyện, vậy trước khi tắt đèn nhớ xóa hình vẽ bằng phấn dưới cửa là được, bởi như vậy thì sẽ không ai tới gõ cửa.
Thương Kiến Diệu nhanh chóng vùng người bò dậy, xuống giường, đi rửa mặt và đánh răng sạch sẽ.
Sau đó hắn khoác thêm một chiếc áo khoác bông màu xanh thẫm, cầm đèn pin đi thẳng tới nhà vệ sinh công cộng gần đó, đi vệ sinh một chút.
Sau khi xong xuôi, Thương Kiến Diệu mới dọc theo con đường quen thuộc đi tới nhà Lý Trinh ở số 35 khu A.
Cốc cốc cốc, Thương Kiến Diệu gõ nhẹ lên cửa phòng ba cái.
Rất nhanh từ phía sau cửa vang lên một giọng nói cố hạ nhỏ xuống:
"Sinh mệnh quan trọng nhất."
Thương Kiến Diệu cực kỳ thành thạo đáp lại:
"Sinh mạng mới như mặt trời."
Trong tiếng động rất nhỏ, cửa phòng nhanh chóng được mở ra, hé lộ chút ánh sáng mờ mờ ở bên trong.
Lý Trinh, với đuôi mắt hơi nhọn nhếch lên trên, liếc nhìn Thương Kiến Diệu một cái, rồi mỉm cười nói:
"Vào đi."
Cô ta nhanh chóng dịch người sang bên cho Thương Kiến Diệu đi vào trong phòng.
"Chờ lát nữa nhớ nói cho bọn dì cảnh tượng thực sự của bên ngoài với nhé." Lý Trinh vừa mở cửa vừa cười nói.
"Vâng, dì Lý." Thương Kiến Diệu cực kỳ lễ phép.
Lý Trinh chỉ vừa vào một chỗ trống:
"Ngồi đi, sắp bắt đầu rồi, cháu tới hơi muộn đấy."
Cô ta chỉ thuận miệng nói như vậy chứ không hề có ý trách cứ, dù sao thì vẫn chưa tới thời gian tụ hội thực sự.
Thương Kiến Diệu thì giải thích rất nghiêm túc:
"Cháu đánh răng trước."
"..." Nụ cười cứng ngắc trên mặt Lý Trinh, cô ta cứng ngắc gật đầu: "Tốt, rất tốt."
Thương Kiến Diệu nghe vậy rồi mới đi tới chỗ băng ghế nhỏ kia, ngồi xuống.
Băng ghế kia khá thấp, với người cao ráo như hắn thì bắt buộc phải cố gắng gập hai chân mình lại thì mới có thể khiến cả bộ mông ngồi gọn được.
Thấy tư thế của hắn không quá thoải mái, Thẩm Độ tới từ trước bèn đứng lên:
"Chúng ta đổi chỗ đi."
"Cảm ơn chú Thẩm." Thương Kiến Diệu không hề khách sáo.
Sau khi ngồi xuống lần nữa, hắn nhìn quanh một lượt, rồi chào hỏi các thành viên khác.
Hắn đã tham dự các tụ hội của giáo đoàn tương tự thế này nhiều lần, không còn xa lạ gì tất cả các thành viên của tầng này nữa.
Sau khi chờ thêm một lúc, "Người Dẫn Đường" Nhậm Khiết từ căn phòng thông với phòng ngủ bên trong đi tới vị trí giữa giường, tủ quần áo và tủ bát đĩa.
"Tiểu Thương về rồi à?" Nhậm Khiết với bộ đồ sợi tổng hợp khẽ gật đầu, cười hỏi thăm một tiếng.
Thương Kiến Diệu lập tức đáp lại:
"Ca ngợi sự khoan dung của người!"
"..." Nhậm Khiết sửng sốt vài giây mới hiểu được Thương Kiến Diệu nói vậy là có ý cảm ơn sự chiếu cố của Tư Mệnh nên cuối cùng mới bình yên trở về.
Bà ta gượng cười nói:
"Không cần phải nghiêm trang như vậy, chỉ là tán gẫu bình thường thôi."
Không chờ Thương Kiến Diệu đáp lại, bà ta lập tức nghiêm túc nói:
"Phần này chúng ta bắt đầu chính thức giảng đạo, nội dung hôm nay là cái chết. Bất cứ sinh mạng nào rồi cũng phải chết, tựa như lá cây luôn chuyển sang màu vàng, rơi xuống đất..."
Thương Kiến Diệu đột nhiên giơ cánh tay lên.
"Có vấn đề gì?" Nhậm Khiết hỏi với vẻ hơi lo lắng.
Bà ta tưởng rằng Thương Kiến Diệu đã phát hiện ra điểm gì bất thường.
Thương Kiến Diệu đứng dậy, nói:
"Rất nhiều lá cây sẽ không biến thành màu vàng..."
Cơ trên mặt Nhậm Khiết giật giật, lập tức cắt ngang lời trần thuật của hắn:
"Đây chỉ là một so sánh. Các vấn đề tương tự ấy, chờ khi giảng đạo kết thúc thì hãy nhắc lại, giờ nghe cho cẩn thận, đừng nói gì hết."
"Vâng." Thương Kiến Diệu ngồi xuống, tỏ ra hơi thất vọng.
Sau đó, hắn cực kỳ tập trung lắng nghe Nhậm Khiết giảng đạo, chỉ là ánh mắt dường như có chút lơ đãng, không có tiêu điểm.
Không lâu sau, Nhậm Khiết kết thúc giảng đạo, rồi nói với tất cả các thành viên đang ngồi ở đây:
"Tiếp theo là giai đoạn thổ lộ. Mọi người có thể kể những nỗi phiền não trong lòng cho các anh chị em, từ chỗ bọn họ hấp thu sức lực..."
Khi nói những lời này, bà ta nhìn chằm chằm Thương Kiến Diệu, dùng ánh mắt đe dọa không cho hắn mở miệng.
Bà ta nhớ rõ lần đầu khi bà ta nói những lời tương tự, Thương Kiến Diệu bất thình lình nói chen ngang:
"Không chỉ có anh chị em, còn có cô chú nữa."
Chờ khi nói xong, xác định là Thương Kiến Diệu không cách nào nói chen vào, Nhậm Khiết mới lặng lẽ thở phào một hơi.
Một giây sau, Thương Kiến Diệu chủ động giơ tay chia sẻ phiền não trong lòng:
"Giờ hơi đói."
"Người tiếp theo." Nhậm Khiết không chút do dự đáp lại.
Một người phụ nữ chừng hai mươi tuổi mím môi dưới rồi nói:
"Quản lý Vương Á Phi của Chợ Cung ứng Vật tư chúng tôi luôn ủng hộ việc thành lập Trung tâm Sinh sản, cho rằng như vậy thì sẽ giảm bớt việc nữ nhân viên lấy cớ xin nghỉ, cho rằng điều đó sẽ khiến tình cảm giữa vợ chồng trở nên tốt đẹp hơn.
Tôi biết đó là ý kiến của một cá nhân, không đại diện cho điều gì cả, nhưng luôn không nhịn được đi tranh cãi với ông ta. Mà ông ta, mà ông ta lại tìm cớ chuyển tôi khỏi công việc ban đầu, cho sang làm dọn vệ sinh vốn vất vả nhất..."
Nhậm Khiết lẳng lặng lắng nghe, rồi giơ hai tay lên làm động tác đung đưa em bé:
"Thần sẽ trừng phạt kẻ có tội."
Bà ta không nói gì nữa, mà quay sang nói với Thẩm Độ:
"Tới lượt anh."
Thẩm Độ gãi gãi tóc:
"Đứa con tôi càng ngày càng không nghe lời..."
Tiếp đó các thành viên chia sẻ những nỗi phiền não như người thân qua đời, chồng thô bạo, vợ lãnh đạm, con cái bướng bỉnh, công việc không hài lòng, và đều được tất cả những người khác cùng an ủi.
Đến cuối cùng, Nhậm Khiết trở lại vị trí ban đầu, nói với các thành viên của giáo đoàn:
"Tiếp theo, tiếp nhận tiệc thánh."
Thương Kiến Diệu lập tức ngồi thẳng người, đôi mắt lấp lánh tỏa sáng.
Nhậm Khiết và Lý Trinh nhanh chóng đi ra từ căn phòng bên trong, một người ôm một đồ đựng nửa trong suốt hình trụ, người kia thì bê bát đĩa.
Trong đồ đựng kia có chứa thứ chất lỏng sền sệt màu trắng.
Nhậm Khiết đi tới trước mặt Thương Kiến Diệu đầu tiên, múc một muôi chất lỏng đó vào cặp lồng trong tay hắn:
"Đây là tiệc thánh của hôm nay, sữa chua."
Thương Kiến Diệu khẽ hít vào một hơi, đáp lại với vẻ thành kính dị thường:
"Ca ngợi sự khoan dung của người!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn