Chương 113: Chương 112: Lại lên đường
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~28 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Chưa kết thúc Phòng số 14 của tổ điều tra thế giới cũ lại khôi phục sự tĩnh lặng như thời gian đông đặc, chỉ mơ hồ nghe thấy tiếng hít thở của bản thân.
Loại tình huống hiện tại này, Thương Kiến Diệu đã trải qua lần trước, chỉ là khi đó Tưởng Bạch Miên tỏ vẻ vẫn sẽ luôn ở phòng cách nơi đây một phòng, không đi đâu cả.
Trong bóng tối đến cả ngón tay của mình còn không nhìn thấy, Thương Kiến Diệu dường như đã thích ứng không ít, không còn chút sợ hãi nào nữa.
Hắn ngẫm nghĩ, rồi rời khỏi vị trí của mình, đi vòng qua góc bàn trong trí nhớ, tới khu vực ghế sô pha khá trống trải.
Sau đó hắn chậm rãi ngồi xuống mặt đất lạnh lẽo, co hai chân lại.
Trong bóng đêm tối đặc như thế này, Thương Kiến Diệu giữ nguyên tư thế đó, giơ tay phải lên nắn bóp huyệt Thái Dương hai bên.
Rất nhanh, đầu hắn rũ xuống, cứ thế ngồi ngủ.
Tư thế này thì không thể nào giữ cân bằng được, cơ thể hắn cứ thế nghiêng dần sang bên cạnh, tựa vào sô pha, đầu thì dựa vào tay ghế.
...
Trong biển rộng hư hảo lung linh ánh sáng, Thương Kiến Diệu lại nhìn thấy hòn đảo lởm chởm những hòn đá với hình thù kỳ dị, và có lớp đất màu nâu sậm này.
Chỉ cần hắn kiên trì không xuống dưới, vì sợ hãi mà tỉnh dậy thì lần sau khi hắn tiến vào, hắn sẽ không còn ở trên đảo nữa, mà ở trong "biển Khởi Nguyên" bên đảo.
Thương Kiến Diệu đã quen với hoàn cảnh hiện giờ, bèn nhanh chóng cúi đầu nhìn sóng nước hư ảo phản chiếu ra bản thân mơ hồ.
Hắn nói với giọng trầm thấp:
"Trên đảo rất tối, phòng số 14 cũng rất tối; Trên đảo không hề có bất cứ âm thanh nào ngoài của chính mình, trong phòng số 14 cũng không có bất cứ âm thanh nào ngoài của chính mình; Cho nên?"
Thương Kiến Diệu tạm dừng, rồi tự trả lời câu hỏi của chính mình:
"Cho nên đảo nhỏ chính là phòng số 14."
Vừa dứt lời, đôi mắt hắn trở nên sâu thẳm, nắm lấy rìa hòn đảo rồi leo lên.
Không có gì bất ngờ khi tầm mắt hắn lập tức tối ngòm xuống, trong tai hắn cũng đánh mất toàn bộ âm thanh, ngoại trừ phát ra từ chính hắn.
Thương Kiến Diệu không chút do dự ngồi xuống mặt đất lạnh lẽo, co hai chân lại.
Tư thế này giống hệt trước khi hắn ngủ.
Bóng tối xung quanh và hoàn cảnh im lặng không chút âm thanh này thoát cái làm cho hắn cảm thấy quen thuộc, dường như có thể chỉ ra bên tay phải có một chiếc sô pha đơn, góc nghiêng phía trước có bàn trà, có ghế bành, băng ghế dài và ghế đẩu.
Mà ở phòng cách nơi đây một phòng, Tưởng Bạch Miên đang chờ hắn hô to xem có ai không.
Tâm tình Thương Kiến Diệu lập tức bình phục trở lại, giống với hai tối hôm trước, hắn bắt đầu suy nghĩ về các sự việc gặp phải gần đây, và các giáo đoàn các tổ chức khác sẽ có kiểu tiệc thánh như thế nào.
Vì vậy mà thi thoảng hắn lại giơ tay phải lên lau khóe miệng, chỉ khi nghĩ tới tiệc thánh của giáo đoàn Tăng Lữ có xác suất đại khái là dầu máy, ắc quy thì mới lắc đầu một cái, tỏ vẻ vô cùng nuối tiếc.
Thời gian trôi đi rất nhanh, Thương Kiến Diệu nhiều lần muốn đứng dậy, hát thật to hoặc hỏi có ai không, nhưng hắn đều cố gắng khống chế bản thân.
Dù sao Tưởng Bạch Miên ở ngay phòng cách đây một phòng.
Khi hắn kiềm chế bản thân lần này qua lần khác, lại không có điều gì ngoài ý muốn xảy ra, hắn bắt đầu cảm thấy bóng tối và sự yên tĩnh kiểu này dường như cũng chẳng là gì, căn bản không thể nào phá hủy được bản thân.
Thậm chí hắn còn cất giọng hát khẽ, vui mừng đắc chí.
Không biết bao lâu sau, Thương Kiến Diệu thật sự có chút mệt mỏi, thế là nhắm mắt lại nghỉ ngơi dưỡng sức.
Sau đó hắn thật sự ngủ say.
Đột nhiên, một vầng sáng thuần khiết chiếu lên nơi đây, khiến trước mắt hắn là một mảng đỏ rực như lửa.
Thương Kiến Diệu mở mắt ra, thấy bóng tối xung quanh nhanh chóng bị xua tan, nghe thấy tiếng rầm rì rất nhỏ từ trong biển rộng hư ảo.
Bùn đất nâu sậm và quái thạch lởm chởm hiện ra từng mảng từng mảng một trên đảo.
Ánh sáng kia lập tức đâm vào mắt hắn, làm cho hắn vô thức giơ tay phải lên che trước mắt.
Sau khi nhắm mắt lại rồi mở ra, Thương Kiến Diệu nhìn thấy ánh đèn huỳnh quang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, và trần nhà màu trắng hơi xam xám.
Hắn mới phát hiện mình đang tựa vào tay của ghế sô pha đơn, ngủ với tư thế khá lộn xộn.
Bởi vì phòng số 14 có điện, không phù hợp điều kiện đã đặt ra, cho nên "chú hề suy luận" của hắn mất tác dụng.
Thương Kiến Diệu lật cổ tay nhìn đồng hồ.
Kim đồng hồ chỉ rõ bây giờ là sáu giờ ba mươi phút.
Là thời gian cấp điện cho đèn đường trở lại.
Thương Kiến Diệu lại nhắm mắt lại, không biết đang cảm ứng gì.
Sau đó hắn chống tay ghế nghiêng người nhìn về phía cửa.
Cũng chừng vài giây đồng hồ sau, tiếng bước chân rất nhỏ tới gần. Tưởng Bạch Miên với bộ quần áo nhăn nhúm xuất hiện ở cửa.
Cô vừa xoa xoa mắt vừa nhìn Thương Kiến Diệu dưới đất, hỏi với vẻ vừa tò mò lại vừa buồn cười:
"Anh đang làm gì thế?"
"Giữ vững thống nhất tư thế cả trong lẫn ngoài." Thương Kiến Diệu nói một lời nói thật mà gần như chẳng ai có thể hiểu được.
Tưởng Bạch Miên ngẩn ra, sau đó chợt hiểu:
"Anh lại đang thử đối mặt với nỗi sợ hãi trong 'biển Khởi Nguyên' rồi sao? Thắng chứ?"
"Xem như là thắng đi, tuy rằng nó không nhận thua, nhưng sẽ không xuất hiện nữa." Thương Kiến Diệu suy nghĩ rồi đáp.
Tưởng Bạch Miên lập tức hứng thú:
"Vậy năng lực của anh có thay đổi gì không?"
Dứt lời, cô vội nói thêm:
"Nếu không tiện thì không cần trả lời đâu."
Thương Kiến Diệu thản nhiên nói:
"Lần này hình như chỉ thay đổi về phạm vi. Tăng lên hơn trước đôi chút, nhưng không quá nhiều. Lúc cô ở vị trí cách đây mười hai mười ba mét là tôi đã có thể phát hiện sự tồn tại của cô, thậm chí cảm thấy có thể khiến đôi tay của cô thiếu mất một động tác."
"Hai tay khuyết thiếu động tác... Phạm vi lúc trước của năng lực này là bao nhiêu?" Tưởng Bạch Miên hỏi tiếp.
"Mười mét." Thương Kiến Diệu không hề che giấu.
"Như vậy tăng lên gần ba mươi phần trăm... Đây mới là nỗi sợ hãi thứ nhất, chờ chiến thắng càng nhiều thì sẽ tìm được bản thân, có khi năng lực của anh sẽ tăng lên gấp bội, thậm chí là gấp ba bốn lần." Tưởng Bạch Miên như có suy nghĩ, cười nói: "Hóa ra phạm vi anh cảm ứng được chính là phạm vi của năng lực."
"Dựa theo năng lực có phạm vi lớn nhất." Thương Kiến Diệu chỉ ra chỗ chưa được chặt chẽ trong lời nói của Tưởng Bạch Miên.
Tưởng Bạch Miên tò mò hỏi tiếp:
"Phạm vi của những năng lực khác thấp hơn mười mét?"
"chú hề suy luận' vốn là ba mét, 'người quái đản' vốn năm mét." Thương Kiến Diệu đáp rất thành thật.
Tưởng Bạch Miên lập tức có chút ngại ngùng:
"Dừng dừng dừng, đây là bí mật của anh mà, không được nói chi tiết như vậy."
Thương Kiến Diệu nhìn cô, giọng nói trầm nhưng không thấp:
"Bốn người chúng ta coi như là đồng đội cùng nhiều lần vào sinh ra tử, ở trong hầu hết các tình huống, tôi nghĩ chúng ta có thể được coi là đáng tin cậy, có thể bảo vệ cánh sườn và sau lưng cho nhau, có thể cùng nhau xông lên..."
"Ngừng! Anh là máy nhại lời à!" Tưởng Bạch Miên không nhịn được cười mắng.
Đây là lời mà cô nói để hóa giải nỗi sợ hãi trong lòng Thương Kiến Diệu tối hôm qua.
Không cho tên này cơ hội để tư duy nhảy vọt, Tưởng Bạch Miên bèn vội vàng hỏi:
"Nếu đã thắng rồi, sao anh vẫn chưa chịu dậy? Ngồi khoanh chân dưới đất thoải mái lắm sao?"
Thương Kiến Diệu thành thật đáp:
"Bởi vì chân tê."
"..." Tưởng Bạch Miên cười: "Cần tôi dìu dậy không?"
"Không cần." Thương Kiến Diệu không hề để ý, đáp lại.
Tưởng Bạch Miên đang định nói đừng có cậy mạnh thì đã thấy Thương Kiến Diệu chống hai tay xuống đất, cơ thể lộn một cái, toàn thân trực tiếp trồng cây chuối.
Trồng cây chuối...
Sau đó, Thương Kiến Diệu lấy hai tay làm chân thoải mái và khoái trá đi tới chỗ cửa.
"..." Tưởng Bạch Miên thật sự cạn lời.
...
Lại một ngày nữa trôi qua, chín giờ sáng, trong bãi đỗ xe của khu mặt đất của công ty Sinh Vật Bàn Cổ.
"Vẫn là anh bạn cũ." Tưởng Bạch Miên chỉ vào chiếc xe Jeep màu xanh xám đầy đủ không gian, nói: "Đã được sửa rồi."
Cô theo thứ tự đảo mắt nhìn qua Thương Kiến Diệu đang hưng phấn, Bạch Thần im lặng và Long Duyệt Hồng với vẻ suy sút hiện rõ trên mặt, nói:
"Đã xem qua bản kế hoạch nhiệm vụ hết chưa? Có ai còn thắc mắc gì về tuyến đường của chúng ta phải đi không?"
"Không có!" Thương Kiến Diệu và Bạch Thần hô to đáp lại.
Sự câu nệ khi vừa gia nhập tổ điều tra thế giới cũ của Bạch Thần đã vơi bớt đi rất nhiều.
"Không có." Hôm nay Long Duyệt Hồng không được to rõ như trước.
Tưởng Bạch Miên mặc kệ anh ta, mở cốp sau xe ra, chỉ vào đồ vật bên trong nói:
"Vẫn là những vũ khí trước kia, súng lục Rêu Đá, súng trường Liên Hiệp 202, Quả Quýt, súng trường tấn công Cuồng Chiến Sĩ và súng phóng lựu Bạo Quân. Ừm, vì bù đắp cho việc không đủ hỏa lực, lần này tôi đã xin được ống phóng tên lửa vác vai có thể phản bọc thép, biệt hiệu của nó là "Thần Chết".
Đạn dược tương ứng rất sung túc, ngoài ra còn mấy loại đạn với quy cách thường thấy.
Đồ ăn nhiều hơn dự bị lúc trước, chúng ta đi trấn Thủy Vi xong thì phải mau chóng tiến vào thành Dã Thảo, tốt nhất dọc đường đi không nên lề mề trì hoãn. Tuy bên kia vẫn có nhân viên tình báo đang điều tra, dù thiếu chúng ta cũng không có vấn đề gì, nhưng cũng phải tận tâm chút, cứu người như cứu hỏa mà.
Vả lại cũng sắp vào đông rồi, khó mà tìm được đủ đồ ăn ở vùng dã ngoại..."
Sau khi dặn dò xong các hạng mục công việc, Tưởng Bạch Miên hỏi:
"Mọi người còn gì muốn hỏi không?"
Bạch Thần và Long Duyệt Hồng lắc đầu, Thương Kiến Diệu lại tiến lên một bước, đưa ra vấn đề:
"Khi nào chúng ta xuất phát?"
"... Ngay bây giờ." Tưởng Bạch Miên nghiến răng nanh.
Bọn họ giống như lúc trước, đều tự tiến vào xe Jeep. Xe thì do Tưởng Bạch Miên lái, thông qua các tầng kiểm tra, ra khỏi cửa kim loại nặng nề, tiến vào Đất Xám.
Khác với lần trước, lần này bọn họ đều đeo kính râm, nên không bị ánh nắng mặt trời làm cho chói mắt.
Sau khi ra khỏi phạm vi quản lý của công ty, cô đột nhiên đánh tay lái, đổi tuyến đường.
"Tổ trưởng, có phải là đi nhầm rồi không?" Long Duyệt Hồng nhìn mặt trời, xác định phương hướng.
"Không hề nha." Tưởng Bạch Miên cười đáp lại.
Long Duyệt Hồng nghi ngờ nói:
"Nhưng mà, đây đâu giống với bản kế hoạch nhiệm vụ."
Tưởng Bạch Miên giương khóe miệng, cười rất đắc chí:
"Đó là để lừa đám người phó bộ trưởng thôi."
"Vì sao?" Long Duyệt Hồng lại càng cảm thấy khó hiểu.
Tưởng Bạch Miên dựa theo kính chiếu hậu nhìn Thương Kiến Diệu:
"Chắc chắn giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ còn có thành viên khác trên Đất Xám, dù sao bọn họ cũng xâm nhập từ bên ngoài vào công ty mà. Tôi sợ giáo đoàn ẩn mình trong nội bộ công ty lén lút lấy được bản kế hoạch nhiệm vụ của chúng ta, nghĩ cách thông báo cho đồng bọn trên mặt đất, để bọn họ bố trí mai phục chặn đánh chúng ta.
Cho nên từ lúc ban đầu tôi đã không có ý định đi theo tuyến đường ghi trên kế hoạch rồi. Ha ha, trưng cầu ý kiến của mọi người là để thể hiện cho càng giống thật hơn thôi."
Bạch Thần ở ghế lái phụ nghe mà như có suy nghĩ:
"Tổ trưởng, kỳ thật cô đang sợ trong cao tầng có người của giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ, nhiệm vụ lần này là cạm bẫy?"
Tưởng Bạch Miên cười cười:
"Lo trước khỏi họa mà, đa toán thắng, thiểu toán bất thắng."[note102379] Long Duyệt Hồng lại bất giác dùng ánh mắt sùng bái nhìn bóng lưng tổ trưởng. Thương Kiến Diệu thì khẽ ngâm nga một bài hát, dường như hoàn toàn chẳng để tâm.
Trong ánh mặt trời rực rỡ, xe Jeep rẽ ngoặt, tiếp tục chạy trên hoang dã.
...
Trong một căn phòng không người trong Sinh Vật Bàn Cổ.
Nhạc Khải Phàm, kẻ có được năng lực xóa đi một đoạn ngắn trí nhớ, đội mũ lưỡi trai, rón ra rón rén mở cửa đi vào.
Nơi đây không có ánh đèn, nhưng cũng không tối lắm, bởi vì trên những bức tường xung quanh là từng màn hình tinh thể lỏng không lớn lắm xếp liền cạnh nhau, hiển thị tình huống các khu vực khác nhau của những tầng lầu khác nhau.
Ánh sáng biến hóa, Nhạc Khải Phàm cúi đầu hô với chiếc máy móc chiếm cứ ít nhất một phần ba không gian nơi đây:
"Thánh sư."
Giọng nói điện tử không chút tình cảm vang lên qua loa:
"Anh hãy nói cho những thành viên không bị bại lộ là trong ba tháng tới đừng có làm bất cứ gì cả."
"Vâng, Thánh sư." Nhạc Khải Phàm đáp lại không chút do dự.
Sau đó hắn ta ngẩng đầu lên.
Đột nhiên, hắn ta thấy trên vô số màn hình LCD trên tường nhấp nháy, rồi hiện ra hình ảnh của mình.
Có cảnh hắn ta đội mũ lưỡi trai, tiếp xúc với Hùng Minh; có cảnh hắn ta đi thang máy tới tầng 495; cảnh hắn giằng co với Thương Kiến Diệu; cảnh hắn khẽ hát một bài vờ như bình thường; cảnh hắn vội vã bỏ chạy; cảnh hắn lẻn vào một nơi nào đó, gọi điện thoại...
Con ngươi trong mắt Nhạc Khải Phàm chợt phóng đại, toàn thân căng thẳng như muốn nổ tung, nhưng lại quên phản bác.
Vài giây sau, trên màn hình này xuất hiện rất nhiều Thương Kiến Diệu: Trong bọn họ, có đang thử nghiệm năng lực, có đang nhăn mặt với camera, dùng đèn pin chiếu tới phía trước, tán gẫu với Hùng Minh trong góc, giơ ngón tay bất nhã, đứng trồng cây chuối ở hành lang...
"Thánh sư..." Da đầu Nhạc Khải Phàm tê rần, khẽ kêu một tiếng.
Giọng nói lạnh lùng không chút tình cảm kia lại vang lên, vọng khắp căn phòng:
"Ta nói rồi, ta vẫn luôn nhìn chăm chú vào các người."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn