Chương 147: Chương 145: Eugene
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Tên đầu trọc có khí thế rất mạnh, mỗi khi y tới gần một bước, thì hệt như có thêm một tảng đá lớn đè nặng trái tim Bạch Thần, làm cho cô khó có thể kìm được hồi tưởng lại cơn ác mộng mà cô hằng muốn quên đi.
Cơ thể cô khẽ run rẩy, hệt như gặp phải thiên địch.
Đúng lúc này, một bóng người xuất hiện trước mắt cô, bóng người đó mặc áo bông màu đen, hơi khom xuống.
Bóng người ấy chắn tên đầu trọc hung ác kia khỏi tầm mắt của cô, chặn ngang suối nguồn của sự sợ hãi.
Long Duyệt Hồng đối mặt với tên đầu trọc hung ác kia, tim đập dồn dập như nổi trống.
Anh ta không ngừng thôi miên bản thân, vờ như mình là Thương Kiến Diệu, đang chơi trò ai chớp mắt ai dời mắt đi trước thì kẻ đó thua.
Tên đầu trọc hung ác kia "ha" một tiếng, quan sát Long Duyệt Hồng từ trên xuống dưới vài lần.
Sau đó, y nở nụ cười:
"Thế nào? Định anh hùng cứu mỹ nhân?"
Lúc nói, y vẫn tiếp tục bước tới, vẫn áp sát hai người, có cảm giác vô cùng áp bách.
Hai tên vệ sĩ của y cũng vòng qua chiếc ghế sô pha dài màu đỏ sậm, theo sát phía sau.
Long Duyệt Hồng kinh hồn bạt vía, không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, đã muốn rút súng ra ngay lập tức.
Chỉ cần giải quyết ba tên trước mắt là chuyện này được giải quyết rồi!
Cùng lúc đó, khu vực bên trong phòng khách, một giọng nói có vẻ già nua vang lên:
"Eugene, đừng gây chuyện ở chỗ này."
Eugene đầu trọc hung ác chậm rãi quay người nhìn người vừa cất tiếng kia.
Đây là một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, mặc chiếc áo bông màu đen dày bù xù, dường như không chịu nổi sự giá lạnh và ẩm thấp của mùa đông.
Khuôn mặt ông ta vàng võ, tóc bên thái dương đã bạc trắng, trên cổ tay trái có đeo một chiếc đồng hồ vàng, bên cổ tay phải thì một vòng gỗ bồ đề trơn bóng.
Eugene cười một tiếng:
"Sao có thể nói là gây chuyện? Tôi chỉ định lấy lại tài sản đã mất của mình thôi."
Ông già năm mươi tuổi trầm giọng nhấn mạnh:
"Bất kể có tranh chấp gì, đừng có giải quyết ở chỗ của tôi, ngoài kia có chỗ đấy."
Eugene nhìn chằm chằm vào đôi mắt ông già kia, ánh mắt dần trở nên hung ác.
Ông già kia thì không dời mắt đi, bình thản ung dung.
"Ha ha, tốt thôi, vậy tôi sẽ nể mặt chú Tôn vậy." Cuối cùng Eugene dời mắt đi.
Y đột nhiên nhìn Long Duyệt Hồng và Bạch Thần ở sau lưng anh ta, cười nói:
"Mong là không gặp phải bên ngoài."
Long Duyệt Hồng vốn định đáp lại bằng hai câu hung tợn, nhưng lại vì không có kinh nghiệm, không thể nhanh chóng tổ chức ngôn từ, chỉ có thể trơ mắt nhìn Eugene quay người đi trở lại chỗ ghế sô pha màu đỏ sậm, ngồi xuống.
Lúc này, Bạch Thần huých lên lưng Long Duyệt Hồng, nhỏ giọng nói:
"Tôi không sao."
Long Duyệt Hồng lặng lẽ thở phào một hơi, nghiêng người để Bạch Thần đi tới chỗ ông già đang ngồi ghế sô pha đơn kia.
"Chú Tôn." Bạch Thần gọi một tiếng.
Chú Tôn khẽ nheo mắt lại, nhìn khuôn mặt Bạch Thần vài giây, rồi cười nói xin lỗi:
"Chỗ tôi nhiều người qua lại quá, có chút không nhớ rõ cô là ai."
Dù sao người đi tới thị trường giao dịch ngầm này đều gọi ông ta một tiếng chú Tôn.
"Không sao." Bạch Thần như tùy ý nhìn lướt qua đám vệ sĩ xếp hàng phía sau chú Tôn.
Tiếp đó, cô lấy hình của Lâm Phi Phi, Lôi Vân Tùng ra, cúi người xuống nói:
"Tôi nhận nhiệm vụ thợ săn, muốn hỏi trong bọn họ có ai đã tới quán bar bên này không."
Chú Tôn nhận lấy ảnh, lật xem, rồi lắc đầu cười nói:
"Có mấy thợ săn di tích quen thuộc tới hỏi rồi, tiếc là mấy ngày nay không có người nào tương tự đến mấy quán bar, quán trà, hộp đêm của tôi. Câu trả lời này miễn phí, vì nó không có giá trị gì cả."
"Cảm ơn." Bạch Thần khách sáo đáp lại.
Chú Tôn lại cười nói:
"Có hứng thú lấy chút hàng hóa tốt không? Gần đây có một đám đồ mới tới, có đồ do thành Tối Sơ mới sản xuất ra, ve Jeep việt dã và có khả năng chống đạn mạnh hơn, một nhóm vũ khí hạng nặng bao gồm ống phóng rốc két, có cần sa của Linh đảo và cả mấy món đồ nhỏ càng kích thích hơn..."
Là một dân du cư hoang dã đã nhiều lần tới thị trường giao dịch ngầm của thành Dã Thảo, Bạch Thần từng nghe nhắc tới "Linh đảo", nhưng không biết gì nhiều về nơi đó, chỉ biết nó còn được gọi là đảo Cực Lạc, nằm ở ngoài bờ biển Hoàng Kim, là một thế lực không lớn cũng chẳng nhỏ. Trên đảo không có công nghiệp gì, nhưng cực kỳ phù hợp để gieo trồng các loại cây như cần sa, cây thuốc phiện.
Mà không ít người trên Đất Xám cần dựa vào những thứ này để giảm bớt áp lực tâm lý, đối mặt được với cuộc sống u ám, nhất là những người thường xuyên phải chiến đấu.
"Có lương thực không?" Bạch Thần cũng không vội cho lắm, hỏi sang cái khác.
Dù sao cô đang bổ sung vật tư cho tổ.
"Có một nhóm bột mì, nhưng bị người ta đặt rồi." Chú Tôn lắc đầu.
Bạch Thần lại nói cảm ơn, chuyển qua người khác, hỏi lại câu hỏi lúc nãy.
Sau khi đi hỏi một vòng, không nhận được tin tức gì liên quan tới Lâm Phi Phi, Lôi Vân Tùng, đành phải dẫn Long Duyệt Hồng rời khỏi nơi đây.
Trong quá trình đó, Long Duyệt Hồng cảm thấy tầm mắt của Eugene vẫn luôn dõi theo hai người bọn họ, làm cho anh ta đứng ngồi không yên.
Ra khỏi hộp đêm "Hôm Nay", Bạch Thần im lặng quay về phố Nam. Long Duyệt Hồng đi bên cạnh cô, nhiều lần mở miệng định hỏi, nhưng rồi lại ngậm lại.
Trong sự yên tĩnh khôn kể, bọn họ lòng vòng nửa vòng, xác nhận không bị bám theo rồi mới trở lại tiệm súng A Phúc, lên tầng hai.
Chờ khi bọn họ vào gian phòng sát con hẻm, Tưởng Bạch Miên vừa đóng cửa vừa hỏi:
"Thế nào?"
"Đều nói là chưa gặp bao giờ." Bạch Thần trả lời chi tiết: "Tôi quan sát nét mặt của bọn họ rồi, không phát hiện bọn họ có gì khác thường."
Cô biết nếu ai đó "thu nhận" Lâm Phi Phi, chắc chắn sẽ không nói mình từng thấy, cho nên phần lớn phải dựa vào phản ứng rất nhỏ từ đối phương để phán đoán.
"Bình thường." Tưởng Bạch Miên ừ một tiếng: "Hy vọng các thợ săn di tích khác có thể cho chúng ta niềm vui bất ngờ vậy."
Lúc hai người nói chuyện, Long Duyệt Hồng nhìn Bạch Thần, không muốn có nên kể chuyện Eugene cho tổ trưởng không.
Anh ta đang do dự, Bạch Thần kéo chiếc khăn quàng cổ màu xám, im lặng một chút rồi nói:
"Tôi gặp phải một kẻ thù ở thị trường giao dịch ngầm, về sau mọi người phải cẩn thận chút."
"Kẻ thù?" Tưởng Bạch Miên nhướng mày.
Thương Kiến Diệu cũng lập tức trở nên chuyên tâm.
Bạch Thần lại im lặng, vài giây sau mới cười một tiếng khá khó hiểu rồi đáp:
"Kẻ thù đơn phương. Chỉ có tôi coi hắn là kẻ thù, còn trong mắt hắn, tôi chỉ là con mồi."
Tưởng Bạch Miên đăm chiêu, bỏ qua ý nghĩ đáp lại những lời này, mà hỏi:
"Hắn tên là gì? Thuộc thế lực nào?"
Bạch Thần chậm rãi thở hắt ra:
"Eugene. Hắn là thủ lĩnh một chi Bộ Nô Đội của thành Tối Sơ."
Nói tới đây, Bạch Thần mím môi rồi nói tiếp:
"Tôi từng bị hắn bắt... Làm nô lệ một thời gian..."
Tuy đã đoán được, nhưng đám người Tưởng Bạch Miên vẫn không biết nên nói gì để đáp lại.
Lúc này, Bạch Thần giơ tay phải lên lấy chiếc khăn quàng cổ màu xám quấn quanh cổ xuống.
Sau khi khăn được lấy ra từng vòng một, cổ của cô hiện rõ ra.
Có lẽ vì ít khi bị phơi nắng mà màu da của chỗ cổ trắng hơn rất nhiều, mà hai bên đều có hình xăm màu xanh đen, phân biệt là một cụm từ và vài con số:
"Nữ nô lệ, 105" Trên mặt Tưởng Bạch Miên toát lên chút thương hại, nhưng cô nhanh chóng che khuất vẻ mặt đó, giả vờ như chẳng có gì to tát, nói:
"Hóa ra là vậy. Chờ khi về công ty xăm cái khác lên, che phủ nó lại là được. Nếu cô cảm thấy không yên tâm khi để người khác làm, tôi có thể học."
Cô vừa dứt lời, Thương Kiến Diệu đột nhiên hỏi:
"Eugene trông thế nào?"
Bạch Thần kể chuyện này chính là để đám người Thương Kiến Diệu chú ý cẩn thận Eugene, tránh bị liên lụy, cho nên cô không chút do dự miêu tả:
"Hắn ta cao một mét bảy, đầu cạo trọc, trên có ký hiệu hình con sói của thành Tối Sơ...
Cơ thể hắn được cải tạo máy móc nhất định, nghe nói trung tâm có cấy ghép một trái tim nhân tạo, làm cho hắn có được sức bật hơn hẳn người thường, mà vài thủ đoạn lợi hại. Về mặt này, hắn ta rất biết bảo mật, gần như không ai biết đó là gì...
Hắn ta rất sợ nóng, cho dù tiết trời như lúc này, hắn cũng mặc quần áo ngắn, điều này có lẽ liên quan tới cải tạo máy móc..."
Tưởng Bạch Miên lẩm bẩm như đang tự hỏi:
"Tìm xưởng máy giá rẻ, bộ phận tản nhiệt của máy có vấn đề?"
Thương Kiến Diệu thì hỏi tiếp:
"Hắn ở chỗ nào? Đội của hắn có bao nhiêu người?"
Tâm tình vốn phức tạp của Bạch Thần lập tức bị những câu hỏi liên tục này làm dịu đi không tí, cô nghi ngờ nhìn Thương Kiến Diệu một cái:
"Tôi cũng mới gặp hắn mà thôi. Nhưng bên cạnh hắn luôn có không ít vệ sĩ."
Thương Kiến Diệu không hỏi gì thêm, lâm vào trầm tư suy nghĩ. Tưởng Bạch Miên liếc nhìn hắn, rồi đột nhiên cười nói với Bạch Thần:
"Không sao, gần đây chúng ta thường tách ra hành động, hẳn là hắn không biết chúng ta là cùng một nhóm, mà hai người ấy, mấy ngày tới ra ngoài đi đâu thì nhớ chú ý một chút.
Ừm... Nếu thị trường giao dịch ngầm không ai biết, vậy tôi và Thương Kiến Diệu sẽ đi dạo quanh các quán bar, hộp đêm xem có manh mối nào khác không, tiện thể thỏa mãn nguyện vọng nhảy múa của anh ta."
Bạch Thần gật đầu, sau đó nói với giọng không quá lớn, hơi có vẻ ấp úng:
"Eugene cũng ở trong thành, bắt cóc, bắt cóc những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, còn cả đàn ông, bán cho mấy quý tộc thành Tối Sơ, bán cho đám giám sát quặng khoáng..."
Cô nói rồi dừng lại.
Tưởng Bạch Miên chăm chú lắng nghe, rồi sờ ốc tai kim loại trong tai mình:
"Không sao, chúng ta đều là người của Sinh Vật Bàn Cổ mà!"
Lúc nói những lời này, trông cô đằng đằng sát khí.
Dứt lời, cô không trì hoãn thêm, dẫn Thương Kiến Diệu rời khỏi phòng, xuống lầu ra sân.
Bạch Thần dõi mắt nhìn bóng lưng của bọn họ biến mất sau cánh cửa, cô ngồi bịch xuống giường tầng dưới, dường như đã mất toàn bộ sức lực.
Tay phải cô sờ soạng lung tung trên giường như đang tìm thứ gì đó.
Đột nhiên, chiếc khăn quàng cổ màu xám bụi kia xuất hiện trước mắt cô.
Long Duyệt Hồng đã nhặt nó lên từ dưới đất.
...
Trong sân sau tiệm súng A Phúc, Tưởng Bạch Miên vừa đi tới lối ra, vừa liếc nhìn Thương Kiến Diệu, cười ha ha nói:
"Nếu tôi không dẫn anh đi, anh định lấy cớ gì?"
"Đi nhà vệ sinh." Thương Kiến Diệu nói như đã có sẵn đáp án.
"Đi vệ sinh có thể lâu như vậy sao?" Tưởng Bạch Miên vừa bực mình vừa buồn cười.
Thương Kiến Diệu đáp rất nghiêm túc:
"Táo bón."
"..." Tưởng Bạch Miên theo bản năng giơ tay lên chắn ở trước mũi và miệng.
Hai giây sau, cô nhìn sang bên cạnh, ho một tiếng:
"Đúng rồi, lúc cuối Tiểu Bạch nói gì nhỉ? Tôi chỉ nghe được một chút, không tiện hỏi lại."
Thương Kiến Diệu không cười nhạo, mà nghiêm túc nhắc lại.
Đôi mắt Tưởng Bạch Miên khẽ nheo lại.
Chờ khi Thương Kiến Diệu nói xong, cô ừ một tiếng, khóe miệng khẽ nhếch:
"Tiếp theo, anh muốn làm gì cũng được. Tôi chỉ có hai yêu cầu."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn