Chương 111: Chương 110: Điều khoản hợp tác hữu nghị
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Chưa kết thúc Văn phòng phó bộ trưởng, tầng 646.
Tưởng Bạch Miên gõ cửa và tiến vào, cười ngồi xuống ghế đối diện vị lãnh đạo trực tiếp của mình.
Tất Ngu là một người phụ nữ với vẻ bề ngoài trông tầm có ba mươi tuổi. Cô ta để mái tóc nâu dài và đôi mắt màu hạt dẻ.
Cô ta mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng bên trong, khoác một áo khoác ngắn màu đen sậm, được cắt may rất vừa người, ở chỗ bụng có hai cúc áo.
Vẻn vẹn từ việc ăn mặc thì trông Tất Ngu khá gọn gàng linh hoạt, nhưng mái tóc xoăn nhẹ màu hạt dẻ cùng nụ cười hời hợt treo trên mặt lại tăng cho cô đôi phần sắc thái ôn hòa, khiến người ta cảm thấy thân cận, có thể tin cậy được.
Vị phó bộ trưởng của Bộ phận An toàn này nhấc tách trà làm bằng sứ màu thiên thanh lên khẽ nhấp một ngụm, rồi từ tốn cười nói với Tưởng Bạch Miên:
"Tôi gọi cô tới đây, chủ yếu là có mấy việc."
Sau khi mở đầu xong, cô mới cầm lấy một tập văn kiện trên bàn:
"Đây là kết quả thẩm tra những tình huống mà lúc trước các cô đã báo cáo. Điều các cô cần chú ý là cấp độ bảo mật của các tin tức khác nhau, xác định rõ cái nào có thể mang ra tán gẫu với nhân viên bình thường, cái nào chỉ có thể trao đổi với tầng cấp nhất định, cái nào không được phê chuẩn thì chỉ có thể thảo luận nội bộ, hoặc báo cho cao tầng có quyền hạn tương ứng."
Tưởng Bạch Miên vô thức giơ tay phải ra định nhận lấy, nhưng Tất Ngu không đưa phần văn kiện kia tới phía trước.
Cô ta vuốt lọn tóc rũ bên tai:
"Nhưng mà, về phần văn kiện này, tạm thời các cô chưa dùng được."
"Ồ?" Tưởng Bạch Miên nghe mà bắt được trọng điểm, mơ hồ có suy đoán.
Tất Ngu không giải thích ngay, mà giao văn kiện cho Tưởng Bạch Miên xong, khẽ chống hai khuỷu tay lên mặt bàn:
"Chuyện giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ, các cô làm rất tốt, phần thưởng tương ứng sẽ được phát xuống sau khi kết án sơ bộ. Khi nào nhận được quyết định thì dựa vào tiến độ điều tra sau đó, chưa chắc sẽ rất nhanh, nên đừng sốt ruột."
Cô ta ngẫm nghĩ rồi nói thêm:
"Chuyển lời cho tổ viên tên là Thương Kiến Diệu kia, trong hai ba ngày tới, hãy phối hợp với các loại tra hỏi. Chuyện này do cụm hành động trực thuộc tầng quản lý phụ trách, cả tôi cũng không có biện pháp nhúng tay quá nhiều."
Giám đốc cụm hành động đồng cấp với phó bộ trưởng là cô, đều thuộc tầng quản lý M1.
"Được, tôi sẽ dặn anh ta." Lúc Tưởng Bạch Miên trả lời, chợt thấy có chút chột dạ.
Cô hoàn toàn không thể cam đoan lúc bị tra hỏi thì đầu óc Thương Kiến Diệu có chập mạch không.
Đừng nói là cô không cách nào đảm bảo, đến bản thân Thương Kiến Diệu cũng không làm được kìa.
Tất Ngu rõ ràng không nghe thấy chút dị thường trong giọng nói của Tưởng Bạch Miên, chuyển chủ đề:
"Tối hôm qua Hội đồng Quản trị khẩn cấp mở một cuộc họp lâm thời, tiện thể cũng xác định luôn chuyện trấn Thủy Vi."
"Kết quả thế nào?" Tưởng Bạch Miên không che giấu sự quan tâm của mình.
Tất Ngu nói với nụ cười ôn hòa:
"Ký điều khoản hợp tác hữu nghị trước."
Tưởng Bạch Miên nghe vậy thì khẽ thở phào một hơi.
Điều khoản hợp tác hữu nghị là cách nói chính thức trang trọng, phiên dịch ra cách nói đơn giản dễ hiểu chính là: Thành lập mối quan hệ phụ thuộc.
Tuy rằng việc này chắc chắn không thể bằng phương án tiếp nhận toàn bộ trấn Thủy Vi, nhưng vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận của Tưởng Bạch Miên.
Tất Ngu không vội vã nói tiếp, mà cầm tách sứ màu thiên thanh lên thổi lá trà nổi trên mặt nước, rồi nhấp một ngụm.
Sau khi nhuận môi, cô giữ nguyên nụ cười vừa rồi, nói tiếp:
"Chúng ta sẽ triển khai một loạt giao dịch với trấn Thủy Vi, cũng phái một tổ hành động qua đó hỗ trợ bọn họ huấn luyện nhân viên vũ trang, xây dựng lại một hệ thống chỉ huy hiệu quả hơn.
Nếu bọn họ nộp đơn đề nghị, chúng ta cũng sẽ điều nhân viên văn phòng qua giúp bọn họ chỉnh lại cơ chế quản lý nội bộ, tiêu trừ nhiều loại mâu thuẫn trước khi chúng chưa kịp bùng nổ.
Sau đó, người mà chúng ta phái qua bên đó sẽ dần dần sàng chọn mầm tốt, cung cấp cơ hội cho bọn họ chính thức gia nhập công ty.
Chờ thêm mười năm nữa, nếu mối quan hệ hữu nghị giữa trấn Thủy Vi và chúng ta vẫn còn được kéo dài, những gì bọn họ thể hiện cũng nhận được sự công nhận thì có thể suy xét tiếp nhận toàn bộ bọn họ."
Tưởng Bạch Miên gật đầu:
"Kiểu đó rất tốt."
Đây là một phương án cẩn thận, cũng càng có lợi cho bên phía trấn Thủy Vi tiếp nhận.
Không chờ Tất Ngu nói gì thêm, Tưởng Bạch Miên hiểu ra, bèn hỏi ngược lại:
"Bộ trưởng, có phải cô định phái chúng tôi tới trấn Thủy Vi đàm phán không?"
Cho nên mới tạm thời không sử dụng đến phần văn kiện thẩm tra thông tin kia.
"Nói chuyện với cô đúng là đỡ phải lo." Tất Ngu cười khen một câu: "Các cô là người móc nối cho chuyện này, đương nhiên phải cho các cô đi rồi. Chờ thêm dăm bữa nữa, các cô mang theo một máy thu phát vô tuyến và pin qua đó, nếu như đàm phán ổn thỏa thì để máy lại, cung cấp tần số để trấn Thủy Vi gửi tin cho chúng tôi, cô đính kèm một mật mã giao hẹn sẵn để làm chứng minh. Nếu đàm phán không thành công, các cô hãy mang máy điện báo tới thành Dã Thảo."
"Thành Dã Thảo?" Tưởng Bạch Miên có chút kinh ngạc.
Đây là thành phố sát biên giới thành Tối Sơ, nằm ở rìa hoang nguyên Tăng Lữ, là một địa điểm khá cởi mở, nơi có rất nhiều thợ săn di tích đang hoạt động mạnh mẽ.
Đội Ngô Thủ Thạch và An Như Hương mà tổ điều tra thế giới cũ gặp được lúc trước chính là tới từ thành Dã Thảo.
Tất Ngu gật đầu:
"Đây là nhiệm vụ thứ hai của các cô. Cô cũng biết rồi đó, ngoài các cô ra thì còn tổ điều tra khác. Một tổ trong số đó khi tiến vào thành Dã Thảo, gửi được điện báo xong thì mất liên lạc, tới giờ đã được gần ba tuần rồi.
Chúng tôi có khiến nhân viên tình báo của công ty ở thành Dã Thảo điều tra, nhưng tạm thời chưa thấy có phản hồi gì.
Nhiệm vụ của các cô là phối hợp nhân viên tình báo làm rõ chân tướng tiểu tổ kia mất tích, đưa ra sự trả thù thỏa đáng, hoặc men theo manh mối mới mà tiểu tổ kia khai thác được, điều tra theo đúng chức trách của mình."
Điều tra theo đúng chức trách chính là "điều tra nguyên nhân thế giới cũ hủy diệt".
"Thế có phải là hơi đề cao chúng tôi quá không?" Tưởng Bạch Miên cố nén sự kích động muốn được thử ngay lập tức của mình: "Chúng tôi mới lập tổ được có hơn ba tháng mà. Vả lại, nhiệm vụ trước vừa mới chấm dứt được bao lâu cho lắm?"
Tất Ngu nhìn Tưởng Bạch Miên, khẽ cười nói:
"Tôi tin tưởng cô. Vả lại công ty có chút lực lượng ở bên đó, các cô có thể điều động lực lượng đó."
"Tại sao cứ phải tổ điều tra thế giới cũ mới thành lập này của chúng tôi đi làm? Không thể phái tổ khác hoặc nhân viên tình báo khác hay sao?" Tưởng Bạch Miên vẫn có chút khó hiểu.
Nói xong, cô đột nhiên nhận ra:
"Bộ trưởng, làm vậy là để chúng tôi tạm thời rời khỏi công ty?"
Tất Ngu khẽ gật đầu, cười khen ngợi:
"Không hổ là cô."
Cô ta thu khuỷu tay đang chống bàn lại, giải thích qua một câu:
"Cuộc điều tra giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ không hề thuận lợi, rất nhiều manh mối đều đứt đoạn. Đây không phải vấn đề mà ta có thể giải quyết trong chốc lát. Chúng tôi sợ những giáo đồ tà giáo đang ẩn núp sẽ chờ khi mọi chuyện tạm lắng xuống mà đưa ra những sự trả thù nhất định. Mà cô cảm thấy ai sẽ người có khả năng bị trả thù nhất?"
"Thương Kiến Diệu và tôi." Tưởng Bạch Miên đáp lại không chút do dự.
Tất Ngu ừ một tiếng:
"Tuy có thể đưa các cô ra làm mồi nhử, nhưng tôi cảm thấy không thể để các cô mạo hiểm như thế được. Cô thì còn ổn, sống ở khu vực tầng quản lý, ra vào đều được kiểm soát nghiêm ngặt, ba cô cũng được bảo vệ ngầm liên tục. Thương Kiến Diệu thì lại khá nguy hiểm. Mặt khác, cũng tồn tại khả năng có vẻ nhỏ là các thành viên khác cũng bị giận cá chém thớt lây."
Tất Ngu nói tới đây thì khẽ ngả người dựa ra sau, lặng lẽ thở hắt một hơi:
"Cho nên chúng tôi quyết định là đưa ra lựa chọn đơn giản nhất, phái các cô lên mặt đất, rời xa cơn lốc xoáy này. Tin tôi đi, chuyện giáo đoàn Sinh Mệnh Tế Lễ rắc rối hơn những gì cô tưởng nhiều.
Đi đi, lên mặt đất nghỉ ngơi vài tháng, chờ đầu xuân rồi hãy trở lại. Khi đó hẳn là có thể giải quyết được vấn đề rồi."
Tưởng Bạch Miên chấp nhận phương án này, hỏi với vẻ có chút lo lắng:
"Vậy còn người nhà của tổ viên thì sao?"
Chủ yếu là về Long Duyệt Hồng.
"Thế thì không cần phải quá lo, cách bao nhiêu tầng rồi, có giận cá chém thớt cũng không tới lượt bọn họ. Những người thi hành việc truy bắt lúc đó còn có tư cách hơn. Vả lại chúng tôi cũng sẽ trông coi một phần." Tất Ngu giải thích qua: "Nếu bọn họ trả thù kiểu mất trí, chúng ta càng có thể đào bọn họ ra nhanh hơn."
Thấy Tưởng Bạch Miên không còn câu hỏi gì khác, Tất Ngu cầm lấy một phần văn kiện, kết thúc đề tài:
"Đây là tư liệu của tiểu tổ kia, mấy ngày tới các cô đọc kỹ, sau đó nghĩ một bản kế hoạch nhiệm vụ rồi gửi cho tôi.
Ha ha, tuy rằng lúc thi hành nhiệm vụ thì kế hoạch hoàn toàn không theo kịp sự biến hóa, nhưng vẫn phải làm theo quy trình mới được."
Tưởng Bạch Miên nhận lấy văn kiện, nở nụ cười:
"Có thể xin thiết bị giáp cốt quân dụng hoặc áo giáp thông minh Bionic không?"
"Cô thử nói xem?" Tất Ngu cười hỏi ngược lại.
Tưởng Bạch Miên lập tức ủ rũ.
Tất Ngu thấy vậy, bèn nói thêm:
"Nếu các cô có thể tự mình kiếm được thiết bị giáp cốt quân dụng hoặc áo giáp thông minh Bionic, như vậy tôi có thể quyết định giao nó cho tổ của cô."
"Được!" Nụ cười trên mặt Tưởng Bạch Miên lập tức trở nên tươi rõ hẳn.
Điều này làm cho Tất Ngu hoài nghi vẻ ủ rũ ban nãy của cô là giả vờ.
...
Khi Tưởng Bạch Miên cầm hai bản văn kiện trở lại phòng số 14 tầng 647, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần đã tới.
Cô cố ý làm cho vẻ mặt trở nên nghiêm túc, nhìn quanh một lượt rồi nói:
"Có hai chuyện."
Sắc mặt Bạch Thần cũng trở nên nặng nề theo, cô chậm rãi đứng lên từ chỗ ngồi của mình. Long Duyệt Hồng thì cảm giác như các thớ cơ trên lưng lập tức căng chặt.
Lúc này giọng Thương Kiến Diệu vang lên:
"Tổ trưởng, cô đang cười trộm."
Tưởng Bạch Miên không cách nào nghiêm mặt được nữa, cười mắng:
"Tôi cười trộm chỗ nào chứ?"
"Tôi đoán thôi." Thương Kiến Diệu thành thật đáp.
"..." Tưởng Bạch Miên hít vào một hơi rồi chầm chậm thở ra, quay sang nói với Bạch Thần: "Câu trả lời về chuyện trấn Thủy Vi đã có rồi."
Thấy Tưởng Bạch Miên cười tươi, không hề tỏ ra chút lo lắng nào, Bạch Thần thầm thở phào một hơi, vội vã hỏi:
"Kết quả thế nào?"
Tưởng Bạch Miên lặp lại những gì phó bộ trưởng Tất ngu nói, rồi chốt lại một câu:
"Nhiệm vụ đàm phán được giao cho chúng ta, ba ngày sau xuất phát."
Khi nghe phương thức hợp tác phụ thuộc trước rồi khảo sát tiếp nhận sau, Bạch Thần không dị nghị gì, còn chủ động nói một câu khá hiếm thấy:
"Cho dù không giao nhiệm vụ này cho tôi, tôi cũng sẽ xin tham gia."
Không thì cô không thể nào yên tâm được.
"Như thế thật tốt." Long Duyệt Hồng cũng cảm khái.
Anh ta vẫn còn nhớ như in cảnh tượng đám trẻ con trấn Thủy Vi đọc sách.
Thương Kiến Diệu thì đột nhiên hỏi:
"Lần này có thể xin nhiều đồ hộp mang đi giao dịch không?"
"Anh có thể lấy từ trong định mức của mình để giao dịch, nhưng trên quãng đường sau đó thì có vẻ hơi phiền toái. Hiện giờ đã là mùa đông, đồ ăn rất ít." Tưởng Bạch Miên nói rõ lợi và hại.
Bạch Thần nhạy bén hỏi:
"Quãng đường sau đó?"
Nếu chỉ từ trấn Thủy Vi trở về thì cũng mất hơn một ngày, thậm chí có khi còn không tới, dù thế nào cũng không tới mức phải tìm thêm đồ ăn.
Tưởng Bạch Miên liếc nhìn Long Duyệt Hồng một cái, thở dài:
"Đây không phải còn có chuyện thứ hai sao? Chúng ta còn phải đi thành Dã Thảo một chuyến."
Long Duyệt Hồng thốt lên:
"Thế thì mất bao lâu?"
Cô gái mà anh ta quen biết qua giới thiệu ấy, hai bên cũng khá có ấn tượng với nhau, thêm một đoạn thời gian nữa có khi còn có thể xác định được quan hệ.
"Ngắn thì hơn một tháng, mà lâu thì tầm ba bốn tháng." Tưởng Bạch Miên nở nụ cười hòa ái, không nói đến cùng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn