Chương 87: Từng có
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~30 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Nghe xong lời miêu tả của Thương Kiến Diệu, Tưởng Bạch Miên gật đầu, không nói gì thêm.
Bạch Thần và Long Duyệt Hồng đều chợt cảm thấy có chút nặng nề, không biết nên nói gì đáp lại.
"Đi tầng mấy? Hẳn là hai thang máy kia vẫn còn dùng được." Vài giây sau, Tưởng Bạch Miên nhìn màn hình tinh thể lỏng nền xanh lam chữ trắng kia, nói.
Lúc này, con số thể hiện tầng thang máy đang ở của hai thang máy kia đang hiển thị rõ.
"Tầng sáu chứ? Căn hộ lúc trước ấy, chúng ta đã điều tra cẩn thận rồi, hẳn là nơi an toàn nhất." Bạch Thần đưa ý kiến.
"Được." Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu, cười nói: "Vả lại cho dù Kiều Sơ có quay trở lại, cũng chắc chắn không ngờ chúng ta còn dám ở lại chỗ này, tiện thể khiến cho hắn ta trở tay không kịp."
Trong lúc nói, cô đi trước vài bước, dùng bàn tay đang cầm khẩu Rêu Đá ấn nút.
Rất nhanh, cửa của một thang máy màu xám đen mở ra, phả ra một thứ mùi có vẻ ẩm ẩm mốc mốc.
Tưởng Bạch Miên cẩn thận kiểm tra một lượt, rồi đi đầu vào bên trong:
"Không có vấn đề."
Chờ khi đám người Thương Kiến Diệu tiến vào, cửa thang máy chầm chậm đóng lại, vững vàng chạy lên trên.
Lúc rời đi, bọn họ không đóng cửa của căn hộ số 605 lại, chỉ khép hờ.
Lúc này, bên trong lộ ra chút ánh sáng trắng, khiến kẽ hở kim loại lấp lóe ánh sáng.
Thương Kiến Diệu vừa đẩy cửa ra, Tưởng Bạch Miên đột nhiên giơ một tay che trước mặt hắn.
"Bên trong có người." Tưởng Bạch Miên trầm giọng nói.
"Bao nhiêu?" Thương Kiến Diệu hỏi như thể đang hỏi có mấy khách vậy.
Long Duyệt Hồng thì giơ họng súng lên, đã chuẩn bị sẵn sàng để bắn.
Tưởng Bạch Miên chầm chậm hít vào một hơi, liếc nhìn Thương Kiến Diệu:
"Một."
"Kiều Sơ chắc chắn không nhanh bằng chúng ta... Những kẻ có thực lực mạnh hẳn là đều đã chạy tới chỗ Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh rồi... Những kẻ yếu nhớt không có thực lực thì không hành động một mình..." Bạch Thần phân tích nhanh: "Hoặc giả là thợ săn di tích mà đồng đội đã chết hết, một mình tìm chỗ né tránh. Nhưng điều này thật trùng hợp. Phế tích thành phố này lớn như thế, nhà cửa nhiều như vậy, làm sao có thể chọn đúng căn hộ mà lúc trước chúng ta từng ở?
Hoặc có khả năng là chủ nhân ban đầu của căn hộ này, một người Vô Tâm, sau khi đèn sáng bèn dựa theo bản năng trở lại đây."
"Đúng vậy, lý trí nói cho tôi biết xác suất của cái thứ nhất bằng không. Nhưng dọc đường đi không phải chúng ta cũng gặp được nhiều chuyện trùng hợp, cuối cùng đến nơi đây sao? Con người ấy, không nên mạnh miệng, thà cứ đề phòng thêm còn hơn." Tưởng Bạch Miên vốn định nói câu 'điều này có thể là do dạo gần đây số mệnh của chúng ta không tốt', nhưng lại sợ kích thích Long Duyệt Hồng, vì vậy mới phải đổi cách nói.
Đương lúc cô định ra lệnh đổi phòng để ẩn nấp, thì Thương Kiến Diệu đột nhiên mở miệng nói:
"Tôi muốn vào xem sao."
"Ừm..." Tưởng Bạch Miên trầm ngâm một chút rồi nói: "Xem qua thế nào, tôi cũng rất tò mò không biết chủ nhân cũ của căn hộ này là như thế nào. Cẩn thận chút."
Thương Kiến Diệu gật đầu, bưng khẩu súng trường cẩn thận đi vào trong căn hộ 605.
So với lúc bọn họ rời đi, nơi đây gần như không thay đổi gì nhiều, chỉ là lớp gạch tráng men và sàn màu nâu gỗ đều phản xạ ánh đèn, mang tới chút ấm áp khó nói nên lời.
Sau khi tiến vào phạm vi nhất định, không cần Tưởng Bạch Miên nhắc nhở, Thương Kiến Diệu đã có thể cảm ứng được người kia đang ở chỗ nào.
"Người đó" đang ở trong căn phòng ngủ nhỏ ở phía bên phải tận cuối hành lang.
Thương Kiến Diệu áp sát từng bước một, nhanh chóng nhìn thấy cửa phòng ngủ kia mở rộng, bên trong tỏa ra ánh sáng màu da cam.
Mà trên chiếc giường không rộng lắm trong phòng, có một người đang nằm dựa trên lớp ga giường màu lam có nhiều ngôi sao nhỏ màu vàng.
Hẳn là một nữ người Vô Tâm, cơ thể hơi còng xuống, khuôn mặt quắt queo đầy những nếp nhăn hệt như vỏ quít phơi khô, tóc thì vừa dài lại vừa rối, trắng xóa hết cả.
Thương Kiến Diệu nhìn nữ người Vô Tâm này, lập tức biết sợi lông màu trắng mà hắn tìm được trên gối đầu ở trong phòng này là tới từ đâu.
Đồng thời hắn cũng nhận ra đối phương. Đây là một người Vô Tâm mà hắn gặp được khi gác đêm.
Người Vô Tâm này kéo chiếc chăn bừa bộn vốn cùng bộ với ga trải giường che nửa người lại.
Lúc này, bà ta giơ hai tay cầm một thứ, đang nằm đó nhìn chăm chú.
Tay áo của bà ta đã thành màu hồng nhạt, có phần bạc màu, dường như không vừa người cho lắm.
Người Vô Tâm này nhận thấy Thương Kiến Diệu tới gần, lập tức ngẩng đầu liếc nhìn hắn một cái, rồi lại cúi đầu xem cuốn sổ trong tay.
Thương Kiến Diệu nhìn chằm chằm một lúc, bưng súng nhẹ nhàng đi tới bên đó.
Tưởng Bạch Miên ở phía sau hắn định nhắc nhở một câu, nhưng thấy Thương Kiến Diệu ngồi xổm xuống bên giường, cùng người Vô Tâm kia nhìn món đồ trong tay bà ta.
Tưởng Bạch Miên suy tính một giây, cũng đi theo, cúi người từ trên đỉnh đầu Thương Kiến Diệu nhìn xuống cuốn sổ.
Với kinh nghiệm và kiến thức của mình, cô chỉ cần liếc nhìn là biết đây là một album ảnh.
Mỗi một tờ của album này đều làm từ nhựa dẻo trong suốt, bên trong có kẹp rất nhiều ảnh chụp màu sắc rực rỡ.
Người mà Tưởng Bạch Miên nhìn thấy đầu tiên là một cô bé.
Cô bé đó mặc bộ đồ lông xù trông khá đáng yêu, đang được một người phụ nữ trẻ tuổi đoan trang với nụ cười tươi tắn trên mặt ôm, mà cô bé thì khóc lóc giàn giụa.
Lúc này, người Vô Tâm kia đã lật album sang trang tiếp theo.
Cũng vì thế mà Tưởng Bạch Miên nhìn thấy mặt sau của bức ảnh vừa rồi.
Màu trắng ở nơi đó đã ố vàng đôi chút, có người dùng bút màu đen viết một câu:
"Khi bé một tuổi."
Tưởng Bạch Miên dường như hiểu ra điều gì đó, theo người Vô Tâm kia lật trang mà lại nhìn bức ảnh khác.
Trong những bức ảnh này, cô bé dần lớn lên, lúc thì ngồi trên vai một người đàn ông, lúc thì được đôi nam nữ liên tục xuất hiện trong các bức ảnh dắt tay, lúc thì mặc bộ đồ quái thú màu xanh lục có đuôi dài, hoặc mặc bộ đồ màu hồng nhạt, làm nổi bật làn da trắng nõn.
Mặt sau của những bức ảnh này đều có những dòng chữ viết bằng mực màu đen.
Chúng là:
"Khi bé hai tuổi."
"Khi bé ba tuổi."
"Khi bé bốn tuổi."
Chờ khi lật hết album, nét chữ dừng ở "khi bé bảy tuổi".
Tưởng Bạch Miên im lặng xem hết những bức ảnh kia, rồi ngẩng đầu lên, quan sát lại người Vô Tâm đang nằm trên giường kia một lần nữa.
Cơ thể bà ta hơi còng, khuôn mặt khô quắt đầy những nếp nhăn hệt như vỏ quít phơi khô, mái tóc trắng xóa vừa dài lại vừa rối bù.
Tưởng Bạch Miên nhắm mắt lại, ghé sát bên tai Thương Kiến Diệu, nói:
"Chúng ta đừng quấy rầy bà ấy."
Thương Kiến Diệu gật đầu, chậm rãi đứng lên, lùi về khu vực phòng khách.
Tưởng Bạch Miên lau mắt, chỉ ra ngoài rồi nói:
"Thôi chúng ta đổi chỗ khác đi."
Bạch Thần, Long Duyệt Hồng không dị nghị gì về đề nghị này.
Không lâu sau, bọn họ tìm được địa điểm ẩn náu lâm thời ở tầng tám.
Bố cục của nơi đây hoàn toàn giống hệt căn hộ 605.
"Từ chỗ cửa sổ nhà ăn mới nhìn thấy xe Jeep và thiết giáp, Bạch Thần, cô tới đó theo dõi đi." Sau khi kiểm tra căn hộ 805 xong, Tưởng Bạch Miên nhìn quanh một lượt, bắt đầu giao nhiệm vụ: "Long Duyệt Hồng, anh quan sát động tĩnh của đường phố bên ngoài từ chỗ cửa sổ sát đất này. Tôi và Thương Kiến Diệu nghỉ ngơi trước một chút, một giờ sau sẽ thay hai người."
"Rõ, tổ trưởng!" Bạch Thần và Long Duyệt Hồng đều cầm vũ khí của mình đi tới vị trí có tầm nhìn tốt nhất.
Thương Kiến Diệu thì không nghỉ ngơi, mà tìm chỗ có ổ cắm rồi ngồi xuống, rồi móc chiếc loa to bằng bàn tay mà hắn nhặt được lúc trước với đủ loại công cụ, thiết bị, dây dẫn ra từ trong ba lô hành quân.
"Không cần vội vã sửa như vậy chứ?" Tưởng Bạch Miên nhìn ra ý đồ của hắn.
Thương Kiến Diệu vừa nương theo ánh đèn huỳnh quanh lần lượt thử các công cụ kia, vừa đáp lại:
"Cái này rất quan trọng."
"Tại sao?" Tưởng Bạch Miên cảm thấy rất ngạc nhiên.
"Cô không biết rằng vào thời khắc máu chốt, có tiếng nhạc đệm thì khiến cô phát huy càng tốt hơn sao?" Thương Kiến Diệu cứ thế cúi đầu trả lời: "Thoạt trông trong con loa này có chip bộ nhớ, trong đó hẳn là có âm nhạc của thế giới cũ."
"... Không cảm thấy thế." Tưởng Bạch Miên từ bỏ việc khuyên nhủ.
Dù sao cô không cảm thấy có thể thật sự nghỉ ngơi ở chỗ này, bởi vì sự tồn tại của người Vô Tâm cao cấp với sinh vật đột biến đã làm cho cô không quá yên tâm chàng lính mới Long Duyệt Hồng kia.
Cô nói là muốn nghỉ ngơi, thực ra chỉ là nhắm mắt dưỡng thần, mà vẫn còn phân tâm cảm ứng bốn phía.
Một khi đã như vậy, Thương Kiến Diệu thích làm gì thì kệ cho anh ta làm cái đó.
Với sức lực của người chỉnh sửa gen, không ngủ một hai tối thì vẫn dư thừa tinh lực thôi.
Lúc Thương Kiến Diệu tập trung sửa loa, Long Duyệt Hồng vừa cảnh giới bên ngoài, vừa nhìn tới phương xa.
Tuy rằng chỗ này chỉ là tầng tám, nhưng anh ta vẫn có thể nhìn thấy ánh đèn của cả tòa thành phố này hệt như một bầu trời rực rỡ ánh sao, lan ra khắp nơi thành từng mảng một.
Tuy anh ta chưa từng thấy ban đêm lóng lánh ánh sao bao giờ, nhưng chí ít cũng từng được nhìn thấy ảnh chụp, có thể liên tưởng được.
Anh ta cứ nhìn như thế không biết bao lâu, rồi cảm thán một câu:
"Đẹp quá..."
Ngoài đẹp ra, anh ta còn cảm thấy cảnh tượng như vậy ẩn chứa hương vị độc đáo nào đó, chỉ là anh ta không cách nào hình dung được nó.
Lại một lúc sau, Long Duyệt Hồng thốt lên những lời từ tận đáy lòng:
"Tiếc là chỗ này thấp quá, nếu có thể lên chỗ cao hơn để xem, chắc chắn đẹp hơn rồi."
Tưởng Bạch Miên nghe thấy câu đó, bèn đứng dậy đi tới bên cửa sổ sát đất.
Cô nhìn một lúc, rồi cười nói:
"Có muốn lên mái nhà xem thử không? Tranh thủ bây giờ vẫn còn rất yên tĩnh, 'mọi người' đều rất lịch sự."
"Được." Long Duyệt Hồng lập tức đáp.
"Hai người có muốn đi không?" Tưởng Bạch Miên quay đầu hỏi Thương Kiến Diệu và Bạch Thần.
"Được." Bạch Thần biết lúc này đang là giai đoạn có thể thả lỏng đôi chút.
"Tôi sửa xong rồi." Thương Kiến Diệu đứng lên, nhét tất cả đống đồ lộn xộn vào trong ba lô, tay chỉ cầm chiếc loa nhỏ đế màu xanh lam: "Không biết pin kia còn sử dụng được không."
"Đi thôi, đi thôi, về rồi thử sau." Tưởng Bạch Miên giục giã một câu.
Bọn họ nhanh chóng vào thang máy đi lên tầng cao nhất, sau đó leo cầu thang, mở cửa đi vào tầng thượng.
Còn chưa tới gần lan can cao bằng ngực, bọn họ đã nhìn thấy cảnh tượng xung quanh tòa nhà: Từng chiếc đèn phân bố giăng đầy bốn phương tám hướng, tỏa ra thứ ánh sáng hoặc màu vàng nhạt hoặc trắng bệch.
Cái thì ở bên đường, có cái thì từ trong những tòa nhà, hoặc được dựng ở trên cao, giống hệt như những ngọn hải đăng thắp sáng một khu vực trong biển rộng mênh mông vô ngần, lại giống như bầu trời sao rực rỡ chầm chậm chảy xuôi trong bầu trời đêm.
Mà ở gần những ngọn đèn đó, hoặc có bóng người vụt lướt, hoặc xe cộ chạy qua, khiến chúng lại càng trở nên sinh động.
"Thật đồ sộ..." Long Duyệt Hồng lại khen một câu chân thành từ tận đáy lòng.
Đám người Tưởng Bạch Miên, Thương Kiến Diệu không nói gì, đứng ở gần lan can sân thượng, say mê nhìn bức tranh này.
Bọn họ lần hết sở học của bản thân cũng không tìm được từ ngữ nào để hình dung cho phù hợp.
Không biết bao lâu sau, Thương Kiến Diệu đột nhiên lùi ra sau hai bước, ngồi xổm xuống.
"Những lúc này phải phối thêm bài hát nữa..." Hắn đặt loa xuống, tiếp tục loay hoay, bắt đầu thử điều chỉnh.
Cùng lúc đó, ở phương hướng Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh kia lại có tiếng gào thét rung tận trời cao vang lên đầy thê lương.
Tiếng gào đó còn đang vang vọng, Tưởng Bạch Miên đã nhìn thấy nơi phát ra âm thanh kia bùng lên ngọn lửa sáng chói.
"Ầm!"
Tiếng nổ đinh tai nhức óc cũng vang lên, bao phủ toàn bộ các động tĩnh khác.
Những dòng khí màu xám trắng nhanh chóng tụ lại, bay dựng thẳng lên cao, như một cây nấm to.
Cũng khiến tòa nhà nơi đám người Tưởng Bạch Miên đang đứng bắt đầu rung rung.
Thương Kiến Diệu vô thức đứng lên, đi tới bên người đồng bọn, nhìn về phía kia.
Khi ánh lửa cuồn cuộn bùng lên và dòng khí bành trướng lên cao, ánh đèn ở khu vực đó lấp lóe vài cái, rồi lập tức tắt.
Trong đó bao gồm cả tòa nhà Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh.
Ngay sau đó, cả tòa thành phố này, bất kể là đèn bên đường hay cửa kính các tòa nhà được chiếu sáng kia đều lần lượt tắt ngúm từng khu vực một.
Chỉ sau vài giây ngắn ngủi, thành phố này trở nên dị thường tăm tối, chỉ có ánh trăng và ánh sao mờ mờ làm cho những tòa nhà cao tầng san sát nhau như ẩn như hiện, hệt như lũ quái vật ẩn núp sâu trong ác mộng.
Mà những bóng dáng hoạt động sau cửa sổ, những người Vô Tâm bận bịu làm việc bên ngoài, những con xe đang chạy trên đường đều bị bóng đêm đen sì nuốt chửng, không thể nhìn thấy bọn họ được nữa.
Cả tòa phế tích thành phố lại lần nữa chìm vào trong tĩnh lặng.
Đám người Thương Kiến Diệu ngơ ngác nhìn mười mấy giây, tâm tình bỗng trĩu nặng.
Bọn họ không biết nên bày tỏ cảm xúc này như thế nào, chỉ có thể tiếp tục ngóng nhìn.
Một lúc sau, bọn họ vô thức cúi đầu nhìn xuống bên dưới tòa nhà này.
Trong ánh sáng yếu ớt, từ chỗ một cửa sổ, một người Vô Tâm leo ra.
Người này tóc trắng xóa, buông xõa rối bù.
Bà ta có chút khó khăn leo ra, nhảy xuống, rồi nhanh chóng biến mất sau cái bóng của tòa nhà, hệt như một con vượn già nua.
Long Duyệt Hồng như bị thụi một phát đau điếng, lập tức lùi ra sau như không dám nhìn nữa.
Bộp, anh ta đá phải chiếc loa mà Thương Kiến Diệu đặt dưới đất.
Chiếc loa kia lập tức phát ra tiếng xè xè xè.
Bốn thành viên tổ điều tra thế giới cũ theo bản năng quay đầu nhìn.
Gần như cùng lúc đó, từ trong loa vang lên một giọng ca nữ du dương réo rắt thảm thiết:
"Hồi tưởng quá khứ...
Nỗi tương tư đớn đau khó mà quên..."
Trên sân thượng trống trải, trong bóng tối khôn cùng, trong thành phố tĩnh lặng này, tiếng hát như khóc lóc như kể lể, du dương bay lên cao, vang vọng khắp nơi giữa đám người Tưởng Bạch Miên, Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần đang lẳng lặng đứng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn