Chương 148: Chương 146: Năng lực hành động
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Khuôn mặt Thương Kiến Diệu dần giãn ra:
"Được."
"Được cái đầu anh! Tôi còn chưa nói đó là yêu cầu gì đâu." Tưởng Bạch Miên tức giận bác bỏ một câu.
Cô dừng lại một chút, thở hắt một hơi rồi nói:
"Thứ nhất, không được ảnh hưởng tới chuyện điều tra nguyên nhân đám người Lôi Vân Tùng mất tích.
Thứ hai, nếu như không chắc chắn, có khả năng bại lộ bản thân, vậy thì chuyển sang thu thập tin tức, sau này còn nhiều cơ hội."
Nói đơn giản thì nội dung chủ chốt trong hai yêu cầu này một là phải kín đáo, hai là phải thận trọng.
"Được." Thương Kiến Diệu vẫn đưa ra câu trả lời tương tự.
Tiếp theo hắn quay người đi tới chỗ xe Jeep, sau đó mở cốp sau, lục tìm mũ lưỡi trai.
"Cái đó có thể che được gì chứ? Ặc... Mặc trái quần áo đi, lột bên trong mặc ra ngoài." Tuy Tưởng Bạch Miên nói vậy, nhưng cũng cầm lấy mũ lưỡi trai đổi lên đầu, kéo thấp vành mũ che đi non nửa khuôn mặt.
Ở nơi ánh sáng có vẻ hơi tối thì mặc như thế này có hiệu quả ngụy trang nhất định.
Thương Kiến Diệu cũng làm tương tự, sau đó đáp:
"Cảm giác nghi thức."
Tưởng Bạch Miên trợn trắng mắt, lười quan tâm người này.
Bọn họ ra sân, rẽ vào phố Nam, đi thẳng tới hẻm Sói Hoang.
Lúc này vẫn chưa tới tám giờ rưỡi, không chỉ những nơi như quán bar, quán trà hay hộp đêm rực rỡ ánh sáng, mà đèn ngoài đường vẫn chiếu sáng để lại những cái bóng dài ngắn khác nhau cho người đi qua đi lại.
Sau khi tìm được hộp đêm "Hôm Nay", Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu với mũ lưỡi trai trên đầu bước vào.
Trong đây, đập vào mặt là sóng nhiệt hoàn toàn khác biệt với cái rét bên ngoài, cùng với âm nhạc to vang làm cho người ta choáng váng đầu óc.
Trong ánh đèn rực rỡ xoay tròn, không ngừng biến đổi, Thương Kiến Diệu hệt như trở về nhà, cơ thể nhanh chóng đung đưa theo nhịp điệu, tiết tấu.
Làm Tưởng Bạch Miên nhìn thấy thì không kiềm được bĩu môi.
Nhưng Thương Kiến Diệu không gia nhập đám người đang nhảy nhót, mà đi tới khu vực quầy rượu, tìm một chỗ rồi đứng, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào cánh cửa dẫn tới thị trường giao dịch ngầm kia.
Đây là thứ Bạch Thần đã nhắc đến, vả lại dựa theo nội dung mà cô và Long Duyệt Hồng kể lại, có thể suy đoán sơ bộ khi bọn họ rời đi, Eugene vẫn còn ở trong đó.
Sau khi bọn họ rời khỏi hộp đêm "Hôm Nay" và trước khi Thương Kiến Diệu, Tưởng Bạch Miên đến đây, Eugene có rời đi hay không thì không rõ.
Thương Kiến Diệu giơ tay nhìn đồng hồ, nói to với Tưởng Bạch Miên:
"Chờ một tiếng."
Nếu một tiếng đồng hồ sau mà chưa phát hiện mục tiêu, vậy thì đổi phương án khác.
"Cũng có kế hoạch đấy chứ..." Tưởng Bạch Miên vốn định thảo luận với Thương Kiến Diệu về phương án, hoàn thiện chi tiết giúp hắn, nhưng giờ thì cô bỏ qua ý nghĩ đó, mà dự định xem người này có thể làm ra trò gì.
Nếu thật sự bại lộ, vậy chỉ có thể dựa vào người tổ trưởng là cô chùi đít cho.
Trong giai điệu sôi động, Tưởng Bạch Miên cũng nhẹ nhàng lắc lư, để tránh bản thân cô trở nên không hợp với xung quanh, khiến người khác chú ý.
Trong quá trình đó, thi thoảng cô lại từ chối những người tới mời nhảy, tiện thể chặn đào hoa giúp Thương Kiến Diệu.
Tuy bọn họ đều đội mũ lưỡi trai, lại còn ép vành mũ xuống rất thấp, mà ánh đèn nơi đây cũng thiên về mờ ảo chứ không phải sáng rực, làm cho nhiều người không thấy được khuôn mặt bọn họ, nhưng dáng người thì rành rành ra đó, vẫn có thể thu hút chút hoa đào.
Chừng mười phút sau, cánh cửa gỗ ở gần quầy rượu mở ra, có ba người đi ra ngoài.
Người đi trước là một gã đàn ông to con với quả đầu trọc lốc, mặc áo phông màu đen và quần đùi màu sắc rực rỡ, theo sau bởi hai gã vệ sĩ mặc đồ đen sì.
Đặc điểm của Eugene rõ ràng như thế, Tưởng Bạch Miên không cần so sánh thêm cũng trực tiếp xác định được mục tiêu.
Cô nghiêng đầu nhìn Thương Kiến Diệu, chuẩn bị nhắc nhở hắn nhẫn nại chút, đừng vội vã bám đuôi, cũng đừng rút súng lục ngay tại đây, bắn lung tung.
Nhưng Thương Kiến Diệu không làm ra hành vi mà Tưởng Bạch Miên lo lắng, hắn hãy còn đắm chìm trong tiếng nhạc, khẽ đung đưa cơ thể.
Chờ khi ba người Eugene đến gần cửa hông của hộp đêm, có hai người trong đám người uống rượu xung quanh đứng lên, đi theo sau.
Cùng lúc đó, trong đám người đang nhún nhảy trên sàn nhảy, cũng có hai người dừng lại, đi tới cửa hông.
Đây đều là đám vệ sĩ ẩn nấp từ chỗ bí mật của Eugene.
"Được rồi." Tưởng Bạch Miên lập tức nói.
Nhưng tiếng của cô bị tiếng nhạc ồn ào che phủ hoàn toàn.
Nhưng Thương Kiến Diệu dường như cũng đang chờ đợi thời khắc này, sải bước đi theo, hệt như một gã vệ sĩ khác.
Người phía trước dừng lại, hắn cũng dừng lại, người phía trước bước đi, hắn cũng đi theo, không chỉ hoàn toàn không có ý định che giấu hành tung, mà còn kiêu ngạo thể hiện việc tao đi theo chúng mày đấy.
Điều này đương nhiên không thể lừa được hai tên vệ sĩ đi theo sau. Bọn họ liếc nhau, một người tiếp tục bước đi, người kia thì ở lại chỗ cửa hông, xoay người chặn Thương Kiến Diệu lại.
Tên vệ sĩ ở lại kia chờ Thương Kiến Diệu tới gần, mới kéo áo để lộ khẩu súng lục trong ánh sáng mờ ảo, trầm giọng nói:
"Này người anh em, cậu định làm gì thế?"
Thương Kiến Diệu với mũ lưỡi trai ép rất thấp, che giấu hơn nửa khuôn mặt trong bóng của vành mũ, từ trên nhìn xuống rồi cười nói:
"Tôi định làm gì hả? Anh xem: Anh có vũ khí, tôi cũng có vũ khí..."
Lúc nói những lời này, hắn thò tay phải vào trong túi áo, kéo ra gần nửa thân súng.
Đây là của Rêu Đá.
Điều này làm cho tên vệ sĩ kia có chút căng thẳng, lo lắng xem có nên bắn trước hay không.
Thương Kiến Diệu dường như không phát hiện sự thay đổi trong bầu không khí, tiếp tục nói:
"Vừa rồi anh nhảy, tôi cũng nhảy.
Cho nên..."
Tên vệ sĩ kia ngơ ngác một chút, rồi thở phào một hơi nói:
"Cậu cũng là ám vệ của ông chủ à?"
"Tôi chuyên đối phó với người có năng lực siêu nhiên, thường không đi theo bên cạnh ông chủ." Thương Kiến Diệu giải thích rất nghiêm túc: "Ông chủ đang định đi đâu thế? Tôi nhận được thông tin là có người muốn ám sát ông ấy."
Tên vệ sĩ kia lập tức căng thẳng:
"Chúng tôi định đi bãi đỗ xe, trở về trại."
"Bãi đỗ xe ở cuối hẻm?" Thương Kiến Diệu hỏi tiếp.
May nhờ lúc trước hay "đi dạo phố" cùng Tưởng Bạch Miên, hắn khá quen thuộc bố cục thành thị ở bên ngoài phố Bắc của thành Dã Thảo.
Vả lại hắn thường hay lấy bản đồ vẽ tay ra ôn tập.
Nếu là người khác vừa mới tới thành Dã Thảo không lâu, nghe được bãi đỗ xe thì chắc chắn sẽ tới phố Đông tìm kiếm.
"Đúng." Tên vệ sĩ kia báo cáo chi tiết: "Vậy tôi chạy đi báo ngay luôn nhé."
"Đừng vội kẻo rút dây động rừng, yên tâm, có tôi ở đây rồi." Thương Kiến Diệu nói như đang dẫn dắt từng bước: "Hôm nay ông chủ đi xe nào?"
Một chi Bộ Nô Đội chắc chắn không có chuyện chỉ có một xe.
"Xe việt dã màu đen, rất oai phong, là loại chống đạn. Lão Cảnh chờ ở bên đó, chỉ cần nhìn là thấy ngay." Tên vệ sĩ kia không giấu diếm.
Thương Kiến Diệu gật đầu:
"Anh mau đuổi theo đi, chờ lát nữa nhìn động tác tay của tôi để bảo vệ ông chủ trước nhất. Còn nữa, phải bảo mật với những người bên cạnh anh! Cứ nói là nghi tôi bị tâm thần."
"Được!" Tên vệ sĩ kia quay người chạy tới chỗ đám người Eugene phía trước.
Thương Kiến Diệu thì nghiêng người nói với Tưởng Bạch Miên đang lặng lẽ tới gần:
"Bãi đỗ xe."
Dứt lời, hắn đung đưa hai tay guồng chân chạy như điên, nhưng không phải là theo đường đám người Eugene đang đi, mà quay ngược lại hẻm Sói Hoang, tới cửa ra đi thông phố Tây, vòng tới con hẻm bên cạnh.
Đến bên đó, hắn nhanh chóng đổi hướng, chạy về phía bắc, cũng chính là khu vực có bãi đỗ xe.
Trong tiếng bước chân bịch bịch, Thương Kiến Diệu chạy như đang bị cả chục tên côn đồ vũ trang kín mít truy đuổi, hoặc như đang thi chạy với ai đó.
Đương nhiên quả thật có người đang đuổi theo hắn, hơn nữa càng ngày càng gần.
Sức bật và tốc độ của Tưởng Bạch Miên rõ ràng không hề thua kém Thương Kiến Diệu, hơn nữa sức bền rất tốt.
Không mất quá lâu, bọn họ chạy tới cuối hẻm, rẽ sang bên trái, chạy qua đường ra hẻm Sói Hoang, lao vào trong bãi đỗ xe đã được đánh dấu cụ thể.
Đây là lợi ích khi quen thuộc địa hình.
Mà lúc này đây, đám người Eugene mới đi được hai phần ba quãng đường.
Bọn họ thấy một người đàn ông đội mũ lưỡi trai phóng như điên lướt qua phía trước, ngay sau đó một cô gái cũng đội mũ trai đuổi sát theo sau.
"Đây là ngủ xong không trả tiền?" Eugene nhìn mà sửng sốt, sau đó cười suy đoán.
Ở thành Dã Thảo này thì đây không phải chuyện đáng ngạc nhiên.
Eugene cũng chẳng cảm thấy chuyện này có cất dấu nguy hiểm gì, dù sao y cũng trải qua nhiều trận chiến, gặp được vô số lần ám sát, không cho rằng một chuyện buồn cười, khôi hài như thế này sẽ lan tới chính mình.
Bọn họ đi thêm một lúc nữa thì tới cửa vào bãi đỗ xe, nói với ông già canh gác ở trong vọng:
"Ban nãy có người chạy vào hay không?"
Tuy Eugene cảm thấy một nữ đuổi theo một nam không có vấn đề, nhưng cái cần hỏi thì vẫn phải hỏi, cẩn tắc vô áy náy.
"Đúng rồi, tôi còn không kịp cản!" Lão già kia oán trách.
Sau đó lão ta chỉ tới một hướng:
"Chạy sang bên kia rồi."
Thấy hai chiếc xe nhà mình không cùng hướng đó, Eugene không nói gì thêm, hưởng thụ gió lạnh, tiến vào bãi đỗ xe, dạo bước tới chỗ một con xe việt dã màu đen trông khá to.
Cửa kính hai bên xe việt dã này có dán phim cửa sổ màu sậm, có thể ngăn trở được tầm mắt của tay súng bắn tỉa.
Lúc này, lái xe đội mũ len đang dựa vào đầu xe, hút một điếu thuốc lá thô sơ.
"Lão Cảnh, có người nào tới đây không?" Tên vệ sĩ mà Eugene nể trọng nhất hỏi.
Lái xe Lão Cảnh rung tàn thuốc, đứng thẳng hai chân, cười ha ha nói:
"Không có, không phải tôi đang trông coi hay sao?"
Eugene gật đầu, ra hiệu cho vệ sĩ hai bên đi xác nhận qua.
Trong đó, một tên vệ sĩ bước tới, mở cửa xe nhìn vào bên trong.
Đột nhiên trong lòng gã sinh ra chút cảm xúc bất mãn: Vì sao người làm việc luôn là mình, mà bọn nó chỉ đứng nhìn?
Vì sao ông chủ luôn được nhậu nhẹt ăn ngon, mà mình vào sinh ra tử giúp ông chủ, lại chỉ lấy được chút ít?
Tại sao mình phải cố gắng hết sức như vậy? Nếu ăn bơ làm biếng được thì cứ làm biếng đi!
Mang theo ý nghĩ đó, tên vệ sĩ phụ trách kiểm tra qua loa, rồi quay đầu nói:
"Ông chủ, không có vấn đề."
Eugene yên tâm, đi tới bên khác của chiếc xe, chuẩn bị tiến vào chỗ ngồi.
Đúng lúc này, bên tai y vang lên tiếng "đoàng".
Có người nổ súng đằng xa!
Eugene phản ứng cực nhanh, lập tức ngồi xổm xuống lấy chiếc xe chống đạn này làm công sự phòng ngự.
Đoàng đoàng đoàng!
Tiếng súng vang lên không dứt, đất dưới nền bắn lên tung tóe, những vệ sĩ kia đều tìm chỗ che chắn, lấy súng ống ra bắn trả.
Lái xe lão Cảnh thấy thế, vội hô lên:
"Ông chủ, mau lên xe, tôi đưa ông chủ về trại trước!"
Bởi vì không rõ rốt cuộc có bao nhiêu kẻ địch, Eugene cảm thấy đây là biện pháp tốt, vì vậy y kéo cửa ghế lái phụ, chống tay trái rồi ngồi lên.
Trong tiếng đóng cửa rầm, con xe việt dã kia rú lên một hồi, rồi phóng đi như mũi tên rời cung.
Nó không hề giảm tốc độ mà lao thẳng một mạch ra khỏi bãi đỗ xe, mà phía sau tiếng súng vẫn còn đang không ngừng vang lên.
Đến đây rồi, Eugene thở phào một hơi, nghiêng đầu nhìn ghế lái.
Ánh mắt y đột nhiên cứng ngắc.
Thứ mà tài xế đang chăm chú nhìn phía trước lái xe bên cạnh y này đội không phải là chiếc mũ len đan của lão Cảnh, mà là một chiếc mũ lưỡi trai.
Lúc này, lái xe quay đầu sang, để lộ ra khuôn mặt tuấn tú bị bóng tối che khuất đi quá nửa.
Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn