Chương 97: Chương 96: Đối sách của Thương Kiến Diệu
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Chưa kết thúc Nghe được đáp án của Nhậm Khiết, Thương Kiến Diệu suy tư hai giây rồi hỏi tiếp:
"Thánh sư là ai?"
Nhậm Khiết nở nụ cười:
"Đây là không phải điều mà con nên biết bây giờ. Chờ khi con trở thành 'Người Dẫn Đường', Thánh sư sẽ chủ động triệu kiến con. Đến lúc đó, con sẽ biết ngài là ai."
Thương Kiến Diệu không hề nhụt chí, lại hỏi tiếp:
"Vậy phải làm thế nào mới có thể trở thành 'Người Dẫn Đường'?"
"Thể hiện đủ là được." Đối với người con nuôi mới nhận này, Nhậm Khiết tỏ vẻ cực kỳ kiên nhẫn.
Không chờ Thương Kiến Diệu hỏi thêm, bà ta lại nói thêm một câu:
"Chỉ cần con thể hiện đủ tốt, Thánh sư sẽ không quên con."
Vừa nói, mặt bà ta lại vừa trở nên nghiêm túc:
"Thánh sư vẫn luôn nhìn chúng ta."
Lúc này, bởi vì đèn đường sắp tắt, mọi người lục tục trở về lần lượt đi ngang qua nơi đây, Nhậm Khiết nhìn xung quanh và nói:
"Có chuyện gì thì sau này nói tiếp."
Thương Kiến Diệu gật đầu trước, sau đó nói thật nhanh:
"Cháu thật sự không gọi được, nên chuyện vừa rồi coi như thôi dì nhé..."
Dứt lời, hắn quay người bước đi thẳng, không cho Nhậm Khiết cơ hội hỏi lại.
Nhậm Khiết ngẩn người, cười mắng một tiếng:
"Thằng bé này, lại còn xấu hổ nữa..."
...
Sáng hôm sau, Thương Kiến Diệu ăn sáng xong, rồi đi tới phòng số 14 tầng 647.
Tưởng Bạch Miên tới sớm hơn hắn, đang ở đó lật xem tư liệu.
"Sớm vậy ư?" Tưởng Bạch Miên ngẩng đầu lên, cười một tiếng: "Có phải lại muốn luyện võ rồi không?"
Cô thể hiện như rất muốn thực hiện ngay.
Thương Kiến Diệu đi tới trước bàn làm việc của cô, kéo ghế ra rồi ngồi xuống.
Hắn không hàn huyên mà hỏi thẳng:
"Tổ trưởng, có năng lực người thức tỉnh nào khiến trái tim người đột ngột ngừng đập không?"
"Tôi không rõ lắm. Về năng lực của người thức tỉnh thì thật sự tôi không hiểu nhiều." Tưởng Bạch Miên đáp lại, cảm thấy nghi hoặc: "Nếu không phải trực tiếp khiến tim người ta đột nhiên ngừng đập, mà thông qua cách gián tiếp thì tôi biết một đấy, hẳn là anh có thể nghĩ tới đúng không. Đúng vậy, chính là năng lực 'ác mộng chân thật' của ngựa Ác Mộng. Một khi chết đi trong mộng thì biểu hiện của ngoài hiện thực rất có khả năng là tim ngừng đập."
"Lúc ấy không ngủ mà đang làm việc thì sao?" Thương Kiến Diệu hỏi không chút che giấu.
"Chi tiết vậy sao? Thực sự xảy ra?" Tưởng Bạch Miên vốn là người sâu sắc nhường nào, vừa nghe đã nhận ra không đúng.
Cô chợt liên tưởng tới bản tin giờ tròn tối hôm qua, khẽ cau mày nói:
"Vương, Vương gì đó, quản lý chợ Cung Ứng Vật Tư qua đời vì tim ngừng đập đột ngột kia? Anh nghi ngờ ông ta bị người thức tỉnh sát hại? Có chứng cứ gì không? Bên trong công ty, số người qua đời vì vấn đề trái tim hàng năm là không ít."
Thương Kiến Diệu thản nhiên nói:
"Tôi gia nhập một giáo đoàn trong công ty, là loại thường xuyên tụ hội rồi phát tiệc thánh ấy. Sáng sớm hôm qua, trong buổi tụ hội, bọn họ chỉ trích Vương Á Phi khinh nhờn sinh dục thần thánh, hơn nữa còn thiên vị, chèn ép một thành viên trong giáo đoàn.
Lúc ấy, 'Người Dẫn Đường' phụ trách tầng của chúng tôi nói: 'Thần sẽ trừng phạt kẻ có tội'. Sau đó, chưa tới bốn tiếng đồng hồ, Vương Á Phi đã chết."
"Thế thì đúng là có chút đáng nghi ngờ thật." Tưởng Bạch Miên đánh giá một câu đúng trọng tâm, sau đó chợt nhận ra: "Khoan đã, anh nói anh gia nhập một giáo đoàn bí mật? Trong công ty có tôn giáo tín ngưỡng ra đời hoặc là xâm nhập?"
Đây mới là vấn đề lớn!
"Tín ngưỡng Tư Mệnh, Chấp Tuế của tháng Mười Hai." Thương Kiến Diệu nói với ngữ khí vô cùng bình tĩnh, hệt như đang thảo luận xem hiệu trưởng của trường tiểu học tầng này là ai.
Tưởng Bạch Miên nghe xong thì buồn cười, nhưng lại cảm thấy có chút kỳ quặc, nên cô không vòng vèo mà hỏi thẳng:
"Anh đã cảm thấy giáo đoàn kia đáng nghi thì trực tiếp đi tố cáo với Giám sát viên trật tự đi. Anh làm vậy là lập công, không cần lo bị liên lụy. Hay là, anh không nỡ giáo đoàn kia?"
"Có một chút, tiệc thánh của bọn họ đều rất ngon." Thương Kiến Diệu đáp lại rất thành thật.
Tưởng Bạch Miên đã sớm từ bỏ ý định lý luận với Thương Kiến Diệu, cố nặn nụ cười nói:
"Chỉ vì lý do đó?"
Thương Kiến Diệu im lặng hai giây, rồi nghiêm túc đáp:
"Tuyệt đại bộ phận thành viên của giáo đoàn đều là người tốt, đều bởi vì những chuyện cũ đau lòng nên mới gia nhập. Bọn họ không hề làm bất cứ chuyện xấu gì, tập trung lại với nhau cũng chủ yếu là để tìm kiếm nơi gửi gắm tâm linh, an ủi lẫn nhau."
Tưởng Bạch Miên gật đầu, như có suy nghĩ:
"Anh sợ sau khi công ty biết về chuyện giáo đoàn, bọn họ sẽ bị liên lụy, bị xử phạt nghiêm khắc? Nếu cuối cùng chứng minh Vương Á Phi quả thật chết rất bình thường, toàn bộ chuyện này đều là trùng hợp, như vậy giáo đoàn bị tố cáo rồi bị xử lý thì thật quá oan uổng?"
Thương Kiến Diệu ừ một tiếng, tỏ vẻ đây chính là băn khoăn của mình.
Tưởng Bạch Miên khẽ đảo mắt, trái lại nở nụ cười:
"Anh sẵn lòng nói bí mật liên quan tới giáo đoàn cho tôi biết là vì tôi đáng tin cậy?"
"Đúng." Thương Kiến Diệu không hề che giấu.
Nụ cười lại càng rõ nét trên mặt Tưởng Bạch Miên.
Lúc này, Thương Kiến Diệu lại nói thêm một câu:
"Cho dù không đáng tin cậy, tôi cũng có thể dựa vào năng lực 'chú hề suy luận' khiến cô có thể trở nên đáng tín nhiệm."
"..." Tưởng Bạch Miên híp mắt lại, giơ tay trái lên làm cho hồ quang màu bạc trắng chạy tán loạn trong lòng bàn tay: "Anh nhắc lại câu vừa nói xem nào."
"Đúng, cô là người rất đáng để tin tưởng." Thương Kiến Diệu rất biết lắng nghe.
Tưởng Bạch Miên thả tay xuống, thuận miệng hỏi:
"Sao lại nghĩ tới việc tìm tôi bàn bạc."
"Đầu óc cô khá tốt." Thương Kiến Diệu trả lời rất thành thật.
Tưởng Bạch Miên lại nở nụ cười:
"Biết là tốt rồi."
Cô có chút tò mò, hỏi tiếp:
"Nếu để cho chính anh tự làm, anh định xử lý chuyện này như thế nào?"
Thương Kiến Diệu đã sớm suy nghĩ tới vấn đề này, nên đưa ra câu trả lời rất trôi chảy:
"Tìm Thánh sư cấp trên của 'Người Dẫn Đường', tìm kẻ đã đưa ra mệnh lệnh này, tìm người thức tỉnh đã chấp hành nhiệm vụ, tìm đám cao tầng không an phận của giáo đoàn, thầm giết chết toàn bộ bọn họ. Cứ như vậy, giáo đoàn sẽ hoàn toàn bô hại, chỉ là nơi để mọi người chia sẻ tri thức, phiền não và thức ăn."
Hắn nói hệt như ngày nghỉ định đi chợ Cung Ứng Vật Tư mua đồ ăn vậy.
Tưởng Bạch Miên nhất thời không biết nên đánh giá thế nào, phải vài giây sau mới nói:
"Độ khó hơi cao đấy... Người thức tỉnh có được năng lực khiến 'trái tim ngừng đập đột ngột' khá là khó đối phó, nhất là trong hoàn cảnh chật hẹp như trong công ty. Vả lại, chưa chắc trong giáo đoàn chỉ có một người thức tỉnh, nói không chừng trong cao tầng cũng có. Nếu anh muốn giải quyết hết bọn họ, độ khó quá cao, xác suất anh chết rất cao.
Mặt khác, giết chết nhiều người như vậy, nếu muốn che giấu thì cơ bản là không có khả năng. Anh tưởng công ty chỉ là bài trí thôi sao?"
Tưởng Bạch Miên theo mạch suy nghĩ này tiếp tục nói:
"Tuy anh có năng lực 'chú hề suy luận', nhưng tự mình điều tra chắc chắn không thể bằng được khi công ty đến chỉ đạo. Như vậy thì có thể điều động được tất cả tài nguyên, nhanh chóng biết rõ chân tướng, giải quyết vấn đề. Cho nên, đề nghị của tôi vẫn là: báo cáo công ty thôi.
Về phần những thành viên bình thường của giáo đoàn, chỉ cần thật sự không làm chuyện xấu gì, công ty sẽ không xử phạt tội nặng, cũng cho một bài học nhỏ, dù sao mỗi một người đều là tài nguyên quý giá mà.
Vả lại, anh có thể dùng công lao của mình làm giảm hình phạt cho bọn họ."
Thấy Thương Kiến Diệu lộ ra vẻ mặt suy tư, cô lại nói tiếp:
"Tất cả mọi người đều sinh sống ở nơi đây, chắc chắn đều mong công ty ổn định. Những vấn đề tương tự thế này, nếu cứ càng che giấu, định tự mình giải quyết thì chỉ khiến càng lúc càng nghiêm trọng."
Thương Kiến Diệu lập tức đứng phắt dậy:
"Vậy tôi đi cục Giám sát Trật tự ngay."
"Dừng, dừng! Không phải vội vã như vậy, tôi còn chưa nói hết!" Tưởng Bạch Miên vội gọi người này lại.
Thương Kiến Diệu lại ngồi xuống, nhìn thẳng Tưởng Bạch Miên, chờ cô nói những lời tiếp theo.
Tưởng Bạch Miên ừm một tiếng:
"Trước tiên anh kể rõ chuyện này một lần hoàn chỉnh từ đầu chí cuối cho tôi nghe."
Thương Kiến Diệu bắt đầu kể lại không chút giấu diếm, thậm chí nói cả việc mấy giờ mình đi nhà vệ sinh.
Tưởng Bạch Miên nghe rất chăm chú, không cắt ngang lời kể của Thương Kiến Diệu, tránh việc ảnh hưởng mạch hồi tưởng của hắn, làm hắn quên mất chi tiết nào đó.
Coi như cô đã cực kỳ quen thuộc với phong cách Thương Kiến Diệu, nhưng khi nghe đối phương kể rằng vì lấy sự tin tưởng từ Nhậm Khiết mà chủ động gọi bà ta là mẹ, cô vẫn hơi há hốc mồm, vừa kinh ngạc lại vừa buồn cười.
"... Mỗi khi tôi cảm thấy tôi đã hiểu anh lắm rồi, anh lại khiến nhận thức của tôi hoàn toàn đổi mới." Tưởng Bạch Miên thở dài, có chút bất đắc dĩ.
Tiếp đó cô khẽ gật đầu, nói:
"Về chuyện này, có một chỗ không hợp với lô gic cho lắm."
"Chỗ nào?" Thương Kiến Diệu hỏi một cách rất phối hợp.
Tưởng Bạch Miên lựa từ ngữ, nói:
"Nếu Vương Á Phi chết ở hai ba tuần, hoặc một tháng sau, vậy thì tôi sẽ không cảm thấy có vấn đề gì, đây là quá trình rất bình thường.
Nhưng mới tầm sáu giờ sáng, 'Người Dẫn Đường' vừa định nghĩ Vương Á Phi là kẻ có tội, cũng tỏ vẻ thần sẽ trừng phạt kẻ có tội, hơn ba giờ sau, Vương Á Phi đột ngột qua đời vì tim ngừng đập.
Điều này sẽ dẫn đến một vấn đề rất rõ nét, đó chính là tất cả thành viên có mặt vào lúc đó sẽ liên hệ cái chết của Vương Á Phi với sự trừng phạt của thần."
"Đúng, chính là như vậy." Thương Kiến Diệu khẳng định lời của Tưởng Bạch Miên: "Tất cả mọi người đều cho là như thế."
Tưởng Bạch Miên lập tức cười, hỏi ngược lại:
"Vậy bọn họ có phản ứng gì? Có phải là người thì kính sợ, kẻ sợ hãi, rồi kinh hoảng, hoặc mờ mịt không?"
Thương Kiến Diệu gật đầu.
Tưởng Bạch Miên nói tiếp:
"Loại cảm xúc có tính bùng nổ mạnh mẽ này sẽ bóp nghẹt bọn họ, những thành viên khác biệt sẽ dựa theo tính cách và kinh nghiệm của bản thân đưa ra các lựa chọn khác nhau.
Tôi thừa nhận đại bộ phận sẽ lại càng kính sợ thần linh, hoàn toàn tin tưởng vào sự tồn tại của Tư Mệnh, trở nên cực kỳ thành kính. Nhưng chắc chắn cũng sẽ có một ít thành viên sẽ vì sợ hãi, hoặc vì kinh hoảng, hoặc vì cảm giác tội lỗi, chính nghĩa, mà nghĩ tới việc tố cáo cho công ty.
Anh chính là một ví dụ điển hình cho việc đó."
Thương Kiến Diệu suy nghĩ một lúc, hiểu đại khái ý của Tưởng Bạch Miên:
"Nếu cái chết của Vương Á Phi diễn ra vào một tháng sau, mọi người đã có quá trình giảm sóc, sẽ không có cảm giác chấn động quá mạnh, mà phần đa là chỉ sinh ra liên tưởng và suy đoán, trở nên càng kính sợ thần linh. Còn bây giờ, chấn động mạnh như vậy, người khác biệt sẽ có lựa chọn khác biệt?"
Tưởng Bạch Miên trịnh trọng gật đầu:
"Điều này dẫn đến một điều cần suy xét. Những cao tầng của giáo đoàn này dựa vào gì mà khẳng định sẽ không có ai bán bọn họ?
Có hai lời giải thích như sau: Một, bọn họ là tôn giáo điên, hoàn toàn không suy xét hậu quả, không lo nghĩ tới sự an nguy của bản thân, chỉ muốn phán quyết kẻ có tội. Hai, bọn họ nắm chắc việc khiến phản bội và tố cáo sẽ không thành công."
Tưởng Bạch Miên lập tức nhìn thẳng vào mắt Thương Kiến Diệu, hỏi rất nghiêm túc:
"Anh cảm thấy sẽ là loại nào?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn