Chương 136: Chương 134: Nổ súng
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Long Duyệt Hồng đang muốn đọc thêm tư liệu vài lần nữa, đèn trong phòng đột nhiên tắt phụp.
"Đến giờ cắt điện?" Tưởng Bạch Miên lật xem đồng hồ điện tử, phát hiện giờ đã là tám giờ bốn mươi phút.
Cô lập tức bật cười:
"Thế này thì nhân tính hóa hơn công ty rồi."
Bên trong Sinh Vật Bàn Cổ, khi nói chín giờ tròn tắt đèn đường thì sẽ không bao giờ kéo dài tới chín giờ một phút, nhưng hiện giờ thì đã quá thời gian quy định mười mấy phút đồng hồ rồi.
"Nhân tính hóa có phải có nghĩa là quản lý hơi lỏng lẻo rời rạc?" Bạch Thần cố gắng hiểu ý ngầm trong lời của tổ trưởng.
Tưởng Bạch Miên ừ một tiếng:
"Có tốt có xấu, cụ thể như nào thì phải phân tích cụ thể ra."
"Nói mà như không nói." Thương Kiến Diệu nghiêm túc đánh giá một câu.
Tiếp đó, hắn bổ sung:
"Tôi sợ Bạch Thần ngại ngùng không nói ra được lời như vậy."
"Ha, cũng nhiệt tình ghê nhỉ." Tưởng Bạch Miên đã quen cách ăn nói như vậy của Thương Kiến Diệu, chỉ trừng mắt hắn một cái.
Cô chợt nói:
"Thôi nghỉ ngơi, hôm nay làm việc từ sáng sớm tới tận tối mịt, mai còn phải làm chuyện chính."
"Rõ, tổ trưởng!" Long Duyệt Hồng theo bản năng hô to.
Tưởng Bạch Miên thấy thế, cười nói với vẻ khá bất đắc dĩ:
"Không cần phải chính thức như vậy. Anh muốn cả tòa nhà này biết chúng ta đi cùng nhau, thậm chí còn có biên chế tổ trưởng này?
Ha ha, không sao, chú ý một chút là được rồi, hoàn cảnh khác biệt sẽ có yêu cầu khác biệt."
May là lúc này vừa mới mất điện dẫn tới tiếng ồn ào và náo động không nhỏ, hoàn toàn che phủ động tĩnh nho nhỏ bên này.
Dựa theo phân công lúc trước, Bạch Thần và Long Duyệt Hồng ở trong gian phòng gần sân.
Như vậy thì nếu thực sự xảy ra chuyện gì, Bạch Thần có thể dẫn Long Duyệt Hồng nhảy vào trong sân trước, lên xe Jeep, mà Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu đều có năng lực cảm ứng khác hẳn người thường, có thể đề phòng được ngoài ý muốn tới từ đường phố bên ngoài.
"Anh ngủ bên trên hay là tôi?" Sau khi dõi mắt nhìn Bạch Thần và Long Duyệt Hồng đi về phòng, Tưởng Bạch Miên chỉ chiếc giường tầng trong phòng.
"Cô." Thương Kiến Diệu trả lời không chút do dự.
Tưởng Bạch Miên suy nghĩ một chút rồi cười hỏi:
"Sợ đi tiểu đêm sẽ ảnh hưởng tới tôi?"
"Hôm nay ăn hơi nhiều." Thương Kiến Diệu đáp rất thành thật.
"Vậy cũng được." Tưởng Bạch Miên chợt nhớ tới một chuyện: "Đêm nay đừng khiêu chiến hòn đảo bệnh tật kia nữa, ngày mai phải làm chính sự, hãy nghỉ ngơi dưỡng sức cho tốt đã."
"Được." Thương Kiến Diệu đáp không do dự.
"Vẫn biết phân rõ bên nào nặng bên nào nhẹ đấy." Tưởng Bạch Miên cười khen một câu.
Lúc nói, cô đi tới bên chiếc bàn gần cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.
Toàn bộ phố Nam và phố Đông đã tối đen, ngay cả đèn đường cũng không chiếu sáng nữa.
Một bộ phận phố Tây vẫn lóe ra ánh sáng, hệt như ngọn hải đăng trong đêm. Phố Bắc đèn đuốc sáng trưng, hệt như dải ngân hà rơi trên mặt đất.
"Phân biệt đúng là rất rõ..." Tưởng Bạch Miên cảm thán một tiếng, rồi cởi áo khoác leo lên giường tầng trên.
Cô và Thương Kiến Diệu vừa nằm xuống không lâu, đột nhiên nghe thấy vài tiếng súng vang lên.
Chúng tới từ phố Tây.
Sau vài tiếng đùng đùng, ban đêm lại yên tĩnh như cũ, tiếng nhạc sôi động vẫn truyền ra từ phố Tây, không hề chịu chút ảnh hưởng nào.
Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu đột nhiên vỗ tay.
"Anh vỗ tay cái gì thế?" Tưởng Bạch Miên chẳng buồn đoán xem Thương Kiến Diệu muốn thể hiện điều gì, hỏi thẳng luôn.
"Bọn họ đúng là tỉnh như sáo nhỉ." Thương Kiến Diệu rất có chút hướng tới.
"Có lẽ đây chính là thành Dã Thảo." Tưởng Bạch Miên nhắm mắt lại, chậm rãi vun cơn buồn ngủ.
Không lâu sau, cổng thành ở cách bọn họ không xa cũng vang lên tiếng ồn ào nhốn nháo, xen lẫn vài tiếng súng nổ.
"Vì sao bên này cũng có người nổ súng?" Long Duyệt Hồng ngủ ở tầng dưới vừa lo lắng vừa tò mò hỏi Bạch Thần.
Anh ta chọn ngủ ở tầng dưới là vì Bạch Thần giỏi bắn tỉa, ở trên cao thì có thể quan sát theo dõi động tĩnh trong sân dễ hơn.
"Đám dân du cư ban ngày không vào được thành định tranh thủ ban đêm xông vào." Bạch Thần dựa theo kiến thức của bản thân và hoàn cảnh hiện tại đưa ra suy đoán: "Sau đó, lính canh nổ súng."
Long Duyệt Hồng nghe mà cảm thấy tâm tình phức tạp, vừa thương cho những dân du cư đang chờ chết trong đêm đông rét lạnh, lại cảm thấy việc lính gác nổ súng là hành vi thỏa đáng, không có gì sai lầm.
Điều này làm cho anh ta nhớ tới một câu, là câu mà những nhân viên phục vụ ở Bộ phận An toàn trong Sinh Vật Bàn Cổ khá lâu thích nói nhất:
"Cái thế giới chó má này!"
Chờ khi động tĩnh ở cổng thành lắng xuống, Long Duyệt Hồng nhanh chóng ép mình đi vào giấc ngủ.
Đúng lúc này, anh ta nghe thấy tiếng tầng trên, hoặc là tầng trên nữa, truyền tới những tiếng rên rỉ thở dốc.
Mà trong các tầng khác cũng có tiếng động tương tự vang lên, như có như không vọng khắp trong sân.
Long Duyệt Hồng không lạ lẫm gì loại âm thanh này, dù sao chỗ ở của nhân viên bình thường trong Sinh Vật Bàn Cổ cũng không cách âm tốt cho lắm.
Nhưng điều này làm cho anh ta có chút đỏ mặt, hiện giờ khác với lúc trước ở chỗ giường tầng trên của anh ta có một cô gái đang ngủ.
Qua một lúc, tiếng thở dốc rên rỉ lắng xuống, Long Duyệt Hồng mới thở phào một hơi.
Nhưng vài phút sau, tiếng rên lại vang lên.
Gần như cùng lúc đó, tiếng mắng mỏ the thé cũng vang to:
"Cút đi! Cho có hai cái bánh bao mà đã muốn làm lần hai? Có biết xấu hổ không vậy?"
Long Duyệt Hồng nghe mà ngơ người, một lúc lâu sau mới ấp úng hỏi:
"Đây, đây là tình huống gì vậy?"
"Gái điếm." Bạch Thần đáp gọn lỏn.
Đây là một loại nghề nghiệp không tồn tại trong Sinh Vật Bàn Cổ, Long Duyệt Hồng chỉ biết ý của nó là gì thông qua sách giáo khoa và từ điển.
"À cái..." Long Duyệt Hồng ngẩn ra, sau đó tự giải thích: "Tôi còn tưởng mọi người trên mặt đất đều bận sinh tồn..."
"Bản thân nghề này cũng là một cách thức sinh tồn." Bạch Thần nói nhưng không hề có ý khinh thường gì cả: "Mà áp lực sinh tồn càng lớn thì sẽ càng tìm kiếm cách trút về phương diện này."
Cô ngừng lại một chút, rồi nói thêm:
"Ở thành Dã Thảo này có quá nhiều người tới từ bên ngoài, quá nhiều thợ săn di tích, bọn họ lang thang khắp Đất Xám, vài tuần thậm chí là vài tháng không được chạm vào đàn bà.
Về mặt này thì thợ săn di tích nữ tốt hơn chút, chỉ cần muốn là có cả đống người để chọn, có khi còn kiếm được chút vật tư, nhưng phải suy xét xem có bị lây bệnh không, có mang thai không. Với một thợ săn di tích nữ mà nói, những điều này đều thuộc loại bất cẩn chút thôi là có thể hủy diệt bản thân."
Long Duyệt Hồng lẳng lặng nghe, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ hóa thành tiếng thở dài.
Ban đêm trong sự bình tĩnh đan xen không yên bình nhanh chóng trôi qua, chờ khi Long Duyệt Hồng tỉnh lại lúc nửa đêm, cả tòa thành phố đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ từ lúc nào chẳng hay.
Đến bảy giờ rưỡi, trời mới tờ mờ sáng, sự mờ tối vẫn còn chúa tể mặt đất, đường phố đã trở nên náo nhiệt.
Không ít cửa hàng đã mở cửa, bán đồ ăn sáng.
Trong đó, đắt khách nhất hẳn là mấy nhà bán bánh ngô, giá rẻ chính là điểm đặc sắc của bọn họ.
Có cửa hàng thậm chí chỉ bán nước nóng đun than, một cốc một Kass, chuẩn bị riêng cho đám thợ săn di tích bị nghẹn khi ăn bánh ngô.
Hệ thống cung cấp nước uống là thứ cần tiêu tiền để sử dụng.
"Khô quá..." Sau khi ăn liền hai cái bánh ngô màu vàng, Thương Kiến Diệu đưa ra đánh giá.
Loại bánh ngô này một cái là 5 Kass, hai cái chính là 1 Drasser.
Tưởng Bạch Miên đang cầm túi nước trợn mắt trừng Thương Kiến Diệu:
"Đâu có ai giục anh đâu mà ăn nhanh như vậy làm gì?"
"Lĩnh hội lại cảm giác 'Cõi Ngạ Quỷ' một lần nữa." Thương Kiến Diệu uống nước ừng ực, rồi nghiêm túc giải thích.
"Ý anh là thích ứng với kiểu ăn uống như này trước, chờ khi gặp được Tịnh Pháp, có thể tranh thủ được vài giây đồng hồ sau khi trúng phải 'Cõi Ngạ Quỷ'?" Tưởng Bạch Miên hiểu ra, bèn hỏi lại.
"Lo trước khỏi họa, tính toán nhiều hơn là ít mà." Thương Kiến Diệu gật đầu.
"... Anh lại lặp lại lời tôi rồi!" Tưởng Bạch Miên cảm thấy lời này có vẻ quen quen, sau đó mới nhớ là mình từng nói như vậy.
Cô lại cười nói:
"Thực ra chuẩn bị một ít đồ ăn dễ nuốt không phải là tốt hơn sao?"
"Không biết trước được sẽ gặp Tịnh Pháp lúc nào." Thương Kiến Diệu treo túi nước lên đai vũ trang.
"Nhưng có thể nhét trong người không ăn vội chứ." Tưởng Bạch Miên phản bác một câu: "Nhưng mà, chắc là sẽ không gặp được thiền sư Tịnh Pháp trong thành Dã Thảo, nơi này nhiều nữ như vậy, gã hoàn toàn không thể khống chế được bản thân."
Trong lúc nói chuyện, Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu cùng nhau đi trên con đường bên phố tới quảng trường trung tâm, mục tiêu là công hội Thợ Săn.
Bạch Thần và Long Duyệt Hồng thì chậm rãi ăn sáng, chầm chậm đi theo sau.
Đi được hơn mười mét thì Tưởng Bạch Miên thấy một người đàn ông đội một chiếc mũ tròn rộng vành vội vã đi ra từ trong một ngõ hẻm.
Đột nhiên cô giơ tay ra cản Thương Kiến Diệu lại, cũng quăng mắt nhìn về tòa nhà phía đối diện.
Pằng!
Sau một tiếng súng nổ, người đàn ông đội mũ tròn rộng vành ngã lăn xuống đất, màu đỏ màu trắng tung tóe khắp nơi.
Cả con đường lập tức như ngừng lại, mất đi mọi tiếng động.
Vài giây sau, tiếng la thét, kêu gào lần lượt vang lên, nối liền nhau.
Đám tuần tra viên của thành Dã Thảo với khẩu súng tự động vội vàng lao tới tòa nhà nơi bắn ra phát súng kia.
Bọn họ di chuyển sát tường, đề phòng mình cũng bị bắn.
"Coi như chuyên nghiệp..." Tưởng Bạch Miên cực kỳ tỉnh táo đánh giá một câu.
Vừa nãy cô đã nhận ra tay súng ở trên tầng thượng của tòa nhà.
Thương Kiến Diệu thì đột nhiên thở dài một hơi:
"Tiếc quá..."
"Tiếc gì cơ?" Tưởng Bạch Miên cảm thấy không hiểu, bèn hỏi.
"Nếu vượt qua được một hòn đảo nữa hẳn là có thể khiến hắn không thể bóp cò rồi." Thương Kiến Diệu đáp lại với vẻ khá nuối tiếc.
Tưởng Bạch Miên nhìn độ rộng của phố Nam và chiều cao của tòa nhà, khẽ gật đầu nói:
"Nếu tay súng ở mấy dãy nhà bốn tầng này thì không phải là không làm được."
Phố Nam rộng chừng năm sáu mét, ba tầng thì cao chừng mười mét, tính cả độ cao cửa sổ, áp dụng định lý Pitago thì có thể tính sơ qua nếu như tay súng ở tầng bốn, mà hai người ước chừng song song thì khoảng cách đường thẳng với Thương Kiến Diệu là chừng mười hai đến mười ba mét, vừa vặn nằm trong phạm vi năng lực "Thiếu động tác hai tay" này.
Mà tầng 5 với tầng thượng thì đã vượt qua phạm vi này rồi.
Không chờ Thương Kiến Diệu đáp lại, Tưởng Bạch Miên như có suy nghĩ, cười nói:
"Lúc trước tôi có chút xem nhẹ năng lực này. Ở trong thành phố nhiều chướng ngại vật, là hoàn cảnh chiến đấu trên đường phố là chính, tác dụng mà năng lực này có thể phát huy lớn hơn tôi đoán."
Hơn nữa thành Dã Thảo là nơi mà các tòa nhà hầu như đều không quá cao.
"Tiếc quá..." Thương Kiến Diệu lại thở dài.
"Anh đang tiếc hiện giờ không có kẻ địch cho anh nếm thử?" Tưởng Bạch Miên hỏi lại, khá là hiểu hắn.
"Ừm." Thương Kiến Diệu thành thật gật đầu.
Tưởng Bạch Miên không nói gì hắn nữa, mà chỉ nghiêm mặt nhắc nhở một câu:
"Nơi đây cũng phù hợp với phần đa người thức tỉnh."
Ở chỗ này, khoảng cách giữa người với người sẽ bị các tòa nhà giảm đi khá rõ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn