Chương 86: Lời nhắc nhở
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 1: Khúc dạo đầu Trên con xe việt dã chở 'Linh Cẩu' Lâm Lập kia, mãi khi rẽ về khu phố chỗ Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh, tên lái xe mới dám tranh thủ liếc nhìn đại ca bên cạnh.
Vừa nhìn xong thì lòng gã lập tức trầm xuống, phần lưng dường như lạnh toát.
Không biết từ khi nào mà Lâm Lập đã nhũn người trên chỗ ghế lái phụ, chiếc mũ nồi màu xanh xám bị nhuộm đỏ rực, màu tanh và mùi máu tươi đang dần tỏa ra.
"Đại ca..." Tên lái xe vô thức giảm tốc độ, gọi một tiếng.
Lâm Lập không chút phản ứng.
Cho tới tận lúc này, tên lái xe mới xác định được một việc: Người đại ca hăng hái lúc trước, vừa cười vừa nói tiêu diệt một điểm tụ cư của thứ nhân đã chết thật rồi.
Khi đang đối phó một tiểu đội bốn người trông chẳng có gì lợi hại, đại ca đã bị bắn chết.
Hơn nữa bên đoàn đội của mình còn chết ít nhất sáu người, tổn thất gần một nửa thành viên nòng cốt.
Điều này làm cho tên lái xe trở nên cực kỳ sợ hãi, vừa điều khiển tay lái vừa nuốt một ngụm nước miệng nhuận cổ họng đã khô cả đi.
Chờ khi con xe phun nước rửa đường phát nhạc du dương kia đi qua, gã mới giật mình một cái, tỉnh táo lại:
"Dù sao thu hoạch lần này đã đầy đủ, chỉ cần có thể thoát khỏi sự truy sát của tiểu đội bốn người kia, sáng mai có thể rời khỏi phế tích thành phố này. Đến lúc đó, tuy rằng mất đi đại ca, xe thiết giáp, súng máy hạng nặng với mấy thành viên nữa, nhưng vẫn còn ít nhất ba con xe, sáu bảy người, một súng phóng lựu, mà lại súng ống cũng đầy đủ, hỏa lực cũng coi như dư thừa.
Sau khi bán những gì thu hoạch được của chuyến này ra ngoài, thu nhận thêm năm sáu dân du cư hoang dã có thân thủ không tệ, thế là lại thành một đội ngũ lợi hại giỏi giang.
Tuy rằng chắc chắn sẽ không cách nào sánh được với lúc trước, nhưng trên Đất Xám này, như vậy là đã đủ để bắt nạt những kẻ nhỏ yếu rồi."
Nghĩ tới đây, nét mặt của tên lái xe lập tức dịu xuống, thậm chí còn hiện lên đôi chút ý cười.
Chỉ cần chờ khi có thể nắm bắt cơ hội, tạo ra quyền uy, chưa chắc gã đã không thể làm đại ca đời tiếp theo!
Lâm Lập làm được, sao gã lại không chứ?
Tâm tình buốt lạnh khi đại ca chết đi của gã lái xe nhanh chóng hừng hực bốc cháy trở lại.
Gã đánh tay lái, khiến con xe chạy tới chỗ các thành viên khác.
...
Con xe thiết giáp màu xanh quân đội nặng nề chạy trên đường phố, đi tới chỗ giao lộ.
Long Duyệt Hồng mượn dùng vị trí bắn của súng máy hạng nặng và cửa sổ chống đạn trên cửa nhìn các tòa nhà cao tầng bên đường, buồn chán đếm xem có tổng cộng bao nhiêu cửa sổ hắt ra ánh đèn.
Anh ta không dám thò đầu ra ngoài, sợ sẽ bị một viên đạn đột nhiên bay tới bắn tung đầu giống như thành viên của toán cướp ban nãy.
"Chỗ đó, mọi người nhìn kìa, chỗ đó có một người Vô Tâm..." Long Duyệt Hồng đột nhiên chỉ vào giữa không trung, kêu lên.
Tưởng Bạch Miên nhìn theo hướng anh ta chỉ, thấy trên cột điện xi măng cao cao có móc chằng chịt dây điện, một bóng người ngồi đó như khỉ ngồi trên cây, đang cầm công cụ chăm chú sửa chữa.
Đây là một người Vô Tâm nam, mặc quần áo màu sậm, bên hông đeo khẩu súng lục không rõ nhặt được từ chỗ nào.
"Có phải trong những người Vô Tâm tập kích chúng ta lúc trước có người này không?" Tưởng Bạch Miên dời mắt đi, thuận miệng hỏi.
Cô đang nói tới lần bị tập kích trên đường tới Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh cùng với Kiều Sơ.
"Không xác định." Bạch Thần lắc đầu: "Khi đó có quá nhiều người Vô Tâm."
"Đúng vậy, trong tình huống cấp bách như thế, làm sao còn nhớ rõ được đặc điểm của nhiều người Vô Tâm như vậy được." Long Duyệt Hồng cũng nói theo.
"Thôi thôi." Tưởng Bạch Miên lại ngẩng đầu nhìn giữa không trung: "Còn rất giống một công nhân lành nghề."
Cô vừa dứt lời thì một con xe khá lớn lái tới từ giao lộ phía trước.
Xe này trông rất khổng lồ, toàn thân sơn màu đỏ bắt mắt, có tổng cộng sáu bánh xe, trông khá chắc chắn.
Nó dọc theo con đường bị những chiếc xe hơi bỏ hoang làm tắc một nửa, nhanh chóng tới gần bên phía xe thiết giáp.
"Làm sao bây giờ?" Long Duyệt Hồng nhìn mà có chút căng thẳng.
Đây là cảnh tượng mà anh ta chưa từng gặp phải bao giờ.
"Còn có thể làm sao được nữa? Chẳng lẽ anh định đâm thẳng vào?" Tưởng Bạch Miên liếc nhìn anh ta: "Tuy xe thiết giáp không sợ loại tình huống này, nhưng ngộ nhỡ đâm vào rồi hỏng hóc phần nào đó, không cách nào chạy tiếp được, chúng ta sẽ lại phải xuống đi bộ, như vậy thì nguy hiểm cỡ nào chứ."
Không chờ Tưởng Bạch Miên dặn bảo, Thương Kiến Diệu chủ động thao tác khiến xe thiết giáp chuyển hướng vào một ngõ nhỏ bên trái, nhường đường.
"Ồ, lý trí thế sao?" Tưởng Bạch Miên thấy thế, bật cười hỏi: "Tôi còn tưởng anh sẽ chủ động nghênh đón, thử xem xe mình với xe kia con nào cứng hơn."
Thương Kiến Diệu nói, không hề quay đầu lại:
"Nó không xứng."
"..." Tưởng Bạch Miên nghẹn lời.
Đương lúc cô định tìm chủ đề khác để nói thì con xe khổng lồ màu đỏ kia đã nhanh chóng chạy tới bên này, rồi lao đi phương xa.
Trong buông điều khiển của xe, một người Vô Tâm nam mặc trang phục dày màu xanh lục, đội mũ giáp màu vàng đang ngồi, vẻ mặt cứng đờ nhưng rất là chăm chú cầm vô lăng lái xe.
Nói thẳng ra, nếu không phải nhờ ấn tượng ban đầu thì thậm chí Tưởng Bạch Miên còn không dám xác định đối phương chắc chắn là người Vô Tâm.
Ánh đèn từ các nơi hắt xuống, làm cho bốn thành viên tổ điều tra thế giới cũ chìm vào trong im lặng.
Xe thiết giáp quay trở lại con đường kia, xung quanh thi thoảng có "người" đi tới đi lui, trông có vẻ đầy sức sống.
Tưởng Bạch Miên đảo mắt nhìn qua, đột nhiên bắt được một bóng dáng quen thuộc.
Đó là một người phụ nữ tóc vàng mắt xanh mặc áo choàng màu lam xám.
Già La Lan!
Chính là Già La Lan mà bọn họ gặp được trên hoang dã!
"Vị đạo sĩ kia..." Tưởng Bạch Miên "khẽ" nói một câu, ra hiệu cho Thương Kiến Diệu dừng xe.
Cô lập tức mở cửa xe, hô lên với Già La Lan:
"Đạo trưởng!"
Già La Lan như đang tản bộ trên phố nghe vậy thì quay đầu nhìn sang, thấy bọn họ mới nở nụ cười:
"Vận mệnh lại khiến ta gặp lại nhau."
"Cô có phát hiện điều gì không?" Tưởng Bạch Miên không kéo dài thời gian, lập tức đi thẳng vào vấn đề.
Già La Lan gật đầu:
"Các vị hãy mau rời khỏi nơi đây đi."
"Vì sao?" Tưởng Bạch Miên hỏi tiếp.
Già La Lan ngẩng đầu nhìn lên bầu trời:
"Nơi này hơi thở mà Chấp Tuế để lại."
Hơi thở Chấp Tuế để lại... Đám người Tưởng Bạch Miên đồng loạt thầm đọc lại những từ này trong lòng, liên tưởng tới đủ loại dị thường trong phế tích thành phố này.
"Là vị Chấp Tuế nào?" Vài giây sau, Thương Kiến Diệu mới nghiêng người ngả ra sau, thò người tới chỗ cửa.
Già La Lan thở dài, đáp:
"Trang Sinh."
Cô ta lập tức khẽ đọc:
"Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn."
"Vì sao lại khẳng định như vậy?" Tưởng Bạch Miên lại vội vàng hỏi tiếp.
Già la Lan tóc vàng mắt xanh lắc đầu:
"Hừng đông thì các vị hãy rời đi thôi."
Cô ta không nói gì thêm, cất bước tiếp tục đi tới phía trước.
Tưởng Bạch Miên dõi theo bóng lưng vị đạo sĩ này vài giây, rồi đẩy Thương Kiến Diệu về lại ghế lái.
"Lái xe, quay về chỗ đỗ xe Jeep, hừng đông ta lập tức rời khỏi phế tích thành phố này." Cô nói một câu rồi đóng cửa xe lại.
Xe thiết giáp tiếp tục chạy đi trong thế giới sáng ngời được tạo ra bởi đèn đường hai bên và ánh sáng chiếu ra từ các ô cửa sổ thủy tinh, quay trở lại chỗ đường hầm kia.
Dọc đường đi, bọn họ nhìn thấy người đàn ông đang đờ đãn sửa chữa ô tô, thấy người phụ nữ không ngừng sử dụng bàn xẻng đảo lấy đảo để trên chiếc nồi trống rỗng, thấy những đứa bé đi tới đi lui trên đường phố, chẳng làm gì cả, và những người Vô Tâm đang làm đủ mọi loại chuyện khác.
Số lượng bọn họ không tính là quá nhiều, đều đang đắm chìm trong ánh đèn màu vàng nhạt hoặc trắng bệch, giống như hình ảnh của thế giới cũ, của quá khứ vậy.
Khi một xe ô tô to chạy qua, đẩy không ít xe bỏ hoang sang bên đường, Tưởng Bạch Miên lặng lẽ thở dài, cười nói: Cuối cùng tôi coi như đã hiểu vì sao giữa đường lại tróng trải, đủ cho xe đi qua rồi."
"Tự mình hoặc có lẽ không nhiều." Bạch Thần nhìn ngó một lúc, rồi nói: "Những người Vô Tâm ban đầu ấy, nếu cũng có thể giống như bây giờ, chắc chắn sẽ tự lái xe của mình đỗ vào nơi phù hợp..."
Trong lúc nói chuyện, xe thiết giáp chạy về tới con phố nơi bọn họ xuất phát.
Những bảng hiệu với những con chữ như "tắm hơi", "siêu thị", "thiêu nướng", "lẩu", "tiện cho dân" hiện lên rõ nét dưới ánh đèn đường phố.
Cổng vòm đá màu nâu nhạt ở cổng của khu dân cư phản xạ ánh sáng màu vàng, tăng thêm đôi chút tôn quý cho hai chữ "Dương" và "Uyển" còn sót lại.
Trong bảy tám tòa nhà bên trong cũng có nhiều cửa sổ tỏa ra ánh sáng khác biệt, xua tan một phần bóng tối.
Đám người Tưởng Bạch Miên trở lại chỗ quen thuộc, nhìn thấy cảnh tượng như thế này, đột nhiên lại có chút cảm giác ấm áp và kiên định.
"Rẽ vào đi." Tưởng Bạch Miên chầm chậm thu hồi tầm mắt, ra lệnh.
Thương Kiến Diệu cũng thu hồi mắt theo, làm cho xe thiết giáp đi qua cổng vào bên trong.
Bởi vì đường trong này nhiều nhưng lại hẹp, hắn chỉ tìm một chỗ gần với xe Jeep rồi dừng xe thiết giáp lại.
"Đêm nay ta sẽ canh giữ ở chỗ này?" Long Duyệt Hồng cảm thấy xe thiết giáp làm cho anh ta cảm thấy rất an toàn.
Tưởng Bạch Miên cười nói:
"Nếu ở chỗ khác thì lựa chọn như vậy chắc chắn là tốt nhất. Nhưng trong phế tích thành phố này, có không ít người Vô Tâm cao cấp và sinh vật đột biến hùng mạnh, năng lực của bọn chúng đều khá kỳ dị, nếu chúng ta bất cẩn thì sẽ bị ảnh hưởng ngay. Mà việc này chỉ dựa vào gác đêm không thì rất khó phòng bị.
Mà một con xe thiết giáp là quá bắt mắt, rất dễ trở thành mục tiêu của kẻ đi săn. Đến lúc đó, xe thiết giáp không những không cách nào bảo vệ được chúng ta, mà trái lại còn trở thành lồng giam sắt thép hạn chế chúng ta."
Long Duyệt Hồng nghe mà kinh hãi, bèn vội hỏi:
"Vậy phải làm thế nào?"
Tưởng Bạch Miên chỉ vào tòa nhà bọn họ leo lên lúc trước:
"Đi vào trong đó, tìm phòng nào không có người Vô Tâm để né tránh. Lúc gác đêm, phân một người quan sát xe Jeep và thiết giáp, một khi có sinh vật nào tới gần là lập tức bắn. Nói đơn giản thì chính là biến xe Jeep và thiết giáp thành mồi nhử."
Long Duyệt Hồng há miệng thở dốc, vốn định khen tổ trưởng một câu, nhưng lại phát hiện đó chẳng phải lời hay ý đẹp gì.
"Tổ trưởng, cậu ta định bảo cô thật nham hiểm." Thương Kiến Diệu chủ động nói thay.
"Tôi, tôi nào có!" Long Duyệt Hồng thề thốt phủ nhận.
Tưởng Bạch Miên cười ha ha:
"Nham hiểm tốt hơn là ngu xuẩn. Còn nữa, phải khen tôi thông minh trí tuệ, rõ chưa?"
Trong lúc nói, bọn họ đi xuống xe thiết giáp, lấy đồ hộp, lương khô và thanh năng lượng ra từ cốp sau của xe Jeep, chia nhau cho vào trong ba lô hành quân của mình.
Cứ như vậy, nếu quả thực gặp phải kẻ địch mạnh, bọn họ sẽ không sợ lựu đạn hoặc bom phá hủy đồ ăn của mình.
Sau khi kiểm tra tình hình xung quanh một lượt, bốn người lập tức theo hành đi vào đơn nguyên thứ nhất của tòa nhà đầu tiên.
Trong ánh đèn sáng rõ, bọn họ liếc mắt liền thấy một người Vô Tâm.
Người Vô Tâm này đang độ trai tráng, mặc mấy quần áo lộn xộn trên người.
Đầu tóc anh ta vừa rối bù lại bẩn thỉu, nhưng không quá dài, còn chưa chạm tới vai.
Lúc này, người Vô Tâm này đang mở một cửa thang máy kim loại màu xám đen, tay cầm công cụ, leo trèo trên dây an toàn.
Anh ta ngẩng đầu lên, liếc nhìn đám người Tưởng Bạch Miên với ánh mắt đục ngầu, sau đó im lặng dời mắt đi, nhìn xuống phía dưới.
"Anh ta đang bảo trì, sửa chữa thang máy?" Long Duyệt Hồng im lặng vài giây, rồi bật thốt.
Tưởng Bạch Miên ừ một tiếng:
"Hẳn là vậy."
Lúc này Thương Kiến Diệu đột nhiên mở miệng nói:
"Tôi gặp anh ta rồi. Lúc gác đêm lúc trước, tôi nhìn thấy anh ta tới bên này..."
Hắn dừng lại một chút rồi bổ sung:
"Giống một con thú hoang."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn