Chương 104: Chương 103: Huấn luyện đặc biệt
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Chưa kết thúc Vài ngày sau, lúc cuộc huấn luyện buổi chiều của tổ điều tra thế giới cũ sắp bắt đầu.
Tưởng Bạch Miên từ bên ngoài đi về phòng, vẻ mặt hơi phức tạp.
Cô đi tới trước mặt Long Duyệt Hồng, im lặng trong chốc lát rồi nói:
"Đơn xin điều chuyển của anh bị bác bỏ rồi."
Cơ thể Long Duyệt Hồng khẽ lung lay, vẻ thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt mà không cách nào che giấu được.
Tưởng Bạch Miên khẽ thở dài:
"Bên trên nói là nếu tổ viên hơi chút thua kém mà không từ bỏ, không nản chí, thì không thể chỉ vì biểu hiện không thích ứng về tâm lý trong một lần huấn luyện mà trực tiếp đuổi người ta.
Vả lại, hiện tại không có người xin điều đến tổ điều tra thế giới cũ, các nơi khác đều khan hiếm người, nếu muốn thay người thì chỉ có thể chờ tới lần phân phối công việc sau."
"... Tôi hiểu, tôi hiểu rồi." Long Duyệt Hồng cúi thấp đầu, đáp lại như đang lẩm bẩm một mình.
Tưởng Bạch Miên ừ một tiếng, mỉm cười trấn an:
"Lần này tôi không bảo anh phải nói to hơn nữa."
Long Duyệt Hồng im lặng trong chốc lát rồi nói:
"Thực ra thì, tôi không phải là, thất vọng, và, đau khổ như thế. Chí ít hiện tại tôi cảm thấy, công việc của tổ điều tra thế giới cũ vẫn rất có ý nghĩa."
Tưởng Bạch Miên cười nói:
"Không thì tôi đã không xin thành lập tổ này rồi."
Dứt lời, cô vỗ vai Long Duyệt Hồng:
"Hãy rèn luyện thật tốt, khiến bản thân mạnh lên, cố gắng sống sót tới tháng bảy sang năm. Đến lúc đó, tôi sẽ có thể đi xin tổ viên mới, rồi thay cho anh."
Long Duyệt Hồng cười méo xệch, trông còn khó coi hơn cả khóc:
"Tổ trưởng, cô nói những lời này nghe không may mắn lắm đâu."
Lúc này Thương Kiến Diệu tới gần, cười nói:
"Tổ trưởng, cô phải nói thế này: Chờ lát nữa tôi đập cho cậu một trận nhừ tử để nâng cao khả năng sinh tồn của cậu!"
Sắc mặt Long Duyệt Hồng tái nhợt, chợt cảm thấy điều này còn đáng sợ hơn cả ra ngoài điều tra.
Dù sao phải đầu xuân năm sau mới chính thức bắt đầu nhiệm vụ, mới phải đối mặt với các loại nguy hiểm, còn mấy tháng nữa, mà bây giờ chỉ còn mười mấy phút đồng hồ nữa là bắt đầu huấn luyện võ thuật rồi.
"Chờ lát nữa tôi đập cho anh một trận nhừ tử để nâng cao khả năng sinh tồn của anh!" Tưởng Bạch Miên nhắc lại lời nói của Thương Kiến Diệu, nhưng cô không nhìn Long Duyệt Hồng, mà nhìn chằm chằm vào Thương Kiến Diệu mà nói.
Cô thể hiện như kiểu mình đang rất ngứa tay rồi.
Tiếp đó, cô như có suy nghĩ, bèn nói với Long Duyệt Hồng:
"Nếu có cơ hội, chúng ta lại làm một thiết bị giáp cốt quân dụng về đây, như vậy có thể tăng cường thực lực của anh lên một cách rất hiệu quả."
"Được được." Long Duyệt Hồng mắt sáng rực.
Tưởng Bạch Miên ngẫm nghĩ rồi nói tiếp:
"Thực ra anh có thể xem xét cấy ghép chân tay giả sinh học, làm cái này thì an toàn hơn biến đổi gen. Nếu anh có sự lãng mạn đàn ông, thích máy móc, vậy cũng có thể thử biến một bộ phận cơ thể thành bộ phận máy móc một lần xem sao. Có thế lực lớn rất giỏi về mặt này, tôi nhớ có kiểu cánh tay máy móc siêu nhiều chức năng, thật sự khiến người ta nhìn mà thèm."
"... Cái này thì tạm thời không cần đâu." Long Duyệt Hồng vẫn thích cơ thể nguyên bản của mình hơn.
"Ài, chỉnh sửa gen rồi mà mới được có mét bảy lăm, còn không bằng đổi cái khác." Thương Kiến Diệu ở bên cạnh "giúp" phối âm.
Cơ mặt của Long Duyệt Hồng giật giật, anh ta buột miệng:
"Sao cậu không đi thay đi?"
"Vẫn chưa có cơ hội." Long Duyệt Hồng đáp rất chân thành.
Long Duyệt Hồng không nói được gì.
Thấy bầu không khí trở nên tốt đẹp hơn, Tưởng Bạch Miên quay sang nói với Bạch Thần đang im lặng đứng xem bên cạnh:
"Đề nghị vừa rồi của tôi cũng là đang nói với cô. Ghép chân tay giả sinh học và công nghệ cải tạo cơ học đều khá hoàn thiện, không còn nguy hiểm như trước. Có muốn làm một đôi với tôi không, cặp chị em tia chớp?"
Cô vừa dứt lời, Bạch Thần còn chưa kịp nói chuyện thì Thương Kiến Diệu đã bình luận:
"Tổ trưởng, tên mà cô đặt này gớm quá. Nhất định là cô ít nghe chương trình phát thanh rồi!"
"... Tôi thấy là anh bị điện giật hơi ít rồi đấy." Tưởng Bạch Miên nghiến răng nghiến lợi.
Bạch Thần thì chầm chậm thở hắt ra, rồi khẽ gật đầu nói:
"Tôi sẽ xem xét."
"Vấn đề duy nhất là, ai là chị, ai là em?" Thương Kiến Diệu lại một lần nữa phối âm "giúp" Bạch Thần.
Tưởng Bạch Miên nhất thời không biết nên trả lời thế nào, bởi vì đúng là Bạch Thần lớn tuổi hơn cô thật, vả lại tuổi tâm lý cũng rất trưởng thành.
Nhưng nếu để cô tự nhận là em, vậy thể diện của tổ trưởng không cho phép cô làm điều đó.
Từ trước tới nay, cô luôn tự định vị bản thân bằng những thân phận như người phù hộ, người bảo vệ.
Rồi Tưởng Bạch Miên nhanh chóng tỉnh táo ại, trợn mắt trừng Thương Kiến Diệu một cái.
Trong quá trình đó, cô cười hai tiếng ha ha, rồi chuyển chủ đề:
"Hôm nay, sau khi kết thúc huấn luyện thì còn một huấn luyện đặc biệt khác. Đó chính là luyện lòng can đảm."
"Luyện thế nào cơ?" Long Duyệt Hồng có chút sợ hãi.
Tưởng Bạch Miên hếch cằm, cười nói:
"Đêm nay một người ở lại canh gác chỗ này, không được mang đèn pin và bất cứ dụng cụ chiếu sáng nào."
"Nghe thì có vẻ đáng sợ..." Long Duyệt Hồng thì thào một câu.
Tưởng Bạch Miên gật đầu:
"Huấn luyện này chỉ có từng người thay phiên nhau thực hiện, bằng không thì sẽ không có hiệu quả. Thương Kiến Diệu, tối nay là anh. Bạch Thần, tối mai tới cô, còn Long Duyệt Hồng thì tối ngày kia."
Thấy mình không phải người đầu tiên, Long Duyệt Hồng khẽ thở phào một hơi:
"Vâng, tổ trưởng!"
Thương Kiến Diệu thì có vẻ nghiêm túc nói theo:
"Vâng, tổ trưởng!"
Chờ khi Bạch Thần cũng đáp lại xong, Thương Kiến Diệu giơ tay lên, hỏi:
"Lúc canh giác có được ngủ không? Có được bật loa nghe nhạc không?"
"Cái nào cũng không được!" Tưởng Bạch Miên đáp lại đầy đanh thép.
...
Sau khi ăn tối xong, Tưởng Bạch Miên, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần lần lượt rời khỏi phòng số 14, trở về tầng lầu nơi mình đang ở.
Đồng thời Tưởng Bạch Miên còn lấy đi tất cả đèn pin và bình điện.
Thương Kiến Diệu liền nương ánh đèn trong phòng đọc chồng tài liệu sử truyền miệng dày cộp, thi thoảng có thể nghe thấy tiếng báo giờ tròn của đài phát thanh.
Tới chín giờ, tất cả ánh sáng của tòa nhà này đồng loạt tắt phụp, tầm mắt Thương Kiến Diệu trở nên tối đen.
Nơi này không hề có nguồn ánh sáng nào cả, xung quanh đều là bàn và tường, thế cho nên Thương Kiến Diệu thậm chí còn không nhìn thấy ngón tay mình, càng đừng nói tới việc nhìn thấy đường viền của các loại đồ vật.
Hắn vô thức giơ tay định bật đèn bàn, nhưng ấn xong thì lại phát hiện vô dụng.
Nơi đây không giống khu Sinh hoạt, sau khi đèn đường tắt thì có thể sử dụng nguồn tài nguyên được phân phối của bản thân để làm cho nhà mình có nguồn sáng riêng. Còn ở chỗ này, một khi tới thời gian thì sẽ cắt điện toàn bộ các phòng, trừ phi có người phụ trách của phòng tương ứng đưa ra đơn xin là sẽ tăng ca tới khuya, hoặc làm việc cả đêm.
Thương Kiến Diệu thu tay, rồi lại đưa mắt quan sát bốn phía.
Đập vào mắt hắn chỉ có sự tối om dày đặc.
Trong bóng tối như thế, hắn không biết ranh giới ở chỗ nào, cũng không biết ngoài những đồ vật quen thuộc ra thì xung quanh liệu còn cất giấu những vật gì khác không.
Hơn nữa, khác với khu Sinh hoạt, ở đó rất nhiều phòng, cách âm không được tốt cho lắm, mỗi khi đến "đêm" khuya tĩnh lặng, Thương Kiến Diệu vẫn có thể nghe thấy những tiếng nói chuyện rất nhỏ và tiếng thở dốc.
Đôi khi sẽ có tiếng trẻ con khóc ré lên, tiếng người trưởng thành cãi vã hoặc tiếng ngáy không biết do ai tạo ra.
Trước khi Thương Kiến Diệu đi ngủ, ban đêm thường không hề tĩnh lặng tuyệt đối như thế này.
Mà làm việc ở đây, ban ngày coi như náo nhiệt, nhưng khi qua bảy giờ thì cả một tầng này chưa chắc có trên mười người sống. Chờ khi đèn tắt, thì gần như không có người nào.
Cho nên, vào giờ phút này, Thương Kiến Diệu chỉ cảm thấy nơi đây yên tĩnh bất thường, yên tĩnh như đã ngừng lại.
Tiếng két đột nhiên vang lên, Thương Kiến Diệu chủ động dịch chuyển ghế để phá tan sự ngưng đọng khiến lòng người sợ hãi này.
Nhưng dịch chuyển như vậy thì không cách nào duy trì được, âm thanh nhanh chóng chìm xuống, dường như bị bóng tối đen ngòm xung quanh nuốt chửng.
Thương Kiến Diệu ngồi ở đó, trợn to mắt nhìn sâu vào trong bóng tối, muốn nhìn ra ngọ dần mão vậy.
Sự tối đen và tĩnh lặng này khiến hắn thậm chí không thể xác định được sự tồn tại của bản thân, làm cho hắn có cảm giác như sẽ bị bóng tối ăn mòn nuốt chửng bất cứ lúc nào.
Không biết bao lâu sau, Thương Kiến Diệu đột nhiên mở miệng hát:
"Hồi tưởng quá khứ, nhớ mãi sự thống khổ không thể nào quên..."
Hắn hát hát, rồi đổi sang loại bài hát càng mạnh mẽ dữ dội hơn:
"Vùng lên, hỡi nô lệ ăn đói mặc rét...
Vùng lên, hỡi những người đang chịu khổ khắp toàn thế giới..."
Hắn gào tới rát họng, dường như muốn phá vỡ bóng tối và sự tĩnh lặng tột độ trước mặt.
Hắn gào rồi gào, rồi ngừng lại, thở hồng hộc.
Cả căn phòng và cả tầng lầu lại trở nên yên tĩnh, dường như bóng tối chưa tình thay đổi.
Thương Kiến Diệu lấy lại hơi, rồi lại hát tiếp.
Hắn hát rồi ngừng rồi hát rồi lại ngừng, nhưng không hề có ai đáp lại, không phá được bóng tối này.
Lại một lúc lâu sau, Thương Kiến Diệu đột nhiên mở miệng hô to:
"Có ai không vậy?
Có ai không!"
Hắn chỉ nghe thấy tiếng vọng từ chính giọng hắn.
Hộc, hộc, bất tri bất giác mà tiếng hít thở của Thương Kiến Diệu trở nên nặng nề, hệt như hắn đang dùng cách này để chứng minh là mình vẫn còn đang tồn tại.
Cùng lúc đó, hắn đột nhiên quay đầu nhìn về chỗ hẳn là cửa phòng.
Tiếng bước chân rất khẽ vang lên từ bên cạnh, nhanh chóng tới gần.
Sau đó một cột sáng màu vàng nhạt chiếu vào trong phòng.
Cột sáng này đưa lên, chiếu rõ một khuôn mặt "trắng bệch".
"Tôi có đáng sợ không?" Giọng nữ ù ù xa thẳm vang vọng khắp căn phòng.
Thương Kiến Diệu liếc nhìn Tưởng Bạch Miên, người đang dùng đèn pin chiếu mặt mình:
"Cô thật trẻ con."
"..." Tưởng Bạch Miên vừa bực mình vừa buồn cười đáp lại: "Tôi làm vậy là quan tâm anh đó, điều tiết bầu không khí đó!"
Không chờ Thương Kiến Diệu nói gì, cô bĩu môi:
"Anh hát thật khó nghe."
"Cô vẫn núp ở phòng bên?" Thương Kiến Diệu hỏi thẳng.
"Phòng bên cạnh phòng bên, bằng không một người thức tỉnh như anh sẽ phát hiện mất." Tưởng Bạch Miên cười giải thích một câu, rồi đi tới bên cạnh Thương Kiến Diệu, kéo ghế dựa ra ngồi xuống.
Cô đung đưa đèn pin, nhìn ánh sáng chạy loạn.
Vài giây sau, cô mới nói như thuận miệng:
"Cuộc huấn luyện đặc biệt này chủ yếu thiết kế cho anh. Anh sợ hãi bóng tối phong bế và sự yên tĩnh tột độ hẳn là sinh ra trong khoảng thời gian sau khi ba anh mất tích, mẹ anh nằm viện lâu ngày, đúng không?
Khi đó, anh mới mười ba mười bốn tuổi, nửa đêm tỉnh lại mà trong nhà không có ai, xung quanh cũng không có âm thanh gì... Sau đó, anh dùng tiếng hát để khiến bản thân can đảm hơn?"
Thương Kiến Diệu im lặng, không trả lời.
Tưởng Bạch Miên cười một tiếng, nói tiếp:
"Về vấn đề kiểu này ấy, phải đi từng bước một, thích ứng từng bước một. Lúc mới đầu không thể quá kích thích, nếu không sẽ lại khiến cơn sợ hãi thêm trầm trọng hơn. Cho nên vài lần đầu tôi sẽ ở cùng với anh, có lẽ sẽ tán gẫu với anh vài câu, nhưng không bật đèn pin. Chờ khi anh thích ứng được tình huống này rồi, tôi sẽ không nói gì hết, và cũng ngồi ở chỗ xa hơn.
Khi qua giai đoạn này, nếu anh không sinh ra vấn đề tiêu cực nào, tôi sẽ đi sang phòng bên của phòng bên chờ ở đó, khiến anh không nhìn thấy cũng không nghe và không biết có người ở gần. Đến lúc đó, có lẽ một lần nào đó tôi sẽ lặng lẽ về nhà, nhưng sẽ không nói cho anh biết."
Thương Kiến Diệu im lặng nghe, rồi gật đầu trong ánh sáng đèn pin:
"Được."
Tưởng Bạch Miên cười cười, rồi tắt đèn pin đi.
Cả căn phòng lại chìm vào trong bóng tối đen ngòm, nhưng so với vừa rồi thì xung quanh có thêm một tiếng hít thở.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn