Chương 12: Ngoại truyện
The New Gate · HCT0000 · 34 chương · ~26 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Vol 3: Liên hiệp Thú nhân Falnid Một ngày nọ, ba ngày trước trận quyết đấu với Girard.
"Falnid nhộn nhịp hơn hẳn các quốc gia của Human nhỉ."
"Tuy gọi chung là Beast, nhưng phong tục và văn hóa lại rất khác biệt tùy theo từng bộ tộc ạ."
Đáp lại câu nói bâng quơ của Shin, Cuore nghiêm túc trả lời.
Đã 4 ngày trôi qua kể từ khi Shin đặt chân đến Eriden, nơi Girard sinh sống.
Vì bị Schnee và Tiera cằn nhằn rằng cứ nhốt mình mãi trong thư viện cũng không tốt, nên sẵn dịp này, anh quyết định đi tham quan thành phố.
Nghe thấy vậy, Cuore lập tức ứng cử làm người dẫn đường, và dẫn đến tình hình hiện tại.
Chỉ có mỗi Cuore là đang sóng bước cạnh Shin. Ngoài Yuzuha đang nằm ườn thả lỏng trên đỉnh đầu anh ra, những người khác đều tách nhóm để giúp Tiera cày Cấp độ (Level).
Việc Tiera bị Schnee kéo đi với một khuôn mặt không lấy gì làm vui vẻ cho lắm, chắc có lẽ chỉ là do anh tưởng tượng mà thôi. Chắc chắn cô ấy sẽ trưởng thành hơn một bậc khi trở về, Shin tự huyễn hoặc bản thân như vậy.
Thủ đô của Falnid được quy định là thành phố nơi Vương sinh sống. Do đó, thủ đô hiện tại chính là Eriden này.
Theo lời giải thích của Schnee thì đây là một khu định cư, nhưng đương nhiên quy mô của nó không phải ở mức một ngôi làng.
Dù có dành cả ngày cũng khó mà đi vòng quanh hết được.
"Nơi muốn đến, sao."
Vì Cuore đã dẫn anh đi tham quan một vòng ở một mức độ nào đó rồi, nên anh không nghĩ ra được nơi nào ngay lập tức.
"Để xem nào... Hửm?"
Trong lúc đang đắn đo xem nên làm gì tiếp theo, tấm biển hiệu của một cửa hàng lọt vào tầm nhìn của Shin. Nhìn thấy nó, một cách vô thức, Shin bế Yuzuha đang nằm ườn trên đầu xuống và đưa ra trước mặt.
"Kuu?"
Bị bế xuống bất ngờ, Yuzuha kêu lên một tiếng như thể muốn hỏi "Gì vậy?".
"Nhắc mới nhớ, hình như bộ lông của Yuzuha có chút xơ xác đi thì phải."
Toàn thể Lục Thiên từng rất hay chơi đùa cùng đám quái vật do Cashmere - một thành viên trong Guild - dẫn theo.
Có lẽ vì đã quá quen với việc ôm ấp và tận hưởng sự mềm mại xù bông của những con quái vật có bộ lông tuyệt đẹp, nên Shin hiện tại có thể nhận ra được mức độ xơ rối của lông thú ở một chừng mực nào đó.
Tất nhiên, trong game không hề tồn tại kỹ năng nào như thế cả. Chỉ là, khi nhìn kỹ lại, anh quả thực có cảm giác bộ lông của cô nhóc đã hơi xơ đi đôi chút.
"Tôi ghé vào cửa hàng kia một chút được không?"
"Chỗ kia sao ạ? À, ra là vậy. Tôi hiểu rồi ạ."
Nhìn về phía cửa hàng, Cuore dường như hiểu ngay Shin đang nghĩ gì nên lập tức đồng ý.
Mở cửa bước vào tiệm, một người phụ nữ tộc Beast nhánh Chó đi tới.
"Kính chào quý khách. Hôm nay quý khách muốn tìm món đồ gì ạ?"
Người phụ nữ đưa mắt nhìn Cuore đang đứng cạnh Shin và Yuzuha đang được bế trên tay, rồi hướng một ánh nhìn mỉm cười đầy thiện cảm về phía Shin.
Shin có cảm giác như cô ấy đang có một sự hiểu lầm vô cùng tai hại nào đó.
"Tôi muốn xem thử bàn chải lông hoặc lược chải."
"Vâng ạ. Xin mời đi lối này."
Tại nơi người phụ nữ dẫn đến, có trưng bày đủ các loại bàn chải lớn nhỏ khác nhau. Mặc kệ cô nhân viên vừa nói "Xin quý khách cứ từ từ chọn lựa", Shin dán mắt vào những chiếc bàn chải.
Có vẻ như tùy theo chủng tộc mà họ sẽ có sở thích về chất liệu khác nhau, nên dù cùng một hình dáng nhưng từ giá cả cho đến chất liệu đều rất đa dạng. Nhánh Chó, Sói, Cáo dường như có sở thích khá giống nhau, nên những loại có thể dùng chung cũng được bày bán.
"Tuyệt thật đấy. Quả nhiên là mọi người đều có bàn chải cá nhân (My brush) sao?"
"Những người cầu kỳ thậm chí còn tự mình đi thu thập chất liệu luôn đấy ạ."
Chuyện đó có vẻ cũng không phải là hiếm, Cuore kể rằng bản thân cô cũng có một chiếc bàn chải quý giá cất riêng.
"Sự cầu kỳ đúng là khủng thật. Nhắc mới nhớ, cái mà Cashmere cho mình liệu có còn dùng được không nhỉ?"
Đang thán phục trước sự cầu kỳ đối với bàn chải của tộc Beast, Shin chợt nhớ ra điều đó.
Một kiệt tác được cẩn chế bởi Cashmere, người từng là Thuần thú sư (Tamer) đứng trên đỉnh cao. Trong thời đại game, khi anh dùng nó để chải lông cho Girard, ông ấy trông có vẻ rất tận hưởng.
"Để thong thả đi tham quan thì thời gian cũng không đủ, thỉnh thoảng phục vụ Yuzuha một chút vậy."
"Kuu!"
Mua vài vật phẩm được cho là giúp lông bóng mượt, nhóm Shin rời khỏi cửa hàng.
Trở về đến dinh thự, Shin ngồi xuống hiên nhà bên ngoài căn phòng, lấy ra từ Item Box chiếc bàn chải từng dùng trước đây, 【Groom Master】(Bậc Thầy Chải Lông).
Nhìn bề ngoài thì nó chỉ là một chiếc bàn chải màu nâu sẫm, trông có vẻ bình thường có thể thấy ở bất cứ đâu.
Thế nhưng, phần cán của nó được làm từ thân của Cây Thế Giới, còn phần lông bàn chải thì sử dụng vật liệu lấy từ một con quái vật trông như một cục lông khổng lồ có cấp độ vượt quá 800 mang tên【Tyrant Bristle】.
Nhân tiện, trong dòng mô tả có ghi một câu: 『Với thứ này, bạn cũng sẽ là một Bậc Thầy Chải Lông. Mang đến cho em bộ lông tuyệt mỹ nhất』. Chỉ cần chải thôi là độ hảo cảm của những quái vật mang hình mẫu chó, mèo, ngựa... sẽ tăng lên, đúng là một chiếc siêu bàn chải.
Vốn dĩ bàn chải lông cũng có vô số loại khác nhau, nhưng chiếc bàn chải này có thể đảm đương từ việc gỡ lông rụng, gỡ rối cho đến chải mượt, bản thân nó cũng là một Ma cụ (Magic Item).
"Ngồi yên nhé."
Nói rồi, Shin đặt bàn chải lên lưng Yuzuha. Đầu tiên, anh chải nhẹ nhàng như thể đang gỡ rối.
"Kuu~……"
Vừa chú ý không dồn sức quá nhiều, anh vừa cẩn thận gỡ những mớ lông rối ra.
Không biết có phải việc được chải lông lặp đi lặp lại bằng đôi tay cẩn thận, tỉ mỉ kia mang lại cảm giác dễ chịu hay không, mà Yuzuha phát ra một tiếng kêu khe khẽ như thể mọi sức lực đều tan biến.
"…………"
Người đang nhìn Yuzuha bằng ánh mắt đầy thèm thuồng đó, chính là Cuore.
Công việc hướng dẫn tham quan thành phố đã xong nên đáng lẽ ra cô đã được tự do, nhưng khi nghe nói Shin sẽ chải lông cho Yuzuha, cô đã nài nỉ xin anh cho mình xem bằng được.
Shin cũng không có lý do gì đặc biệt để từ chối, nên anh đã đồng ý sau khi rào trước rằng chuyện này có thể sẽ hơi nhàm chán.
Sự ngưỡng mộ dành cho Shin được tích tụ sau khi nghe những lời kể từ Girard, cộng thêm việc nhìn thấy đôi tay chải lông vô cùng cẩn thận của anh dành cho Yuzuha, đã khiến Cuore bất giác ôm lấy suy nghĩ này.
"(――Mình nhờ ngài ấy chắc không được đâu nhỉ?)"
"(――Không được, làm vậy với một vị High Human thì thật là thất lễ, ừm.)"
"(――Nhưng mà, nhưng mà.)" Đối với tộc Beast, việc được người khác giới chải lông hay chải chuốt cơ thể mang một ý nghĩa vô cùng đặc biệt ―― như một sự thể hiện mối quan hệ thân mật kiểu người yêu, gia đình, hoặc là để bày tỏ hảo cảm chẳng hạn ――.
Việc nữ giới yêu cầu nam giới làm điều đó không hẳn lúc nào cũng mang ý nghĩa của một lời tỏ tình, nhưng dù sao thì nó vẫn là một hành động vô cùng đặc biệt.
Trong lúc Cuore còn đang vểnh tai và vẫy đuôi liên hồi vì mãi phiền não trong lòng không biết phải làm sao, thì từ phía bên kia hiên nhà, một bóng người quen thuộc đang tiến lại gần.
"Hửm? Shin à. Cậu không đi tham quan thành phố sao?"
"Tôi nghĩ thỉnh thoảng cũng phải phục vụ người bạn đồng hành này một chút chứ. Nên tôi đang chải lông cho ẻm đây."
"Ra là vậy. Hừm…… Đã cất công rồi, ta cũng có thể nhờ cậu được không?"
"Được thôi, tôi cũng sắp xong rồi nên ông đợi một chút nhé. Nhắc mới nhớ, chiếc bàn chải này cũng là do tôi nhờ Cashmere làm riêng cho Girard đấy chứ."
Trao đổi dăm ba câu như vậy, Girard ngồi xuống ngay cạnh Shin.
Vài phút sau, việc chải lông cho Yuzuha đã hoàn tất, và lần này, đến lượt Girard trong hình dáng Thú hóa bắt đầu được chải lông.
"…………"
Nhìn thấy cảnh tượng đó, Cuore đã hoàn toàn cạn lời. Bởi lẽ Cuore thừa biết, Girard chưa từng để cho bất kỳ ai chải lông cho mình ngoại trừ người vợ quá cố.
Thế nhưng lúc này đây, ngay trước mắt cô, là một Girard đang nhắm mắt nằm ườn ra, cùng một Shin đang cẩn thận đưa chiếc bàn chải.
Dáng vẻ đó lọt vào mắt Cuore chẳng khác nào một người chủ và chú chó cỡ lớn đang ngoan ngoãn phó mặc cơ thể nằm trên đùi chủ nhân. Nhánh Sói cực kỳ ghét bị đối xử như loài chó, nhưng cô không thể không nghĩ như vậy.
Cuore có thể cảm nhận được một sự tin tưởng vững chắc tồn tại giữa hai người họ.
"(Khuôn mặt đó của ngài Girard, đây là lần đầu tiên mình nhìn thấy)" Khi ở trạng thái Thú hóa thì rất khó để đọc được biểu cảm, nhưng đối với Cuore - một người cũng thuộc nhánh Sói - cô có thể hiểu rất rõ rằng Girard đang rũ bỏ mọi sức lực và thả lỏng cơ thể một cách hoàn toàn.
Khác với Yuzuha, do Girard có thể hình lớn nên tốn thời gian hơn, nhưng rốt cuộc thì công việc cũng hoàn tất trong vòng chưa đầy 30 phút.
"Ưm, đã lâu lắm rồi mới thấy sảng khoái thế này."
"Vậy thì tốt quá rồi."
"Vậy, sẵn dịp này. Cuore, để cậu ấy chải lông cho thì thấy sao?"
"Hả!?"
Đối với Cuore thì đúng là cầu còn không được, nhưng trước diễn biến ngoài dự đoán này, cô đã bất giác kêu lớn.
"Tôi thì không sao, nhưng làm vậy liệu có ổn không? Quái vật như Yuzuha hay đàn ông như ông thì không nói làm gì, nhưng Cuore là phụ nữ mà. Mấy chuyện thế này nếu đối phương là người khác giới thì thường đột nhiên mang những ý nghĩa kỳ quặc lắm đấy."
Shin hướng vẻ mặt đầy nghi hoặc về phía Girard. Dẫu không có kiến thức, nhưng anh vẫn có thể nghĩ ra ý nghĩa đằng sau hành động đó.
"Sẽ không có vấn đề gì đâu. Chủ nhân của ta đích thân ra tay chăm sóc cho hậu duệ của ta, làm gì có lý do nào để chê trách chứ. Vả lại, Cuore cũng đang mong chờ điều đó mà."
"N-Ngài... ngài Girard!?"
Khuôn mặt Cuore đỏ bừng trước câu nói của Girard. Vì đó là sự thật nên cô chẳng thể nào thốt ra nổi lời phủ nhận.
Cô cuống cuồng định nói gì đó, nhưng rốt cuộc đến cuối cùng chỉ biết cúi gầm mặt, buông một tiếng "Vâng" bằng giọng lí nhí chừng như tan biến.
"Ưm, vậy tôi sẽ cố gắng làm thật cẩn thận, nhưng đây là lần đầu tiên tôi chải lông cho phụ nữ đấy. Nếu có lỡ tay mạnh quá thì cô cứ không cần khách sáo mà nói ra nhé."
"Tôi hiểu rồi ạ. Trăm sự nhờ ngài."
Cuore trong trạng thái Thú hóa ngoan ngoãn phó mặc cơ thể cho Shin, giống hệt như Girard.
"……Ư! ……Ưm…… ân~" Ngay lập tức, cảm giác bàn chải chạm vào quanh vùng gáy truyền đến. Cực kỳ chậm rãi và thận trọng, một thao tác cho thấy người chải đang vô cùng chú ý để không làm đau khi kéo những phần lông rối.
Là do dụng cụ tốt, hay là nhờ vào kỹ thuật của Shin.
Trước cảm giác dễ chịu chưa từng có trong những lần chải lông thường ngày, từ miệng Cuore rỉ ra những âm thanh đứt quãng. Mỗi lần bàn chải lướt qua, tâm trạng cô lại càng thêm thư thái.
Chưa đầy vài phút, Cuore đã chìm vào trạng thái lơ lửng như trên mây.
"Kuu. Shin giỏi quá."
Girard và Yuzuha gật gù như thể muốn nói "hiểu mà, hiểu cảm giác đó mà", nhưng Cuore không hề nhận ra. Cảm giác dễ chịu như thể đang được tận hưởng một màn massage thượng hạng khiến đôi má cô giãn ra.
"Tốt rồi, xong rồi đấy."
"Wafuu…… Cảm ơn ngài―― Hả!? Mình vừa làm cái gì vậy!?"
Girard bật cười.
"Lúc nào ở trước mặt người khác, cháu cũng luôn cố gắng không để bản thân bị lơi lỏng cơ mà."
"Ưư…… Chỉ là cháu hơi mất cảnh giác một chút thôi, nói chung là không phải vậy đâu ạ!"
Bị nghe thấy những âm thanh mà bình thường cô chỉ phát ra khi ở trong phòng riêng, sự xấu hổ lại càng tăng thêm gấp bội.
Thế nhưng, khi được Shin vuốt ve đầu và cổ, cô đã lấy lại được đôi chút bình tĩnh. Nhìn về phía trước, cô thấy Girard cũng đang được vuốt ve và thư giãn y hệt như vậy.
Từ lúc nào chẳng hay, trên người Girard, Yuzuha cũng đang thả lỏng cơ thể mềm nhũn ra.
Nhìn cảnh tượng đó, Cuore khẽ nở một nụ cười dịu dàng.
Một lúc sau, Tiera và Schnee trở về. Bọn họ cười khổ mà kể lại rằng, dáng vẻ của Shin lúc bấy giờ trông hệt như một người chủ đang được bầy chó cưng vây quanh vậy.
Đó là câu chuyện xảy ra vào vỏn vẹn vài ngày trước khi Girard qua đời.
Một khoảng thời gian êm đềm, hệt như những tháng ngày bọn họ từng gắn bó bên nhau thuở trước.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn