Chương 672: Nghi vấn, ngờ vực và sự can thiệp
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~24 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Những lưỡi dao chân không chồng chất lên nhau, hóa thành một chiếc búa vô hình đập nát một góc cung điện.
Mảnh vỡ bắn tung tóe khắp nơi. Những khối đá bị nghiền nát bởi dư chấn biến thành những viên đạn tán xạ quét sạch xung quanh. Ragnar vội vã né tránh, vung khiên đánh bật những mảnh vỡ đang lao về phía mình.
"Vẫn chưa xong đâu!"
Tôi dùng chính cơ thể mình húc nát những mảnh đá đang bay tới, lao thẳng về phía gã. Tôi gia tốc cho cơ thể đang rơi xuống bằng ngọn lửa của [Nghiệp Hỏa].
"Đúng là quái vật...!"
Chỉ trong chớp mắt, khoảng cách đã được thu hẹp về con số không. Ragnar nghiến răng, đánh thức các ký tự Rune khắc trên người. Ánh thánh quang màu xám vọt lên như một cột trụ.
ᚢ ᛜ ᚱ Sức mạnh, sinh lực, gia tốc.
Sự ban phước của Woelberg và ma lực của Rune đan xen vào nhau, ban tặng sức mạnh cường đại cho cơ thể gã. Quả không hổ danh là Tông đồ. Nếu là những kỵ sĩ mới bước chân vào ngưỡng Anh hùng, chắc chắn họ đã bị áp đảo hoàn toàn.
"Kyahhh!"
Một trận cận chiến cực hạn giữa những kiếm sĩ đã vượt qua bức tường cảnh giới nổ ra.
Thanh [Durandal] tôi vung ra bị chiếc khiên chặn lại, lưỡi ma kiếm gã đâm tới lướt qua lớp giáp [Sương Giá].
Lưỡi kiếm vượt qua cánh tay trái của tôi, nhắm thẳng vào cổ. Khi tôi tóm chặt để dừng nó lại, một vòng xoáy máu bùng nổ, hất văng bàn tay tôi ra.
Tôi xoay người né cú đâm, tung một cú đá bằng chân phải. Ragnar đưa khiên ra đỡ lấy chân tôi. Cú đá dừng lại. Sức mạnh khổng lồ đủ sức xé toạc cả thép cứng tan biến một cách vô vọng.
"Phiền phức thật!"
Tôi gập gối rồi bật mạnh, đá vào cạnh khiên. Cánh tay trái của gã bị hất vò lên cao, để lộ phần sườn trống trải. Sát ý giao nhau. Lưỡi kiếm tôi vung vào kẽ hở vừa lộ ra va chạm với thanh ma kiếm đang quấn quýt huyết khí.
- Oàng!
Khác với lúc bị khiên chặn lại, một chấn động cực lớn nện thẳng vào vai tôi. Cơ thể tôi thoáng chốc bị nhấc bổng lên. Dư chấn của vụ va chạm gầm thét, xé toạc bầu không khí.
"Ư...!"
Ragnar nghiến răng, xoay lưỡi kiếm để gạt thanh [Durandal] ra. Những vệt máu tươi chảy ra từ kẽ răng nhuộm đỏ bộ râu của gã.
ᚦ
"Þurisaz!"
Tiếng hét lẫn lộn máu tươi. Một tia sét - không, trong nháy mắt đã tăng lên thành chín tia sét lao tới như những con rắn độc. Một đòn lôi kích ở khoảng cách cực gần. Tôi không có thời gian để dùng Rune sụp đổ để ngăn chặn.
Nếu đã vậy.
[Nghịch Thiên] Thế giới đột ngột biến thành hai màu đen trắng.
Những tia sét chậm lại như thể ai đó đang vẽ một nét bút trên không trung. Tôi xoay người như đang nhảy một điệu Waltz, né tránh những tia sét và áp sát vào mạn sườn của gã.
Ragnar, kẻ vừa đánh thức thêm hai ký tự Rune, xoay người đuổi theo tôi và vung thanh ma kiếm máu. Hai đường chém mất đi màu sắc va chạm vào nhau, tỏa ra ánh chớp rực rỡ, những lưỡi kiếm bị đánh bật lại đổi hướng và tiếp tục va chạm liên hồi.
—!
Những cú va chạm không tiếng động lặp đi lặp lại. Có lẽ do phản phệ của việc duy trì siêu gia tốc quá mức, khuôn mặt của Ragnar ngày càng trở nên vặn vẹo.
Cơ thể gã đang sụp đổ vì không chịu nổi gánh nặng của gia tốc. Tốc độ sụp đổ còn nhanh hơn cả tốc độ chữa trị của Rune hồi phục.
Sau bảy lần giao kiếm liên tiếp như vậy, [Nghịch Thiên] đã đạt đến giới hạn và giải trừ, thế giới tìm lại được màu sắc và âm thanh vốn có.
Ầm ầm...!
Những tia sét mất đi mục tiêu lao vút qua không trung, đâm sầm vào bức tường ngoài của vương quốc. Cả tôi và Ragnar đều chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến mấy tia sét đó nữa.
"Khụ...!"
Ragnar nôn ra ngụm máu đã kìm nén bấy lâu, nhảy vọt ra sau. Một chuyển động lộ liễu nhằm giãn cách khoảng cách. Chắc hẳn gã đã nhận ra rằng dù có cường hóa bản thân bằng sức mạnh của Rune thì cũng không có cơ hội chiến thắng trong cận chiến.
Vì ngay cả thánh vật cấp quốc bảo cũng không giúp gã thắng được, nên giống như Tông đồ thứ tám trong trò chơi, gã định sử dụng quyền năng nhân chín vật thể bay để dội một cơn mưa oanh tạc tầm xa.
- Vù vù vù!
Quả nhiên không ngoài dự đoán, ngay khi gã vừa giãn cách khoảng cách, chín cây [Khai Chiến Chi Thương] lại xuất hiện sau lưng gã.
"Hà... lại là cái đó à?"
Tôi tặc lưỡi, lườm gã.
Đã là Tông đồ mà lại xài quyền năng của Woelberg vô tội vạ như thế.
Nhìn vào chắc người ta tưởng gã là một thánh chiến sĩ thành tâm chứ không phải Tông đồ của cổ thần mất. Dù trong nguyên tác gã cũng làm thế thật, nhưng mà...
... Ơ, khoan đã.
Nghĩ lại thì thấy sai sai.
Một nghi vấn chợt lóe lên trong đầu tôi.
Một câu hỏi hiển nhiên đến mức tôi không hiểu nổi tại sao từ trước đến giờ mình lại không hề nghĩ tới.
Cái đó, làm sao mà khả thi được?
Tôi trợn mắt nhìn chằm chằm vào những cây [Khai Chiến Chi Thương].
Lần đầu nhìn thấy, vì đó là kỹ năng tôi đã thấy trong trò chơi nên tôi cứ thế bỏ qua, nhưng giờ nghĩ lại, việc gã sử dụng quyền năng của Woelberg là một điều vô lý về mặt logic.
Một kẻ đã thay đổi vị thần mình phụng thờ thì không thể nào sử dụng quyền năng do vị thần trước đó ban tặng. Woelberg chẳng lẽ lại không thu hồi quyền năng của một tín đồ đã phản bội mình sao? Không đời nào có chuyện đó.
Ragnar chắc chắn là Tông đồ của cổ thần. Chính gã đã thừa nhận điều đó.
Tôi không biết gã phụng thờ Alfoedr của hỗn mang hay Veliona của cái chết, nhưng dù sao thì gã cũng phải là tín đồ của một trong hai vị đó. Nhìn vào những việc gã làm thì rõ mười mươi rồi.
Vì vậy, sức mạnh gã sử dụng lẽ ra phải là quyền năng của Alfoedr hoặc Veliona mới đúng.
Chứ không phải sức mạnh của Woelberg, vị thần từng là một phần của 11 Chủ thần giáo, dù hiện tại đã bị khai trừ!
Tôi ngơ ngác nhìn cơn bão thánh quang màu xám đang cuộn xoáy trên không trung.
Làm thế nào mà... không, quan trọng hơn là tại sao, tại sao từ trước đến giờ tôi lại không nhận ra một sự thật hiển nhiên như thế này?
Đáng lẽ ngay khi nhìn thấy [Khai Chiến Chi Thương], giống như lúc đối đầu với Tông đồ thứ tám trong trò chơi, tôi phải nhận ra điều này mới đúng.
Không, không chỉ mình tôi. Trong số những người chơi trò chơi này, không một ai thắc mắc về việc Tông đồ thứ tám sử dụng quyền năng của Woelberg. Nghĩ lại thì thật là vô lý.
Làm sao mà không ai nhận ra được chứ?
... Hay là, không phải họ không nhận ra?
Một cảm giác lạc lõng kỳ lạ len lỏi vào tâm trí tôi.
Có thật là không ai nhận ra không? Một sự kỳ quái rõ rành rành như thế này? Không thể nào. Không thể nào...
Tôi cố gắng hồi tưởng lại những ký ức cũ, những bài hướng dẫn và giả thuyết mà tôi đã đọc trên các trang cộng đồng người chơi.
Để xác nhận xem liệu có thật sự không một người chơi nào đặt nghi vấn về việc Tông đồ thứ tám sử dụng sức mạnh của Woelberg hay không.
Bởi vì về mặt logic, điều đó hoàn toàn vô lý.
- Rè rè.
Đột nhiên, cùng với một tiếng nhiễu kỳ lạ, những ký ức tôi đang hồi tưởng bị bóp méo và vặn vẹo.
Những dòng chữ trên màn hình biến thành những ký tự đặc biệt không thể hiểu nổi, tầm nhìn rung chuyển như thể đang có động đất. Những ký ức vốn đang hiện lên rõ nét dần biến thành một thứ gì đó không thể lý giải.
Và rồi.
- Oà!
Cảnh tượng căn phòng trọ trong ký ức vỡ tan như những mảnh kính, một luồng sáng chói lòa bao phủ khắp nơi khiến tôi gần như mù mắt.
Cái này, rốt cuộc là...?
Ngay khoảnh khắc tôi trợn mắt trước hiện tượng không thể hiểu nổi này, một cơn đau đầu dữ dội xuyên thấu đại não.
"Ư...?!"
Chết tiệt, cái gì thế này...!
Tôi ôm trán, lảo đảo rên rỉ. Một cơn đau thấu xương mà ngay cả tôi cũng khó lòng chịu đựng nổi. Cảm giác như có hàng tỷ con kiến đang chui vào đầu và gặm nhấm não bộ của tôi vậy.
[V҉̢̣̘͇͊̇̽̕ẫn҈͇҇̆̾́͢, c҉̧͙̞̎̿̊͡òn҈̢̞͔͛̒͠■. ̴̡͉̎̕] Hướng về phía tôi, kẻ đang nghiến răng chịu đựng cơn đau đầu, một giọng nói kỳ quái vang lên.
Mỗi phát âm đều bị bóp méo, lại còn lẫn lộn tiếng nhiễu, đó là một câu ngắn ngủi hoàn toàn không thể nghe rõ.
Đó là giọng của ai, đang nói điều gì. Thứ duy nhất tôi có thể hiểu được là giọng nói đó giống phụ nữ hơn là đàn ông.
Ngay khi giọng nói đó vang lên, [Thánh Hằn] hình thiên xứng khắc trên ngực trái của tôi nóng rực lên như muốn tan chảy.
- Bùng...!
Hơi nóng bắt đầu từ lồng ngực chảy theo mạch máu vào trong đầu. Sức nóng bao phủ não bộ, thiêu rụi và xóa sạch cơn đau đầu tưởng chừng như nổ tung kia.
Đầu óc tôi trở nên minh mẫn. Minh mẫn đến mức tôi thậm chí không còn nhớ nổi mình vừa mới suy nghĩ điều gì.
... Suy nghĩ?
Vừa nãy tôi đang nghĩ gì nhỉ?
Tôi chỉnh lại tư thế hơi nghiêng của mình vì lý do nào đó, rồi nghiêng đầu thắc mắc.
À thì... đúng rồi, tôi đang nghĩ rằng việc Tông đồ của cổ thần sử dụng quyền năng của Woelberg là một điều kỳ lạ.
Vì nếu xét kỹ thì đó chẳng khác nào một sự báng bổ thần linh kép.
Tôi nâng lưỡi kiếm [Durandal] vốn đang hạ thấp xuống mặt đất lên, rồi buông lời khiêu khích đầy mỉa mai hướng về phía Ragnar, kẻ đang nạp đạn cho [Khai Chiến Chi Thương] và nhìn tôi với vẻ uy phong lẫm liệt.
"Ngươi làm tốt lắm cái trò sỉ nhục cả hai vị thần cùng một lúc đấy. Cái này nên gọi là bội giáo kép nhỉ?"
"Ý ngươi là sao?"
"Thì chẳng phải vậy sao. Phụng thờ cổ thần mà lại không dùng quyền năng của cổ thần, phản bội Woelberg mà lại dựa dẫm vào quyền năng của Woelberg. Ngươi không thấy nực cười à?"
Đã là Tông đồ của cổ thần mà kỹ năng chủ lực lại là quyền năng của Woelberg. Nghĩ lại thì chẳng có sự mỉa mai nào lớn hơn thế này.
Một vị thần dù đã bị khai trừ nhưng vẫn thuộc về 11 Chủ thần giáo, lại đi cho kẻ là cán bộ cấp cao của tà giáo đối địch với Chủ thần giáo mượn sức mạnh, thật là chuyện không tưởng.
Rõ ràng là chuyện vô lý, nhưng nó lại đang thực sự xảy ra.
Vậy thì chắc chắn phải có lý do. Một ẩn tình nào đó mà tôi không biết.
"Chẳng lẽ cổ thần là một kẻ phế vật đến mức không ban nổi cho Tông đồ của mình một quyền năng ra hồn, còn Woelberg là một lão già mù quáng đến mức không nhận ra nổi kẻ đã phản bội mình sao."
Để tìm hiểu điều này, tôi đã khiêu khích Ragnar. Nhìn cái tướng gã là biết loại mồm năm miệng mười, nếu tôi lồng ghép nghi vấn vào những lời khiêu khích thích hợp, gã sẽ tự khắc phun ra câu trả lời thôi.
Woelberg, một trong những Chủ thần của nhân loại, tại sao vị thần đó lại không thu hồi quyền năng của mình từ tay tên Tông đồ trước mặt?
Có hai khả năng có thể xảy ra.
Hoặc Woelberg không phải độc nhãn mà là một gã mù hoàn toàn nên không nhận ra tín đồ phản bội...
"Ta cứ tưởng ngươi định nói gì. Có vẻ như Elpinel không nói cho ngươi biết tất cả mọi chuyện nhỉ."
Hoặc là ngay từ đầu lão ta đã cùng một phe với cổ thần.
"Cũng phải thôi, đối với một con chó săn thì những kiến thức đó là không cần thiết. Thật nực cười. Cái bộ dạng bị lợi dụng mà chẳng hay biết gì của ngươi ấy."
... Nhìn cái điệu bộ của tên này thì có vẻ là vế sau rồi.
Vậy ra Woelberg là một vị thần thuộc cấp dưới của cổ thần sao? Nếu vậy thì việc gã sử dụng được quyền năng của Woelberg cũng là điều hiển nhiên.
Nếu Woelberg là thuộc hạ của cổ thần, thì thánh chiến sĩ của Woelberg suy cho cùng cũng chỉ là những kẻ làm thuê cho kẻ làm thuê của cổ thần mà thôi.
Tuy nhiên, nếu không phải vậy...
Nếu chiến thần Woelberg không phải là thuộc hạ của cổ thần.
Vậy thì, lý do gã có thể sử dụng quyền năng của Woelberg... chỉ có một mà thôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn