Chương 79: Ch.75 : Pháp Sư Của Tháp Ma Thuật ⑤
Đại Ma Pháp Sư Sống Trên Giường · Hajum_eleve🌸 · 96 chương · ~28 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Wn Ch. 75: Pháp Sư Của Tháp Ma Thuật ⑤
"Cháu yêu, cháu định ở lại Tháp Ma Thuật bao lâu? Cháu có dự định nào khác không?"
Bà Eleanor tự nhiên chuyển chủ đề.
Dù rất muốn hỏi thêm, nhưng có vẻ đây không phải lúc thích hợp, thế nên tôi cũng hùa theo bà đổi chủ đề.
"À, vâng. Thật ra, cháu định cùng Viện trưởng Raymond đến Nhà đấu giá ạ."
"Nhà đấu giá sao?"
"Vâng. Cô ấy bảo sẽ mua cho cháu một cuốn ma đạo thư cổ có tên là Sách Vi Vũ Trụ hay gì đó."
Bà gật gù với vẻ mặt hài lòng.
"Hừm. Một cuốn sách hay đấy. Chắc chắn nó sẽ giúp ích rất nhiều cho nghiên cứu của cháu về không gian."
"... À, vâng... Nghiên cứu... Cháu nên làm vậy."
Tôi cười gượng gạo, lúng búng đáp lời.
Thật ra, tôi định học công thức tạo không gian đa chiều trong đó rồi đem bán lại, nhưng đâu cần thiết phải khai ra chuyện này.
"Còn bà thì sao ạ?"
Tôi cất tiếng hỏi sau khi uống cạn tách trà.
"Sau khi cháu đi, bà sẽ đi ngủ lại... à ý cháu là, tiếp tục nghiên cứu ma thuật chứ ạ?"
"Chà, bà không nghĩ vậy đâu."
Vừa thấy tôi uống cạn, Bà lại rót đầy tách trà rồi nói:
"Bà đã ngủ quá lâu rồi, nên giờ phải lo liệu các công việc của Tháp Ma Thuật, an ủi những học viên ma thuật hệ Giấc mơ đang chán nản của chúng ta... Và trên hết, bà cần chuẩn bị để tiến cung."
"Hoàng cung sao ạ? Sao lại đến đó?"
"Sao lại không? Bà phải tham dự lễ bổ nhiệm Đại Pháp Sư của cháu yêu chứ."
... Hả?
Chờ đã. Hình như tôi vừa nghe thấy điều gì đó kì lạ.
"Lễ bổ nhiệm ạ?"
"Đúng vậy. Đó là một buổi lễ vô cùng vinh dự, nơi đích thân Hoàng đế bệ hạ sẽ trao tước hiệu."
"Lễ bổ nhiệm của ai cơ ạ?"
"Của ai sao? Lunaris bé bỏng của bà, ngoài cháu ra thì còn ai vào đây nữa?"
"Á, khoan đã... Cháu tưởng chỉ cần được Tháp Ma Thuật xác nhận là xong rồi cơ mà?"
Trở thành một Đại Pháp Sư đúng là gian nan thật.
Tại sao lại có lắm thủ tục rườm rà đến thế cơ chứ?
Chẳng phải chỉ cần thi triển thành thạo ma thuật bậc cao nhất là đủ rồi sao?
"Trời đất. Cháu yêu của bà không biết sao. Việc chính thức ban tước hiệu Đại Pháp Sư và trao tặng các đặc quyền là thẩm quyền của Hoàng gia."
Bà dịu dàng giải thích, cứ như đang dạy dỗ cô cháu gái còn mờ mịt thế sự của mình vậy.
"Cũng hết cách thôi. Dù sao thì những cá nhân sở hữu sức mạnh vượt qua giới hạn phàm nhân như Đại Pháp Sư hay Kiếm Thánh đều cần được đích thân Hoàng gia nhận diện và quản lý."
"À..."
"Raymond không giải thích chuyện này cho cháu sao?"
Nghĩ lại thì, hình như tôi cũng từng nghe loáng thoáng về chuyện này rồi.
... Vấn đề là lúc đó tôi mải nghĩ về không gian đa chiều quá nên chữ thầy lại trả cho thầy.
"Liệu cháu có thể... không làm Đại Pháp Sư được không ạ?"
"Chà, bà nghĩ cũng chẳng sao đâu."
Câu trả lời ngoài dự đoán của bà khiến tôi khá ngạc nhiên.
Tôi cứ tưởng ít nhất bà cũng sẽ nói gì đó, không dùng cái bài ca về quyền uy của Phó Viện chủ Wilhelm thì cũng phải như những bài thuyết giáo của Viện trưởng Raymond.
"Cái tước hiệu Đại Pháp Sư thì có gì quan trọng chứ? Dù cháu có nhận nó hay không, thì sự thật cháu là một pháp sư xuất chúng cũng không hề thay đổi."
"... Thật ạ?"
"Đương nhiên rồi~ Và với bà, cháu đã, đang và sẽ luôn là cô bé Lunaris đáng yêu nhất trần đời."
Tôi gãi má, cảm thấy hơi ngượng ngùng.
"Mặc dù vậy, nguyện vọng cá nhân của bà là được thấy cháu tỏa sáng tại Hoàng cung."
"... Ư."
"Bà muốn rất nhiều người khác, chứ không chỉ riêng bà, biết được cháu là một pháp sư tuyệt vời đến nhường nào. Hô hô."
... À, thế này là ăn gian đấy nhé.
Nếu bà khăng khăng bắt tôi phải đi, chắc chắn tôi sẽ ngoan cố từ chối đến cùng. Nhưng nói thế này lại khiến tôi cảm thấy mình nên đi.
Lòng tôi tự dưng mềm nhũn.
Người bà này quá biết cách thao túng tâm lý người khác rồi.
"... Cháu chỉ cần đứng yên ở đó thôi đúng không ạ?"
"Tất nhiên rồi~ Cứ đứng ngoan ngoãn trong đại điện, nhận một chiếc áo choàng là xong thôi."
Cuối cùng tôi cũng gật đầu.
Thôi thì, chỉ một lần này thôi.
Tôi cũng muốn được gần gũi với Bà Eleanor hơn.
... Và có lẽ ở Hoàng cung, tôi sẽ biết thêm về những suy nghĩ của bà dành cho mình.
* Đây là ngày thứ ba tôi ở Tháp Ma Thuật.
Hôm qua, tôi đã dành cả ngày để lấy lời khai về vụ tấn công khủng bố trên tàu.
Còn hôm nay là ngày đấu giá.
Tôi đi cùng Viện trưởng Raymond lên tầng 20 của Tháp Ma Thuật, cũng là khu thương mại.
Quả không hổ danh là nơi giao thương tiền bạc, trong khi các tầng khác đều mang một bầu không khí u ám, thì tầng này lại cực kỳ hoa lệ.
Bảng Ouija bay lơ lửng trên trần nhà nhấp nháy những dòng tin nhắn quảng cáo cho các cửa hàng, còn sàn nhà thì được lát bằng loại đá cẩm thạch hảo hạng nhất.
Đủ loại cửa hàng nằm san sát nhau dọc hai bên đường.
Có những cửa hiệu chuyên buôn bán các ma pháp cụ kỳ dị và đá ma thuật quý hiếm.
Cũng có những gánh hàng rong bán các chất xúc tác giả kim thuật như rễ cây mandrake phơi khô.
Tôi thậm chí còn nhìn thấy một căn lều chuyên kinh doanh các sinh vật huyền bí.
"Ưm~ Mùi của sự xa hoa~" Đứng giữa đường, Viện trưởng Raymond hít một hơi thật sâu, trên mặt hiện rõ vẻ đê mê.
"Aa... Cảm giác như tâm hồn và thể xác vấy bẩn bụi trần của cô đang được chữa lành vậy."
"... Chỗ này trông còn nặng mùi vật chất bụi trần hơn bất cứ đâu đấy ạ."
"Cảm giác thôi, chỉ là cảm giác thôi! Dù sao thì, đi nào!"
Cô Viện trưởng hưng phấn bước đi dẫn đường.
Tôi cứ tưởng chúng tôi sẽ đi thẳng đến nhà đấu giá, nhưng đột nhiên cô ấy lại chuyển hướng và— -Kính coong.
Cô ấy hăm hở đẩy cửa bước vào một cửa hiệu thời trang cao cấp.
"Kính chào quý khách! Ôi chao, xem ai đến đây này! Chẳng phải là Trưởng lão Raymond Cloud đây sao!"
Ngay khi chúng tôi vừa bước vào, một nhân viên mặc đồng phục đã vội vã chạy ra đón tiếp.
"Đã lâu lắm rồi ngài mới ghé thăm chúng tôi đấy!"
"Hô hô. Học kỳ này ta bận quá nên không tới được."
Viện trưởng kiêu ngạo hất cằm lên và nói tiếp:
"Lâu rồi mới đến, ta muốn xem qua toàn bộ hàng mới về. Lấy cuốn catalog[note102364] ra đây đi."
"Chúng tôi luôn cập nhật một cuốn catalog đặc biệt dành riêng cho ngài đấy thưa Trưởng lão."
Người nhân viên cúi gập người 90 độ, cung kính đưa cho Viện trưởng một cuốn sách dày cộp.
"Chủ đề của mùa này là trang phục và phụ kiện dạ hội sao?"
"Chúng tôi nghe đồn rằng ngài sẽ đến Hoàng cung với tư cách là đạo sư của vị Đại Pháp Sư trẻ tuổi nhất, nên chúng tôi đã đặc biệt chuẩn bị những món đồ này."
Nghe những lời nịnh nọt của người nhân viên, khóe miệng Viện trưởng Raymond nhếch đến tận mang tai.
Cô ấy hắng giọng ra vẻ nghiêm túc, rồi thản nhiên đặt hai tay lên vai tôi.
"Phải. Ta chính là Raymond Cloud, người đã dạy dỗ vị Đại Pháp Sư trẻ tuổi nhất ấy, tiểu thư Lunaris đây! Ô hô hô hô!!"
Đứng nhìn cô ấy cười lớn đến mức muốn sập cả cửa hàng, tôi chỉ biết tự ôm mặt thở dài trong thâm tâm.
Nói sao nhỉ... trông thảm hại quá.
"Nhìn chung mọi thứ đều đẹp đấy. Bộ sưu tập này chọn lọc rất xuất sắc."
Viện trưởng lật nhanh qua cuốn catalog, sau đó lướt ngón tay qua toàn bộ trang giấy.
"Vui lòng đóng gói gửi cho ta tất cả các món đồ trong cuốn catalog này, lấy đủ mọi màu sắc nhé."
"Vô cùng cảm tạ ngài như mọi khi thưa Trưởng lão."
Cả cái người đưa ra yêu cầu lố bịch là Viện trưởng, lẫn gã nhân viên thản nhiên tiếp nhận nó như một chuyện hết sức bình thường...
Bọn họ điên hết cả rồi.
"Tôi vẫn gửi hàng đến tầng cao nhất của Tòa Ma Thuật tại Học viện Elterion như thường lệ chứ ạ?"
"Cứ vậy đi. Vì chúng ta không có nhiều thời gian, nên hãy dùng dịch vụ chuyển phát nhanh bằng ma thuật dịch chuyển."
Cô Viện trưởng rút ra một tấm séc từ trong túi rồi ký tên cái roẹt không chút do dự.
"Cứ thanh toán toàn bộ chi phí một lần từ Ngân hàng Hoàng gia."
"Cảm ơn ngài, thưa Trưởng lão."
Để lại gã nhân viên giờ đang cúi gập người hơn cả 90 độ, gần như gập đôi người lại, tôi và Viện trưởng rời khỏi cửa hiệu.
"Aaa~ Không gì giải tỏa căng thẳng tốt bằng mua sắm. Cảm giác thỏa mãn này... hô hô, ô hô hô hô...!"
Thanh toán êm xuôi xong, gương mặt Viện trưởng trông tươi rói hẳn lên, cứ như thể chứng khó tiêu chục năm trời vừa được chữa khỏi vậy.
"Tiêu tiền như nước thế liệu có ổn không ạ? Cô vẫn mua được cuốn ma đạo thư cổ cho cháu đấy chứ?"
"Lunaris, cháu coi cô là ai chứ? Chút tiền lẻ này nhằm nhò gì."
Viện trưởng hừ mũi trước câu hỏi đầy quan ngại của tôi.
"À, khi nào về lại học viện, cháu cứ ghé qua phòng nghiên cứu của cô rồi chọn lấy vài món đồ mình thích nhé."
Viện trưởng của chúng ta đúng là hào phóng thật.
Sự đối đãi như VIP vẫn tiếp diễn ngay cả khi chúng tôi đã tới nhà đấu giá.
Những tên lính canh với vẻ mặt dữ tợn đứng gác ở lối vào của tòa nhà lộng lẫy, nhưng chúng tôi được cho qua dễ dàng chỉ bằng một cái liếc nhìn.
Ít nhất thì ở cái tầng 20 này, Viện trưởng Raymond cứ như là chủ nhân của ngọn tháp vậy.
"Chào mừng, Trưởng lão Khoa Nguyên tố, Đại Pháp Sư Raymond Cloud. Còn người đi cạnh ngài là...?"
"Đây là đồ đệ chân truyền của ta, Lunaris Evermoon. Ta bảo lãnh cho danh tính của con bé."
"Á! Vậy ra đây chính là người đang làm rung chuyển cả Tháp Ma Thuật dạo gần đây...! Thật vinh hạnh được gặp cô!"
Nhìn kỹ thì đi tới đâu phản ứng của mọi người cũng y hệt nhau.
Bọn họ khúm núm trước Viện trưởng Raymond, một VIP chính h—ý tôi là, một khách VIP, sau đó lại tỏ vẻ kinh ngạc khi nhìn thấy tôi, đệ tử của cô ấy. Cái mô-típ này cứ lặp đi lặp lại mãi.
Chúng tôi đi theo người quản lý qua một hành lang dành riêng cho khách VIP.
Bước lên một cầu thang, chúng tôi tiến vào một phòng chờ.
Theo lời Viện trưởng thì căn phòng này chỉ được cung cấp cho một số ít khách VIP đặc biệt.
Trong khi những khách hàng bình thường sẽ ra giá ở khu vực ghế ngồi công cộng ngay trước sân khấu, thì khách VIP lại tiến hành đấu giá riêng tư từ các căn phòng kín được chỉ định thông qua người đại diện.
Tôi quyết định không hỏi tại sao cô ấy lại nhận được đãi ngộ cỡ này hay cô ấy thường mua những gì ở đây nữa.
Đằng nào thì chắc cô ấy cũng vung tiền mua cả núi đồ vô dụng cho xem.
"Buổi đấu giá sẽ bắt đầu ngay thôi, xin ngài vui lòng chờ một lát."
Không lâu sau khi người quản lý dẫn đường rời đi, một nhân viên khác bước vào, trên tay bưng một khay đựng những ly rượu vang.
"Tôi mang đến loại Château Bruerie ủ 30 năm mà ngài thường dùng đây ạ."
"À, hôm nay ta sẽ bỏ qua. Dù sao thì ta cũng đang đi cùng một trẻ vị thành niên mà."
Viện trưởng phẩy tay thản nhiên từ chối.
Chẳng phải chuyện gì mới mẻ, nhưng độ tuổi trưởng thành ở thế giới này là 18.
Tôi vẫn mới 16, nên rõ ràng tôi đúng là trẻ vị thành niên rồi.
"Tôi vô cùng xin lỗi. Tôi không nhận ra người sắp được thăng cấp thành Đại Pháp Sư lại là một trẻ vị thành niên."
"Hô hô. Cũng dễ hiểu thôi. Hôm nay ta tới đây là để mua quà cho đồ đệ của mình."
"Ngài quả là một vị đạo sư tuyệt vời."
Viện trưởng ngâm nga một giai điệu vui vẻ trước những lời tâng bốc đầy chuyên nghiệp của gã nhân viên.
Giờ thì tôi đã hoàn toàn thấu hiểu tại sao Viện trưởng lại háo hức đưa tôi đến Tháp Ma Thuật như thế rồi.
Chẳng mấy chốc, một cuốn sổ dày bọc da được đặt lên bàn.
Đó là cuốn catalog chứa danh sách các vật phẩm sẽ được đem ra đấu giá ngày hôm nay.
"Cháu có muốn xem thử không? Chắc chắn sẽ có khá nhiều món thú vị ngoài cuốn Sách Vi Vũ Trụ đấy."
Nghe theo lời gợi ý của Viện trưởng, tôi lướt qua các vật phẩm trong cuốn catalog.
Đủ loại ma pháp cụ, những phát minh mới nhất, những vật phẩm bí ẩn, và thậm chí là cả những món đồ bị nguyền rủa. Đúng là có rất nhiều thứ.
Cơ mà chẳng có gì đặc biệt lọt vào mắt xanh của tôi cả.
Không chỉ vì tôi chẳng hiểu gì về những thứ mình đang xem, mà cái giá khởi điểm dao động từ hàng chục, hàng trăm cho đến cả ngàn đồng tiền vàng cũng đủ khiến tôi choáng váng.
"À, nhân tiện, mua sắm ở đây có hơi rắc rối một chút. Bọn họ không nhận thanh toán bằng séc đâu."
Được rồi. Loại hết mọi thứ ra khỏi đầu thôi.
"Cảm ơn quý vị đã kiên nhẫn chờ đợi! Xin phép được giới thiệu vật phẩm đầu tiên của ngày hôm nay!"
... Thế nhưng cái quyết tâm ấy—
"Như quý vị có thể thấy, đây là một quả trứng không xác định, có thể nở ra bất kì dạng sinh mệnh nào... nhưng mật độ sinh lực và ma lực ngưng tụ bên trong nó thật sự phi thường!"
—đã ngay lập tức vỡ vụn vào khoảnh khắc tôi nhìn thấy quả trứng đen ngòm xuất hiện cùng với giọng nói đầy hào hứng của người điều hành.
"Cực kì khuyến khích các pháp sư thuộc Khoa Sinh mệnh đang nghiên cứu về các sinh vật quý hiếm! Và cả những nhà sưu tầm đang tìm kiếm một thứ gì đó đặc biệt và khác biệt với phần còn lại!"
Đó là... một quả trứng quái vật, Trứng Tinh Vân.
Tại sao... rốt cuộc tại sao nó lại ở đây?
"Vì đây là vật phẩm đầu tiên, chúng ta sẽ bắt đầu khởi điểm nhẹ nhàng ở mức 20 đồng tiền vàng!"
"Tôi sẽ ra giá."
Ngay khi người điều hành vừa dứt lời, tôi vội vã gọi gã nhân viên đang đứng cạnh qua.
"Trước mắt là 20 đồng tiền vàng."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn