Chương 12: Ch.8 : Pháp sư của kỳ thi nhập học ③
Đại Ma Pháp Sư Sống Trên Giường · Hajum_eleve🌸 · 96 chương · ~28 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Wn Raymond Cloud, Trưởng khoa Ma pháp, đẩy cửa bước vào phòng phỏng vấn.
Bên trong, ba vị giám khảo khác đã yên vị từ bao giờ.
Giống như cô, họ đều là những người đứng đầu đại diện cho các khoa của mình.
"Cô đến muộn đấy, Trưởng khoa Raymond."
Lucian Ashford, Trưởng khoa Chính trị, chào đón cô bằng một nụ cười thong thả đặc trưng.
Raymond nhíu mày rồi ngồi xuống chiếc ghế trống.
"Mọi người không bận việc gì sao? Tôi thật sự không hiểu sao chúng ta lại phải lãng phí thời gian thế này."
"Lãng phí thời gian? Tôi không hiểu cô có ý gì. Phỏng vấn học viên chẳng phải là một phần nghĩa vụ của các trưởng khoa chúng ta sao?"
"Trời ạ. Trưởng khoa Lucian có vẻ hiểu lầm tình hình rồi. Thí sinh sắp tới đây đã sớm được định sẵn là người của khoa Ma pháp chúng tôi rồi."
"Vậy sao? Cứ chờ xem đã."
"Đúng là tham vọng vô ích..."
Trưởng khoa Lucian bật cười trước giọng điệu đầy gai góc của Raymond.
"Thật ra lúc đầu tôi cũng chẳng mấy hứng thú đâu, nhưng Giáo sư Howard lại khen ngợi cô bé hết lời."
"..."
"Cậu ta cứ khăng khăng rằng bằng mọi giá phải lôi kéo được cô bé về khoa của chúng ta."
Cơ mặt Trưởng khoa Raymond khẽ giật giật.
'Tên Howard chết tiệt đó, mình đã cảnh cáo hắn rồi mà. Hắn rốt cuộc đã bép xép những gì chứ?'
Ngặt nỗi, đối thủ cạnh tranh đâu chỉ có mỗi khoa Chính trị.
"Tôi cũng khá hứng thú đấy."
Felix Greenwood, Trưởng khoa Kinh tế, gật đầu lên tiếng.
"Nghe nói học viên này là một đứa trẻ mồ côi không có bối cảnh gia đình. Khoa Kinh tế cũng nên có cơ hội sở hữu một ngôi sao học viện cho bằng bạn bằng bè chứ."
"Hơ! Tham vọng hão huyền..."
Trưởng khoa Raymond cười khẩy một tiếng rồi quay đầu đi.
Ánh mắt cô dời sang một nữ giáo sư đang ngồi thu mình ở góc phòng phỏng vấn, rụt rè nhìn dáo dác xung quanh.
"Mà này, Trưởng khoa Liliana."
"Á—!"
Liliana Gearheart, Trưởng khoa Ma kỹ, giật nảy mình rồi run rẩy dưới cái nhìn lạnh lùng của Raymond.
"Sao cô lại ở đây chứ? Cô thực sự nghĩ khoa Ma kỹ có thể chứa chấp nổi một nhân tài kiệt xuất như vậy sao?"
Với một nơi như khoa Ma kỹ, chẳng phải họ chỉ nên tiếp nhận những kẻ thừa thãi không đủ điều kiện vào khoa Ma pháp thôi sao?
Raymond ném cho cô ta một ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
"T-Tại vì... những công thức ma pháp em ấy viết đẹp quá..."
Trưởng khoa Liliana lau mồ hôi hột trên trán, vội vàng biện minh.
"Tôi chỉ muốn đến xem em ấy là người như thế nào thôi... hi hi."
"... Ít nhất cô cũng biết tự lượng sức mình."
Nhìn Liliana gãi đầu cười trừ đầy ngượng ngùng, Trưởng khoa Raymond chặc lưỡi.
"Dù sao thì đối với một nhân tài như vậy, cả bốn vị trưởng khoa chúng ta cùng đến đón tiếp cũng là điều hợp lý."
Thông thường, quy trình phỏng vấn của Học viện Elterion sẽ do các giáo sư thuộc khoa có ý định nhận học viên dựa trên kết quả bài thi viết đảm nhận.
Trường hợp như thế này — khi tất cả trưởng khoa cùng tập trung tại phòng phỏng vấn — là điều chưa từng có tiền lệ.
Ngay cả khi hoàng tộc nước khác hay thậm chí là thành viên hoàng gia đế quốc nhập học, đích thân hiệu trưởng sẽ đứng ra đại diện, các trưởng khoa hiếm khi nào lộ diện cùng lúc như thế này.
Điều đó cho thấy việc họ tụ họp lại vì một người duy nhất có tầm ảnh hưởng lớn đến mức nào.
Trong lúc các vị trưởng khoa còn đang ngầm đấu đá lẫn nhau...
Tay nắm cửa phòng phỏng vấn khẽ xoay động.
Thí sinh bước vào có chút — không, phải nói là vô cùng đặc biệt.
Mái tóc màu xám tro dài ngang thắt lưng của cô trông rối xù và không được chải chuốt cẩn thận.
Đôi mắt lim dim hé mở lộ ra một vệt màu xanh lam, tạo cho cô một vẻ ngoài đầy uể oải, lười biếng.
Cô gái chậm rãi bước vào, khẽ cúi đầu chào rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện các vị trưởng khoa.
"Ưm... Oa... Oáp...!!"
Cô vươn vai, duỗi chân một cách thoải mái — đúng chuẩn kiểu người thích làm theo ý mình, chẳng màng đến xung quanh.
Cô gái chớp mắt một cách ngơ ngác rồi tự giới thiệu bằng chất giọng ngái ngủ.
"Xin chào mọi người. Em là Lunaris Evermoon."
Mọi ánh mắt của các vị trưởng khoa liền đổ dồn về phía Lunaris.
Biểu cảm của cô trông có chút mơ màng.
Thế nhưng, khí chất bộc phát từ người cô lại chẳng hề tầm thường chút nào.
Sau một khoảng lặng ngắn, Trưởng khoa Lucian là người lên tiếng trước.
Ông lật giở vài tờ tài liệu rồi đặt ra cho Lunaris những câu hỏi khác nhau.
Trưởng khoa Felix thỉnh thoảng cũng xen vào vài câu, nhằm dò xét xem cô có tố chất phù hợp với khoa Kinh tế hay không.
Vẫn với thái độ và giọng điệu lười biếng đó, Lunaris trả lời các câu hỏi một cách trôi chảy và tự nhiên.
Mỗi khi cô cất lời, các vị trưởng khoa đều nín thở tập trung lắng nghe.
Những lời giải thích của Lunaris vô cùng súc tích, không một từ thừa thãi.
Thế nhưng, cô lại chỉ ra một cách chính xác cốt lõi của từng vấn đề.
"Chẳng trách Giáo sư Howard lại khen ngợi hết lời như vậy..."
Trưởng khoa Lucian vừa gật đầu lia lịa vừa không ngớt lời tán thưởng.
Họ cảm thấy bị lấn át bởi những câu trả lời chuẩn mực đến từng chân tơ kẽ tóc của Lunaris.
Cảm giác cứ như thể cô mới là người đang làm chủ cuộc hội thoại này vậy.
Nhưng tài năng thực sự của Lunaris vẫn chưa thực sựđược bộc lộ.
"Ừm, cho hỏi... trò Lunaris?"
Trưởng khoa Liliana, người gần như im lặng suốt từ lúc vào phòng, cuối cùng cũng lấy hết can đảm để mở lời.
"N-Nhìn vào câu trả lời của em cho câu hỏi về việc kéo dài thời gian duy trì của ma pháp sơ cấp... em đã giải nó theo một cách rất đ-độc đáo... Á!"
Tốc độ nói của Trưởng khoa Liliana bắt đầu tăng dần.
"Có vẻ như em đã áp dụng công thức hiệu suất đầu ra ma lực của ma kỹ... có đúng không?!"
Để trả lời, Lunaris đã giải thích lý thuyết ma pháp của mình, một lý thuyết có kết hợp kiến thức khoa học từ tiền kiếp.
Cô nói về nó như thể đó chẳng phải là chuyện gì to tát, một cách dửng dưng và không tốn chút sức lực nào.
Nhưng mỗi từng câu từng chữ cô thốt ra đều gãi đúng chỗ ngứa.
"... Oa."
Sau lời giải thích của cô, cả phòng phỏng vấn rơi vào im lặng.
Ai nấy đều lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Đến mức độ này thì trình độ của cô rõ ràng đã vượt xa cấp bậc sinh viên đại học rồi.
"Không thể nào!!"
Đặc biệt là Trưởng khoa Liliana, cô ta xúc động đến mức trông như sắp khóc đến nơi.
"Làm sao... làm sao em có thể áp dụng lý thuyết đó theo cách như vậy được chứ...!"
Cô ta không thể ngồi yên được nữa mà đột ngột đứng phắt dậy.
"Đúng vậy! Bằng cách này, người ta có thể duy trì một câu thần chú lâu hơn với cùng một lượng mana! Giống hệt như cách vận hành của máy móc vậy!"
Toàn thân Trưởng khoa Liliana run lên vì phấn khích.
Đôi bàn tay cô ta bắt đầu múa may, vạch vài đường vào không trung.
"Nếu chúng ta chỉnh sửa công thức này một chút... không, bản thân nó đã là một lý thuyết hoàn chỉnh rồi...! Làm sao em lại có thể nghĩ ra ý tưởng như vậy chứ...! Tuyệt vời! Em đúng là một thiên tài! Hi hi hi! Ha ha ha ha...!"
Sau một hồi luyên thuyên trong thế giới riêng của mình, Trưởng khoa Liliana nhận ra căn phòng đã trở nên im ắng liền lập tức ngậm miệng lại.
Rồi cô ta vội vàng ngồi xuống, khuôn mặt đỏ bừng lên vì ngượng.
"Tôi xin lỗi vì đã vượt quá giới hạn của một kẻ thừa thãi..."
Nhìn Liliana thu mình lại như con rùa rụt cổ, Trưởng khoa Raymond khẽ thở dài.
Cái cô nàng kỹ sư lập dị cuồng máy móc đó đúng là đang làm mất mặt thể diện của học viện và thanh danh của các trưởng khoa mà.
"Hửm."
Dẫu thở dài, nhưng một nụ cười ẩn ý lại thoáng hiện trên khóe môi cô.
Ít nhất thì cô cũng đã xác nhận được rằng tài năng của Lunaris còn vượt xa cả kỳ vọng của mình.
"Trò Lunaris, tôi sẽ không hỏi dài dòng nữa. Ngay tại đây, hãy cho chúng tôi xem loại ma pháp mà em tự tin nhất."
Cảm thấy nói vậy là đủ, Trưởng khoa Raymond buông hai tay đang khoanh trước ngực ra, cất giọng đầy ung dung.
"... Ma pháp nào cũng được ạ?"
"Tất nhiên rồi. Ngay cả ma pháp tấn công diện rộng cũng không sao hết. Tôi sẽ chặn đứng tất cả."
Đó là một đề xuất đầy khôn ngoan.
Vừa có thể kiểm tra thực lực ma pháp của Lunaris, Lại vừa có thể phô diễn năng lực phòng ngự của bản thân để áp chế đối phương.
"Em không nghĩ đó là một ý hay đâu..."
"Hửm? Em vừa nói gì cơ?"
"Dạ không có gì. Để cho an toàn thì em sẽ làm cái gì đó vô hại vậy."
Lunaris nhẹ nhàng phất tay trái một cái.
Một cây bút lông.
Tờ giấy.
Chiếc ghế.
Bàn làm việc.
Từng thứ một bắt đầu lơ lửng bay lên.
Không một tiếng động va chạm hay rung lắc.
Cứ như thể trọng lực đã hoàn toàn biến mất khỏi không gian này vậy.
Cảnh tượng những đồ vật bất động tự động bay lên trông vô cùng huyền ảo.
"... Ha!"
Trong khi mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc, thì phản ứng dữ dội nhất lại đến từ Raymond, Trưởng khoa Ma pháp.
'Mình cứ nghĩ cùng lắm con bé cũng chỉ dùng được một câu chú cao cấp là cùng chứ...'
Đúng như câu nói người trong nghề mới hiểu nhìn qua là biết, cô ngay lập tức nhận ra sự thâm sâu trong ma pháp của Lunaris.
'Con bé này thực sự đã chạm đến ngưỡng cửa của một Đại Pháp Sư rồi!'
Một sự tồn tại đi ngược lại mọi lẽ thường.
Ngay cả từ "thiên tài" xem ra cũng không đủ để hình dung về Lunaris.
Đây là một thực thể độc nhất vô nhị đã vượt qua giới hạn của nhân loại.
Chút tài năng hé lộ trong bài thi viết giờ đây đã hoàn toàn phơi bày trước mắt họ.
Ngay khi Lunaris điều khiển các đồ vật trở lại vị trí cũ bằng niệm lực, Trưởng khoa Raymond lập tức lên tiếng.
"Không cần xem thêm gì nữa. Trò Lunaris, hãy gia nhập khoa Ma pháp ngay lập tức đi."
Điệu bộ của cô vô cùng khẩn trương, cứ như thể sợ có ai đó sẽ nẫng tay trên mất Lunaris vậy.
* Mình nhớ rõ ràng là mình đi phỏng vấn mà ta, nhưng...
"Nếu em đến khoa Ma pháp, chúng tôi sẽ cấp toàn bộ tài nguyên hỗ trợ của học viện để giúp em đạt được danh hiệu Đại Pháp Sư ngay trong năm nay!"
"Hãy đến với khoa Chính trị. Trước đây đã có rất nhiều Đại Pháp Sư, nhưng chưa từng có một vị Tể tướng nào chạm tới cảnh giới Đại Pháp Sư cả. Tôi sẽ biến em thành sự tồn tại độc nhất vô nhị đó."
"Khoa Kinh tế thì sao? Với tài năng của em kết hợp với sự chỉ dạy của tôi, em chắc chắn sẽ tích lũy được khối tài sản khổng lồ ngoài sức tưởng tượng ngay từ khi còn trẻ."
... Chẳng hiểu kiểu gì mà tất cả các trưởng khoa đều đang tung thính lôi kéo mình dồn dập thế này.
Nói thật thì, mình chẳng mảy may hứng thú với bất kỳ điều nào trong số đó cả.
Đại Pháp Sư á?
Thế nghĩa là phải cắm đầu vào nghiên cứu ma pháp suốt cả ngày trời. Phiền chết đi được.
Tể tướng á?
Đó là kẻ phải làm việc cật lực nhất cái đế quốc này.
Giàu sang nứt đố đổ vách á?
Chỉ cần nghĩ đến công sức mình phải bỏ ra để kiếm được chừng đó tiền thôi là đầu mình đã đau như búa bổ rồi.
Xem ra lời đề nghị nào cũng tẻ nhạt như nhau cả thôi.
Chắc mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc vào khoa Ma pháp giống như trong nguyên tác rồi...
"Ừm... em... em có muốn cân nhắc khoa Ma kỹ không?"
Mà nhắc mới nhớ, có một cây nấm mốc đang lẫn lộn giữa dàn trưởng khoa đầy quyền lực này.
"N-Nếu có những ý tưởng của Lunaris, chúng ta chắc chắn sẽ chế tạo ra được những món ma pháp đạo cụ tuyệt vời..."
"Biết tự lượng sức mình đi, Trưởng khoa Liliana."
"Á! T-Tôi xin lỗi...!"
Bỏ qua cái điệu bộ khúm núm của cô ta thì mình cũng hơi tò mò về mấy cái "ma pháp đạo cụ tuyệt vời" đó đấy.
"Cô định chế tạo ra loại đạo cụ như thế nào ạ?"
"Ồ, gần đây chúng tôi vừa mới phát triển ra một thứ! Chờ một chút nhé!"
Cô ta nhanh nhảu đặt một quả cầu có khắc những ma pháp trận phức tạp lên bàn.
"Đây là cái gì thế ạ?"
"Đây là thiết bị trình chiếu ảo ảnh! Nó là một đạo cụ khá tẻ nhạt được tài trợ bởi ngân khố đế quốc dùng cho mục đích huấn luyện quân sự..."
Vị Trưởng khoa Ma kỹ, người vừa mới rụt rè lúc nãy, nay lại bắt đầu khua tay múa chân với vẻ mặt đầy phấn khích.
"Sử dụng cái này, em có thể trình chiếu những khung cảnh mà mình tưởng tượng trong đầu ra không gian xung quanh!"
Trong hình ảnh hiện ra trước mắt, mình và vị trưởng khoa đang đứng cạnh nhau để tiến hành một cuộc thí nghiệm ma pháp.
"Hiện tại nó vẫn chỉ là bản thử nghiệm nên còn nhiều hạn chế, nhưng một khi hoàn thiện, nó có thể được ứng dụng vào rất nhiều việc!"
Nhìn vào màn hình trước mặt, một tia sáng bỗng lóe lên trong đầu mình.
Cái này hoàn toàn là một cái 'máy chiếu' còn gì nữa.
"... Oa."
Trong cái thế giới giả tưởng thời trung cổ tẻ nhạt này, nơi mình từng nghĩ sẽ chỉ biết nằm ườn trên giường đọc sách suốt đời, Một tia hy vọng cuối cùng cũng xuất hiện rồi.
'Cái gì cơ? Mình có thể cày phim điện ảnh, phim truyền hình, anime, phim người lớn, và thậm chí là cả video ngắn á?'
Xem ra việc đến học viện này cũng không đến nỗi tệ như mình tưởng.
Nằm dài trên giường cày video.
Làm sao mình có thể cưỡng lại được sự cám dỗ này chứ?
* Vào ngày diễn ra kỳ thi thực hành nhập học và lễ đón học viên mới.
"Tr-Trò Lunaris?!"
Vị Trưởng khoa Ma kỹ mà mình tình cờ bắt gặp ở hành lang trông cứ như thể vừa nhìn thấy ma vậy.
"Phòng thi thực hành của khoa Ma pháp ở tòa nhà chính bên cạnh mà nhỉ...?"
"Em biết ạ."
"Đ-Đây là phòng thi thực hành của khoa Ma kỹ đấy..."
"Em biết nên mới tới đây mà. Oáp..."
Mình lười biếng ngáp một cái rồi nói tiếp.
"Em dự định sẽ nhập học khoa Ma kỹ."
"???!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn