Chương 40: Ch.36 : Tinh Tú (Estelle) Và Pháp Sư ⑤
Đại Ma Pháp Sư Sống Trên Giường · Hajum_eleve🌸 · 96 chương · ~29 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Wn Ch. 36: Tinh Tú (Estelle) Và Pháp Sư ⑤ Một làn bụi mờ ảo lắng xuống trong không trung.
Sự im lặng bao trùm lấy sảnh Linea, cứ như thể thời gian đã ngừng trôi.
Giữa không gian tĩnh mịch đến ngột ngạt ấy, Edwin vẫn đứng bất động như tượng.
Cách đó vài bước chân, cậu ta nhìn thấy Lunaris đang nằm xoài trên sàn nhà.
Nhìn cô nhóc nằm dài thở hổn hển, trông chẳng khác nào một đứa trẻ nhỏ bé, yếu ớt.
... Làm sao một người như cô ta lại có thể thi triển được thứ ma pháp khủng khiếp đến vậy?
Cột ánh sáng tinh tú đâm toạc bầu trời đêm, giáng thẳng xuống đất lúc nãy vẫn còn hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu.
Thứ đó mà chỉ được xếp vào hàng ma pháp cấp cao thôi sao?
Chính mắt chứng kiến sức mạnh của Golem Ma Pháp — thứ vốn miễn nhiễm với tất cả các phép thuật từ trung cấp trở xuống — cậu mới hiểu được quy mô của nó lớn đến nhường nào.
Để phá hủy một thực thể như vậy chỉ bằng một đòn, ma pháp cấp cao thông thường tuyệt đối không cửa.
Thế nhưng, gọi đó là ma pháp tối thượng thì cũng chưa đúng, vì chẳng có dấu hiệu nào của việc triệu hồi tinh linh cả.
Dù cho có một khả năng hy hữu nào đó là Lunaris có thể niệm ma pháp tối thượng mà không cần tinh linh đi chăng nữa...
Edwin cũng không thể chấp nhận được sự thật này. Không, nói đúng hơn là cậu không muốn chấp nhận.
Một tân sinh viên vừa mới nhập học Viện Pháp Thuật, cũng bằng tuổi như cậu...
Vậy mà đã chạm đến ngưỡng cửa của một Đại Pháp Sư rồi sao?!
Đầu ngón tay Edwin siết chặt.
Là một người thừa kế của gia tộc Bá tước Belka danh giá vốn có truyền thống về ma pháp, Niềm kiêu hãnh vững chắc bấy lâu nay của cậu, cái danh chưa từng chịu thua kém bất kỳ bạn đồng lứa nào, giờ đây đang rạn nứt và sụp đổ hoàn toàn.
Trong buổi lễ khai giảng, cậu từng nghĩ rằng kết quả đánh giá đã có sai sót.
Tại Triển lãm Giao lưu Ma pháp, cậu vẫn tự tin tin rằng dù hiện tại mình có đi sau, nhưng chỉ cần nỗ lực thì một ngày nào đó cậu sẽ bắt kịp cô nàng pháp sư lười biếng kia.
"Đó... chính là thiên tài thực sự sao?"
Một điềm báo nặng nề đè nặng lên lồng ngực cậu — rằng dù bản thân có giãy giụa, cố gắng đến thế nào đi chăng nữa, cậu cũng sẽ không bao giờ chạm tới được đẳng cấp của cô ta.
Edwin nghiến chặt răng.
Cậu cảm nhận được vị tanh ngọt của máu nơi đầu lưỡi.
*
"Tiểu thư Muriel! Vừa rồi... vừa rồi thực sự quá tuyệt vời!"
"Từ phép cường hóa chuẩn xác cho đến màng chắn ma pháp không một vết xước! Mọi cử động của tiểu thư đều toát lên vẻ thanh lịch...!"
"Tiểu thư có bị thương ở đâu không? Dư chấn ma pháp lúc nãy có làm ảnh hưởng gì đến..."
Ngay khi Golem Ma Pháp vừa biến mất, đám học viên liền vội vã ùa xuống tầng hầm.
Một vài người trong số họ vây quanh Muriel, không ngớt lời hỏi han tán thưởng.
Giữa hàng tá lời khen ngợi và những ánh mắt lo lắng, cô nàng vẫn giữ một nụ cười điềm tĩnh, dù trên gương mặt có chút lộ vẻ mệt mỏi.
"Tôi không sao. Chỉ là đã lâu rồi mới phải vận động mạnh như thế này thôi."
Dù mở miệng nói vậy, nhưng ánh mắt của Muriel lại dính chặt vào một người duy nhất.
Lunaris. Nhân vật mấu chốt không thể bàn cãi, người đã dẹp gọn cái mớ hỗn độn này.
Nhìn cô nhóc, khóe môi Muriel bất giác cong lên đầy ẩn ý.
Cô ta không chỉ đơn thuần là xuất chúng về ma pháp.
Không chỉ có tài năng thiên bẩm, mà ở cô nhóc còn có một thứ mị lực kỳ lạ khiến người khác phải bị cuốn theo.
Khi tất cả mọi người, kể cả Công chúa và chính cô, còn đang hoảng loạn trong sợ hãi, Lunaris đã không một chút do dự mà lao thẳng xuống tầng hầm — một sự quyết đoán vô cùng đáng nể.
Nếu mình có thể tiến cử cô ấy với cha... Không, nếu có thể đưa cô ấy đến thẳng chỗ của Nhị Hoàng tử...!
Lunaris thực sự là một nhân tài mà cô ta tuyệt đối không được phép bỏ lỡ.
Chúng ta sẽ còn gặp nhau nhiều đấy.
Nụ cười trên môi Muriel ngày càng sâu hơn.
Từ phía trên cao, có một người đang lặng lẽ quan sát ánh mắt đầy dã tâm ấy của cô ta.
Không ai khác ngoài Công chúa Celestina.
Nàng đứng chết trân tại chỗ, tựa như thời gian quanh mình đã ngừng trôi.
Đôi mắt màu tử đinh hương lần lượt đảo qua bóng dáng của Muriel rồi dừng lại ở Lunaris.
Những cảm xúc hỗn độn hiện rõ trên gương mặt nàng — một chút đố kỵ, một chút ghen tị.
Và đi kèm với đó là một muỗng, không, phải là một gáo đầy sự ngưỡng mộ.
Dù Golem Ma Pháp đã biến mất từ lâu, nhưng trái tim của nàng Công chúa — à không, của cô thiếu nữ ấy — vẫn đang đập liên hồi không kiểm soát được.
Vừa rồi... rốt cuộc là loại ma pháp gì vậy chứ?
Cảm giác này, phải chăng giống như một vị anh hùng bước ra từ những câu chuyện cổ tích thời thơ ấu đang hiển hiện ngay trước mắt?
Nghĩ lại vẻ đẹp rực rỡ và áp đảo ấy, nàng lại thấy chóng mặt vì một niềm tôn kính dâng trào.
Công chúa Celestina vô thức đưa tay về phía Lunaris.
Nếu bây giờ nàng bước tới một bước, nàng đã có thể chạm vào cô nhóc.
Có lẽ đây chính là cơ hội hoàn hảo.
Chỉ cần đi xuống bậc thang, đỡ lấy bờ vai nhỏ nhắn ấy, nói với cô nhóc rằng cô đã làm rất tốt, rằng cô thực sự rất tuyệt vời...
Thế nhưng, đôi chân nàng lại nặng trĩu, không thể nhấc nổi.
Nàng... liệu có tư cách đó không?
Nàng đã làm được gì trong suốt trận khủng hoảng vừa qua?
Giữa những ánh mắt đầy sợ hãi của mọi người, nàng chỉ cố rặn ra được một chút lòng dũng cảm nửa mùa.
Nàng đưa ra những tư tưởng lý thuyết suông mà chẳng có lấy một kế hoạch thực tế nào cả.
Chẳng những không giải quyết được sự hỗn loạn, nàng còn gây ra xích mích với Muriel, để rồi cuối cùng lại đổ hết mọi gánh nặng lên vai Lunaris.
Trong hoàn cảnh này, nàng còn mặt mũi nào để đối diện với Lunaris đây?
Sao nàng có thể trơ trẽn mà tiếp cận cô nhóc được chứ?
Mình hiểu tại sao cô ấy lại né tránh mình rồi.
Cánh tay của Công chúa Celestina buông thõng xuống một cách vô lực.
Nàng một lần nữa nhận ra rằng, bản thân mang họ Belhart thì đã sao, chung quy lại cũng chỉ là một kẻ bất tài vô dụng.
Ngay cả khi Lunaris mở lời nhờ các học viên khác giúp đỡ, cô nhóc cũng chẳng thèm liếc nhìn nàng lấy một cái.
Bàn tay trắng bệch siết chặt đến mức run rẩy.
Tiến lại gần thì quá đỗi xấu hổ, nhưng bảo quay lưng bước đi thì nàng lại không cam tâm.
Nàng cảm thấy nếu mình quay đi vào lúc này, nàng sẽ đánh mất rất nhiều thứ quan trọng khác.
Và cứ thế, Công chúa Celestina đứng lặng yên ở đó hồi lâu, bờ môi mấp máy không thành tiếng.
* Sau khi Golem Ma Pháp tan thành mây khói, tôi tiếp tục nằm ườn trên sàn nhà thêm một lát.
Khắp người đau nhức ê ẩm. Đây chính là cái giá phải trả cho việc dùng ma pháp quá vô tội vạ.
Nhưng dù sao thì thế này vẫn còn tốt chán so với cái lần ở trong rừng mấy tháng trước, lúc đó xong việc là tôi chịu chết không nhúc nhích nổi một ngón tay luôn.
Đúng là phải có va chạm thực tế thì mới khôn ra được. Nhờ có mấy trận "đấu vật WWE" hằng ngày với mấy chị hầu gái và mấy trận solo ma pháp hằng tuần với lão Hiệu trưởng, tôi cũng đã lên trình được chút đỉnh.
Nhìn đám trợ giảng và hầu gái đang nháo nhào chạy xuống tầng hầm, tôi bỗng bật người ngồi dậy.
Nghĩ lại thì, tôi không thể cứ nằm ườn ra đây mãi được.
Dù trong lòng muốn đánh một giấc ngủ li bì cả ngày trời cho sướng thân, nhưng có quá nhiều lý do khiến tôi không thể làm vậy.
Nếu ngủ ở đây, đống bụi bặm kia bay vào mũi thì có mà nát hết đường hô hấp. Chưa kể nằm trên cái nền đá lạnh ngắt này thì cái lưng tôi cũng đi đời nhà ma luôn.
Và quan trọng nhất là, tôi còn phải đi dọn dẹp bãi chiến trường nữa.
Không thì tôi rước cái khổ vào thân làm cái quái gì?
Tôi nhặt một mảnh tinh thể vỡ vụn dưới sàn lên. Đó là mảnh vỡ từ lõi của con golem.
Tuy nó chỉ bé bằng hạt sỏi, nhưng bấy nhiêu là đủ để tôi trích xuất lượng ma lực còn sót lại trong lõi rồi.
Tôi loạng choạng bước đi, lần theo những vệt ma lực mờ nhạt còn vương lại.
Chẳng mấy chốc, tôi đã tìm thấy đàn chị Estelle đang nằm ngất lịm giữa đống tường đổ nát.
"Phù..."
Đúng như tôi dự đoán, đàn chị Estelle chính là thủ phạm.
Nhưng may là chị ấy không có ý đồ xấu gì cả.
Chị ấy chỉ là một kỹ sư ma kỹ "bình thường", lỡ tay làm hỏng việc trong lúc cố tạo ra một món đạo cụ ma pháp xuất thần thôi.
Ngay từ đầu tôi đã thấy có gì đó sai sai rồi — một người có tính cách như chị ấy thì làm sao mà đóng vai phản diện được.
Dĩ nhiên, mấy cái chi tiết vụn vặt này chẳng bao giờ được nhắc đến trong nguyên tác cả.
Trong một cuốn tiểu thuyết chỉ chăm chăm làm nổi bật hào quang của nam chính Kyle, thì ai rảnh đâu mà đi giải thích ngóc ngách xuất thân của một nhân vật sẽ bay màu khỏi học viện lẫn cốt truyện ngay khi chương này kết thúc chứ.
Tôi cố vắt kiệt chút ma lực cuối cùng còn sót lại để dùng thuật thao túng vật thể, nhẹ nhàng nhấc bổng cơ thể của đàn chị Estelle lên.
Cũng may là nhờ nằm nghỉ một lát lúc nãy nên tôi cũng hồi được tí đỉnh ma lực. Dù chẳng biết cái lượng cỏn con này sẽ duy trì được bao lâu.
Mà công nhận đàn chị Estelle có hơi nặng ký thật đấy.
Chẳng biết là do tôi đang mệt rã rời, hay là do áp lực cuộc sống hằng ngày đè nặng lên người chị ấy nữa.
* Được một lúc sau, đàn chị Estelle đang lơ lửng trên không trung bỗng khẽ rên rỉ rồi mở mắt ra.
"... Luna...?"
Tôi mệt đến mức chẳng buồn đáp lại cái giọng yếu ớt đó, cứ thế lẳng lặng bước tiếp.
"Ch-chuyện gì đã xảy ra vậy...?"
"À... cũng không có gì to tát đâu."
Đàn chị Estelle bật cười một cách yếu ớt trước câu trả lời qua loa đại khái của tôi.
"Không có gì to tát á? Nhìn cái bộ dạng này của em thì rõ ràng là có quá trời chuyện xảy ra rồi còn gì."
Tôi im lặng, nhấn nhanh bước chân.
Tôi cũng muốn than vãn kể khổ lắm chứ, rằng đã có biết bao nhiêu chuyện xảy ra và giờ tôi đang mệt muốn chết đây này, nhưng mà giải thích ngọn ngành sau đó thì phiền phức lắm.
Một bầu không khí gượng gạo bao trùm lấy cả hai.
Bên tai tôi lúc này chỉ còn tiếng gió đêm xào xạc và những tiếng xôn xao bàn tán từ đằng xa vọng lại.
Đi được một đoạn, đàn chị Estelle lại lên tiếng.
"... Haizz. Chị lại thất bại nữa rồi."
Một tiếng thở dài tự giễu tràn đầy sự nuối tiếc thốt ra từ khuôn mặt chị ấy.
"Chị đã muốn tạo ra một con golem thật hoành tráng... để cho mọi người lác mắt... và đặc biệt là để cho em xem đấy, Luna."
Chị ấy nhìn đăm đăm vào đôi bàn tay mình, nở một nụ cười bất lực.
"Chị biết chứ. Em tài năng hơn chị rất nhiều. Thực ra, chị đã lấy cảm hứng từ mấy cái ma trận và sơ đồ mạch ma pháp mà em vẽ bậy lúc trước để hoàn thiện con golem này đấy."
Tôi thầm thở dài trong lòng.
Quả nhiên, cái sự kiện này xảy ra sớm hơn một năm so với nguyên tác chung quy lại là do cái số nghiệp của tôi mà ra.
Tự dưng tôi lại đâm đầu vào Khoa Ma Kỹ thay vì Khoa Ma Pháp làm gì không biết.
Đã vậy còn bày đặt bày trò chế tạo mấy món đồ tiện ích hiện đại để phục vụ cho cái lối sống lười biếng, an nhàn của mình nữa chứ.
... Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, đàn chị Estelle cũng bá đạo quá rồi đấy.
Dù có tham khảo tài liệu của tôi đi chăng nữa, thì làm sao chị ấy có thể đẩy nhanh tiến độ khôi phục golem sớm tận một năm trời như vậy được?
Tài năng của chị ấy rõ ràng là hàng thật giá thật rồi.
"Nhưng mà... chị vẫn là tiền bối hướng dẫn của em, đúng không?"
Chị ấy thì thầm, nói rằng bản thân ít nhất cũng muốn trở thành một người thợ đáng kính trong mắt tôi.
"Chị vốn dĩ đã đủ giỏi rồi, đâu cần phải chế ra mấy thứ kỳ dị như con golem này làm gì, đàn chị Estelle."
"Haha. Không sao đâu Luna. Em không cần phải an ủi chị đâu."
"Em không có thói quen nói lời khách sáo đâu. Tính em trước giờ thế nào chị biết rồi mà."
Đàn chị Estelle khựng lại, tròn mắt nhìn tôi.
"Mấy kiến thức ma kỹ mà chị dạy, với lại mấy cái ý tưởng thực tế không có trong sách giáo khoa của chị giúp ích cho em nhiều lắm đấy."
"Thôi đi, mấy cái đó thì ai chẳng..."
"Và hơn hết, chị chính là người đã khơi dậy hứng thú của em đối với ngành ma kỹ."
Nếu không thấy vui thì tôi đã sớm bỏ cuộc giữa chừng rồi.
Nhưng cái món này xem ra lại thú vị hơn tôi tưởng nhiều.
Chẳng phải tự nhiên mà dạo này tôi toàn quên mất cả thời gian mỗi khi lao vào thực hành ma kỹ đâu.
"Em còn có rất nhiều thứ muốn chế tạo lắm."
Mà một mình tôi thầu hết thì lười chết đi được, làm sao kham nổi.
"Nên là sau này đừng có lén lút một mình làm mấy thứ quái dị như golem nữa. Có gì thì cùng làm với em."
"..."
"Em cần chị, đàn chị Estelle."
Ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng sụt sịt bên cạnh.
"Luna... hức, Luna àaaa..."
Như thể tất cả những cảm xúc dồn nén bấy lâu nay đồng loạt vỡ òa, chị ấy chẳng thể thốt nên lời tròn trịa.
Với chất giọng nghẹn ngào, chị ấy cứ liên tục gọi tên tôi.
Cuối cùng, đàn chị Estelle khóc rống lên như một đứa trẻ.
Dù người vẫn đang lơ lửng trên không, chị ấy vẫn cố rướn tới để rúc đầu vào ngực tôi.
"K-khoan đã đàn chị... không được... em ngộp thở..."
Nhưng đàn chị Estelle lại càng ôm chặt lấy tôi hơn, cuối cùng sức nặng của chị ấy làm tôi mất đà ngã nhào ra phía sau.
Nghe tiếng khóc gào của chị ấy, tôi chỉ biết bất lực thở dài.
"Chị khóc lóc ôm ấp gì cũng được... nhưng làm ơn đừng có chùi nước mũi vào áo em..."
"HỰT!"
"... Haizz."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn