Chương 76: Ch.72 : Pháp Sư Của Tháp Ma Thuật ②
Đại Ma Pháp Sư Sống Trên Giường · Hajum_eleve🌸 · 96 chương · ~28 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Wn Ch. 72: Pháp Sư Của Tháp Ma Thuật ②
"Luna Evermoon sắp đến Tháp Ma Thuật."
Quay ngược thời gian về vài ngày trước.
Phòng họp bỗng trở nên nhộn nhịp khi Phó Tháp chủ Wilhelm - người đang quản lý tháp trong lúc Tháp chủ bế quan nghiên cứu - hờ hững buông một câu.
"Ồ ồ...!"
"T-Thật vậy sao?!"
"Trưởng lão Raymond đã đích thân liên lạc với tôi. Bà ấy nói con bé sẽ đến vào tuần này để tham gia đợt đánh giá chứng chỉ Đại Pháp Sư."
Nghe vậy, những pháp sư vốn đang còng lưng, rụt cổ liền thẳng tắp sống lưng.
Cái tên 'Lunaris Evermoon' từ lâu đã trở thành chủ đề nóng hổi tại Tháp Ma Thuật, đây chẳng phải chuyện gì mới mẻ.
Ứng cử viên Đại Pháp Sư trẻ tuổi nhất ư? Chắc chắn là rất ấn tượng rồi.
Nhưng quan trọng hơn, cô bé là pháp sư duy nhất có khả năng điều khiển Ma lực Tự nhiên ở dạng nguyên thủy.
Có người ngưỡng mộ tài năng xuất chúng của cô, trong khi kẻ khác lại nghiến răng ghen tị.
Nhưng suy cho cùng, tất cả đều khao khát chung một điều.
'Chỉ một lần thôi, xin đấy, chỉ một lần thôi.'
Được ngồi đối diện cô bé và đàm đạo về ma thuật suốt 24 giờ liền...
Để hiểu xem cô bé dùng giác quan nào để cảm nhận ma lực, để giải phẫu... à không, khám phá cấu trúc não bộ đó...
Để học cách cô bé sử dụng Ma lực Tự nhiên... bọn họ thực sự vô cùng khao khát muốn biết!
Vấn đề là vị thiên tài trăm năm có một này chẳng bao giờ chịu xuất hiện trước công chúng.
Thông thường, một người đạt được thành tựu lớn như vậy ở độ tuổi trẻ như thế sẽ kiêu ngạo vô cùng, đi đâu cũng khoe khoang đắc ý.
Nhưng cô bé này là khiêm tốn, hay chỉ đơn giản là nhút nhát?
Cứ nhìn sư phụ của cô bé mà xem.
Kẻ khoác lác huyền thoại Raymond Cloud, người mà ở độ tuổi đó rồi vẫn có thể tự mãn chỉ vì mình đang thở.
Vậy mà tại sao cô học trò Lunaris lại trầm lặng đến thế?
Thật là bí ẩn đến mức cực đoan.
Giá như hai thầy trò có thể chia đôi tính cách cho nhau thì tốt biết mấy.
Và còn một điều nữa càng thổi bùng lên sự tò mò của Tháp Ma Thuật.
Những pháp sư được phái đến Học viện Elterion để quan sát Lunaris...
Chẳng biết từ lúc nào, họ đã cắt đứt liên lạc và định cư luôn tại học viện sau khi ký hợp đồng làm giáo sư thỉnh giảng.
[Tôi sẽ không trở về Tháp Ma Thuật đâu.] [Chân lý... là ở đây...!!] Đánh giá qua những dòng tin nhắn cuối cùng, bọn họ trông cứ như đã bị thôi miên vậy.
Chắc chắn họ đã chứng kiến thứ gì đó vô cùng khó tin.
Việc không biết đó là thứ gì càng khiến tất cả phát điên lên.
Và giờ đây, nhân vật chính của mọi cuộc bàn tán - Lunaris - cuối cùng cũng tự mình tìm đến Tháp Ma Thuật.
"Chúng ta phải sắp xếp lịch hội thảo ngay lập tức. Trường phái Nguyên Tố của chúng tôi sẽ tạm thời sử dụng phòng họp này."
"Vớ vẩn! Nền tảng ma thuật của Lunaris nằm ở Ma lực Tự nhiên! Trường phái Thuần Túy của chúng tôi mới là người dẫn dắt lần này!"
"Tôi nghe nói Lunaris chuyên về Niệm Lực. Rõ ràng Trường phái Tinh Thần của chúng ta nên ra đón tiếp con bé."
"Trật tự! Mọi thứ đều có quy trình của nó. Hội đồng Trưởng lão sẽ quản lý lịch trình của con bé!"
"Đợi đã! Trường phái Tự Do của chúng tôi nên..."
Cũng chẳng trách các pháp sư lại xôn xao phấn khích đến vậy.
Đây là cơ hội của họ.
Họ cần phải tạo dựng một chút quan hệ với cô bé, để được chiêm ngưỡng dù chỉ một phần nhỏ trong sự thiên tài ấy.
"Mọi người, bình tĩnh lại đi."
Wilhelm, người ngồi ở vị trí chủ tọa, cất giọng nghiêm nghị.
"Nếu chúng ta tỏ ra vồ vập như thế này, cô học viên nhỏ tuổi đó sẽ cảm thấy không thoải mái nhường nào?"
"Cũng đúng..."
"Nghĩ lại thì, Lunaris cũng mới mười mấy tuổi thôi. Haha."
Các pháp sư bẽn lẽn ngồi xuống.
Wilhelm chỉnh lại chiếc kính một tròng, nở nụ cười mang theo ý đồ lộ liễu.
"Con bé đến để lấy chứng chỉ Đại Pháp Sư, đúng chứ?"
Quét mắt nhìn quanh phòng họp giờ đã yên tĩnh hơn, Wilhelm tiếp tục với nụ cười không hề che giấu.
"Hãy tận dụng tối đa quy trình này. Dưới cái mác đánh giá, chúng ta sẽ giữ con bé ở lại tháp càng lâu càng tốt."
Có vô số lý do để biện minh.
Ma thuật của Lunaris về cơ bản rất khác biệt so với dòng ma thuật chính thống vốn mượn sức mạnh của tinh linh nguyên tố để mô phỏng tự nhiên.
Lấy cớ ma thuật của cô bé không thể được đánh giá bằng các tiêu chuẩn hiện hành là quá hợp lý.
"Chúng ta sẽ tranh luận với con bé thâu đêm suốt sáng với lý do kiểm tra kiến thức ma thuật, yêu cầu con bé thi triển phép thuật và đề xuất nghiên cứu chung với các pháp sư khác."
Đôi mắt Wilhelm lóe sáng.
Thực ra, những suy tính trong đầu ông ta còn phức tạp hơn nhiều.
'Chỉ là một học viên năm nhất học viện thôi sao?'
Ông ta đã cống hiến gần một thế kỷ của cuộc đời để nghiên cứu và giao tiếp với tinh linh mới đạt được chức vị Đại Pháp Sư.
Vậy mà một đứa trẻ vô danh chưa từng lộ diện trước các trưởng bối trong giới ma thuật lại muốn ngồi vào cùng vị trí đó ư?
'Ta không thể trao danh hiệu Đại Pháp Sư dễ dàng như vậy được...'
Bản thân cũng là một pháp sư, ông ta không có ý định gạt bỏ thành tựu của Lunaris.
Nhưng dù có công nhận cô bé, quá trình đánh giá cũng phải thật khắt khe.
Ông ta muốn dạy cho vị thiên tài trẻ tuổi kiêu ngạo này biết rằng truyền thống và uy quyền của Tháp Ma Thuật - hay của toàn bộ giới ma thuật - không phải là thứ để xem nhẹ.
Hay nói thật lòng... ông ta muốn dập tắt nhuệ khí của cô bé một chút.
"Đảm bảo con bé phải ở lại đây ít nhất một tuần. Người đứng đầu mỗi trường phái hãy chuẩn bị kỹ lưỡng để kiểm tra Lunaris."
"Ồ ồ...!"
"Chúng tôi tin tưởng ngài, Phó Tháp chủ!"
Những tiếng cảm thán vang lên khắp phòng họp.
Quả không hổ danh là những kẻ đã dành cả đời cho ma thuật, bầu không khí nhanh chóng nóng lên như đêm trước ngày hội.
"Tôi phải chuẩn bị ngay một danh sách câu hỏi! Tôi sẽ phơi bày toàn bộ bản chất của con bé. Kuhehe!"
"Này, cậu kia! Xin quyền truy cập vào tất cả các bài luận có từ khóa 'Ma lực Tự nhiên' và 'Ma thuật Cổ đại' mau!"
"Chúng ta nên chuẩn bị quà. Con bé hứng thú với Ma Kỹ, vậy Đá Ma Lực loại thượng hạng là đủ rồi nhỉ?"
"Ma thuật tức thời không cần niệm chú... Không biết uy lực của nó mạnh đến mức nào? Mình muốn tự mình trải nghiệm thử... hà hà...!"
Cứ thế, vô số pháp sư tại Tháp Ma Thuật háo hức mong chờ được gặp Lunaris.
Nhưng họ đã bỏ qua một sự thật cốt lõi.
Rằng điều mà Lunaris ghét nhất trên đời chính là sự phiền phức.
*
"Tôi không muốn làm Đại Pháp Sư nữa đâu."
Tôi xoay người bỏ đi không chút do dự.
Biết phiền phức thế này thì từ đầu tôi đã chẳng đến Tháp Ma Thuật làm gì.
Không gian đa chiều hay gì đi nữa, tôi thà ở lại ký túc xá Linea thân yêu, nằm ườn dưới máy lạnh còn hơn.
"K-Khoan đã! Trò Lunaris!"
Viện trưởng Raymond hoảng hốt chạy theo sau tôi.
"Trò định từ bỏ danh hiệu Đại Pháp Sư sao! Đã cất công đến tận Tháp Ma Thuật rồi mà. Đó là vinh dự sẽ lưu danh Lunaris vào sử sách của đế quốc..."
"Tôi không đặc biệt cần cái vinh dự đó."
Tôi uể oải ngáp một cái rồi đáp.
"Tôi muốn danh hiệu Đại Pháp Sư chỉ để một lần giải quyết gọn mấy thứ lặt vặt phiền phức và sống nhàn hạ thôi."
Ví dụ như cúp tiết thứ Năm trong suốt bảy học kỳ còn lại.
Hay ngủ gật không biết trời đất gì trong giờ ma thuật mà các giáo sư chẳng thể hé răng nói nửa lời.
Giá trị của cái danh Đại Pháp Sư đối với tôi chỉ có bấy nhiêu thôi.
Chỉ là một đặc quyền để có được những giấc ngủ trưa yên bình.
"Nhưng nếu quy trình xác minh phiền phức và rườm rà thế này thì đúng là... lợi bất cập hại."
Tôi cất công đến đây vì người ta bảo chỉ cần lộ diện ở Tháp Ma Thuật là được. Quả là một cú lừa ngoạn mục.
"Hơn nữa có vẻ như lại còn phải gánh vác nhiều trách nhiệm... Tôi xin kiếu vụ này."
Viện trưởng Raymond cạn lời trước thái độ kiên quyết của tôi.
Đúng lúc đó, Phó Tháp chủ Wilhelm đang đứng trên bục cất lời với vẻ mặt lạnh tanh.
"Nghe đây. Ngươi không có chút tự tôn nào của một pháp sư sao! Ngươi nghĩ danh hiệu Đại Pháp Sư là thứ cỏ rác chắc?!"
"Quả thực nó có vẻ hơi quá sức với tôi."
Tôi dửng dưng nhún vai và vừa định bước về phía cửa thì...
"X-Xin đợi một chút!!"
Một pháp sư ngồi ở góc phòng họp bật dậy hét lớn với tôi.
Ây da... chuyện gì nữa đây?
"Trường phái Tự Do của chúng tôi hoàn toàn ủng hộ việc thăng cấp Đại Pháp Sư cho Lunaris Evermoon!"
"...?"
Người này bị sao vậy?
"Cô Lunaris, cô có thể dành chút thời gian cho chúng tôi không? Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn trà và bánh ngọt thượng hạng rồi!"
"..."
"Và... ồ! Nghe nói cô rất quan tâm đến Ma Kỹ! Chúng tôi có chuẩn bị một vật dẫn ma lực cấp cao để làm quà..."
"Sao ông dám chen ngang hả!"
Ngay lúc tôi định thích thú quay đầu lại thì một tiếng hét khác lại nổ ra từ phía đối diện.
"Tiểu thư Lunaris nên trở thành trưởng lão của Trường phái Tinh Thần chúng tôi!"
"C-Cái gì? Ai cho phép các ông tự tiện kéo cô Lunaris về phe mình hả?!"
"Mấy người không thấy cô ấy dùng niệm lực nghiền nát cả bầy rồng wyvern sao? Đó là chuyên môn của chúng tôi!"
Lấy câu nói đó làm tín hiệu, căn phòng họp trang nghiêm bỗng chốc hóa thành cái chợ vỡ.
"Cô có thể bớt chút thời gian giảng dạy cho các pháp sư của trường phái chúng tôi được không? Bất cứ lúc nào cũng được. Chúng tôi sẽ điều chỉnh theo lịch trình của cô!"
"Khoan đã! Trường phái Nguyên Tố của chúng tôi cũng công nhận việc thăng cấp Đại Pháp Sư cho Lunaris Evermoon."
"C-Chúng tôi cũng vậy!"
Tất cả mọi người đều đồng loạt đứng dậy tung hô tôi.
"Phó Tháp chủ! Từ khi nào việc cấp chứng chỉ Đại Pháp Sư lại trở nên khắt khe như vậy chứ?"
"Thời đại nào rồi mà ngài còn cổ hủ như thế... chậc chậc!"
"Ngài có chịu trách nhiệm được không nếu chúng ta đánh mất một nhân tài nhường này chỉ vì lối suy nghĩ lạc hậu của ngài?!"
Họ thậm chí còn quay sang chĩa mũi dùi về phía Phó Tháp chủ Wilhelm.
"C-Các người dám...!"
Ái chà, người đó đang tức điên lên kìa.
Mặt ông ta lúc xanh lúc đỏ, trông như thể có thể phát nổ bất cứ lúc nào, và y như rằng...
"Tất cả... IM LẶNG!!"
Giọng nói chứa đầy ma lực của ông ta cưỡng chế đè bẹp mọi tiếng ồn trong phòng họp.
Sự im lặng ngay lập tức bao trùm, cứ như bị dội một gáo nước lạnh.
"Sao các người dám... sao dám gây náo loạn trong phòng họp linh thiêng này..."
Phó Tháp chủ bắt đầu dùng đôi tay run rẩy vẽ một vòng tròn ma thuật vào không trung.
"Coi vinh dự cao quý nhất của Tháp Ma Thuật như giẻ rách... Ta không thể dung thứ cho chuyện này thêm nữa!"
Cùng lúc đó, ông ta giơ cao cây trượng ở tay kia lên rồi đập mạnh xuống sàn.
-Rầm rầm rầm!
Sàn nhà dường như rên rỉ, và những rễ cây đen ngòm đâm chồi trồi lên chắn ngang trước cửa.
Các nhánh cây phát triển với lực lượng đủ mạnh để chọc thủng trần nhà đan xen vào nhau, bịt kín hoàn toàn lối thoát.
"Vỏ Cây Lerard...!"
"Cành của Cây Thế Giới, lâu lắm rồi mới thấy lại."
"Vẫn ấn tượng như ngày nào."
Các pháp sư xung quanh bắt đầu xì xào, nuốt nước bọt cái ực.
Tôi không rõ lắm, nhưng đây chắc hẳn là Ma Thuật Đặc Trưng của Phó Tháp chủ nhỉ?
Tôi dùng ngón tay gõ gõ vào lớp vỏ cây. Cộc, cộc.
Rất cứng. Hơn nữa mật độ ma lực lại cực kỳ dày đặc.
Tạo ra thứ này trong lúc nóng giận mà vội vã thế này, cũng tốn khá nhiều công sức đấy.
"Ở học viện có thể người ta sẽ nuông chiều những đòi hỏi vô lý của ngươi... nhưng ở Tháp Ma Thuật này thì không."
Phó Tháp chủ nhìn xuống tôi bằng ánh mắt đầy kiêu ngạo, hai tay khoanh lại và cằm hếch lên.
"Ngươi có thể tự do bước vào, nhưng một khi muốn rời đi..."
"Thất lễ, Phó Tháp chủ."
Bớt mấy bài thuyết giáo nhàm chán, rập khuôn đi.
"Thay vì làm cho chuyện này trở nên phức tạp một cách không cần thiết."
Tôi hất cằm về phía bức tường gỗ trước mặt và nói thêm:
"Nếu tôi dọn sạch thứ này, liệu có thể coi như bài kiểm tra chứng chỉ Đại Pháp Sư đã được thông qua không?"
"... Cái gì?"
Phó Tháp chủ bật cười trước lời đề nghị nhạt nhẽo của tôi.
"Hehe, được thôi. Cứ thử xem."
Suy nghĩ của ông ta hiện rõ mồn một trên mặt — ông ta nghĩ tôi quá xấc xược.
"Ngay cả ma thuật lửa cấp cao nhất mượn sức mạnh nguyên tố cũng phải mất hàng chục phút mới đốt cháy được loại gỗ này..."
Trước khi Phó Tháp chủ kịp dứt lời, tôi đã áp lòng bàn tay lên cửa.
Năm vòng tròn với kích cỡ khác nhau hiện ra, lơ lửng xếp dọc theo những khoảng cách đều đặn trên thân cây.
Chẳng mấy chốc, vòng tròn trên cùng bắt đầu chuyển sang màu trắng tinh khiết.
["Triệu Gọi Vì Sao."] Tôi vừa dứt lời niệm chú, một cột sáng trắng xóa đã nuốt chửng toàn bộ cái cây.
"...!"
"C-Cái gì thế này?!"
Ánh sáng trắng chói lòa dần phai nhạt rồi biến mất hoàn toàn.
"..."
Khúc thân cây khổng lồ chắn ngang cửa đã bốc hơi không còn một dấu vết, cứ như thể nó chưa từng tồn tại.
Liếc nhìn lại phía sau, tôi thấy Phó Tháp chủ Wilhelm, Viện trưởng Raymond và các pháp sư khác đều đang há hốc mồm chết trân như những bức tượng.
Tôi nhún vai, hờ hững buông lời với Phó Tháp chủ:
"Có vẻ như nó không cháy được bằng lửa, nhưng lại bị thiêu rụi bởi các vì sao đấy."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn