Chương 16: Ch.12 : Pháp sư cá biệt nhất của sảnh Linea ④
Đại Ma Pháp Sư Sống Trên Giường · Hajum_eleve🌸 · 96 chương · ~30 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Wn Ch. 12: Pháp sư tệ hại nhất của sảnh Linea ④
"Hành động của các ngươi trong buổi học hôm nay có chút thái quá rồi đấy."
Công chúa Celestina vừa bước vào phòng — nơi được thiết kế xa hoa như một cung điện thu nhỏ của riêng mình — liền ngồi xuống ghế sofa và gắt gỏng với những hộ vệ được giao nhiệm vụ bảo vệ cô.
"Chẳng phải ta đã dặn đi dặn lại là không được can thiệp vào buổi học rồi sao?"
Trước giọng nói sắc lẹm của công chúa, các kỵ sĩ đồng loạt rụt cổ lại.
Nàng vốn là một vị công chúa cao quý, luôn đối xử bao dung và dịu dàng ngay cả với thuộc hạ. Mà những người như vậy, khi thực sự nổi giận thì mới là đáng sợ nhất.
"Thần thành thật xin lỗi, tâu Điện hạ. Nhưng tình hình lúc đó quá nguy cấp, chúng thần không thể không..."
Đội trưởng đội hộ vệ run rẩy giải thích một câu không ra đâu vào đâu, sắc mặt đầy căng thẳng.
"Tiếng nổ vang lên ngay tại nơi Điện hạ đang có mặt, làm sao chúng thần có thể khoanh tay đứng nhìn và phó mặc cho một vị giáo sư cơ chứ?"
"Ta hiểu. Ta không hề phủ nhận lòng trung thành của các ngươi."
Celestina khẽ thở dài, giọng nói dịu xuống đôi chút.
"Thế nhưng, ta không muốn các ngươi lại hành động hấp tấp như vậy trong tương lai."
Đội trưởng hộ vệ và các kỵ sĩ im lặng cúi đầu thật sâu.
"Quan trọng hơn là chuyện đó đã được giải quyết êm xuôi chưa?"
"Vâng, chúng thần đã phối hợp với học viện để xử lý ổn thỏa. May mắn là không có ai bị thương nặng, dù việc sửa chữa lại cơ sở vật chất sẽ mất kha khá thời gian."
Cả một mảng tường lớn của tòa nhà đã sập rụi.
Chắc chắn phải mất một thời gian dài để mọi thứ trở lại như cũ.
"... Tâu Điện hạ, thần mạo muội xin được bộc bạch một điều."
"Nói đi."
"Thần nghĩ chúng ta cần phải có biện pháp riêng đối với vị pháp sư cấp cao kia."
Đôi mắt Celestina chợt lóe lên tia nhìn sắc sảo.
Nàng thừa hiểu Đội trưởng hộ vệ đang ám chỉ ai.
Lunaris Evermoon...
Dù một bức tường bị phá hủy hoàn toàn nhưng lại không có một ai bị thương nặng.
Tuy vậy, số lượng người gặp chấn thương tâm lý sau vụ đó lại không hề ít.
Các học sinh đều truyền tai nhau một câu giống nhau.
Rằng cô ta chẳng khác nào một con quái vật.
"Chuyện đó thực sự rất nguy hiểm. Vị pháp sư đó là một mối đe dọa có thể sát hại tất cả mọi người trong tòa nhà trước khi chúng thần kịp ập vào."
Celestina không thể nói lời nào để phản bác lại thuộc hạ.
Bởi lẽ, chính nàng cũng là một trong những nạn nhân có mặt tại hiện trường lúc bấy giờ.
Đặc biệt là thứ ma pháp không rõ tên tuổi đã bóp méo cả không gian chứ không riêng gì việc phá hủy bức tường... Nó hệt như một thứ bước ra từ trong ảo mộng.
Đúng hơn là một ma pháp mang lại cơn ác mộng.
Cơ thể nàng bất giác run lên khi nghĩ về nó.
Nhưng đây tuyệt đối không phải vì sợ hãi.
"Phù..."
Nếu phải dùng từ để diễn tả cảm xúc này.
Thì công chúa Celestina đang có phần... phấn khích.
Đó quả là một ma pháp tuyệt đẹp...
Đây là lần đầu tiên nàng được chiêm ngưỡng một ma pháp như vậy ở cự ly gần.
Tất nhiên, pháp sư cấp cao ở Hoàng cung nhiều đến mức đi vài bước là đụng trúng một người.
Hồi còn nhỏ dại, nàng thậm chí còn bám đuôi cầu xin họ biểu diễn ma pháp cho xem.
Thế nhưng, thứ ma pháp cấp cao mà họ phô diễn lại rỗng tuếch như một khuôn mẫu.
Thật là tẻ nhạt.
Họ chỉ đơn thuần là giải phóng một lượng ma lực khổng lồ mà chẳng gửi gắm một chút ý niệm nào vào đó.
Nhưng nếu suy nghĩ kỹ thì điều này cũng dễ hiểu.
Ma pháp cấp cao thường có phạm vi ảnh hưởng rất rộng. Nếu xảy ra sơ suất, vị công chúa nhỏ bé và quý giá có thể gặp nguy hiểm. Họ chẳng còn cách nào khác ngoài việc phải kìm hãm sức mạnh của mình.
Nhưng hôm nay, ma pháp khắc sâu vào tâm trí nàng là hàng thật giá thật.
Trái tim nàng lỡ nhịp trước cảm giác nghẹt thở rằng chỉ cần lệch một ly, cơ thể mình sẽ tan nát.
Gương mặt nàng ửng hồng, khẽ thở ra một hơi nóng hổi.
Giá như nàng có thể thao túng sức mạnh đó theo ý muốn của mình.
Trong vô thức, ước muốn ấy đã thốt ra thành lời.
"Quả nhiên, cô ấy là một nhân tài mà ta khao khát có được."
Celestina rốt cuộc cũng trấn tĩnh lại lồng ngực đang phập phồng, nàng cất tiếng gọi Hầu gái trưởng.
"Odette, ngươi đã chuyển thư mời đến cho đứa trẻ đó chưa?"
Hầu gái trưởng nhắm nghiền mắt, cúi đầu với vẻ mặt đầy tội lỗi.
"Thần xin lỗi, tâu Điện hạ. Tiểu thư Lunaris sau khi kết thúc lịch trình sinh hoạt hằng ngày liền đi tắm rửa sơ qua, rồi ngay lập tức lên giường đi ngủ..."
"..."
Nói tóm lại là ngay cả việc đưa tận tay bức thư mời cũng không làm được.
Celestina bất giác thở dài một tiếng.
Ờ thì, đến cả lễ khai giảng cô ta còn bỏ qua vì "phiền phức" cơ mà.
Mong đợi cô ta đọc một bức thư mời đúng là chuyện viển vông.
Tất nhiên là vẫn còn cách cuối cùng là dùng đến "Hoàng lệnh", nhưng Celestina lại không muốn làm vậy chút nào.
Nàng không muốn phô trương quyền lực của mình tại Học viện Elterion — một cơ sở giáo dục bình đẳng do vị Hoàng đế tiền nhiệm lập ra.
Một khi ta hành xử như một công chúa thay vì một học sinh, các thành viên khác trong hoàng tộc chắc chắn sẽ để mắt tới ta.
Trốn khỏi cuộc chiến vương quyền ở Hoàng cung để đổi lấy 4 năm thảnh thơi, nàng không muốn tự rước lấy những sự chú ý phiền phức.
Những lời đồn đại về việc những người thuộc tổ chức hoàng gia đang âm thầm hậu thuẫn cho các hoàng tử, công chúa khác dưới trướng cũng khiến nàng bận lòng.
Vẫn chưa có tin tức gì về việc Albert Marceline — Phó đoàn trưởng Đoàn Pháp sư Hoàng gia — đứng về phe ai.
Nhưng nàng cần phải cẩn trọng, tránh gây áp lực lên Lunaris — người được ông ta chống lưng — để rồi chuốc lấy sự thù hằn từ phía ông ta.
Trên tất cả.
Nàng muốn kết giao như một người bạn với người sẽ trở thành cánh tay phải của mình.
Điều đó sẽ tạo nên một sợi dây liên kết bền chặt hơn cả lời thề trung thành.
Thế nhưng...
"Thực lòng mà nói, chỉ riêng việc bắt tiểu thư Lunaris tuân theo lịch học bình thường thôi cũng đã khiến các hầu gái của chúng thần kiệt sức rồi ạ."
"..."
"Hôm nay chúng thần mới chật vật lôi được cô ấy ra khỏi giường..."
Hầu gái trưởng Odette đang đau đầu không biết phải đối phó với Lunaris thế nào vào ngày mai.
"Ta hiểu rồi. Lui ra cả đi. Ta muốn... nghỉ ngơi một chút."
Trước lời của Celestina, Hầu gái trưởng và các hộ vệ cúi đầu rồi bước ra ngoài.
Còn lại một mình trong phòng, công chúa chìm sâu vào dòng suy nghĩ.
Suy cho cùng, cách tự nhiên nhất để gặp gỡ cô ta với tư cách là một học sinh chính là ngồi cạnh cô ta trong lớp học.
Sự xuất hiện của Lunaris ở giảng đường ngày hôm nay tuy là ngoài dự kiến, nhưng nàng không có ý định bỏ lỡ cơ hội tiếp theo.
Ngặt một nỗi...
"Cơ hội tiếp theo có lẽ sẽ không đến thường xuyên như mình mong muốn."
Khoa Ma pháp và Khoa Ma kỹ chỉ có các tiết học chung vào thứ Hai và thứ Năm.
Đã vậy, Lunaris còn chẳng thèm ló mặt vào thứ Năm.
Nguyên nhân là do Hiệu trưởng Raymond đã đặc cách mở một lớp học riêng cho Lunaris và ép cô ta vào đó.
Thành ra một tuần chỉ còn lại vỏn vẹn một ngày thứ Hai.
Trớ trêu thay, Lunaris lại được phép cúp các tiết học buổi chiều.
Cuối cùng, thời gian còn lại chỉ là nửa ngày mỗi tuần.
Mà ngay cả khoảng thời gian ngắn ngủi đó cũng sẽ đổ sông đổ biển nếu các hầu gái không thể gọi cô ta dậy đúng giờ.
Đèn báo động trong đầu nàng bắt đầu nhấp nháy, dù chỉ là một chút.
Đến nước này, những gì Celestina có thể làm là thầm cổ vũ cho các hầu gái.
"Hay là mình tài trợ cho ký túc xá Linea một vài thiết bị ma pháp cao cấp nhỉ...?"
Nếu Lunaris mà nghe thấy điều này, cô ta chắc chắn sẽ vò đầu bứt tai vì kinh hãi trước viễn cảnh sắp sửa diễn ra.
* Thứ Tư đã đến sau một ngày tạm nghỉ.
Trận chiến với các hầu gái ký túc xá Linea hiện đang có tỷ số 1 thắng và 2 thua.
Ngày hôm qua, tôi đã thành công đánh bại đám hầu gái chiến binh chết tiệt đó.
Tất cả là nhờ vào bí thuật ma pháp mang tên: "Giả bệnh".
- Tôi dùng nhiều ma lực quá... cơ thể... khụ khụ!!
- Cái gì cơ ạ?!
- Kiệt quệ ma lực rồi... ực, oẹeee...
- Á! Tiểu thư Lunaris!!
Trong buổi học, tôi đã giả vờ ngất xỉu với lý do cơ thể kiệt quệ do lạm dụng ma pháp cấp cao.
Với bằng chứng là cả mảng tường của hội trường Tòa nhà Ma pháp đổ sập, cộng thêm kỹ năng diễn xuất đỉnh cao xứng đáng nhận giải nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất, không một ai nghi ngờ rằng tôi đang diễn kịch.
Nhưng đến hôm nay thì chiêu đó hết linh rồi.
- Ôi... hôm nay người tôi cũng...
- Lạ thật đấy. Nếu là triệu chứng kiệt quệ ma lực thì người cô phải nóng sốt đùng đùng lên rồi chứ ạ?
-... À. Bị lộ rồi.
- Để thần giúp cô chuẩn bị nhé, thưa Tiểu thư.
Tất cả là tại bà chị Hầu gái trưởng tinh tường đã thấu tóm tim đen của tôi.
Giờ thì tôi đã ngộ ra rằng một chiêu không thể xài hai lần, lần sau chắc phải nghiên cứu bài bản hơn mới được.
Buổi học hôm nay được tổ chức tại hội trường thuộc khu nhà phụ của Tòa nhà Ma pháp, một lớp học dành riêng cho Khoa Ma kỹ.
Ngay khi vừa bước vào hội trường, tôi đã thấy vị giáo sư đứng trên bục giảng lộ rõ vẻ mệt mỏi rệu rã.
Quầng thâm dưới mắt cho thấy ông ta ít nhất đã thức trắng hai đêm liền.
Đưa đôi mắt như sắp sụp xuống nhìn quanh một lượt các học sinh, ông cất giọng uể oải đầy mệt mỏi.
"May quá, hôm nay mọi người đông đủ cả rồi. Gáp... Vì tuần trước có vài trò không đi học, ta sẽ tóm tắt lại một lần nữa."
Ánh mắt của vị giáo sư dừng lại trên người tôi một chút.
"Các môn chuyên ngành của Khoa Ma kỹ được giảng dạy theo mô hình 'Thợ cả - Thợ học việc'. Các học sinh năm hai, với tư cách là thợ cả, sẽ nhận học sinh năm nhất làm học việc và cùng nhau chế tạo một món đồ ma kỹ trong học kỳ này."
Nói tóm gọn lại là các lão già đang đùn đẩy việc dạy dỗ năm nhất cho đám năm hai chứ gì.
Nghe có vẻ là tôi sẽ chẳng được ngủ nghê tử tế rồi đây... Chậc. Phiền phức thật sự.
"Được rồi, mời các học sinh năm hai vào phòng."
Ngay sau đó, các đàn anh đàn chị năm hai của Khoa Ma kỹ ùa vào hội trường.
Có lẽ vì tỷ lệ học sinh xuất thân từ bình dân khá cao nên bầu không khí ở đây mang một nét rất riêng biệt.
Giáo sư lập tức vẫy tay ra hiệu cho một học sinh trong số đó.
"Ngáp... Này, trò đứng đầu khóa. Lên đây một lát."
"Dạ, Giáo sư~" Một nữ sinh có vóc dáng nhỏ nhắn với mái tóc nâu cắt ngắn bước lên bục giảng.
Hội trường vốn đang mang một màu sắc ảm đạm, đơn điệu bỗng chốc như bừng sáng hẳn lên.
"Thực ra ta đang làm dở một thí nghiệm vô cùng quan trọng. Phần còn lại giao cho trò đấy."
"Hả? Con đứng ra làm thế này có ổn không ạ?"
"Chẳng phải để 'Ngôi sao của Khoa Ma kỹ' cho đám lính mới này diện kiến thì tốt hơn là lão già giáo sư quèn này sao?"
Tai tôi chợt dựng đứng lên khi nghe thấy cái danh hiệu thốt ra từ miệng ông giáo sư.
Ngôi sao của Khoa Ma kỹ.
Một danh xưng nghe quen tai đến lạ.
Chắc chắn đây là một danh hiệu xuất hiện trong nguyên tác.
Mà là ai ấy nhỉ...?
"Ahaha~ Giáo sư cứ nói quá làm con ngại..."
"Dù sao thì cứ chốt danh sách nhóm rồi cho tụi nó về đi. Vất vả cho trò rồi."
Vị giáo sư phẩy tay qua quýt rồi vội vã rời khỏi hội trường.
Bị bỏ lại một mình trên bục giảng, người tiền bối gãi đầu với vẻ mặt bối rối trước khi hắng giọng một tiếng.
"À thì~ giáo sư không có ở đây rồi, nên chúng ta mau chóng hoàn thành lịch trình rồi kéo nhau xuống xưởng thôi nhé. Mọi người thấy sao nào?"
Trước lời của đàn chị, đám năm nhất ngơ ngác nhìn nhau, trong khi hội học sinh năm hai lại reo hò rầm rộ.
"Hú oàaa—" Dù không phải năm hai, tôi cũng chung vui hú hét theo.
Tự dưng thấy tràn trề sinh lực ghê. Bảo tôi sung sức cả nửa ngày thì hơi quá, chứ tầm một tiếng đồng hồ thì tôi cân được tất.
Khoa Ma kỹ đúng là một nơi tuyệt vời ông mặt trời.
"Chắc giáo sư cũng đã giải thích rồi, cứ mỗi thứ Tư là hội năm hai bọn chị sẽ có tiết học chung với các em khóa dưới. Ôi cái truyền thống tốt đẹp này! Sợi dây gắn kết khăng khít chỉ có thể tìm thấy ở Khoa Ma kỹ..."
Thấy bài phát biểu dông dài của chị ta bắt đầu có mùi bốc phét, đủ loại tiếng la ó và chê bai từ bên dưới liền đổ dồn tới.
"Văn vở dài dòng quá chị ơi!"
"Booo— chán ngắt."
"Xuống đài đi bà chị ơi!"
"Ơ kìa cái đám này! Chị phải cho các em khóa dưới biết Khoa Ma kỹ của chúng ta tuyệt vời thế nào chứ! Chắc tụi nhỏ đang buồn thúi ruột vì bị đám bên Khoa Ma pháp bắt nạt rồi còn đâu!"
Đàn chị trên bục giảng hắng giọng một cái rồi tiếp tục.
"Haizz. Thôi được rồi. Làm nhanh cho xong nào. Chị sẽ công bố danh sách nhóm ngay bây giờ. Nói trước cho mà biết, việc chia nhóm này là do các giáo sư tùy ý quyết định dựa trên điểm thi đầu vào của các em đấy nhé."
Chị ta nở một nụ cười tinh quái, ẩn ý bảo đừng có đứa nào bén mảng lên đòi đổi nhóm.
"Đầu tiên, chị xin phép giới thiệu người học việc do đích thân chị phụ trách. Lunaris! Em có thể bước lên đây không?"
Các học sinh bắt đầu bàn tán xôn xao.
Có tiếng ai đó thì thầm nhỏ to: "Là vị pháp sư cấp cao đó sao?"
Tôi gãi đầu gãi tai rồi rảo bước tiến về phía trước.
Tôi cũng đoán mang máng được phần nào rồi. Thủ khoa thì tất nhiên phải đi đôi với thủ khoa thôi.
"Rất vui được gặp em!"
Khi tôi vừa bước lên bục giảng, người tiền bối đứng đối diện liền nở một nụ cười rạng rỡ và chủ động chìa tay ra.
"Chị là Estelle Myers. Trong năm tới nhờ em giúp đỡ nhé, cấp dưới."
Một tiếng "À—" đầy thấu suốt vô thức bật ra khỏi môi tôi.
Nghe thấy cái tên đó, tôi đã nhớ ra tất cả.
Lý do lúc nãy tôi không tài nào nhớ ra chị ta ngay lập tức thông qua danh hiệu là vì đây là một nhân vật chỉ xuất hiện chớp nhoáng ở giai đoạn đầu của nguyên tác.
Ngôi sao của Khoa Ma kỹ, Estelle.
Khi học kỳ một của năm sau kết thúc, chị ta sẽ không còn ở nơi này nữa.
Bởi vì chị ta chính là phản diện chính trong biến cố lớn đầu tiên của cuốn tiểu thuyết gốc.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn