Chương 46: Ch.42 : Công Chúa Và Pháp Sư ③
Đại Ma Pháp Sư Sống Trên Giường · Hajum_eleve🌸 · 96 chương · ~22 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Wn Cứ thong thả mà bám theo cốt truyện chính thôi.
Đó là lời tự hứa với bản thân vào cái ngày tôi nhận ra mình không phải một cô thôn nữ A vô danh trong bộ truyện "Pháp Sư Khốn Khổ Của Học Viện", mà lại là một nhân vật ăn gian có vai trò quan trọng hỗ trợ cho nam chính.
Dù có nhớ cốt truyện gốc đến đâu thì đó cũng là câu chuyện của Kyle, chứ không phải câu chuyện của "Phù Thủy Tro Tàn".
Vả lại, Phù Thủy Tro Tàn và "tôi" về cơ bản là hai người hoàn toàn khác nhau.
Khác với một cô nàng tài năng và siêng năng như phần hồn cũ, "tôi" lại lười biếng và ham nhàn hạ.
Nghĩ đến một cuộc đời phải lăn lộn trong Giáo hội Pháp sư Đế quốc á? Eo ôi, kinh khủng khiếp.
Thế nên bảo tôi phải đi chuẩn đét theo cốt truyện gốc... khó lắm.
À không, chưa nói đến khó, mệt chết đi được, tôi chịu thôi.
Tôi đã quá quen với cuộc sống an nhàn này rồi. Giờ mà bắt tôi chăm chỉ trở lại thì chắc phải reset cuộc đời thêm lần nữa, tất nhiên là với điều kiện ký ức bị xóa sạch sành sanh.
Dòng thời gian chắc đã hơi lệch đi một chút kể từ cái ngày tôi đem đốt bức thư tiến cử của Giáo hội Pháp sư Đế quốc.
Nhưng ít nhất thì tôi cũng đã vào được Học viện Elterion. Không bị nhảy sang dòng thời gian beta nào là may rồi.
Tóm lại, kế hoạch cuộc đời của tôi là cố gắng giữ cho các sự kiện lớn diễn ra suôn sẻ để thế giới này đi đúng quỹ đạo ổn định, rồi sau khi tốt nghiệp học viện thì lại lặn mất tăm.
... Vấn đề là tôi đang bắt đầu thấy cốt truyện gốc bị rối tung lên rồi.
Nam chính Kyle Lowell tận năm sau mới nhập học, nên tôi cứ ngỡ năm nay mình thích làm gì thì làm.
Ấy vậy mà các sự kiện trong nguyên tác lại đang diễn ra sớm hơn cả năm trời.
Từ những chuyện vặt vãnh như vụ ma ám ở tòa ký túc xá cũ...
Cho đến những sự kiện chấn động như vụ golem ma pháp nổi loạn của tiền bối Estelle.
Dẫu cho tôi có thể tự bao biện rằng đây chỉ là giải quyết sớm công chuyện của tương lai đi chăng nữa...
"Lunaris! Cậu có muốn thử món này nữa không?"
... Thì tôi cũng không chắc việc tính cách của một ai đó, đặc biệt lại là nữ chính, bị thay đổi thế này có ổn không nữa.
* Trưởng hầu gái Odette, tôi nhớ rõ ràng là bà bảo chỉ rửa ráy qua loa rồi thay quần áo thôi mà.
Toàn là lời nói dối.
Bà ấy tổng vệ sinh cho tôi kỹ càng tới mức như thể chuẩn bị cho một tiểu thư quý tộc đi dự tiệc, hoặc đúng hơn là đang giặt quần áo vậy.
Toàn thân tôi không chỉ sạch sẽ mà cảm giác như vừa được tẩy trắng luôn rồi.
Mái tóc thì bị búi chặt và kéo ngược lên cao.
Làn gió lùa qua gáy làm tôi thấy nhột không chịu nổi.
Chỉ đến khi tôi được sửa soạn không một tì vết, các hầu gái mới chịu đưa tôi đến trước mặt Công chúa.
... Có cần phải long trọng đến mức này không trời?
Trên chiếc bàn nơi Công chúa Celestina đang ngồi, đồ ăn đã được bày biện sẵn sàng.
Lượng thức ăn này là quá nhiều đối với một người.
Hóa ra cô nàng này lại là một tâm hồn ăn uống thứ thiệt.
Trước khi suy nghĩ đó kịp thốt ra thành lời, Công chúa đã khẽ ồ lên một tiếng đầy ngưỡng mộ khi nhìn thấy diện mạo của tôi.
"Nhìn cậu xinh xắn lắm đó, Lunaris. Sao bình thường cậu không chịu diện như thế này?"
"Dạ... phiền phức lắm ạ."
Mỗi sáng phải bỏ ra cả tiếng đồng hồ để sửa soạn thì mệt mỏi lắm. Thà dùng thời gian đó để ngủ nướng còn hơn.
Khi tôi định đưa tay lên gãi đầu theo thói quen do vướng mấy cái ghim tóc, có người đã gạt cổ tay tôi từ bên cạnh.
"Hiện tại cô đang trong phận sự của một hầu gái. Xin hãy giữ đúng tư thế chỉnh tề, thưa Tiểu thư."
Cấp trên tạm thời của tôi nghiêm khắc đến phát sợ.
Đúng lúc đó, Công chúa lên tiếng nói với Odette.
"Trưởng hầu gái, chắc bà còn nhiều việc phải lo liệu lắm. Bà có thể lui ra được rồi."
Đôi mắt của Odette khẽ dao động.
Bà ấy nhìn qua nhìn lại giữa Công chúa và tôi với vẻ đầy lo lắng.
"Tâu Điện hạ, nếu chỉ để một mình Lunaris ở lại đây thì e là..."
"Không sao đâu. Ngự lâm quân và các thị tùng khác đều ở đây cả rồi."
Công chúa quả quyết rằng không có lý do gì để Trưởng hầu gái và các hầu gái khác của Sảnh Linea phải ở lại.
Cuối cùng, Odette đành miễn cưỡng cúi đầu rồi lui ra ngoài.
"Nếu Tiểu thư Lunaris có làm điều gì khiến Người không vừa ý, xin Điện hạ cứ gọi tôi bất cứ lúc nào."
—Két, cạch.
Ngay khi tiếng cửa đóng lại và tiếng bước chân xa dần ngoài hành lang, Công chúa liền tựa lưng thoải mái vào ghế rồi bật cười thành tiếng.
"Cuối cùng thì cái người ngột ngạt ấy cũng đi rồi."
"Ahaha..."
Tôi liếc nhìn xung quanh phòng.
Các hộ vệ kị sĩ và thị tùng hoàng gia đứng xếp thành hàng dọc theo bức tường.
Họ đứng thẳng tắp và bất động như những bức tượng.
Đang phân vân không biết mình có phải đứng kiểu đó không và định bước về phía bức tường thì—
"Lunaris, cậu đứng thẫn thờ ra đấy làm gì? Ngồi xuống đi chứ."
Công chúa hất cằm về phía chiếc ghế đối diện và nói tiếp.
"Chỗ của cậu ở bên này cơ mà."
"Dù thế nào đi nữa, hầu gái mà lại ngồi chung bàn ăn với chủ nhân thì hơi..."
Chưa kịp để tôi nói hết câu, Công chúa đã nở một nụ cười tinh nghịch:
"Vậy thì với tư cách là chủ nhân của cậu, mệnh lệnh đầu tiên của ta là: Hãy ngồi xuống đối diện ta và cùng ăn bữa tối này."
Đây mà cũng là... mệnh lệnh sao?
Trong lúc tôi còn đang chớp mắt ngơ ngác, Công chúa bồi thêm một câu:
"Ăn một mình cô đơn lắm."
À, nếu đã nói thế thì tôi chẳng có lý do gì để từ chối cả.
Vả lại, tôi cũng đâu phải kiểu người thích khách sáo làm gì.
Thế là tôi ngồi xuống đối diện Công chúa và bắt đầu ăn một cách tự nhiên.
Đồ ăn vị... cũng không tệ.
Là một đứa cuồng thịt, chỉ cần có protein để nhai là mãn nguyện, tôi thấy hơi tiếc vì bản thân chẳng thể cảm nhận được điều gì quá đặc biệt từ món ăn hoàng gia này.
Khi tôi đang mải mê nhét thức ăn vào miệng, tôi cảm thấy có một ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm.
Công chúa Celestina vừa mỉm cười vừa quan sát gương mặt tôi, rồi đột nhiên cô ấy gỡ xương một miếng cá và đặt phần thịt vào đĩa của tôi.
"Món này cũng ngon lắm nè. Cậu thử đi."
Tôi gật đầu vô thức rồi lại tọng thêm một miếng lớn vào miệng.
Một hương vị béo ngậy, hơi ngọt lan tỏa trong khoang miệng.
"Thế nào? Ngon đúng không?"
"Vâng, cũng... không tệ ạ."
Không tệ thật, nhưng tình huống này cứ mang lại cảm giác xa lạ kỳ quặc thế nào ấy.
Nếu phải tìm ra cội nguồn của sự gượng gạo này, thì chắc chắn đó là từ Công chúa Celestina.
Cô ấy có vẻ... khác hẳn so với những gì tôi nhớ.
Tất nhiên, so với bộ dạng khóc lóc thảm hại như sắp chết đêm qua, cô ấy lúc này trông giống với nhân vật "tiền bối Công chúa" hơn rồi.
Nhưng sự thân thiết này cứ cảm giác... sai sai thế nào ấy.
Nghĩ kỹ lại thì vấn đề nằm ở mối quan hệ giữa hai chúng tôi.
Tôi tự hỏi liệu Phù Thủy Tro Tàn—tức là "tôi"—và Công chúa có từng thân thiết đến mức này không.
Lý do lớn nhất khiến cái tên thật của Phù Thủy Tro Tàn chưa từng xuất hiện trong cốt truyện gốc là: Đó là bởi ngay cả Công chúa, người được coi là có mối quan hệ tương đối gần gũi, cũng chưa bao giờ gọi thẳng tên "tôi".
"... Lunaris?"
Cùng lắm thì cũng chỉ gọi là "cô" hoặc "tiểu thư"—một mối quan hệ thuần túy trên phương diện công việc.
Thế quái nào mà một mối quan hệ như vậy đùng một cái lại trở nên thân mật thế này được?
"Lunaris, cậu đang có chuyện gì bận tâm à?"
Chuyện này... liệu có thực sự ổn không đây?
* Khoảnh khắc tôi bước chân vào thư viện cũ vốn được dùng làm phòng sinh hoạt của Câu lạc bộ Nghiên cứu Ma quỷ, một bầu không khí im lặng đến kỳ lạ bao trùm.
"Ủa... Lunaris hả?"
"Đứng im đấy, Claire."
Nói thêm câu nào nữa là tớ cho nổ tung chỗ này luôn đấy.
Nhưng Claire bơ luôn lời đe dọa của tôi mà phì cười thành tiếng.
"Ý tớ là... tớ biết cậu đang chịu phạt, nhưng nhìn cậu mặc bộ đồ hầu gái này... phụt!"
Vì đã cùng tôi trải qua một trận sinh tử (?) vào đêm qua, cô nàng có vẻ đang cố kiềm chế để không cười thẳng vào mặt tôi.
Nhưng làm sao giấu nổi gương mặt đỏ bừng cùng đôi vai đang run lên bần bật kia chứ.
"Ahahaha! khụt khịt Ha há há!!"
Hội trưởng Silvia, người vốn chẳng biết kiêng nể là gì, cười hô hố một cách công khai.
"Chị nghe Claire kể rồi, nhưng phụt không ngờ lại đến mức này... Ahahaha!! khục, khục" Nhìn bà chị cười đến mức sặc sụa thế kia, rõ ràng là đang rất nghiêm túc trong việc chế giễu tôi rồi.
"Tớ... tớ thấy cậu trông cũng khá đáng yêu mà."
Đến cả tên Phó hội trưởng bù nhìn Thomas cũng bồi thêm một câu như vậy, chứng tỏ vẻ ngoài của tôi lúc này chắc hẳn phải trông khôi hài lắm.
Nghĩ bụng phải dập tắt cái sự lố lăng này trước khi nó đi quá xa, tôi lườm anh ta một cái sắc lẹm, và anh ta ngay lập tức co rúm người lại, lảng tránh ánh mắt của tôi.
"Mà này Lunaris, chẳng phải cậu đang phải chịu phạt sao?"
Claire, người cuối cùng cũng ngừng cười được, vừa lau nước mắt vừa hỏi tôi.
"Sao cậu lại đến đây được vậy? Tớ cứ tưởng hôm nay cậu bận làm việc hầu gái không qua được, nên tụi tớ mới hoãn lịch thám hiểm lại đó."
"Thì tớ vẫn đang đi lao động công ích đấy thôi."
"Hả?"
Ngay khi Claire còn đang ngơ ngác nghiêng đầu—
"Oa~ Đây là phòng câu lạc bộ hả?"
Một cô nàng tóc vàng rực rỡ bước vào qua lối cửa mà tôi vừa né sang một bên.
Phía sau cô ấy, các hộ vệ kị sĩ ùa vào, chiếm trọn không gian của căn phòng nhỏ hẹp.
"Nơi này đúng là có bầu không khí như thể sắp có ma hiện lên thật đấy."
Cô gái đó, Công chúa Celestina, tò mò ngó nghiêng khắp phòng câu lạc bộ cũ kỹ.
"...?"
"..."
"...!"
Căn phòng câu lạc bộ mới giây trước còn rộn rã tiếng cười, ngay lập tức đóng băng trong tích tắc.
Ngay sau đó, mắt của Claire, Hội trưởng Silvia và Phó hội trưởng Thomas đồng loạt trợn tròn lên.
"C-Công chúa?!"
"Sao Người lại..."
"Đ-Đừng nói là... câu lạc bộ của chúng ta...?"
Tôi uể oải ngáp một cái rồi trả lời:
"Tớ cũng chẳng tha thiết gì chuyện dẫn cô ấy tới đây đâu..."
Bị ép đi cùng, hay miễn cưỡng dẫn đường—hiểu theo cách nào cũng được.
"Nhưng mà thế này cũng tốt mà đúng không? Dù sao chúng ta cũng đang thiếu một thành viên."
"Chuyện đó thì đúng là vậy, nhưng mà..."
Claire quay sang nhìn tôi với khuôn mặt không thể tin nổi.
"Dù có thế đi nữa, sao cậu lại dám dẫn cả Công chúa đến một nơi xập xệ thế này hả?!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn