Chương 21: Ch.17 : Pháp sư của câu lạc bộ chuyện ma ②
Đại Ma Pháp Sư Sống Trên Giường · Hajum_eleve🌸 · 96 chương · ~28 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Wn Ch. 17: Pháp sư của Câu lạc bộ Chuyện ma ② Câu lạc bộ chuyện ma của chúng tôi bắt đầu một chuyến thám hiểm đầy tham vọng.
Thế nhưng, một tiếng hét đột ngột vang vọng khắp dãy hành lang đã khiến cả đám đứng hình ngay cả trước khi kịp chạm tay vào cửa.
Thomas, phó hội trưởng của chúng tôi, mặt mũi cắt không còn giọt máu, trông như có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.
Sắc mặt của Claire trông thì có vẻ ổn, nhưng tình trạng thực tế lại tồi tệ hơn nhiều nếu nhìn vào cái cách cô ấy đang ôm chặt lấy người tôi.
"Ưm, ngạt thở quá..."
"X-Xin lỗi!"
Claire giật mình, vội vàng buông tay ra.
- Vi vuuu
"Á!"
... Nhưng ngay khi tiếng gió rít lên, cô ấy lại một lần nữa bấu chặt lấy hông tôi, nhất quyết không buông.
"C-Cậu nghĩ là ai vừa hét thế? Liệu ngoài tụi mình ra còn có ai khác ở đây không?"
"Ma đấy... Tiếng hét của tiền bối Veronica..."
Răng của Thomas đập vào nhau lập cập khi cậu ta run rẩy.
"C-Chúng ta quay về bây giờ không được sao?"
"Đã đến tận đây rồi thì không thể quay đầu lại được! Đây là cơ hội hiếm có để tận mắt nhìn thấy ma thật đấy!"
Người nhất tràn đầy năng lượng lúc này là hội trưởng của chúng tôi, Silvia.
Đôi mắt lấp lánh của cô ấy chính là định nghĩa chuẩn xác nhất cho sự cuồng loạn.
Ai mà hẹn hò với cô nàng hội trưởng này chắc sẽ khổ sở lắm đây. Ban ngày họ có thể nhường nhịn cô ấy, nhưng ban đêm thì kiểu gì cũng phải tìm cách áp đảo - khốn nỗi, cô nàng này cứ trời tối là lại càng mạnh mẽ hơn. Quả là một thử thách gian nan.
"Nào, vào trong thôi!"
Hội trưởng Silvia nắm lấy nắm đấm cửa, vặn mạnh hết sức bình sinh.
- Cạch, cạch.
Dù có vẻ như không khóa, nhưng cánh cửa vẫn bất động.
Chắc hẳn các bản lề đã bị rỉ sét và biến dạng sau nhiều năm bỏ hoang.
"Sao... sao không mở được nhỉ?"
"Chờ chút, để tôi thử xem."
Chúng tôi cần nhanh chóng xem xét xung quanh rồi quay về để tôi còn đi ngủ. Không thể lãng phí thời gian ở đây được.
Tôi gỡ Claire ra rồi bước lên phía trước.
Đứng trước cánh cửa, tôi áp lòng bàn tay vào đó.
Tôi nghĩ bụng chỉ cần một chút ma pháp cơ bản là...
- RẦM!!
... đủ rồi, thế nhưng kết quả lại hơi quá đà.
Cánh cửa bị thổi bay hoàn toàn, lăn lông lốc trên sàn nhà, tạo nên một bầu không khí im lặng đầy gượng gạo.
Đến cả tiếng hét và tiếng gió rít cũng im bặt - con ma chắc đang trốn ở xó nào đó mà nấc cụt vì giật mình rồi.
"Oa... đúng là Đại ma pháp sư có khác. Bạo lực thật đấy."
"Thì... dù sao thì cửa cũng mở rồi, thế là được đúng không?"
* Chúng tôi chậm rãi bước đi dọc theo dãy hành lang tối tăm.
Lớp bụi dày đặc tích tụ trên sàn nhà khiến mũi tôi ngứa ngáy.
Cảm giác một cái hắt hơi sắp sửa kéo đến, tôi lấy mu Bàntay dụi dụi mặt.
Vượt qua ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn bão, những bức chân dung phai màu treo trên tường đập vào mắt tôi.
Có lẽ họ là những người từng theo học tại học viện này từ thuở xa xưa.
Chẳng biết có phải do tôi hoang tưởng hay không, nhưng ánh mắt của những người trong tranh dường như đang dõi theo từng bước đi của chúng tôi.
Với cái bầu không khí này, có lẽ chẳng cần thám hiểm gì đặc biệt, cứ đến đây là kiểu gì cũng gặp ma thôi.
"Ư... Tớ sợ quá..."
Claire thì thầm vào tai tôi khi chúng tôi bước lên cầu thang.
Cô ấy có vẻ hoàn toàn bị nuốt chửng bởi bầu không khí rợn người này, run rẩy vì sợ hãi thực sự.
Lúc rời khỏi phòng câu lạc bộ cô ấy hăng hái biết bao nhiêu.
Cái người dũng cảm lúc nãy đi đâu mất rồi, còn cái cục thịt đang run lẩy bẩy bám chặt lấy tôi này là ai đây?
"Tinh thần 'phiêu lưu' lúc nãy của cậu đâu rồi?"
"Th-Thì đúng là vậy, nh-nhưng mà...! Tớ đâu có ngờ nó lại đáng sợ đến mức này!"
Nói rồi, Claire lại ôm chầm lấy tôi một lần nữa.
Khoan, khoan đã... đó là ngực của cậu mà... Dù cơ thể tôi hiện tại chẳng có đường nét rõ ràng chỗ nào ra chỗ nấy, nhưng vùng đó nhạy cảm lắm đấy... ực!
Nếu muốn bám vào cái gì đó thì ít nhất hãy nắm lấy tay hoặc eo của tôi chứ...!
Đúng lúc đó, Hội trưởng Silvia, người đang dẫn đầu, quay đầu lại nhìn chúng tôi.
"Đây là tầng ba rồi."
... Hử? Đã lên đến tầng ba rồi sao?
Trong cốt truyện gốc, Kyle đã phải trầy vẩy chạm trán với đủ loại ma quỷ khác trước khi tới được đây.
"Đó là nơi cuối cùng người ta nhìn thấy tiền bối Veronica."
Cô nàng hội trưởng giơ cao chiếc đèn bão, chỉ về phía cuối hành lang.
Phía sau ranh giới mờ nhạt của ánh sáng, một cánh cửa ẩn hiện trong bóng tối hiện ra.
Đó chính là căn phòng nơi tiền bối Veronica từng ở.
Dãy hành lang im ắng như tờ.
Bốn người chúng tôi chậm rãi tiến về phía căn phòng.
Việc bước đi trong im lặng khiến mọi tiếng động nhỏ xung quanh đều như bị phóng đại lên.
Ngay cả tiếng nuốt nước bọt cũng có thể nghe thấy rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch này.
Đột nhiên, Hội trưởng Silvia dừng bước.
Những người bám đuôi phía sau cũng lập tức đứng khựng lại tại chỗ.
"H-Hội trưởng... sao chị lại dừng lại...?"
"Đ-Đừng nói là chị lại định dọa tụi em đấy nhé...? E-Em không mắc bẫy nữa đâu... Năm ngoái em bị lừa đủ rồi..."
Trong lúc chúng tôi đang nín thở dáo dác nhìn quanh, thì ngay chính khoảnh khắc đó.
- BỊCH!!
Từ đâu đó trong bóng tối.
Một tiếng động trầm đục của thứ gì đó rơi xuống vang lên khắp hành lang.
"Á!"
Claire giật nảy mình, càng ôm chặt tôi hơn.
Thomas, cậu phó hội trưởng, thì khuỵu ngay xuống sàn, gương mặt lộ rõ vẻ tuyệt vọng tột cùng, miệng lẩm bẩm.
"C-Các cậu có nghe thấy gì không...?"
"Hình như phát ra từ phía cuối hành lang đúng không?"
Hội trưởng Silvia run rẩy giơ cao chiếc đèn.
Ánh lửa bập bùng cố gắng đẩy lùi màn đêm dày đặc ở cuối dãy hành lang.
Chúng tôi chăm chú nhìn vào nơi rìa ánh sáng chạm tới.
Trong một khoảnh khắc.
Một bóng đen mờ ảo thoáng lướt qua bầu không khí đầy bụi bặm.
Dù nó biến mất rất nhanh.
Nhưng rõ ràng đó là hình dáng của một con người.
"Mọi người có thấy không?!"
Hội trưởng Silvia lên tiếng, giọng nói run lên vì phấn khích không thể kìm nén.
"Vừa có thứ gì đó lướt qua chỗ kia. Đúng không?"
"Đ-Đúng vậy... em cũng thấy... Ơ kìa Hội trưởng? Chị đi đâu đấy?!"
"Đã mất công đến tận đây rồi~ thì ít nhất cũng phải vào trong phòng xem sao chứ."
Một người thì quyết tâm đi tới cùng.
Hai người thì chỉ muốn cắm đầu chạy về ngay lập tức.
Còn một người thì bắt đầu buồn ngủ và chẳng mảy may bận tâm phe nào.
Theo nguyên tắc thiểu số phục tùng đa số, đáng lẽ chúng tôi nên quay về từ đời nào rồi.
Khốn nỗi, đây lại là thế giới kỳ ảo thời trung cổ chưa được khai hóa, thế nên chúng tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc cắn răng nghe theo sự cố chấp của cô nàng hội trưởng.
Thêm nữa, chiếc đèn bão duy nhất đang nằm trong tay cô ấy. Nếu tự ý quay về một mình, chúng tôi chắc chắn sẽ bị lạc trong bóng đêm.
Sẽ có người thắc mắc tại sao không dùng ma pháp để thắp sáng đường đi.
Khổ nỗi Thomas thì chẳng niệm nổi một câu chú cho ra hồn, còn Claire thì đang rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ.
Còn nếu tôi mà tự thắp lửa, tòa nhà cũ kỹ này chắc chắn sẽ biến thành một đống củi khô bén lửa trong nháy mắt.
Thế là chúng tôi đành ngậm ngùi tiến về phía cuối hành lang, dừng chân trước "căn phòng đó".
Chẳng biết vì lý do gì, cánh cửa lại hơi khép hờ.
Nó đã mở từ trước rồi sao?
Hay là... có ai đó vừa mới bước vào trong?
Hội trưởng Silvia dùng đôi Bàntay run rẩy đẩy cửa vào.
- Kééét.
Bản lề rỉ sét rên rỉ một tiếng đầy ma mị.
Bên trong căn phòng được ánh trăng soi rọi lờ mờ, những món nội thất cũ kỹ vẫn còn nguyên vẹn - một chiếc giường, tấm gương, Bàn làm việc và vài thứ lặt vặt khác.
Không khí nơi này lạnh lẽo một cách kỳ lạ.
"Hội trưởng... tụi mình về được chưa ạ? Ở đây rõ ràng là không có gì rồi mà."
Thomas lên tiếng bằng giọng run rẩy sợ hãi.
Claire thì đã quên luôn cả cách nói chuyện, chỉ biết ra sức gật đầu phụ họa.
Thế nhưng cô nàng hội trưởng đã đặt chân vào trong phòng từ lúc nào.
"Vào đây đi các em. Không khí trong này mát mẻ dễ chịu cực kỳ luôn!"
Gương mặt ửng hồng của hội trưởng lộ rõ ngay cả trong bóng tối.
Biểu cảm của cô ấy trông vô cùng phấn khích, cứ như thể chỉ cần thêm một chút kích thích mạnh hơn nữa là cô ấy sẽ thăng hoa luôn vậy.
"Hì hì, hi hi hi... Tình trạng căn phòng được bảo quản tốt, nhiệt độ giảm đột ngột, bóng đen hình người... Tất cả những dấu hiệu này đều chỉ ra khả năng cao là có sự tồn tại của một linh hồn..."
Hội trưởng Silvia đặt chiếc đèn lên bàn, lấy ra một cuốn sổ tay cùng bút máy rồi bắt đầu hí hoáy ghi chép.
Đúng là dân chuyên nghiệp có khác. Cô nàng này đang thực sự tận hưởng tình huống này một cách trọn vẹn.
Tôi nhìn cô ấy rồi bất lực lắc đầu.
Đây gọi là dũng cảm, hay là điếc không sợ súng đây?
Khéo khi cô ấy đã bị ma nhập từ đời nào rồi cũng nên.
"H-Hội trưởng... chúng ta thực sự phải đi thôi..."
Ngay khi Thomas dồn hết chút dũng khí cuối cùng để thốt lên câu đó.
Từ một góc phòng phía sau lưng chúng tôi, một sự hiện diện kỳ lạ đột nhiên xuất hiện.
Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán tôi.
Tôi quay ngoắt người lại theo phản xạ.
... Không có gì cả.
Chỉ là một góc phòng trống rỗng, ngập tràn trong bóng tối.
Mình chắc chắn là vừa có thứ gì đó mà...
Đúng lúc này, Claire khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc.
"Hả?!"
Ánh mắt của Claire dán chặt vào tấm gương lớn đặt ở một góc phòng.
Theo bản năng, tôi cũng nhìn về phía tấm gương.
Trên bề mặt loang lổ vết nứt của chiếc gương đứng, hình ảnh mờ ảo của năm người đang hiện lên.
Năm người, chứ không phải bốn.
"Hình như... có thừa ra một người thì phải?"
Bóng hình nhợt nhạt, mờ căm của một cô gái.
Từ phía bên kia mặt gương, cô ta đang lặng lẽ dõi theo chúng tôi từ trong bóng tối.
Mái tóc dài rũ rượi che khuất cả mắt lẫn mũi của cô ta.
Thế nhưng, khuôn miệng bên dưới lại đang ngoác rộng ra một nụ cười đầy quái dị.
Ngay khoảnh khắc đó.
Cả tôi và Claire đều nín bặt hơi thở.
"Á á á á maaaa!"
Claire hét lên thất thanh, điên cuồng giật lấy quần áo của tôi.
"Á á á á á!!"
Thomas cũng lập tức gào lên như heo chọc tiết.
Cùng lúc đó, bóng đen trong gương biến mất tăm.
Như thể chưa từng có thứ gì tồn tại ở đó ngay từ đầu.
"Khoan đã! Bình tĩnh lại đi!"
Hội trưởng Silvia là người duy nhất còn giữ được chút tỉnh táo.
Nhưng ngay cả giọng nói của cô ấy cũng đang run lên bần bật. Chắc chắn cô ấy cũng đã nhìn thấy thứ gì đó trong gương rồi.
"Tiền bối Veronica, là chị phải không? Chị có ở đó không?"
Hội trưởng Silvia sải bước đến trước tấm gương, cẩn thận cất tiếng gọi.
Giọng cô ấy có chút lạc đi. Thế nhưng đôi mắt thì vẫn lóe lên một tia cuồng nhiệt đầy kiên định.
"Nếu chị ở đó, làm ơn hãy hiện thân đi. Chúng ta nói chuyện chút được không."
Nhưng tấm gương chỉ đơn thuần phản chiếu lại hình ảnh của chúng tôi chứ chẳng có bất kỳ biến động nào khác.
Đôi vai của Hội trưởng Silvia sụp xuống.
Có lẽ sự thất vọng của cô ấy cũng lớn bấy nhiêu tương ứng với kỳ vọng cao ngất trời lúc nãy.
Hoặc cũng có thể, nỗi sợ hãi từ thứ vừa nhìn thấy rốt cuộc cũng đã ngấm vào người cô nàng.
"Á! Tr-Tránh xa tớ ra!"
Tiếng thét chói tai của Claire vang lên từ phía sau lưng tôi.
Một chồng sách xếp ở góc phòng bỗng nhiên đổ sập xuống, văng tung tóe ngay dưới chân Claire.
"B-Bây giờ thì chúng ta phải chuồn lẹ thôi!!"
Thomas vừa ngồi bệt dưới sàn vừa gào khóc thảm thiết.
Chắc hẳn cậu ta vừa va phải góc cạnh của món đồ nội thất nào đó, vì giờ đây cậu ta đang lết lùi ra sau trong tư thế bò rạp dưới đất.
"M-Ma... có ma thật rồi... hức..."
Gương mặt giàn giụa nước mắt nước mũi của cậu ta đã cắt không còn giọt máu.
Claire trốn biệt sau lưng tôi, người run bần bật như cầy sấy.
Đôi Bàn tay đang bấu chặt lấy vấu áo tôi không ngừng run rẩy.
... Sắp xong rồi đây.
"Biết ngay mà! Tiền bối Veronica, mau ra đây đi! Nhanh lên nào! Hà... hà...!"
Giá như tôi có thể làm gì đó với cái đứa cuồng ma quỷ hạng nặng này thì tốt biết mấy.
- RẦM!!
Tiếng cửa đóng sầm lại vang lên trong căn phòng, lần này ở khoảng cách gần hơn hẳn lúc trước.
Một âm thanh chấn động lớn, cứ như thể có ai đó đang cố tình muốn dọa cho chúng tôi đứng tim vậy.
Cùng lúc đó, những cuốn sách trong phòng.
Những món đồ nội thất.
Tất cả đều lơ lửng bay lên không trung.
"Á á á á á!!"
Claire hét to một tiếng rồi vắt chân lên cổ chạy biến ra khỏi phòng.
"Ch-Chạy mau điiii!!"
"Hiện tượng Poltergeist! [note101473]Quả nhiên là có ma thật... K-Khoan đã! Cậu đang lôi tôi đi đâu đấy?"
Thomas, dẫu sao thì cũng mang danh phó hội trưởng, đã túm chặt lấy cô nàng hội trưởng rồi điên cuồng tháo chạy.
Và thế là, chỉ còn lại một mình tôi trơ trọi trong căn phòng.
Hay nói chính xác hơn.
-... Cậu cũng tinh nghịch gớm nhỉ.
Tôi đang ở lại một mình cùng với con ma.
- Dùng đến cả ma pháp cao cấp như niệm lực để dọa dẫm mấy đứa con nít thì có hơi quá đáng rồi đấy.
"Nhưng nếu tôi không làm thế này, ít nhất thì Hội trưởng Silvia cũng sẽ cắm cọc ở đây mãi mãi, cô không nghĩ vậy sao?"
- Nghe cũng có lý nhỉ.
Giọng cười ấy vang lên, mang chút bất lực nhiều hơn là rợn người.
- Thế sao cậu không chạy đi cùng đám bạn của mình? Ở lại đây làm gì?
"À, tôi có chút việc chưa giải quyết xong."
- Việc sao? Gì đây, cậu định giúp tôi siêu thoát hay đại loại thế à?
"Cũng không hẳn..."
Tôi nhặt chiếc đèn bão bị bỏ lại trên Bàn làm việc, thở dài một tiếng.
"Tôi ở lại để kiểm tra trước địa điểm tham quan ấy mà."
-???
[note101474]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn