Chương 15: Ch.11 : Pháp sư cá biệt nhất của sảnh Linea ③
Đại Ma Pháp Sư Sống Trên Giường · Hajum_eleve🌸 · 96 chương · ~32 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Wn Ch. 11: Pháp sư tệ nhất của sảnh Linea ③ Nhà ăn đông đúc hơn tôi tưởng rất nhiều.
Tiếng trò chuyện ồn ào từ hàng trăm học viên khiến tai tôi ù đi, đôi lông mày cũng vô thức nhíu chặt lại.
Nhưng khi nhìn thấy đĩa súp hầm được bưng ra trước mặt, tâm trạng tôi lại vớt vát được vài phần.
Tôi thong thả điều khiển chiếc thìa, múc một ngụm nước dùng đặc sánh đưa vào miệng.
Vị ấm áp, béo ngậy ngay lập tức lan tỏa trên đầu lưỡi.
"Ngon quá..."
Phải thế chứ, bữa ăn này hoàn toàn xứng đáng với cái giá phải hoãn lại giấc ngủ trưa của tôi.
Nếu thang điểm chuẩn là Rias, tôi sẽ mạnh dạn chấm cho món này 0. 85 điểm. [note101413] Trong lúc tôi đang lặng lẽ tận hưởng món ăn, bỗng cảm nhận được có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.
Claire ngồi đối diện đã buông thìa từ lúc nào, đôi mắt ghim chặt lên người tôi không rời.
Bộ cô chưa thấy người ta ăn cơm bao giờ à? [note101412]
"Sao thế?"
"Không có gì, chỉ là... nhìn cái thìa của cậu tự di chuyển thế kia, trông cứ kỳ kỳ sao ấy?"
Cũng phải thôi. Chắc đây là lần đầu tiên cô ấy thấy có người dùng Ma lực bộc phát (Telekinesis) để ăn cơm.
"Có gì lạ đâu. Ma pháp cơ bản thôi mà."
Khi cơ thể không có mana, bạn buộc phải dùng sức lực nhiều hơn để bù lại.
Tôi nhún vai tỏ vẻ dửng dưng, hành động đó lại khiến Claire bật cười thành tiếng.
"Ha ha ha! Lunaris, cậu ngoài đời khác xa so với những gì tớ tưởng tượng đấy."
"... Hửm?"
Thế rốt cuộc cô ấy nghĩ tôi là người như thế nào?
"Tuần trước cậu có xuất hiện ở học viện đâu, đúng không? Lễ khai giảng không đi, các buổi lên lớp cũng cúp sạch."
"Đúng vậy."
"Cậu có biết vì thế mà trong trường đồn ầm lên thế nào không?"
Theo lời Claire, hiện tại tôi đang là kẻ bất trị, chuyên gây rắc rối số một của học viện này.
"Người ta bảo cậu nổi trận lôi đình ngay trong phòng phỏng vấn, rồi dùng ma pháp cao cấp hất tung hết thảy bàn ghế."
"...?"
Hồi phỏng vấn tôi có dùng Telekinesis lật tung vài thứ thật, nhưng lúc đó tôi đâu có giận dữ gì.
Hơn nữa sau đó tôi còn xếp gọn gàng lại cơ mà.
"Lại có tin đồn cậu làm nổ tung cả phòng học trong kỳ thi thực hành, nên vừa nhập học đã bị đình chỉ học ngay lập tức."
"... Cái gì cơ?"
Đúng là tôi có phá hủy một phòng học, nhưng đó đâu phải cố ý.
Chỉ là tai nạn thôi.
"Rồi cả chuyện cậu và giáo sư Raymond, Trưởng khoa Ma pháp, đã có những trận quyết đấu nảy lửa suốt cả tuần qua chỉ vì việc nhập học vào khoa Ma pháp kỹ thuật..."
"???"
Cái ông trưởng khoa kỳ quặc đó ngày nào cũng đến tìm tôi thật, nhưng hai bên chưa từng động thủ một lần nào.
"Chưa hết đâu, họ còn bảo cậu biến phòng ký túc xá thành xưởng chế tạo để nghiên cứu ma pháp nguy hiểm... rồi bị các hầu gái bắt quả tang..."
Nghiên cứu ma pháp á? Thời gian để ngủ tôi còn chẳng đủ nữa là.
... Dù chuyện bị các hầu gái tóm là thật.
Tôi chỉ biết cười trừ trước sự phóng đại quá đà của những lời đồn thổi vô căn cứ đó.
Nếu tôi mà biến mất một tháng chứ không phải một tuần, chắc họ sẽ đồn tôi đang lên kế hoạch thổi bay cả cái học viện này mất.
"Toàn là tin vịt phóng đại thôi."
"Tớ cũng nghĩ vậy... Ơ, mà khoảnh khắc cậu bảo 'phóng đại', có nghĩa là những tin đồn đó không hoàn toàn là giả sao?!"
"... Giả hết."
Tôi gạt phắt đi, nhận thấy việc đứng giải thích dông dài mấy chuyện học thuật này chỉ thêm phiền phức.
Claire gật gù rồi lại cười lớn.
Sau đó, sắc mặt cô ấy giãn ra, bắt đầu ríu rít kể đủ thứ chuyện trên đời.
Nào là bầu không khí ở khoa Ma pháp ra sao, phòng ký túc xá tiện nghi thế nào.
Cái miệng nhỏ nhắn ấy cứ thao thao bất tuyệt không có dấu hiệu dừng lại.
Ban đầu tôi còn thấy hơi phiền nên chỉ ậm ừ nghe tai này lọt tai kia, nhưng dần dần tôi cũng bắt đầu bắt nhịp được với câu chuyện.
Thôi thì, có một người bạn như cô ấy bên cạnh chắc cũng không đến nỗi nhàm chán.
* Con người là sinh vật sống bị chi phối bởi các bản năng ham muốn.
Ăn no thì phải ngủ, tỉnh dậy thì lại phải kiếm cái gì đó bỏ vào bụng.
Ăn, ngủ, rồi bày bừa.
Cuộc sống suy cho cùng chỉ xoay quanh bấy nhiêu đó.
Tại sao tôi lại phải triết lý về một điều hiển nhiên như thế này ư?
Bởi vì cái Học viện Elterion chết tiệt này dám xếp lịch học buổi chiều chỉ chưa đầy một tiếng sau giờ ăn trưa, họ thực sự cần phải tỉnh táo lại đi!!
Ánh nắng dịu dàng hắt qua khung cửa sổ đang tạo nên một không gian không thể hoàn hảo hơn cho một giấc ngủ trưa.
Nhưng thực tế lại vô cùng tàn nhẫn.
"Tất cả tập trung. Bây giờ tôi sẽ biểu diễn ma pháp trung cấp mà các em bắt buộc phải thuần thục trong học kỳ này."
Đứng thành những hàng dài ngay ngắn trong nhà thi đấu, ép bản thân phải lắng nghe những bài giảng lý thuyết giáo điều, chán ngắt — thực tế này quả là một cực hình.
"Tôi sẽ lần lượt thi triển bốn loại ma pháp nguyên tố một lần, chú ý quan sát cho kỹ."
Vị giáo sư trung niên với mái tóc chải chuốt gọn gàng giơ cao cây gậy phép về phía tấm bia kim loại.
Sau một đoạn chú ngữ ngắn, mana bắt đầu tụ lại nơi đầu trượng, một vòng tròn ma pháp hiện ra.
Khởi đầu là Hỏa hệ.
Nhiệt lượng tập trung vào một điểm duy nhất rồi bùng nổ, để lại một vệt muội than đen kịt trên bề mặt kim loại.
Tiếp theo, một làn sương giá lạnh lẽo bắt đầu bao phủ xung quanh tấm bia.
Ngay sau đó, những lưỡi đao gió bán trong suốt lao vút đến, va vào khối kim loại tạo nên những tiếng "binh binh" trầm đục vang vọng.
Cuối cùng, một ngọn thương bằng đất trồi lên, làm biến dạng hoàn toàn hình dáng của tấm bia.
Các học viên xung quanh đồng loạt vỗ tay tán thưởng đầy ngưỡng mộ trước màn trình diễn vô cùng mượt mà của vị giáo sư.
"Khục! Phần lớn các pháp sư chỉ tập trung chuyên sâu vào một hoặc hai thuộc tính nguyên tố, nhưng cũng có những người, giống như tôi, có thể điều khiển được cả bốn nguyên tố cùng lúc."
Ông ta có vẻ đang muốn tinh tướng, nhưng việc dùng được cả bốn hệ nguyên tố chẳng có gì ghê gớm cả.
Chỉ cần bỏ đủ thời gian và công sức, ai cũng làm được.
Vấn đề cốt lõi ở đây là hiệu suất.
Thông thường, người ta sẽ chọn ra một đến hai thuộc tính có độ tương thích cao nhất với bản thân để tập trung rèn luyện.
Nói một cách khách quan, việc ôm đồm tất cả các nguyên tố đồng nghĩa với việc bạn chẳng thể xuất sắc ở bất kỳ hệ nào cả.
... Và đó chính là tình cảnh hiện tại của tôi.
"Từ giờ cho đến kỳ thi giữa kỳ, tôi muốn các em phải thực hiện một cách hoàn hảo ít nhất một trong các ma pháp trung cấp mà tôi vừa làm mẫu."
Tôi gật đầu lấy lệ, cố mím môi để nuốt cái ngáp dài vào trong.
Tiết học này đúng là vô bổ mà.
Trong tâm trí tôi lúc này chỉ hiện lên hình ảnh chiếc giường êm ái ở sảnh Linea.
Chiếc giường thân yêu chắc cũng đang nhớ tôi lắm... Oáp...
"Thưa giáo sư! Em có một thỉnh cầu."
Đúng lúc đó, một cánh tay giơ lên phá vỡ bầu không khí.
"Chẳng phải trong số chúng ta đây đang có một 'Pháp sư Cấp cao' (Senior Mage) sao?"
"Hửm, nếu em đã nhắc thì..."
"Nếu được giáo sư cho phép, em rất muốn được tận mắt chứng kiến bản lĩnh thực sự của một Pháp sư Cấp cao là như thế nào."
Ý đồ của tên này rõ ràng như ban ngày.
Tôi khẽ liếc mắt nhìn hắn qua khóe mi.
Gương mặt hắn lộ rõ vẻ khinh miệt không thèm che giấu.
"Nếu người đó thực sự xuất chúng như những lời đồn đại, thì việc biểu diễn một ma pháp đơn giản chắc chắn chẳng có gì khó khăn rồi."
Lời kích tướng của hắn khiến vài học viên xung quanh khúc khích cười hùa theo.
"Ha ha. Thực ra chính tôi cũng thấy khá tò mò. Lunaris, em có thể lên đây cho mọi người mở mang tầm mắt một chút không?"
Không biết phải từ chối thế nào, tôi chỉ biết gãi đầu đầy ngán ngẩm.
Việc niệm phép đối với tôi không phải là vấn đề...
Cái tôi lo lắng là việc kiểm soát sức mạnh của những ma pháp nguyên tố thông thường này kìa.
Thấy tôi chần chừ, vị giáo sư nở một nụ cười ẩn ý rồi lên tiếng thúc giục.
"Đã là Pháp sư Cấp cao thì chí ít cũng phải điều khiển được ma pháp trung cấp của hai hệ, hoặc thậm chí là cả bốn hệ chứ nhỉ."
Rồi như vừa nảy ra một ý tưởng hay ho nào đó, ông ta tiếp tục nói với vẻ mặt đầy thách thức:
"Thế này đi. Nếu em thực hiện thành công hai trong số các ma pháp tôi vừa biểu diễn, em sẽ được miễn tham gia lớp học của tôi cho đến kỳ thi giữa kỳ."
"... Ồ."
Nghe điều kiện này có vẻ bùi tai đấy.
"Nếu tôi làm được tất cả thì sao?"
"Hửm? Ha ha! Vậy thì em sẽ được đặc cách miễn điểm danh toàn bộ học kỳ này luôn."
"À, thế thì được."
Tôi chậm rãi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Giành lại được khoảng thời gian ngủ trưa quý báu vào mỗi chiều thứ Hai ư?
Kèo này sao mà từ chối cho được.
Còn nếu ma pháp có lỡ vượt quá tầm kiểm soát thì đó cũng chẳng phải lỗi của tôi.
Tôi chỉ đang làm theo đúng những gì được yêu cầu thôi mà.
"Nhưng dạo này tôi ngủ không ngon giấc lắm, nên phong độ có chút không ổn định đâu..."
Tôi buông lời rào trước một câu cho chắc ăn.
Như vậy thì dù lát nữa có xảy ra chuyện gì, tôi cũng hoàn toàn vô can.
Tôi từ từ giơ tay lên, bắt đầu điều động luồng mana trong cơ thể.
Đầu tiên là ma pháp trung cấp hệ Thổ.
Phía sau lưng tôi, một ngọn thương bằng đất — không, phải gọi là một cây cột nhọn hoắt — đột ngột đâm toạc mặt đất lao lên.
Chà... ngay từ phát súng đầu tiên đã thấy có điềm rồi.
Cây cột lao vút đi trước khi tôi kịp định hình để hãm lực, đâm xuyên qua tấm bia kim loại.
Không, chính xác là nó đã nghiền nát mảnh kim loại đó thành trăm mảnh.
Chưa dừng lại ở đó, lực đâm kinh hoàng còn đục thủng luôn cả bức tường kiên cố của nhà thi đấu.
"..."
"..."
"Tuyệt... học viên?"
Tôi lập tức chuẩn bị cho ma pháp tiếp theo.
Cắn rứt lương tâm á? Làm gì có chuyện đó.
Tôi chỉ muốn giải quyết cho nhanh cái màn biểu diễn này để còn về đi ngủ.
Kế đến là ma pháp trung cấp (?) hệ Phong.
Luồng gió bắt đầu tụ lại nơi đầu ngón tay tôi...
Rồi nhanh chóng cuộn xoáy thành một trận cuồng phong bão táp.
"C-cái gì thế này?!"
"Lunaris! Đ-đây đâu phải ma pháp trung cấp, là cao cấp rồi...!"
"Á! Tìm chỗ trốn mau!"
Đất đá vỡ vụn và những mảnh gạch vụn bắt đầu bay tứ tung khắp nơi.
Cơn bão ngày một bành trướng, nuốt trọn cả một góc tường lớn của nhà thi đấu.
Để kết thúc nhanh gọn... à không, để ngăn chặn thiệt hại lan rộng thêm, tôi vội vã vận ma lực và tung ra chiêu tiếp theo.
Một làn sương lạnh buốt giá bao phủ, ngay lập tức dập tắt trận cuồng phong, trả lại sự yên tĩnh cho không gian đang hỗn loạn.
"L-lạnh quá!"
"S-sao một câu thần chú lại có phạm vi ảnh hưởng kinh khủng đến mức này..."
Đến chính tôi cũng phải rùng mình vì cái lạnh thấu xương này.
Ứ, lạnh thật đấy. Phải nhanh chóng niệm nốt cái ma pháp cuối cùng rồi còn về chui vào chăn sưởi ấm thôi.
Ma pháp trung cấp hệ Hỏa, Điểm bộc phá.
Một đốm đen nhỏ xuất hiện ngay chính giữa không gian đang bị đóng băng.
Luồng khí lạnh xung quanh điên cuồng bị hút chặt vào đốm đen đó.
Đốm đen cứ thế phình to ra, to ra mãi...
... Khoan đã. Tình hình này có vẻ hơi nguy hiểm rồi đây.
"Học viên, đủ rồi! Mau thu hồi ma pháp và bình tĩnh lại đi!"
Tiếng hét thất thanh, đầy hoảng loạn của vị giáo sư vang vọng khắp nhà thi đấu.
"Tôi có đang tức giận chút nào đâu chứ."
Biết thế lúc nãy tôi cứ dùng đại một cái ma pháp sơ cấp hay hạ cấp nào đó rồi bảo đấy là trung cấp cho xong.
Giờ thì chuyện đã lỡ rồi, có hối hận cũng chẳng kịp nữa.
Tôi dồn toàn bộ lượng mana có thể gom góp được vào bàn tay phải.
Sau đó, tôi thi triển loại ma pháp duy nhất mà bản thân có thể kiểm soát hoàn toàn vào lúc này.
Telekinesis.
Không gian xung quanh đốm đen bắt đầu vặn vẹo, co rúm lại.
Bức tường nhà thi đấu gần đó cũng bị cuốn vào vùng không gian biến dạng ấy.
- Rắc rắc!
Tiếng gạch đá bị bóp nghẹt, vặn xoắn phát ra những âm thanh vô cùng chói tai.
Ngay sau đó, một vụ nổ lớn xảy ra xung quanh đốm đen.
- ẦM!
Dù tiếng nổ rất lớn nhưng nhà thi đấu vẫn giữ được sự bình ổn tương đối. Toàn bộ ngọn lửa đã bị giam cầm hoàn toàn bên trong vùng không gian vặn vẹo.
Chẳng mấy chốc, dư chấn cũng dần lắng xuống.
Tôi buông lỏng tay, chậm rãi đưa mắt nhìn quanh một lượt.
Thiệt hại có vẻ ít hơn tôi tưởng.
... Chỉ sập mất một bức tường thôi, chắc vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được nhỉ?
Cũng may không có học viên nào bị thương nặng.
Chừng nào họ vẫn còn đủ hai tay hai chân, lục phủ ngũ tạng không bị lòi ra ngoài thì coi như vẫn bình an vô sự.
... Hửm? Xem ra chúng ta vừa tai qua nạn khỏi một cách khá ngoạn mục đấy chứ?
Trút bỏ được gánh nặng, tôi vô thức thở phào một tiếng nhẹ nhõm.
Thế nhưng, có vẻ như ở đây chỉ có mỗi mình tôi là nghĩ không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra.
"..."
"..."
Các học viên xung quanh đang trố mắt nhìn tôi với gương mặt đờ đẫn, cứng đờ như tượng đá.
Cứ như thể vừa đồng loạt rơi vào trạng thái mất ngôn ngữ, họ chỉ có thể mấp máy môi mà chẳng thốt ra được thành lời.
Sắc mặt vị giáo sư thì cắt không còn một giọt máu, mồ hôi hột chảy dài trên trán.
Sau khi liên tục hắng giọng để lấy lại bình tĩnh, ông ta mới khó khăn rặn ra được vài chữ.
"Khục, khục! Đ-đủ rồi... Tôi đã hiểu rất rõ bản lĩnh của một Pháp sư Cấp cao rồi... khục!"
Nhìn bộ dạng của giáo sư lúc này khiến tôi dâng lên một cảm giác tội lỗi khó tả, đành lảng tránh ánh mắt đi nơi khác.
Khi quay đầu lại, tôi bắt gặp một nam học viên đang run rẩy dữ dội hơn hẳn những người khác.
Hóa ra đó chính là tên lúc nãy đã vô cùng hăm hở đòi xem ma pháp của tôi.
"Eo ôi...!"
Ngay khi ánh mắt hai bên chạm nhau, hắn liền co rúm người lại như thể vừa nhìn thấy tà ma ngoại đạo.
"Chừng này... đã đủ chưa ạ?"
"Tôi xinchỗivìđãnghờvựccậu xin hãyliệu tìn h tha mạngcho..."
"..."
Đây thực sự là cái kẻ kiêu ngạo, hống hách lúc nãy đấy à?
Trong lúc tôi còn đang loay hoay không biết phải làm sao để cứu vãn cái bầu không khí gượng gạo này...
"Công chúa! Người có sao không?!"
Một toán kỵ sĩ vũ trang đầy mình bỗng rầm rộ đạp cửa xông vào nhà thi đấu.
Đánh hơi thấy điềm báo bản thân sắp bị cuốn vào một rắc rối phiền phức khác, tôi liền lẳng lặng lùi dần về phía cái lỗ hổng trên bức tường bị đục thủng lúc nãy.
"Giáo sư. Tôi xin phép đi trước nhé."
Tôi cố giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể để hỏi, vị giáo sư nhìn tôi với ánh mắt vẫn chưa hết bàng hoàng.
"Ph-phải. Em có thể đi..."
"Cảm ơn giáo sư. Học kỳ này được đồng hành cùng thầy quả là một vinh hạnh lớn."
"À... nhưng kỳ thi em vẫn phải đến đấy nhé. Chỉ cần đến điểm danh rồi về là được."
Không đợi ông ta dứt lời, tôi đã nhanh chóng lách người chuồn thẳng qua cái lỗ trên tường.
"Hầy..."
Mới có nửa ngày mà tôi đã tiêu hao năng lượng bằng cả một tuần cộng lại rồi.
Sức lực trong người hoàn toàn cạn kiệt.
Bây giờ tôi sẽ lết cái thân xác rã rời này về lại sảnh Linea và đánh một giấc thật sâu đủ 24 tiếng đồng hồ.
Còn nếu sáng mai mấy cô hầu gái kia mà còn dám bén mảng đến gọi tôi dậy nữa?
Thì lúc đó xác định là có chiến tranh tổng lực luôn. Họ sẽ được nếm trải thế nào là cách mạng và thế giới đại chiến.
Tôi sẽ cho họ thấy hậu quả của việc chọc giận một người vốn dĩ vô cùng hiền lành như tôi là như thế nào.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn